• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nên đêm nay Thảo đã vô tình mắc bẫy ông Vũ, nàng loay hoay tìm cốc và khi đi qua phòng bố chồng theo thói quen nàng nhìn vào bên trong, y như rằng chiếc cốc lại trong đó, Thảo bước vào và một lần nữa nhìn thấy cái ấy của bố chồng, ông Vũ cố tình cởi chuồng giả vờ ngủ, hầu như lúc nào ông Vũ cũng lởn vởn quanh nhà lúc tối muộn, lúc chúng nó đi ngủ, với hy vọng sẽ được nghe tiếng rên của Thảo lúc chúng nó làm tình. Thấy chúng nó cãi nhau và tiếng của Thảo đi gần đến cửa, rất nhanh ông lẩn về phòng cởi sẵn quần, dương vật nằm trên bụng ông như con rắn to, mục đích chỉ để khêu gợi con dâu.

Lúc nghe thấy tiếng Minh đi ra ngoài, Thảo giật mình và bước ra ngoài với hình ảnh xấu hổ trong đầu, hai má nàng ửng đỏ lên, nhưng phải tỏ ra như chẳng có chuyện gì xảy ra, Minh thì chẳng bao giờ vào phòng bố cả nên Thảo cũng yên tâm khép cửa lại. Ngay bây giờ, Thảo đang nhìn chằm chằm cảnh chồng mình sóc lọ, tay Thảo lăm lăm cầm cái ống nghiệm đựng tinh trùng. Bỗng Minh thò tay sang bóp một bên ngực của Thảo, qua một lớp áo ngủ khiến Thảo rùng mình.– anh làm gì đó? – Thảo thấy lạ hỏi. Nhưng không hề đẩy tay chồng ra.– Ngực em đẹp lắm, anh bóp để tăng thêm hưng phấn, dễ bắn ra còn gì! – Minh quay sang nhìn Thảo cười.– Vậy hả, em tưởng chỉ cần sóc sóc là đủ… – Thảo rất tự hào về cơ thể mình, mỉm cười nhìn cái cách chồng đang bóp ngực mình.– Em ngây thơ lắm, muốn đàn ông ra nhanh thì chỉ cần sờ là đủ, không cần đút vào trong, em sóc cho anh đi. – Minh thả tay ra và dùng hai tay bóp ngực Thảo, một tay luồn xuống dưới. Thảo mặc kệ, đưa tay sang cầm vào chim Minh, lúc này nàng mới rõ, hóa ra muốn sóc ra nhanh chỉ cần cho chồng sờ mó một chút, chứ không đơn giản như nàng nghĩ trước đây, nàng cứ nghĩ đàn ông thủ dâm chỉ cần sóc vậy là đủ…– Chưa gì đã ướt thế này rồi… – Minh thò xuống âm đạo Thảo nhìn Thảo cười.– Suỵt! – Mặt Thảo đỏ ửng mím môi cười, nàng kết hợp với chồng cũng có chút hưng phấn, nhưng thực ra âm đạo Thảo đã ướt từ trước, chính Thảo cũng cảm thấy điều này rất rõ khi thấy dương vật bố chồng, tuy nhiên Thảo tự phủ nhận suy nghĩ của mình, cho rằng không phải vì cái đó mà làm nàng ướt, chỉ là cảm giác hưng phấn nhất thời mà thôi, một phần cũng tại bọn bạn nàng nhồi nhét vào đầu những thứ bậy bạ, người con gái nào mà chả muốn thử một lần…Bỗng Thảo chủ động quỳ xuống cạnh giường, một tay sóc cho Minh, một tay mân mê hai hòn dái, điều mà cũng khiến Minh giật mình bất ngờ, Minh nhìn vợ làm vậy, trong lòng anh cũng vui mừng, không ngờ vợ mình lại thích mình đến thế, hôm nay còn chủ động làm thế này, cũng gọi là có sự thay đổi nhẹ, không còn bảo thủ như trước.

Thảo vừa sóc vừa nhìn chằm chằm vào dương vật chồng, không biết nàng đang nghĩ gì, nhưng dần dần Thảo đưa đầu chim của Minh tới gần miệng và mút một cái. Minh rùng mình lần thứ hai, lần này Minh sốc toàn tập, anh nghĩ đêm nay vợ mình giống như bị chơi thuốc, tự dưng thấy Thảo dâm đãng đến lạ, chưa bao giờ nàng chủ động mút chim cho Minh thế này, trước đây có đòi khô cổ Thảo cũng từ chối khoản mút chim, thế mà hôm nay…Bị mút chùn chụt ở dưới, Minh không còn suy nghĩ được cái gì mà nằm vật ra giường sung sướng, người Minh giật giật, mút được một lúc, đôi môi của Thảo khiến Minh không chịu được thêm nữa mà ra hiệu.– Em… em… anh bắn… – Rất nhanh Thảo cầm ống đưa vào đầu chim Minh và sóc nhanh. Minh gồng người giật giật xoay ngang người bắn vào ống nghiệm, lượng tinh trùng cũng không nhiều lắm, nhưng thế này là được rồi. Thảo ngồi lên giường nắp ống nghiệm lại, hai má nàng đỏ ửng.– Xong chưa em? – Minh thở hổn hển.– Em nghĩ thế này được rồi… – Thảo cất gọn gàng vào túi, và nhảy lên giường, nàng nhìn lên trần nhà, hai đôi mắt mở to, quay sang nhìn dương vật chồng đã ỉu xuống như sợi bún rồi, lúc này nàng muốn lắm một cái gì đó đút vào âm đạo mình, nhưng nhìn Minh vậy Thảo chỉ biết nhắm mắt cố gắng ngủ.

Sau khi cầm ống nghiệm đến cho Linh và tham gia khám sàng lọc một số thứ cần thiết, Linh hẹn Thảo 3 ngày sau trả kết quả. Một kết quả không được mong muốn cho lắm.– Mày nghe tao nói nè… – Linh nhìn Thảo nhíu mày lại. Cả hai đang ngồi ở quán café quen thuộc.– Mày cứ nói đi, tao chuẩn bị tinh thần rồi! – Thảo ngồi ngay ngắn lắng nghe. Linh rút một số kết quả xét nghiệm ra đưa cho Thảo.– Kết quả này tao nghĩ mày không mong muốn đâu, nhưng tính tao không reo hy vọng cho người khác bằng những lời ngon ngọt như các bác sĩ khác, có gì tao nói thẳng…– Ừ thì mày cứ nói đi, nhìn thế này tao cũng đâu hiểu. – Thảo tò mò.– Của anh Minh, là 0%… không sống một con nào…– Hic… Vậy… bọn tao phải làm sao… – Thảo giọng run run, cũng ngỡ kết quả không như mong muốn nhưng thế này thì không còn chút hy vọng nào rồi.– Tỷ lệ của anh Minh là rất hiếm, có lẽ… khó cứu vãn… bây giờ chỉ còn cách mua tinh trùng người khác thôi Thảo ạ… – Linh nheo mày.– Mày biết chẳng đời nào anh Minh đi mua tinh trùng người khác đâu, anh ấy thà không có con còn hơn… hic… – Thảo buồn bã nói.– Cũng đúng, gia đình anh Minh có mỗi anh ấy, chắc bố mẹ mong lắm rồi…– Chán thật… thế còn của tao… – Thảo rơm rớm nước mắt nói.– Của mày thì bình thường, mày cứ bình tĩnh, bây giờ tao sẽ hỏi kỹ lại mẹ tao, xem bà nói gì về trường hợp này, trước mắt mày đừng nói gì với ông Minh nhé.– Um… tao không nói đâu… thế này hơi sốc một chút… anh ấy sẽ buồn lắm.– Nếu như không mua tinh trùng người khác thì chỉ còn cách thụ tinh ống nghiệm, với lượng tinh trùng chết 100% của anh Minh thì chỉ mong có phép màu một trên mười triệu, hy vọng có con tinh trùng ngáp ngoải thì may ra… Cái này sẽ tốn kha khá chi phí đó. – Linh phân tích.– Chi phí thì không lo, chỉ cần có con, bọn tao sẽ cố gắng hết sức, mày giúp tao nhé… – Thảo đang cố giữ bình tĩnh nhất có thể, nàng quá buồn vì kết quả này, ánh sáng cuối con đường đang dần vụt tắt.

Thảo rệu rạo bước về nhà, nàng phải giữ kín chuyện này. Mở cửa ra thấy ông Vũ đang ngồi ở sofa. Nhìn thấy Thảo ông Vũ vội vàng ra xách đồ cho con dâu.– Nhìn con mệt mỏi vậy? Con ốm ư? – Ông Vũ lo lắng.– Dạ không ạ, con hơi mệt thôi… – Thảo cười mỉm, đập vào mắt nàng lại là cái thứ lủng lẳng trong chiếc quần đùi. Nhưng lần này Thảo khẽ cau mày lại và quay đi chỗ khác, dường như lúc này, với nỗi buồn này, Thảo không có tâm trí nữa, mà chỉ thấy cái thứ trước mặt mình là sự vô duyên đến từ bố chồng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK