• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hai bên bờ cây xanh mịt mùng, giòng An Giang nước chảy lờ đờ.

Ðúng là phong cảnh đẹp miền thôn dã Giang Nam.

Một chiếc thuyền buồm nhẹ lướt trên giòng sông. Chiếc buồm trong nhô lên hụp xuống làm cho cảnh vật dù ở xa cũng trông thấy rõ ràng.

Tôn Phi Loan và Chu Long Chu ngồi dựa bên cửa sổ, gió nhẹ đưa hai mái tóc phất phơ, cả hai hình như mang nặng tâm tình.

Chu Tiềm ngồi sát bên chiếc phản chẩn mạch cho Giang Hàn Thanh, sắc diện có phần trầm trọng.

Cả bọn cùng gặp được bọn Quản Thiên Phát và Lý Duy Năng nhờ đó raà họ mới biết đám Thanh Phong đạo trưởng, Thần Phiến Tử và Ðơn Hiểu Thiên đã đến Cụ Châu.

Vì Chu Tiềm là một trong tám vị Tham tán của Lưu Hương cốc đột nhiên mất tích, nên Lưu Hương cốc chủ tâm phái Âu Dương đường chủ của Tổng Vụ đường hiệp trợ để tìm kiếm.

Chính vì thế mà Cụ Châu bỗng trở thành nơi tập trung các bậc anh hùng hào kiệt.

Quản Thiên Phát gặp được bọn Giang Hàn Thanh, bèn lật đật cùng với Lý Duy Năng phát ưu hiệu lưu mãi tới Cụ Châu, rồi cũng chuẩn bị khinh thuyền ngược dòng về Lưu Hương cốc.

Vì đã có lệnh của Lưu Hương cốc chủ, bất cứ cánh nào, khi gặp được bọn Chu Tiềm và Giang Hàn Thanh thì tức tốc phải về Lưu Hương cốc.

Trong thuyền, chuyện trở ngại đáng kể là Giang Hàn Thanh bị Yên Phi Quỳnh đùng Ngủ Hành chưởng pháp đánh trúng bả vai và sau một cuộc quyết chiến tại Long Môn, thương thường ngày càng thêm trầm trọng.

Là một người đã từng chữa trị rất nhiều nội, ngoại thương, thế nhưng khi chẩn mạch cho Giang Hàn Thanh, Chu Tiềm vẫn thấy mơ hồ không tìm ra bệnh chính xác.

Trầm ngâm một lúc thật lâu, ông ta thận trọng nói :

- Hình như Giang nhị công tử bị Âm Thủ Bế Huyệt vì thế kinh mạch bên cánh tay trái không còn sống động, lão phu không nhận thấy thủ pháp này nên không dám động đến, vì sợ chẳng những không có hiệu quả mà trái lại sẽ làm tăng thêm sự đau đớn.

Lý Duy Năng cau mặt :

- Lão tiền bối bảo Âm Thủ Bế Huyệt nhưng không biết thủ pháp ấy như thế nào?

Chu Tiềm nói :

- Âm Thủ Bế Huyệt vốn là bàng môn Âm công, người trúng phải nếu gặp được người có thể giải khai thì cũng hao tốn nguyên khí thật nhiều, nhưng nếu không giải được thì quá trăm ngày sẽ bị chung thân tàn phế.

Chu Long Chu tức tối, nàng nói :

- Giá như biết Yên Phi Quỳnh tàn ác đến thế thì sớm giết quách đi cho rồi.

Và nàng quay lại hỏi Tôn Phi Loan :

- Tôn thư thư, công phu của Ngũ Phượng môn, chắc thư thư biết cách giải chứ?

Tôn Phi Loan ứa nước mắt lắc đầu :

- Sư môn chúng tôi không có thứ công phu này, thật là lạ lùng, không hiểu Ngủ sư muội học được của ai?

Quách Thiên Phát chen vào :

- Chu tiền bối có biết võ lâm hiện tại ai là người biết về thủ pháp đó hay không?

Chu Tiềm trầm ngâm :

- Rất khó mà biết được, thứ thủ pháp này quá thâm độc, võ lâm chân chính không ai thích luyện, thứ hai là thứ thủ pháp này nghe đâu đã thất truyền từ lâu, rất khó có người biết được, lão phu cũng không nghe nói đến thủ pháp này.

Tôn Phi Loan nói :

- Sư phụ của vãn bối hồi ba mươi năm về trước bị Ðông Hải song tiên dùng chưởng pháp phá mất một cánh tay, tôi nghĩ rằng rất có thể là thủ pháp Âm Thủ Bế Huyệt này cũng chưa biết chừng.

Chuyện này cũng hơn ba mươi năm nay, và rất ít người biết được nên khi nghe Tôn Phi Loan nói, Chu Tiềm lấy làm ngạc nhiên :

- Ðông Hải song tiên được võ lâm xem như kế thoát tục, thế không hiểu tại sao lại dùng thủ pháp độc ác như thế nhỉ?

Lý Duy Năng thở dài :

- Nếu nói như thế thì bịnh trạng của Giang huynh đành thúc thủ hay sao?

Giang Hàn Thanh gượng cười :

- Một con người sinh ra vốn có sẵn mạng số, cho dầu huynh đệ bị tàn phế cánh tay trái này thì thật ra cung là chuyện tầm thường.

Cái gượng cười và câu nói ấy làm cho Giang Hàn Thanh bị động nội thương, hắn nhăn mặt không nói nữa.

Tôn Phi Loan đứng phắt lên :

- Ngũ sư muội, nếu biết sử dụng tất cũng phải biết phép giải, tôi sẽ đi tìm cho.

Chu Tiềm khoát tay :

- Tôn cô nương xin hãy nán lại vì Lưu Hương cốc tập trung rất nhiều đanh y cao thủ, tôi tin rằng đến đó sẽ có người giải được.

Ông ta nhìn Lý Duy Năng và nói tiếp :

- Rất tiếc là bây giờ không gặp lịnh sư, tôi tin rằng cho dầu không giãi được thủ pháp này, ít nhất ông ta sẽ có cách hay.

Lý Duy Năng sáng mắt :

- Nếu gia sư có thể tìm được phép hay thi tốt lắm, vì chúng tôi đã có lưu ám hiệu tại Cụ Châu, sớm muộn gì rồi người cũng sẽ về gặp mặt.

Hắn vừa nôi vừa ra lệnh cho chèo nhanh.

Sáng ngày hôm sau, thuyền vào Tế Hạ.

Ðây là giáp giới giữa hai tỉnh Triết Mân.

Thuyền vừa cặp bến thì có một đại hán áo xanh cung kính bước xuống nói với Chu Tiềm :

- Thuộc hạ phụng mạng Vệ phó đường chủ đến cung nghinh lão gia, ngựa đã có sẵn rồi.

Chu Tiềm hỏi :

- Vệ phó đường chủ đã đến rối sao?

Gã đại hán áo xanh đáp :

- Thuộc hạ được lịnh Vệ phó đường chủ bão đến trước nơi đây để cung thỉnh lão gia.

Chu Tiềm gật đầu :

- Ðược rồi, để ta cho sửa soạn lên thuyền.

Và ông ta quay lại hỏi Giang Hàn Thanh :

- Giang nhị công tử có thể đi ngựa được chăng?

Giang Hàn Thanh đáp :

- Bị thương nơi vai thôi, chớ toàn thân chưa có chỉ trở ngại, chắc có lẽ vãn bối đi ngựa được như thường.

Chu Tiềm gật đầu;

- Như thế là tiện lắm..

Ông ta truyền lịnh cho tất cả lên bờ, quả nhiên dựa mé rừng có sáu tên đại hán đang dẫn ngựa đứng đợi.

Tôn Phi Loan hỏi nhỏ Giang Hàn Thanh :

- Vai đau làm sao đi ngựa cho ổn được?

Giang Hàn Thanh cười :

- Ngồi ngựa đâu phải bằng vai.

Hắn cầm lấy dây cương, nhưng Quản Thiên Phát đã vội bước tới nói :

- Huynh đệ xin đỡ Giang huynh một tay.

Sau khi đỡ Giang Hàn Thanh lên yên rồi, tất cả đều so dây cương cho ngựa phi nước kiệu.

Tuy vẫn ngồi vững trên yên, nhưng vì ngựa chạy xốc nên.

Giang Hàn Thanh nghe bả vai đau nhức, hắn cố đi một khoảng không xa thì thân hình lảo đảo.

Ðã luôn luôn chú ý, nên khi thấy Giang Hàn Thanh lảo đảo là Tôn Phi Loan đã vội nhảy bay xuống đưa hai tay đỡ lấy hắn ngay.

Quản Thiên Phát vội hỏi :

- Giang huynh làm sao thế.

Giang Hàn Thanh chỉ rên được vài tiếng thì Tôn Phi Loan đã điểm ngay vào “Thụy huyệt” cho hắn ngủ yên.

Nàng vừa đỡ Giang Hàn Thanh vừa nói với Quản Thiên Phát :

- Xin Quản huynh hãy lên yên, tôi sẽ cũng ngồi một ngựa để đỡ Giang nhị công tử.

Vừa nói, nàng vừa nâng Giang Hàn Thanh cùng nhảy lên yên.

Chu Long Chu giục ngựa lướt lên đi song song với Tôn Phi Loan và hỏi nhỏ :

- Tôn thư thư, Giang công tử có nặng lắm không?

Tôn Phi Loan nói :

- Tôi đã điểm vào “Thụy huyệt” của chàng rồi, bây giờ thì ngủ rất ngon chứ không đau đớn gì nữa đâu.

Chu Long Chu cười nhỏ :

- Giang nhị công tử thật có phước vô cùng.

Tôn Phi Loan háy háy mắt :

- Chu muội muội, nếu lát nữa mà tôi mỏi thì tôi nhờ Chu muội đó nghe.

Chu Long Chu ửng mặt :

- Thôi không được đâu tôi không dám làm thế đâu.

Tôn Phi Loan cười :

- Chu muội nói như thế là không đúng rối đấy nghe, Giang nhị công tử đã vì đi tìm Chu muội nên mới bị Ngũ a đầu ám toán, lại bị Xà Cô Bà bắt giải đến Ngư Thượng sơn may chút nữa thì mất mạng vì Chu muội, thế mà bây giờ Chu muội lại không thể đỡ giùm được một đôi đường hay sao?

Chu Long Chu cười e thẹn :

- Em nói không lại chị đâu, thôi, nếu chị cho phép thì em sẽ sẵn sàng làm bất cứ những gì.

Tôn Phi Loan nháy mắt :

- Ngoan lắm, dễ dạy như thế là chị thương.

Ðoàn người ngựa cứ chậm rãi hành trình, đến khoảng hoàng hôn thì đến một thôn nhỏ miền sơn cước.

Ngoài Ðộc Tẩu Chu Tiềm ra không ai biết nơi đó là đâu cả.

Chỉ thấy có một số đại hán ăn vận theo thôn trang đứng chầu chực sẵn.

Ðám đại hán này người nào da cũng xám đen, xem có vẻ cực kỳ tráng kiện và nhanh nhẹn không giống như những nông phu thường thấy.

Họ nghinh đón đoàn người ngựa và lo dẫn ngựa vào tàu.

Tôn Phi Loan nhảy xuống ngựa, giải huyệt cho Giang Hàn Thanh và dìu hắn đi chầm chậm.

Giang Hàn Thanh nhìn nàng cảm kích :

- Suốt con đường xa, Phi Loan có mệt lắm không?

Tôn Phi Loan cúi mặt mỉm cười :

- Nữa, lại sấp nói đến bứng cảm kích rồi đấy.

Và nàng quay lại cười nói tiếp :

- Có muốn tạ ơn thì tạ ơn Chu cô nương kia, chính cô ấy mệt nhiều hơn hết.

Chu Long Chu đỏ mặt vì thẹn :

- Không có đâu, tôi chỉ giúp phụ cái nhọc của Tôn thư thư thôi Giang nhị công tử có cám ơn thì cám ơn chị ấy.

Giang Hàn Thanh nghiêm giọng :

- Tôi mang thương tích làm mệt nhọc cả hai người, tôi xin cám ơn cả hai vậy.

Tôn Phi Loan bĩu môi :

- Thôi không ai bảo cám ơn, lần sai đừng có ỷ mạnh là được rồi.

Vào trong nhà thì đã lên đèn.

Trên một cái bàn dài giữa nhà đã bày sẵn tiệc, họ cùng được thỉnh ngồi vào.

Giang Hàn Thanh và mọi người đều nhận ra sự tổ chức khá chu đáo của Lưu Hương cốc.

Sáng ngày hôm sau, đám đại hán thôn trang lại đưa tất cả vào sau núi, nơi đây có một con sông và đã có sẵn thuyền.

Có lẽ vì sông nhỏ nên họ dùng toàn tiểu thuyền, mỗi thuyền chỉ có thể chở được ba người.

Hai cha con Chu Tiềm một chiếc, Giang Hàn Thanh và Tôn Phi Loan một chiếc. Quản Thiên Phát và Lý Duy Năng một chiếc, ba chiếc tiểu thuyền do phu thuyền nhổ sào tách bến.

Sông ở vùng núi thật quanh co mà cũng thật đẹp, hai bên vách núi dựng đứng trông vô cùng hùng vĩ.

Ði được chừng hơn nửa dặm, nước càng chảy mạnh hơn, nhiễm buồm đã nhô lên, có khi chắn giữa giòng làm cho thuyền không thể đi nhanh.

Thuyền cứ đi như thế mãi, thật lâu, mọi người nhìn tới trước thấy một trái núi chắn giữa giông, nước chảy xuyên vào một cái hàng hình vòng nguyệt. có lẽ đây là thiên nhiên tạo ra như thế chứ không phải nhân tạo.

Khi thuyền đến gần cửa núi, bên trên thấy rõ ba chữ khắc sâu vào đá Lưu Hương cốc.

Tiếng Lý Duy Nàng nói vọng ra sau :

- Chu tiền bối, đã đến Lưu Hương cốc.

Thuyền của Chu Tiềm lướt tới và ông ta gật đầu :

- Ðúng rồi chúng ta đi vào thạch môn thì đã là địa phận của Lưu Hương cốc. Nhưng hãy còn một đoạn đường thủy nữa mới đến Tổng đàn.

Giang Hàn Thanh nói :

- Cảnh vật nơi đây đẹp quá, con người nếu có thể quăng bỏ cả lợi danh để vào đây ẩn dật thì chắc chắn là thần tiên.

Tôn Phi Loan cười :

- Thế nhưng Cốc chủ ở đây cũng đâu quên nổi chuyện hồng trần.

Giang Hàn Thanh nhìn lên trên không và chỉ khoảng đất cao có tấm bảng đề ba chữ Thiên Tâm bình.

Ðây là một địa điểm mà chung quạch là núi cao hiểm trở, chính giữa là một khoảng đất bằng có khuôn viên chừng mấy dặm.

Con sông thẳng đúng vào khoảng đất đó và có một chỗ xây bằng đá xanh thật đẹp làm chỗ đậu thuyền.

Hai bên bờ chỗ Bình Ðài có liễu rũ thướt tha và gió đưa man mác.

Thuyền chưa cặp bến là thấy một cô gái vận chiếc áo choàng màu bạc đứng trên bờ nghinh đón.

Vị cô nương ấy má hống mày liễu y như một thiên tiên, chi có điều vểnh môi của nàng thỉnh thoắng hơi nhếch lên bộc lộ bản chất tự cao kênh kiệu của nàng.

Bên sau cô gái là bốn cô thiếu nữ mình bận áo chẽn, lưng đeo trường kiếm uy nghi. Chỉ nhìn vào tư thế thì cũng đủ biết hộ là những nhân vật trọng yếu của Lưu Hương cốc.

Thuyền từ từ cặp bến, tất cả lần lượt lên bờ.

Vị cô nương mặc áo choàng màu bạc bước tới trước mặt Chu Tiềm nghiêng mình thi lễ :

- Ðiệt nữ phụng mệnh Cốc chủ cung nghinh Chu lão tham tán.

Chu Tiềm cười :

- Hiền diệt nữ không nên quá lễ, để lão phu xin giới thiệu.

Và ông quay lại nói với bọn Giang Hàn Thanh :

- Ðây là Vệ Tinh Cô, Phó đường chủ Tổng Vụ đường của Lưu Hương cốc.

Một mặt ông ta giới thiệu tất cả những người mới đến với Vệ Tinh Cô.

Giang Hàn Thanh chợt biết vị Vệ phó đường chủ này là cháu nội của “Nam Bình” Vệ thái quân.

Vệ Tinh Cô thi lễ với mọi người, nhưng đôi mất cô ta chú ý nhiều nhất vào Giang Hàn Thanh và Tôn Phi Loan.

Sau cùng nàng nhìn Giang Hàn Thanh cười nói :

- Lúc về Nam Bình sơn, tôi thường nghe bà nội tôi kể chuyện Giang nhị công tử đã từng bao phen trá hình đánh bại cường địch, thêm vào đó tại Thánh Quả tự đoạt ba chiêu tuyệt kiếm của Ngũ Phượng môn, tôi đã vô cùng ngưỡng mộ và có ý muốn lĩnh giáo với nhị công tử, nhưng lúc đó nghe nói nhị công tử thương thế chưa lành, nhưng nay chắc là toại nguyện.

Nàng vừa nói vừa cười, giọng kiệu và cung cách của nàng thật đúng là xem dưới mắt không người vì không đợi ai hồi đáp, nàng nhìn Tôn Phi Loan và nói luôn :

- Gió nào có thể đưa Tam cung chủ của Ngũ Phượng môn đến đây thật là vinh hạnh cho Lưu Hương cốc biết bao nhiêu, đúng là chuyện ngàn năm một thuở.

Câu nói của năng với Tôn Phi Loan nghe lạnh băng băng, làm cho mọi người có mặt thầy đều ái ngại.

Tôn Phi Loan hơi đổi sắc nhưng nàng làm thinh.

Vệ Tinh Cô quay qua nói luôn với Ðộc Tẩu Chu Tiềm :

- Gần đây khách đến Lưu Hương cốc khá nhiều họ đang ở tại Ðông viện, xin thỉnh luôn Chu lão tham tán Giang nhị công tử và Lý công tử từ đó đến nghỉ ngơi.

Chu Tiềm hỏi :

- Ai đến Lưu Hương cốc thế Vệ cô nương?

Vệ Tinh Cô đáp :

- Vạn Vật sơn trang Hứa Kính Bá, Nam Giang Giang đại công tử, Thái Bình bảo Tần cô nương và Hồng Liễm Phán Quan Nghiêm Hữu Tam, ngoài ra còn có Thiên Thu trang Lý lão trang chủ, nghĩa là Võ lâm Tứ đại Thế gia đều đã có mặt nơi đây.

Nghe nói anh mình cũng đã đến Lưu Hương cốc, Giang Hàn Thanh mừng quá, hỏi :

- Chẳng hay gia huynh đến đây từ bao giờ thế Vệ cô nương?

Vệ Tinh Cô nhìn Giang Hàn Thanh cười thật dịu :

- Giang đại công tử đã đến đã mấy hôm rồi.

Cả đoàn người dưới sự hướng dẫn của Chu Tiềm đi theo con đường trời đá tảng dựa bờ sông, hai bên có những cội tòng gió mát rượi.

Mọi người vì đi như thế cho nên không làm sao thấy rõ được bên trong thực cảnh của Lưu Hương cốc, họ không biết trên Thiên Tâm bình lã thôn trang hay là đồi núi.

Cứ như thế đi được một khoảng khá xa bằng con đường sầm uất quanh co thì đột nhiên phía trước rộng hẳn ra, nơi đây có khoảng đất bằng phẳng ước độ mười mấy mẫu và một tòa nhà đồ sộ bên trong khung của vòng nguyệt được xây bằng đá xanh kiên cố.

Bây giờ Giang Hàn Thanh càng thấy rõ sự thần bí của Lưu Hương cốc, ngay cả khoảng Thiêm Tâm bình tuy bày ra trước mặt nhưng thật sự thì rất khó lòng biết rõ được bên trong.

Ðộc Tẩu Chu Tiềm dẫn đoàn người bước vào đại môn và quay lại nói với Vệ Tinh Cô :

- Hiền diệt nữ hãy dưa chư vi vào đông hiên ngơi nghỉ. Lão phu vào yết kiến Cốc chủ rồi sẽ đến sau.

Chu Long Chu hỏi :

- Còn con thì sao, cha?

Chu Tiềm đáp :

- Con hãy bầu bạn cùng Tôn cô nương vào Ðông hiên, để cha vào yết kiến Cốc chủ.

Vừa nói, ông ta vừa đi thẳng vào trong. Vệ Tinh Cô khoát tay về phía sau, bốn ả thì tỳ cùng lui lại.

Nàng bước đến trước mặt Giang Hàn Thanh cười nói :

- Xin chư vị hãy theo tôi.

Nàng hướng dẫn mọi người rẽ vào cánh cửa nhỏ phía bên trái.

Tất cả theo Vệ Tinh Cô vào một khung cửa khác, tuy nhỏ hơn khung cửa ngoài, nhưng nơi đây chửng chạc hùng dũng uy nghiêm.

Vừa vào tới bên trong. trước hành lang có giàn hoa thật đẹp dưới giàn hoa đó có hai người thanh niên nam nữ đang đứng trò chuyện với nhau, khi thấy đoàn người bước vào,

người thạch mền giòn giã bước ra, hắn đi nhanh tới trước mặt Giang Hàn Thanh kêu lớn :

- Hiền đệ.

Giang Hàn Thanh thấy anh mình là rơi nước mắt :

- Ðại ca.

Cả hai nhìn nhau ngập ngừng, họ không nói thêm được lời nào.

Hồi lâu, chừng như qua cơn xúc động, Giang Bộ Thanh mới chỉ người thiếu nữ đứng bên mình giới thiệu :

- Giang hiền đệ, đây là Hứa Trinh Tường và Hứa Doanh Doanh tiểu thư.

Bây giờ mọi người mới thấy thêm một vị thanh niên tuấn tú đứng khuất trong giàn hoa, người ấy đúng là Thiếu trang chủ của Vạn Vật sơn trang, cả hai huynh muội đều là con của Trang chủ Hứa Kính Bá.

Giang Hàn Thanh bước tới nghiêng mình :

- Ðệ xin ra mắt Hứa huynh.

Hứa Trinh Tường cười lớn :

- Hân hạnh, hân hạnh, nhờ Giang nhị huynh mấy phen phá vỡ sào huyệt địch nhân, ngày nay chúng ta mới được có cơ hội họp mặt, đệ phải mừng rượu. Chỉ Giang nhị huynh mới được đấy nghe.

Giang Hàn Thanh nói :

- Hứa huynh quá khen, tiểu đệ thật tình không dám nhận như thế.

Hứa Doanh Doanh khẽ liếc Giang Hàn Thanh rồi nhìn Giang Bộ Thanh mỉm cười e lệ, nàng thụt dần ra sau khép nép cúi đầu..

Giang Bộ Thanh ngó Tôn Phi Loan và hỏi Giang Hàn Thanh :

- Hiện đây vị cô nương này là ai thế?

Giang Hàn Thanh hơi đỏ mặt :

- Nàng là... Tôn Phi Loan...

Và hắn quay qua nói nhỏ với Tôn Phi Loan :

- Ðại ca của tôi đó.

Tôn Phi Loan thận trọng cúi đầu, nàng có hơi sợ sệt khi nghe nói có người anh của người yêu mình trong số đó.

Chưa ai nói với ai, nhưng Giang Bộ Thanh nhìn dáng cách của Tôn Phi Loan, hắn biết ngay giữa em trai mình và cô gái này đã có vấn đề quan hệ.

Vệ Tinh Cô cười nói :

- Giang Ðạị công tử không biết sao, vì Tôn cô nương đó chính là Tam cung chủ của Ngũ Phượng môn, kiêm nhiệm Phân đàn chủ Phân đàn Giang Nam đấy.

Giang Bộ Thanh và Hứa Trinh Tường ngạc nhiên nhìn sững Tôn Phi Loan càng làm cho nàng thêm lúng túng.

Giang Hàn Thanh và Tôn Phi Loan cùng nhìn nhau đỏ mặt cúi đầu.

Giang Bộ Thanh cười :

- Vệ cô nương đùa đấy nhé..

Hắn nói như thế nhưng tia mắt lại nhìn nhanh vào mặt Giang Hàn Thanh dọ ý.

Quản Thiên Phát lừ mắt nhìn Lý Duy Năng, Lý Duy Năng hội ý nói ngay :

- Vệ cô nương nói thật đấy, vị Tôn cô nương đây quả thật là Tam cung chủ, lần này Giang nhị công tử, Chu lão tiền bối và Chu cô nương bị vây khốn tại Ngư Thương sơn, nếu không có Tôn cô nương thì chắc chắn không làm sao thoát khỏi.

Giang Bộ Thanh giật mình :

- Tại Ngư Thương sơn. Có phải là Long cung không?

Lý Duy Năng gật đầu :

- Ðúng là chỗ cư ngụ của Ngư Mụ.

Giang Bộ Thanh tái mặt :

- Lý huynh nói người mà ba mươi năm xưa đã tự xưng là Thái Thượng đó chăng

Lý Duy Năng gật đầu :

- Ðúng rồi, Ngư Mụ cũng là sư phụ của ngũ vị Cung chủ của Ngũ Phượng môn. Tôn cô nương vì cứu người nên không thể lưu lại Ngư Thương sơn, Tôn cô nương đã làm một chuyện hết sức sáng suốt là khứ ám đầu minh, một việc làm đối kháng với chúng thật là may mắn.

Tự nhiên câu nói có nhiều ẩn nghĩa của Lý Duy Năng đã làm cho Giang Bộ Thanh hiểu được khá nhiều về sự liên hệ của em mình và Tôn Phi Loan, hắn vội vòng tay nói với nàng :

- Xá đệ mang ơn cứu trợ, tại hạ thật vô cùng cảm kích.

Thấy anh mình không có về chi trách móc, Giang Hàn Thanh thở phào nhẹ nhõm.

Tôn Phi Loan liếc hắn và cúi đầu đáp lời Giang Bộ Thanh :

- Giang đại công tử nói quá lời, thật tình tiện nữ không dám nhận như thế.

Hứa Trinh Tường cười nói :

- Ðã đến đây thì chúng ta đều là người cùng chung một nhà, không nên khách sáo chi cả, chư vị đường xa mệt mỏi, xin thỉnh khách vào nghỉ ngơi rồi chung ta tiếp tục hầu chuyện với nhau.

Trong đại sảnh đã sẵn có Hồng Diện Phán Quan.

Nghiêm Tú Hiệp lên tiếng trước :

- Giang nhị công tử đã đến kìa.

Ðang ngồi chăm chú vào bàn cờ với lão áo ưa, Nghiêm Hữu tam ngẩng mặt lên hỏi :

- Ðâu? Giang nhị công tử đâu?

Và khi nhận ra Giang Hàn Thanh, ông ta vội buông cờ đứng dậy cười lớn :

- Nhị công tử, nghe nói Nhị công tử và Chu lão huynh mất tích tại Cụ Châu, Cốc chủ đã phái thêm người gia tăng tìm kiếm, không ngờ bây giờ chúng ta cùng hội diện nơi đây.

Giang Hàn Thanh vòng tay cung kính :

- Tiểu diệt xin tham kiến Nghiêm tiền bối.

Giang Bộ Thanh cung kính cúi đầu :

- Tiểu diệt xin bái kiến Nghiêm tiền bối.

Giang Bộ Thanh chỉ lão già áo tía mà nói với Giang Hàn Thanh :

- Hiền đệ, đây là lão bá, Trang chủ Vạn Vật sơn trang, hiền đệ hãy ra mắt người.

Giang Hàn Thanh cung kính cúi đầu :

- Tiểu diệt xin bái kiến Hứa bá bá.

Hứa Kính Bá nhìn chầm chầm vào mặt Giang Hàn Thanh cười nói :

- Giang gia quả nhiên phúc đức. Các vị hiền diệt đều có nhân phẩm siêu phàm, nhất định sau này các vị hiền diệt sẽ làm rạng rỡ cho Võ lâm Tứ đại Thế gia chúng ta.

Giang Hàn Thanh vòng tay :

- Hứa thế bá thương mà khen cho chứ thật tình chúng cháu không dám có cao vọng như thế ấy đâu.

Tiếp theo đó hắn giới thiệu Chu Long Chu và Tôn Phi Loan với mọi người.

Tự nhiên, khi nghe nói Tôn Phi Loan là Tam cung chủ của Ngũ Phượng môn. Hứa Kính Bá và Nghiêm Hữu cùng kinh ngạc, nhưng nhờ Lý Duy Năng thuật lại từ đầu câu chuyện này nên mọi người lộ vẻ vui mừng.

Nghiêm Hữu Tam nói :

- Tôn cô nương về với chúng ta, điều đó đủ để chứng minh rằng vĩnh viễn tà bất thắng chính Ngũ Phượng môn đã làm nhiều điều bất nghĩa với giang hồ, nhất định phải có ngày bị hậu quả diệt vong.

Hứa Kính Bá cười :

- Nói gì thì nói, nhưng nhớ là bọn này chưa có một chút nước vào miệng đấy nghe.

Nghiêm Hữu Tam gật gật đầu :

- Ðúng, đúng, xin lỗi, vậy chúng ta hãy vào trong.

Như sực nhớ ra điều gì, ông ta quay lại nới với Lý Duy Năng :

- Lý công tử. lệnh tôn gần đây đã hồi phục sức lực khá nhiều, hiện đang nằm bên sau, chúng ta nên vào đó thăm người.

Sau đó, tất cả được Vệ Tinh Cô hướng dẫn hướng dẫn đến chỗ dinh dưỡng của Lý Quang Trí.

Sau khi được Thanh Phong đạo trưởng và Ðộc Tẩu Chu Tiềm tận tâm chữa trị, Lý Quang Trí bây giờ coi như đã thoát được hiểm nghèo, chỉ có điều vì thâm nhập quá lâu thành thử vẫn phái còn tịnh dưỡng thêm nhiều ngày nữa.

Hai cha con gặp lại nhau, tự nhiên họ hàn huyên không dứt, vì bọn Giạng Hàn Thanh, sau khi vấn an Lý Quang Trí xong là tạm lui ra khách xá, họ muốn để cho hai mẹ con ông ta có được nhiều thì giờ bàn chuyện an nguy bấy lâu nay của Hà Bắc.

Sau khi sắp xếp xong chỗ nghỉ ngơi, Vệ Tinh Cô cũng từ giã lui ra để lo việc khác. Trước khi chào mọi người, nàng mỉm cười thật dịu dàng và nôi với Giang Hàn Thanh :

- Nhị công tử đường xa mỏi mệt, xin cứ yên trí nghỉ ngơi ở đây bất cứ phòng nào cũng có cất đặt sẵn người hầu hạ, nếu cần chi xin công tử cứ tự nhiên dạy bảo chứ đừng khách sáo.

Nàng khẽ liếc về phía Tôn Phi Loan thật nhanh và nói tiếp với Giang Hàn Thanh :

- Nghe Nhị công tử có trộm được của Ngũ Phượng môn ba chiêu tuyệt kiếm, tôi mong sau khi khỏe lại, công tử cho tôi được lĩnh giáo để thử xem tuyệt kiếm của họ nó tuyệt đến mức nào.

Nàng không đợi ai trả lời, sau khi nói xong câu nói ấy, nàng lại liếc Tôn Phi Loan một cái nữa rồi bỏ đi thẳng ra ngoài

Chu Long Chu kéo tay Tôn Phi Loan nói nhỏ :

- Nghe nói cái vị Vệ phó đường chủ này vốn là cháu nội của Vệ thái quân. thuộc giòng vọng tộc Nam Bình, vì được cưng yêu từ lúc nhỏ nên cô ta không coi ai dưới mắt ra gì cả.

Tôn Phi Loan cười :

- Mình là khách mới quen thì để ý chuyện đó làm chi.

Giang Bộ Thanh đưa Giang Hàn Thanh vào ngọa phòng, cơn đau nơi bả vai của Giang Hàn Thanh bây giờ càng thấm nặng, hắn ngồi và nắm chặt thành ghế cắn răng.

Thấy sắc diện em mình xanh mét, Giang Bộ Thanh kinh ngạc :

- Hiền đệ làm sao thế?

Giang Hàn Thanh cắn răng nói nhỏ :

- Không sao, tiểu đệ chỉ bị thương nhẹ nơi vai.

Quản Thiên Phát vội nói :

-Xin nhị công tử hãy nằm nghỉ để cho vết thương không bị động.

Giang Bộ Thanh lo lắng :

- Hiền đệ hãy đề ngu huynh xem thử vết thương coi nó ra sao?

Quằn Thiên Phát nói :

- Xin đại công tử cứ để nhị công tử nằm yên một chút, vì đây là do Âm Thủ đoạn mạch chứ không phải bị thương ngoài da.

Giang Bộ Thanh ngạc nhiên :

- Ðoạn mạch nếu bị bế thì làm sao giải khai cho được?

Quản Thiên Phát nói :

- Cứ theo Chu lão tiền bối thi thủ pháp này không những làm cho huyết mạch ngưng trệ mà nó còn làm cho tổn thương gân cốt, nếu giải theo phương thức thông thường thì không những không thuyên giảm mà còn tăng thêm nguy hiểm nữa.

Giang Bộ Thanh tái mặt hỏi dồn :

- Chẳng lẽ không có người giải được thủ pháp ấy hay sao?

Quản Thiên Pháp đáp :

- Cứ theo Chu lão tiền bối thì chỉ có Thần Phiến Tử lão tiền bối vì nghiên cứu tinh thâm huyệt mạch nên ông ta có thể biết được phép giải này, bây giờ thì phải chờ ông ta đến mới quyết định được phải làm sao.

Giang Bộ Thanh nhìn ra ngoài tặc lưỡi :

- Không hiểu Thần Phiến Tử lão tiền bối tại sao đến bây giờ vẫn không thấy tin gì cả?

Hắn buồn bã bước ra ngoài và nghĩ cách đi tìm linh dược.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK