• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Tác giả: Ninh Ninh
Chương 24: Sinh rồi
Tôi ngủ đến chiều Hoàng An gọi dậy mới tỉnh, tôi dậy chỉnh sửa lại quần áo sau chúng tôi đi về nhà.

Giờ vợ chồng hiểu nhau hơn, bữa cơm tối tiếng cười nhiều hơn.

Chủ yếu vẫn là Hoàng An trêu tôi để tôi cười nhiều hơn.

Tất cả chỉ có một lý do rất vu vơ là:
"Em cười nhiều vào sau này sinh con ra con sẽ vui tính!"
Tôi nghe xong mà chỉ biết cạn lời thôi, tính nết con do trời cho chứ liên quan gì tới tôi cười.
Ấy thế mà lão chồng trẻ con này nhà tôi cứ nói như cậu ta thông thái hết vậy á!
Thời gian trôi nhanh bây giờ tôi đã đến tháng đẻ rồi.

Công ty tôi xin nghỉ luôn, sau sinh Hoàng An nói tôi ở nhà với con cho con lớn rồi hãy đi làm lại, tôi thấy đúng nên không do dự mà viết đơn xin nghỉ luôn.
Bụng to đi đứng khó khăn, chân tôi bị phù nề nó to lắm, bụng bị dạn mà ít.
Hôm nay là chủ nhật Hoàng An ở nhà với tôi, tôi nằm trên giường nhăn nhó vì con đạp, bụng gò đến cứng bụng.

Đôi lúc con đá một cái tôi ngồi bật dậy khóc, đau lắm ấy.

Hoàng An tưởng tôi đau đẻ cậu ta tay xách nách mang ôm cái sọt nhựa đựng quần áo cho con đi ra vội vàng đỡ tôi rối rít hỏi:
“Em đau đẻ à? Đau thì đi nhanh không đẻ ra đường bây giờ…”
Tôi muốn cười lắm, vừa thương vừa tội, tám tháng nay cậu ta đã thay đổi rất nhiều, từ khi tôi mang thai Hoàng An đôi khi cười nói trêu ghẹo tôi thôi chứ tính tình đã trưởng thành như chàng trai hai mươi tám, hai mươi chín tuổi rồi.
Chồng tôi yêu tôi, thương tôi, lúc này tôi cũng biết tình cảm cậu ta dành cho tôi nhiều bao nhiêu.


Nếu để so với thứ tình cảm tôi dành cho Hoàng An thì đối với cậu ta dành cho tôi thật không thể nói là tôi yêu cậu ta.

Chỉ có thể nói là say nắng thôi.

Cả ngày ở nhà hết nấu cơm cho tôi ăn, lại ngồi trên giường xoa bóp chân cho vợ.
Nhìn như này sẽ không ai từng nghĩ đã từng là Hoàng An suốt đêm ở bar, hay hàng ngày đi với cô gái, ôm eo, hôn, hay lên giường với những người con gái khác hay không?Hoàng An thay đổi đến chính ba mẹ chồng tôi còn hoa mắt nói gì đến người vợ đa nghi như tôi.
Đêm nay tôi không ngủ được, Hoàng An ôm tôi từ đằng sau an ủi:
“Em mệt lắm không?”
“Không ….

nhưng…”
“Nhưng con quậy quá phải không?”
“Ừ!”
“Thương vợ, nếu anh có thể mệt giúp em anh sẽ làm ngay.”
“Tôi buồn ngủ lắm!”
“Vậy nhắm mắt ngủ đi lúc.”
“Không ngủ được.”
Hoàng An ngồi dậy nghiêng đầu áp vào bụng tôi nói với bé con:
“Con gái ngoan, con ngủ đi xíu cho mẹ con ngủ nhé! Mẹ con mệt lắm rồi, ba thương hai mẹ con.

Ngoan nhé!
Bé con như nghe hiểu lời Hoàng An nói, bé thúc mạnh vào thành bụng tôi một cái sau đó im lặng.”
Tôi lòng ấm áp lắm, có chồng yêu thương, dù cậu ta đã phạm sai lầm lớn.Người đời có câu:
“Đánh kẻ chạy đi, không đánh kẻ chạy lại!"
Tôi nghĩ như vậy, vì thời gian qua cậu ta thay đổi, trong lòng tôi không còn nhiều khúc mắc nữa, tôi hoàn toàn chấp nhận việc tôi sẽ là vợ Hoàng An, là mẹ của con cậu ta! Tôi mỉm cười nằm trong vòng tay của chồng chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Cuối cùng cũng đến ngày đi đẻ, hôm nay công ty có cuộc họp Hoàng An phải lên công ty họp xong mới về nhà canh trừng tôi được.
Tôi cứ loanh quanh đem hết đồ dùng chuẩn bị cho mẹ bỉm đi viện ra ngoài ghế sofa.

Đồ đạc tôi không phải mua tất cả là hai bà mẹ của tôi dắt tay nhau đi lựa chọn giúp tôi.

Hai người đã có nhiều kinh nghiệm mua cho tôi đồ tôi cùng Hoàng An đều mừng rỡ ra mặt.

Tôi nằm trên giường cầm chiếc áo nhỏ nhỏ xinh xinh cười nói với con:
"Hôm nay đến ngày rồi, con mau ra gặp ba mẹ nhé!"
Tôi ngủ đến mười giờ trưa bụng bỗng nhiên đau theo từng cơn, tôi hoảng sợ lật đật ngồi dậy với cái điện thoại bấm số gọi cho Hoàng An.

Nhìn đồng hồ tôi biết cậu ta vừa họp xong chắc giờ chuẩn bị về nhà.
[Anh nghe!]
“Về nhanh, đau đẻ rồi!”
[Em đau đẻ? Vậy ngồi im chờ anh về ngay!]
Tôi tắt máy lại bấm gọi cho ba mẹ đẻ cùng mẹ chồng tôi báo chuyện.


Tôi gọi xong đem đồ rồi đóng cửa đi xuống sảnh trước chờ Hoàng An.

Đợi mười lăm phút thì thấy xe cậu ta chạy tới, tôi đau sắp ngất rồi, Hoàng An vội vàng đỡ tôi lên xe rồi nổ máy lái đi bệnh viện.
Trên đường đi Hoàng An luôn hỏi tôi, tôi đau vã hết mồ hôi bị hỏi nhiều quá tôi cáu gắt lên:
“Hỏi lắm thế,bà đang đau còn hỏi có mệt không, cố nhịn, có tin bà tát cho phát không? Lái nhanh lên không bà sắp đẻ ra xe rồi!”
Hoàng An im luôn, cậu ta lái xe đã xem như nhanh rồi nhưng tôi đau lắm, đau như bị gãy xương vậy đó.

Xe đến bệnh viện, Hoàng An bế tôi vào phòng nhập sinh.

Sau chạy đi đậu xe rồi lại vào làm thủ tục cho tôi.

Tôi đau ngồi trên chiếc xe lăn chờ cậu ta làm thủ tục xong để lên phòng sanh.
Đau cả 4 tiếng đồng hồ tôi mới mở được 3 phân, ba mẹ hai bên đều đến chờ ở ngoài, Hoàng An ngồi bên cạnh tôi không ngừng lau mồ hôi trên trán tôi.

Xoa lưng, làm chỗ dựa cho tôi dựa, cuối cùng đến lúc tôi mở được 4 phân bác sĩ cho tôi vào phòng sanh.
Hoàng An đăng ký vào cùng tôi, tôi đau khóc nước mắt nước mũi tèm lên.Tôi biết cậu ta ở bên cạnh tôi để tiếp thêm sức mạnh cho tôi, tôi thầm cảm ơn người con trai này, luôn yêu thương tôi.
“ Em đau lắm, anh biết em cố chịu thêm ít nữa sắp được gặp con rồi.”
Tự nhiên tôi đau hét lên vào mặt cậu ta:
“Tại cậu, tại cậu làm tôi phải đẻ, tại cậu làm tôi đau, tôi bắt đền cậu đấy!”
“Anh biết, anh xin lỗi!”
“Ngoan, cố gắng lên, anh yêu hai mẹ con!”
Tôi nhắm mắt nước mắt chảy ra, giờ tôi mới biết sinh con đau đớn ra sao? Người ta nói không sai, sinh đẻ lúc đau đẻ giống gãy bảy cái xương sườn.

Tôi đang trải qua cảm giác thiêng liêng này, mẹ tôi đã vất vả sinh cho ba tôi ba anh tôi chúng tôi.

Bà còn đau hơn tôi gấp mấy lần….
Miệng tôi to lắm, lúc tôi sắp được chào đón con, tôi đau gào lên đến bác sĩ đỡ đẻ còn phát sợ.

Hoàng An cũng phát khiếp nhưng tất cả đã trải qua, cuối cùng con gái, sự kết tinh của sự ngang bướng, cùng sự phát sinh quá giới hạn của men say đã chào đời khỏe mạnh.
“Em thành công rồi, con gái xinh gái giống em lắm.”
Tôi nằm trên giường ôm con trên ngực của mình nghe cái tên nịnh bợ này nói mà buồn cười lắm.


Biết là nịnh tôi nhưng tôi thích!
“Tất nhiên, là con tôi mà!”
“Con anh nữa, là con của hai vợ chồng!”
“Ừ!!!”
Ba mẹ hai bên gặp cháu xong thì trở về nhà vì ở lại nuôi sản phụ không cần nhiều.Chúng tôi đặt phòng dịch vụ để nằm, Hoàng An không muốn hai mẹ vất vả liền nhận nhiệm vụ ở lại chăm sóc tôi.

Đêm Hoàng An bế con trên tay mắt sáng như sao nói chuyện cùng tôi.
“Cuối cùng anh cũng được làm ba rồi! Cảm ơn vợ!!”
“Muốn cảm ơn thì thương con nhiều hơn đi.”
“Tất nhiên rồi, anh thương vợ và con nhiều lắm.”
Đến lúc con đói tôi nhận con từ tay cậu ta, tôi ái ngại nhìn rồi mắng nhỏ:
“Quay đi để tôi cho con bú sữa.”
May là hai mẹ đã nói cho tôi biết được việc cho con bú sữa mẹ vẫn là cách tốt nhất để có sự liên kết giữa hai mẹ con.

Hoàng An nhe răng nhìn chằm chằm tôi nhất quyết không chịu quay mặt đi.
“Quay đi nhanh!”
“Em cho con bú đi, anh nhìn có làm sao đâu?”
“Ngại lắm, quay đi!”
Tôi ngại đỏ mặt, chúng tôi nói là hiểu nhau, yêu nhau, có con với nhau nhưng chuyện đó chỉ xảy ra một lần duy nhất tôi say đó rồi tôi có bầu đến nay chúng tôi đi xa nhất chỉ là hôn hay ôm thôi.

Hoàng An tôn trọng tôi, cậu ta không hỏi, không đòi làm tôi thiện cảm hơn với người đàn ông này!
#Gachongthayem #NinhNinh #truyenhay.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK