• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không ăn được cơm, cũng may vị sư huynh Mộc Trọng Hi này còn tính là đáng tin cậy, trước tiên tìm hiểu xem trong rừng có dị tượng yêu thú xao động không, thông thường nếu yêu thú xao động thì nhất định là có bảo vật gì đó sắp hiện thế, hai người lập tức liền lựa chọn đi vào rừng yêu thú xem xét.

Diệp Kiều không nhớ rõ trong nguyên tác có nhắc đến cơ duyên gì tỏng rừng yêu thú hay không, chung quy tất cả đại cơ duyên đều thuộc về nữ chủ, Vân Thước không ở đây, vậy chỉ có thể chứng minh trong này không có thứ gì tốt. Dẫu vậy cũng hoàn toàn không gây trở ngại hai huynh muội không chịu nổi tịch mịch này chạy tới xem náo nhiệt.

Trên thực tế những cho rằng trong rừng yêu thú có đại cơ duyên không chỉ có hai người bọn họ, rất nhiều tán tu cũng đều tới, các tán tu ở Tu chân giới đều không có môn phái, đơn đả độc đấu, không có bối cảnh, cũng không có sư phụ, điều này có nghĩa là dù họ chết ở bên ngoài cũng có người quản, thông thường chính là loại người dễ ức hiếp nhất.

Bởi vì biết không có đại cơ duyên gì, Diệp Kiều cũng không nhanh không chậm cùng sư huynh ngắm phong cảnh ven đường, vòng ngoài rừng yêu thú cơ bản không có gì nguy hiểm, càng đi đi càng an tĩnh. Thi thoảng có một vài yêu thu tu vi thấp đi ngang qua, nàng cũng thuận thế luyện tập mà giải quyết. Có lần đầu tiên rèn luyện, Diệp Kiều giết yêu thú càng thuận buồm xuôi gió hơn rất nhiều.

"Cảm giác không có gì khó khăn a." Mộc Trọng Hi có chút mất hứng.

Trên cơ bản, Kiếm tu đều là phần tử hiếu chiến, đương nhiên, ngoại trừ Diệp Kiều, nàng có thể đánh liền đánh, đánh không lại liền chạy.

Ở Trường Minh Tông trừ bỏ đại sư huynh, hoặc là tu vi thấp hơn hắn, hoặc là đan tu, phù tu nhu nhược không thể tự gánh vác, căn bản không có ai có thể đánh cùng Mộc Trọng Hi, làm hắn không khỏi cảm thấy nhân sinh cao thủ tịch mịch như tuyết.

"A a a a --!"

Nhà nhã đi dạo nửa canh giờ, hai người dần tiến tới vị trí trung tâm, đột nhiên nghe được một tiếng gào sợ hãi. Diệp Kiều nhìn thấy một thiếu niên kinh hoảng thất thố, nghiêng ngả lảo đảo chạy phía trước, phía sau có một con chim khổng lồ đuổi theo. Đúng vậy, là chim khổng lồ. Thân mình nó dài khoảng ba thước, bộ lông vũ màu hỏa hồng, nhìn qua có chút giống với phượng hoàng, trong đôi mắt màu kim đồng tản ra sát khí lạnh băng tàn nhẫn, cái mỏ thon dài sắc bén có thể mổ một cái thấu tim con mồi.

Thiếu niên kia tuy rằng có chút chật vật, nhưng hình như cũng không bị thương chỗ nào, hiển nhiên cũng là kẻ có vài phần bản lĩnh.

Thiếu niên vừa nhìn thấy có người ánh mắt lập tức sáng lên, kết quả sau khi phát hiện tu vi của hai người nọ, tia sáng trong mắt lập tức tắt ngúm, hắn hét lớn: "Chạy mau các huynh đệ!"

"Thứ đồ chơi này sẽ mổ người đấy!"

Diệp Kiều không ngờ hắn còn rất tốt bụng. Bị đuổi đánh đến chạy mất cả một bên giày rồi, còn không quên nhắc nhở người khác.

Xích điểu lại phát hiện hai con mồi, rõ ràng vô cùng hưng phấn, phát ra một tiếng kêu chói tai, cúi người vọt về phía hai người.

Mộc Trọng Hi lập tức rút kiếm, lưỡi kiếm lóe lên hàn quang lạnh thấu xương, va chạm với mỏ xích điểu, phát ra tiếng va chạm chói tai, cánh tay hắn chợt tê rần, không khỏi lui về phía sau nửa bước, thần sắc ngưng trọng: "Kim Đan trung kỳ."

Hơn kém 1 tầng trong Tu chân giới, chính là cách biệt một trời.

Diệp Kiều cũng hơi kinh ngạc. Hiện tại Mộc Trọng Hi mới là Kim Đan sơ kỳ. Không khoa trương mà nói, một tu sĩ Kim Đan trung kỳ có thể đánh bại hai Kim Đan sơ kỳ.

Có lẽ là phát hiện Mộc Trọng Hi tương đối khó chơi, xích điểu lại quay đầu nhắm ngay thiếu niên kia.

Đối phương lập tức khóc không ra nước mắt: "Cứu mạng a!"

"Cứu, cứu, cứu, cứu, cứu, cứu ta!"

Biện pháp giải quyết tốt nhất chính là hai người xé nát truyền tống phù chạy trốn, nhưng nếu không hỗ trợ, thiếu niên kia chắc chắn sẽ bị xích điểu mổ thủng tim.

Trong khoảnh khắc điện quang thạch hỏa, Diệp Kiều không chút nghĩ ngợi ngưng linh lực, nhặt một cục đá dưới đất ném mạng về phía đầu con chim. Lực ném của nàng rất lớn, đầu con chim bị ném nghiêng sang một bên, ngay lập tức bị chọc giận.

Cảnh giới càng thấp thì chỉ số thông minh lại càng thấp, tu vi Kim Đan trung kỳ, chỉ số thông minh đại khái tương đương với một đứa trẻ bảy tám tuổi, huống hồ loài chim vốn rất dễ nổi điên, quả nhiên như nàng sở liệu, cục đá vừa rồi thành công chọc giận xích điểu. Nó xoay người vọt về phía Diệp Kiều.

Diệp Kiều cũng không đạnh đánh nhau với nó, cất bước liền chạy.

Một tu sĩ Trúc Cơ thi chạy với Kim Đan, cơ hồ không cần nghĩ cũng biết kết cục là thế nào.

"Cẩn thận!" Mắt thấy nữ tử kia sắp bị đuổi kịp, Đoạn Hoành Đao gân cổ nhắc nhở.

Mộc Trọng Hi phản ứng rất nhanh, hắn lập tức rút kiếm chém một nhát vào lưng xích điểu. Một kiếm dốc hết toàn lực của hắn, trực tiếp chặt mất một nửa sợi lông dựng thẳng phiêu dật trên đầu xích điểu.

||||| Truyện đề cử: Bảy Vị Sư Phụ Đỉnh Phong (Đệ Nhất Thần Vương) |||||

Thiếu niên: "..."

Sao ngươi không chém một nửa đầu nó luôn đi!

Hắn dại ra nhìn xích điểu phẫn nộ xoay người lại truy kích Mộc Trọng Hi, đuổi theo không được vài bước, Diệp Kiều lại từ phía sau nắm đá ném nó. Xích điểu lại xoay người đuổi Diệp Kiều, Mộc Trọng Hi một lần nữa rút kiếm đánh lén nó. Hai người một đi một về, xích điểu chỉ số thông minh không liền bị chơi đến xoay vòng vòng.

Nó sắp tan vỡ rồi. Này nhân loại này thật quá ti bỉ!

Thiếu niên trợn mắt há hốc mồm, dần dần lâm vào hoài nghi nhân sinh. Ách, còn có thể như vậy sao?

Thừa dịp hai người kiềm chế xích điểu, bên này thiếu niên nhắm chuẩn thời cơ ném sợi dây thừng màu bàng kim trong tay cho Diệp Kiề, cao giọng hô: "Huynh đệ, tiếp lấy."

Diệp Kiều tiếp được sợi dây thừng nọ, cơ hồ là trong nháy mắt nàng liền biết được nên dùng thé này như thế nào, đây đại khái chính là yêu đằng trói yêu xa xỉ trong truyền thuyết, nàng không hề do dự lập tức vung dây thừng về phía xích điểu. Nó phẫn nộ ngẩng đầu, theo bản năng duỗi cái cổ dài cắn lấy sợi dây.

Khóe miệng Diệp Kiều khẽ nâng, vươn tay giật giật sợi dây thừng. Xích điểu càng thêm chắc chắn nhân loại ti bỉ này muốn thu dây thừng về, vì thế nó cắn càng chặt hơn.

Trong lòng Diệp Kiều vui đến sắp nở hoa rồi, đang lo không biết dùng biện pháp gì để vây khốn một con yêu thú Kim Đan trung kỳ, không ngờ nó lại tự chui đầu vào lưới. Nàng vươn tay nhanh chóng cầm dây quấn quanh cái mỏ dài của nó, sợi dây trói yêu lập tức buộc chặt quanh mỏ con yêu thú. Đợi đến khi Xích điểu phản ứng lại thì đã muộn rồi. Nó phẫn nộ muốn phát ra tiếng kêu chói tai, nhưng bởi vì mỏ đã bị buộc chặt, căn bản chỉ có thể điên cuồng nhảy nhót tại chỗ, lâm vào cuồng nộ.

"Loại yêu thú này bị phế miệng thì trên cơ bản nó cũng bị phế rồi." Thiếu niên mắt thấy chiến cuộc đã được định đoạt, hắn mới nỗ lực khống chế hai chân đang run rẩy của mình, ra vẻ cao thủ bình tĩnh.

Diệp Kiều liếc mắt nhìn hắn: "Làm chân mình đừng run trước đã rồi lại nói."

Thiếu niên: "..."

Hắn xấu hổ nhìn hai chân phát run của mình, mạnh miệng nói: "Ta chính là một khí tu, loại chuyện đánh nhau này không phải nên là của kiếm tu các ngươi sao?"

"Trước giờ ở trong tông ta luôn được che chở, dù ra cửa cũng có một đám người bảo hộ ta.."

Hắn lải nhải nói một đống, kết quả quay đầu, phát hiện hai người kia đã ngồi xổm xuống tò mò đánh giá con chim khổng lồ.

"A, đây là xích điểu trong truyền thuyết!" Mộc Trọng Hi tò mò đá đá con chim.

Chọc cho xích điểu trừng to hai mắt căm tức nhìn hắn.

Diệp Kiều vươn tay kéo mớ lông chim của nó, vừa lòng hả dạ nói: "Ta nghe nói lông nó có dùng làm pháp khí phòng ngự."

"Đa số lúc khí tu làm pháp khí phòng ngự sẽ dùng đến loại tài liệu này."

"Sao muội lại biết?"

Diệp Kiều đáp: "Xem trong sách." Sự thật chứng minh đọc nhiều sách vẫn là hữu dụng.

Hai mắt Mộc Trọng Hi tức khắc sáng lên: "Chúng ta bán cho người của Thành Phong Tông hẳn là giá trị không ít tiền đi?"

Diệp Kiều túm lấy con chim lớn đang điên cuồng giãy giụa, nghĩ nghĩ, vẫn là lắc đầu: "Trước không bán."

"Chúng ta có thể nhổ trọc nó trước, chờ sau khi nó mọc ra lông mới, lại nhổ đi, cái này gọi là có thể liên tục phát triển. Chúng ta không thể miệng ăn núi lở, phải dùng ánh mắt phát triển xem xét sự tình."

Mộc Trọng Hi giơ ngón tay cái với nàng, khen: "Sư muội, không hổ là muội."

Cao minh a!

Xích điểu: "..."

A a a nhân loại đáng giận.

Thiếu niên nghe được không khỏi sửng sốt: "..."

Sao hắn lại không nghĩ tới nhỉ?

Đoạn Hoành Đao là đệ tử thân truyền của Thành Phong Tông, trước nay đều là bắt được cái gì liền dùng cái đó, thật đúng là không nghĩ tới việc nuôi yêu thú, chờ lông sừng của bọn chúng mọc ra thì lại iếp tục thu hoạch. Thì ra, còn có thể dùng cách liên tục phát triển như vậy sao?

"Chúng ta trói nó trước hả?" Nói là nói như vậy, nhưng làm thế nào để đem con xích điểu này về tông lại là một nan đề, huống hồ dây thừng trói yêu này cũng không phải của họ, là của vị tiểu huynh đệ kia.

Thiếu niên thấy thế ngẩn người, hào phóng nói: "Dây thừng trói yêu kia tặng cho các ngươi."

"Ta không thiếu pháp khí." Hắn đối diện với ánh mắt của hai người, không khỏi ngượng ngùng cười cười: "Ta là một khí tu, vốn dĩ đến rừng yêu thú chính là muốn tìm tài liệu luyện khí, ai biết lại gặp phải yêu thú bậc này."

"Cấp bậc yêu thú giống như xích điểu chỉ xuất hiện ở vùng trung tâm khu rừng mà thôi." Hắn gãi gãi ót không nghĩ ra: "Hôm nay thật kỳ quái, vậy mà nó lại chạy ra ngoài này."

Kỳ thật hai người Mộc Trọng Hi không ra tay hắn cũng có thể chạy trốn, chỉ là sẽ phải phế đi chút linh khí mà thôi, mặc kệ nói như thế nào, thiếu niên đều rất cảm kích hai người này: "Các ngươi cũng là nghe nói rừng yêu thú có bí bảo giáng thế, nên mới đến tra xét đúng không?"

Diệp Kiều gật gật đầu.

Hắn thấy thế hỏi: "Cùng đi được không? Ta tên là Đoạn Hoành Đao."

"Được." Diệp Kiều lập tức tốt bụng nhìn hắn cười tủm tỉm nói: "Ta gọi là Diệp Kiều."

"Mộc Trọng Hi."

Vì thế ba người liền hợp thành tiểu đội lâm thời.

"Chúng ta nên đặt tên nhóm." Mộc Trọng Hi sờ sờ cằm: "Tốt xấu cũng là lần đầu cùng người tổ đội."

"Nếu không thì gọi là Tam kiếm khách nhé?"

Diệp Kiều: "..."

Câm nín.

Đoạn Hoành Đao: "Tên này.." Ngay khi Diệp Kiều cho rằng hắn muốn nói gì đó có trí tuệ, hai mắt thiếu niên sáng rực lên, kích động nói: "Tên này, quá hay!"

Diệp Kiều: ".. Được rồi."

Tam kiếm khách thì tam kiếm khách đi, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì đội ngũ này của họ một lát nữa liền giải tán thôi.

Khu vực trung tâm, dùng mắt thường có thể thấy số lượng yêu thú đã giảm bớt, dọc đường đi cũng chưa đụng phải nguy hiểm gì, phỏng chừng rất nhiều tu sĩ đều đã thủ tại nơi này, muốn nhìn xem có món bí bảo gì xuất hiện mà khiến cho rừng yêu thú phải xuất hiện dị động.

Lúc ba người bọn họ đi vào, thế cục còn có chút kịch liệt, hiện trường trước mắt phân thành hai đám người, một bên là nhóm tán tu do một tu sĩ Kim Đan cầm đầu, một bên là..

"Tống Hàn Thanh?"

Mẹ nó, đây không phải là người quen sao?

"Ừm, là đám trâu ngựa Nguyệt Thanh Tông kia."

`Diệp Kiều lười suy nghĩ xem tên đối phương là gì, liền tạm thời gọi tắt tên bọn họ là đại quân trâu ngựa đi. Không thể không nói, Diệp Kiều rất có năng khiếu làm thương tổn người khác.

Tống Hàn Thanh vốn không kiên nhẫn cùng đám tán tu dơ bẩn kia giằng co, lúc này thình lình nghe được giọng nói của Diệp Kiều, biểu tình của hắn lập tức trở nên âm trầm, nhìn về phía Diệp Kiều, thần sắc lạnh lẽo đến cực điểm. Hắn là nghe theo mệnh lệnh của sư phụ tới xem xét tình huống, không có gì bất ngờ xảy ra, lần dị động này của rừng yêu thú, là có linh khí hiện thế. Nhưng linh khí hiện thế tuyệt đối sẽ được đại yêu thú Kim Đan trở lên bảo hộ.

Tống Hàn Thanh lập tức chọn dùng biện pháp nham hiểm, bày trận vây đám tán tu cùng đại yêu thú với nhau, chuẩn bị dùng bọn họ làm mồi nhử, kiềm chế yêu thú, hắn sẽ theo sư huynh muội tiến đến lấy linh khí. Đây vốn là biện pháp cực kì kín kẽ, nào biết người của Trường Minh Tông cũng tới.

"Diệp Kiều!" Tống Hàn Thanh híp híp mắt: "Các ngươi là cùng đi tìm cái chết sao?"

"Vừa vặn." Hắn hơi hơi mỉm cười: "Ta còn cần đám phế vật các ngươi tới lót đường."

Tới thêm mấy người cũng tốt, có thể giúp hắn kiềm chế yêu thú thêm chốc lát, còn bọn họ có chết hay không, hắn không quan tâm. Tu chân giới vốn dĩ chính là cá lớn nuốt cá bé.

Đoạn Hoành Đao run rẩy, ghé vào bên tai Diệp Kiều, nhỏ giọng nói: "Bọn họ là thân truyền Nguyệt Thanh Tông."

"Sao ngươi biết?"

Theo như Đoạn Hoành Đao biết, tên Tống Hàn Thanh này lòng dạ cực kỳ hẹp hòi.

"Trước kia ta từng hố hắn một phen."

Tán tu có không ít người đã bị thương, rất nhiều người lựa chọn không đi vào bên trong nữa, người sáng suốt đều nhìn ra được, đám thân truyền Nguyệt Thanh Tông kia chính là lấy bọn họ làm đá lót đường. Nhưng có lẽ là tiếng đánh nhau truyền ra động tĩnh quá lớn, mặt đất xuất hiện chấn động rất nhỏ, theo sau là tiếng rít gào, một con yêu thú đen nhánh vọt ra, uy áp cường đại khiến cho không ít người run rẩy.

Mộc Trọng Hi nhăn nhăn mày, Kim Đan hậu kỳ! Điên rồi sao? Yêu thú Kim Đan hậu kỳ! Vẫn còn chưa tiến vào trung tâm khu rừng đâu!

Tống Hàn Thanh nhìn con yêu thú, ánh mắt ngưng trọng, lập tức không chút do dự ném về phía nó, hiển nhiên hắn lựa chọn chọc giận yêu thú, dùng nó ngăn chặn mấy người Diệp Kiều. Linh khí lần này, hắn nhất định lấy rồi.

Tống Hàn Thanh là một kẻ cực kì âm ngoan, lá phù hắn dùng là ma hóa phù, yêu thú có tu vi càng cao thì chỉ số thông minh càng lớn, loại bùa chú này có thể khiến cho những yêu thú có chỉ số thông minh mất đi lý trí, bắt đầu công kích những người đứng gần nó nhất. Dán xong lá phù hắn liền bày ra pháp trận phòng ngự, sau đó lui về sau.

Mấy người Diệp Kiều lập tức trở thành đối tượng bị yêu thú theo dõi.

Nàng không kịp trốn tránh lập tức bị cái đuôi thật dài có chứa gai ngược của yêu thú đánh tới, quật ngã trên mặt đất. Cảm nhận được gai ngược của yêu thú dâm vào da thịt, Diệp Kiều xoay người đứng lên, giây tiếp theo tầm mắt tối sầm, chỉ thấy con yêu thú kia mở rộng cái miệng khổng lồ nuốt chửng lấy nàng.

Mộc Trọng Hi muốn vọt vào túm chặt lấy nàng, kết quả hai người đều bị yêu thú nuốt vào bụng.

"..."

Con mẹ nó.

Miệng yêu thú này to hệt như miệng hà mã, cũng may là nó ăn thứ gì đều là nuốt chửng mà không nhai, bằng không khả năng hai người bọn họ đã xong đời rồi.

Diệp Kiều không biết cảm giác rơi vào bụng cá voi bụng là như thế nào, nhưng cảm giác rơi vào bụng yêu thú tuyệt đối không dễ chịu, mùi vị bên trong phi thường khó ngửi, mùi hôi thối nồng nặc, lúc nàng ngã xuống còn cố ý điều chỉnh tư thế, mới tránh khỏi tư thế ngã cắm mặt xuống.

Lúc Mộc Trọng Hi rơi xuống liền bị mùi hương bên trong làm cho phun cả ra. Hắn đột nhiên cảm thấy đan dược giống hệt cục phân kia của sư muội cũng không còn khó ăn nữa. Quả nhiên có phúc mà không biết hưởng.

Mộc Trọng Hi bóp mũi, ồm ồm nói: "Con yêu thú này ít nhất là Kim Đan hậu kỳ."

"Yêu thú Kim Đan hậu kỳ chỉ có ở trong đại bí cảnh, hoặc ít nhất là xuất hiện ở trong trung tâm rừng yêu thú. Sao lại ở chỗ này?"

Hai người ngây người nhìn nhau tỏng bụng yêu thú. Đang lúc không biết nên làm gì, bên trên lại rơi xuống một người. Nàng ngẩng đầu nhìn liền phát hiện đó chính là tên ngốc Đoạn Hoành Đao kia.

"..."

Mọe nó, đội cảm tử lại có thêm một thành viên.

"Các ngươi nói xem người rơi vào tiếp theo sẽ là ai?"

Dù sao tạm thời cũng không có gì nguy hiểm, ba người bắt đầu ăn nói vớ vẩn.

Diệp Kiều khoanh tay trước ngực, vẻ mặt thành khẩn: "Hy vọng là Tống Hàn Thanh."

Mộc Trọng Hi học theo bộ dáng của nàng, khoanh tay trước ngực, cũng bắt đầu nguyền rủa: "Hy vọng là tên đó gặp chuyện."

Đoạn Hoành Đao: "..."

Hai người thật ác độc. Nhưng thật không dám giấu giếm, hắn cũng hy vọng là Tống Hàn Thanh.

Có lẽ tín niệm của ba người quá cường đại, vài phút sau đã nghe được động tĩnh, mấy người Diệp Kiều nhanh chóng tránh sang một bên, cứ thế trơ mắt nhìn Tống Hàn Thanh rơi cắm mặt xuống.

Tống Hàn Thanh bị mùi thối hun cho vặn vẹo mặt mày, màu da tái nhợt, hơi thở thoi thóp như sắp chết đến nơi.

Mấu chốt là hắn không không muốn bị nhốt ở đây, vừa nhấc đầu liền nhìn thấy Diệp Kiều đáng chết kia, lại còn thân thiết phất phất tay với hắn: "Chào."

Tống Hàn Thanh: "..."

Mẹ ngươi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK