Mục lục
Tu La Vũ Thần
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

  • Ai, ngược lại hắn làm như vậy cũng đủ chứng minh ta xả thân cứu hắn không hề uổng phí.



- Chỉ có điều hắn cứ như vậy mà vứt bỏ tính mạng của mình thì quá đáng tiếc, huynh thực sự không muốn giúp hắn sao?


Tề Phong Dương nhìn về phía lão giả mặc bố y (Áo vải) bên cạnh, trong mắt mang theo một tia khẩn cầu.


- Huynh vừa rồi thật sự là xả thân cứu người sao? Huynh chẳng qua chỉ đem tính mạng của mình ra uy hiếp ta mà thôi. Huynh biết ta sẽ không thấy huynh chết mà không cứu.


Lão giả mặc bố y cười khôn khéo một tiếng, sau đó lại nói:


- Phong Dương à! Ta ở Thanh Châu này chỉ có một mình huynh là bằng hữu, ta thật sự không muốn tình cảm giữa ta và huynh lại bị một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa làm ảnh hưởng như vậy.


Nói xong những lời này thì lão giả mặc bố y vỗ vỗ bả vai của Tề Phong Dương, sau đó liền đi về hướng cung điện của mình.


Tề Phong Dương nhìn theo bóng lưng của vị lão giả đó, trên mặt hắn lại hiện ra một nụ cười khổ, hắn hiểu ý tứ trong lời nói của bố y lão giả, mặc khác hắn cũng biết một điều, thật ra thì ở trước mặt vị lão giả đó, hắn có thể nói chuyện ngang hàng như thế cũng đã vô cùng vinh hạnh rồi, hắn thật sự không có tư cách yêu cầu người kia giúp hắn bất cứ việc gì.


- Người trẻ tuổi, hy vọng rằng ngươi phúc lớn mạng lớn, có thể dựa vào bản lĩnh của mình mà thoát khỏi nơi này.


Sau đó, Tề Phong Dương dùng ánh mắt tràn đầy sự thương tiếc nhìn theo phương hướng mà Sở Phong vừa rời đi, sau đó quay trở về bên trong cung điện.


"Vù", ngay lúc Tề Phi Dương vì Sở Phong mà cảm thấy vô cùng thương tiếc thì Sở Phong cũng đã vội vàng lướt đến bên trong một ngọn núi khác, bắt đầu tiến hành bố trí Kết Giới Trận Pháp, ngưng kết ra được trận pháp bên trong lệnh bài hộ thân thì có thể chống đỡ lại đạo năng lượng kia.


Bạn đang đọc truyện trên TruyenOnl.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!







- Không được, quá phức tạp, mặc dù ta biết phương pháp ngưng kết, nhưng không cách nào ngưng tụ ra.


Sở Phong chau mày, hắn cảm thấy một Hôi Bào Giới Linh Sư như hắn muốn thi triển thủ đoạn của Lam Bào Giới Linh Sư thật sự quá mức khó khăn.


- Sở Phong, cố gắng lên. Ta tin rằng ngươi có thể làm được, ngươi nắm rõ phương thức ngưng kết đó, chỉ là chất lượng của kết giới không đủ, nhưng ta tin tưởng rằng ngươi có thể làm được, nhất định phải chống đỡ tiếp tục, bằng không thì không chỉ ngươi chết mà ngay cả ta cũng mất mạng cùng ngươi.


Dưới tình huống thế này, Đản Đản cũng bất lực, mặc dù nàng biết rõ phải làm như thế nào nhưng không cách nào trợ giúp Sở Phong được. Bởi vì cho dù nàng có thể mượn thân thể của Sở Phong nhưng cũng chỉ có thể sử dụng lực lượng của mình đi chiến đấu, căn bản không cách nào câu thông Kết Giới lực. Cho nên trước mắt tất cả chỉ có thể trông chờ vào bản thân Sở Phong.


- Đúng vậy, ta nhất định phải thành công, ta không thể thất bại, ta còn rất nhiều chuyện phải làm. Huống chi cho dù ta chết thì ta cũng không thể khiến cho Đản Đản mất mạng cùng với ta được.


Nghe được lời Đản Đản nói, Sở Phong tức khắc có động lực. Cũng không biết một cổ lực lượng từ đâu tới khiến cho hắn cảm thấy không hề khó khăn như trước nữa, cho dù không có không khí để hô hấp thì hắn cũng có thể tập trung tinh thần, dốc hết toàn lực để bố trí trận pháp kia, ngưng kết thành lệnh bài kia.


Mà dưới loại tình huống này, cuối cùng Sở Phong có thể kiên trì được nữa canh giờ đã là kỳ tích rôi, nửa canh giờ không hô hấp, đây chính là thử thách khá lớn đối với trái tim. Đổi thành người bình thường đã sớm mất mạng từ lâu, thế nhưng Sở Phong lại kiên trì được.


Mặc dù giờ khắc này, sắc mặt hắn đã sớm trắng bệch như tờ giấy, thế nhưng ánh mắt hắn lại trở nên nóng bỏng khác thường, chăm chú quan sát Kết Giới Trận Pháp trước mắt, đem một tầng kết giới lực dung nhập vào trong đó, với thủ đoạn tài tình đem chúng hợp thành một thể.


"Vù vù", cuối cùng một đạo quang mang nóng bỏng khuếch tán ra, Kết Giới Trận Pháp hùng hồn nhanh chóng ngưng kết, cuối cùng lấy bốn đạo phù chú làm điểm lui, tạo thành một lệnh bài Kết Giới vô cùng xinh xắn.


Lệnh bài Kết Giới giống như là một loại thủy tinh trong suốt vậy, rất là hoa lệ, nhưng bên trong lại tràn đầy Kết Giới Lực. Mà Kết Giới Lực đang vận chuyển theo một lộ trình phức tạp, chính là trận pháp mà Sở Phong đã ngưng tụ,


Giờ khắc này, Sở Phong đang nắm lệnh bài trong tay, áp lực đang quấy nhiễu Sở Phong trong nháy mắt tiêu tan thành mây khói, mà điều này nói rõ một điểm, đó chính là Sở Phong đã thành công.


- Sở Phong, ngươi đã thành công, ngươi thật sự thành công, quá tuyệt vời, ngươi đã làm được chuyện mà chỉ có Lam Bào Giới Linh Sư mới có thể làm được.


Giờ khắc này, Đản Đản đang mỉm cười ngọt ngào, không ngừng nhảy nhót reo hò bên trong Giới Linh Không Gian.


Nàng cảm thấy vui vẻ từ tận đáy lòng thay cho Sở Phong, Sở Phong không chỉ cứu mình một mạng, mà Sở Phong có thể làm được việc này đã chứng minh tiềm lực của Sở Phong rất cao, thiên phú cũng cực kỳ cao.


- Việc này cũng nhờ Tề Phong Dương tiền bối, nếu không phải người cho ta mượn lệnh bài dùng một chút, để cho ta nắm rõ phương pháp ngưng kết ra lệnh bài kia thì sợ rằng lần này ta chắc chắn sẽ gặp phải tai họa rồi.


Sở Phong cười khổ một tiếng, trên mặt tràn đầy vẻ cảm kích.


Từ sau khi Sở Phong cầm lệnh bài trong tay thì hắn ở bên trong Bách Khúc Câu này như cá gặp nước. Trước kia là tất cả thế hệ trẻ ở Thanh Châu cùng hắn chia sẻ bảo tàng bên trong Bách Khúc Câu. Thế nhưng hiện tại, tất cả mọi thứ bên trong Bách Khúc Câu này lại mặc cho mình hắn hưởng dụng, không chỉ có Huyền Dược, mà nơi này còn có thịt động vật thơm tho, nước suối ngọt ngào hợp khẩu vị. Sở Phong thật sự yêu thích nơi này.


Hơn nữa ngoại trừ nơi này thì Sở Phong không biết có thể tìm được nơi nào có nhiều Huyền Dược như thế để cho hắn cướp đoạt nữa.


Vì thế Sở Phong đã ở Bách Khúc Câu này đợi ước chừng hơn nửa năm. Thời gian ở nơi này, Sở Phong đã cướp đoạt vô số Huyền Dược và Nguyên Dược. Nhưng Bách Khúc Câu này thật sự quá lớn, cho dù mỗi ngày Sở Phong đều tìm kiếm Huyền Dược nhưng Huyền Dược lại giống như vô cùng vô tận vậy, khiến cho Sở Phong lấy mãi cũng không hết.







Chỉ là không biết thế nào thế nào mà Tinh thần lực của Sở Phong lại càng trở nên mạnh mẽ hơn, cướp đoạt được nhiều Huyền Dược hơn, nhưng cũng không đủ cho Thần Lôi trong cơ thể hắn chiếm đoạt. Trải qua hơn nữa năm, tu vi của Sở Phong cũng chỉ đột phá hai trọng, bước chân vào Nguyên Vũ thất trọng mà thôi.


Tuy rằng tu vi như thế không phải rất mạnh, thế nhưng lấy thủ đoạn của Sở Phong, cho dù là Huyền Vũ tam trọng cũng không đánh lại hắn, chỉ có Huyền Vũ tứ trọng mới có thể đánh với hắn một trận. Cho nên hắn cảm thấy lấy tu vi của mình đối phó với Cung Lộ Vân đã không thành vấn đề.


Chỉ là trong nửa năm này, tuy rằng tu vi của hắn tăng trưởng một chút, thế nhưng bởi vì Đản Đản không thể cắn nuốt bổn nguyên mạnh mẽ hơn, nên dẫn tới tu vi trì trệ không có tiến triển, hiện tại vẫn tiếp tục giữ nguyên ở Huyền Vũ nhất trọng.


Chỉ có điều Đản Đản biết Sở Phong muốn dựa vào thực lực của chính mình để chiến thắng Cung Lộ Vân thì nàng cũng không hề trách cứ Sở Phong. Ngược lại nàng còn ủng hộ Sở Phong ở nơi này tu luyện, vì dù sao thì từ bây giờ tới lúc ước chiến, Sở Phong còn một đống thời gian để giúp Đản Đản tìm kiếm Bổn nguyên.


Một ngày này, Sở Phong tính toán thời gian, nhận thấy hiện tại cách trận ước chiến một năm kia không đầy một tháng. Lại nghĩ đến trước khi tham gia ước chiến, mình còn một số chuyện phải xử lý nên Sở Phong liền quyết định rời khỏi Bách Khúc Câu này.


Bởi vì trận chiến này tuyệt đối không đơn giản như trong tưởng tượng vậy, dù sao thì lúc đó Lâm Nhiên của Kỳ Lân Vương Phủ sẽ che chở cho Cung Lộ Vân, như vậy sau này nếu như Sở Phong giết chết Cung Lộ Vân thì Lâm Nhiên tuyệt đối sẽ không để yên cho hắn.


Cho nên Sở Phong nhất định phải chuẩn bị kỹ càng một chút, ít nhất khi hắn gặp đại họa thì người nhà của hắn sẽ không bị hắn làm liên lụy.


Mà lúc Sở Phong chuẩn bị rời đi thì ở trên đỉnh một ngọn núi, bố y lão giả cùng với Tề Phong Dương đang ngồi bên trong cung điện đánh cờ.


- Trí Viễn Huynh, những ngày qua đã làm phiền huynh rồi, ta đã cảm thấy có cơ hội đột phá, cứ tiếp tục như vậy thì không tới nửa năm, ta hẳn sẽ có cơ hội đột phá Huyền Vũ cửu trọng, bước vào Thiên Vũ Cảnh.


Tề Phong Dương cảm kích nói.



Bạn đang đọc truyện trên TruyenOnl.com , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK