• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Dịch: Bánh

Lạc Nhất Minh chỉ duy trì nụ cười cứng đờ như thế được vài giây rồi gục xuống bàn, nghiến răng nghiến lợi: "Năm ngoái bố mày đã mua một cái đồng hồ*!"

*Năm ngoái tôi đã mua đồng hồ: Thuật ngữ mạng, dùng để chửi "dmm cứ chờ đó đi bưởi, bố mày thấy không vui rồi đấy" (hoặc đại loại là thế).

Câu này bắt nguồn từ scandal tham nhũng của Dương Thế Tài - Giám đốc Cục Giám sát An toàn tỉnh Thiểm Tây, mọi chuyện bắt đầu với một bức ảnh chụp lại cảnh ông mỉm cười trong lúc đến thăm hiện trường một vụ tai nạn thảm khốc khiến 36 người thiệt mạng ở Diên An (hình như sau bức ảnh đó thì ổng có biệt danh là chúa tể nụ cười thì phải, lol), điều khiến người ta chú ý hơn là chiếc đồng hồ luxury mà ông đang đeo trong bức ảnh, sau đó người ta đào sâu hơn thì phát hiện cứ mỗi một sự kiện thì ông ấy sẽ đổi một cái đồng hồ high-end khác để đeo, từ đó, nghi vấn về việc người này tham nhũng bắt đầu dấy lên. Ban đầu thì Dương Thế Tài nói đó là đồng hồ mình mua được từ thu nhập hợp pháp và chủ động công khai mức lương để tự minh oan cho bản thân và còn nói mình và con trai dùng chung đồng hồ với nhau, nhưng càng điều tra thì càng phát hiện ra những điều bất thường, vì giờ ngoài đồng hồ thì người ta còn bóc giá cả thắt lưng, gọng kính,.. mà ông dùng, và chúng đều là những món đồ có giá trên trời, càng chứng minh rõ cho việc người này có tham nhũng, kết quả của cuộc điều tra là ông này bị kỷ luật và cho bãi nhiệm.

Sau này, một cư dân mạng muốn chửi thề, nhưng vì đó là từ ngữ thô tục nên anh ta chỉ dùng từ viết tắt WQNMLGB, và cụm từ đó được người khác phiên dịch lại thành "Wǒ QùNián MǎiLe Gè Biǎo - Năm ngoái tôi có mua đồng hồ", sau đó thì cụm này trở nên nổi tiếng.

---------

"Bình tĩnh." Diệp Hồng vỗ vai Lạc Nhất Minh, "Cùng lắm thì không được chơi tướng tủ thôi mà? Cũng đâu phải lần đầu, biết đâu còn lần hai lần ba rồi lần thứ en nờ thì sao, tin anh đi."

"Anh cút đi cút đi cút đi!"

"Thế nhưng lần sau chắc là nó bị cho lên bảng cấm luôn chứ làm gì có cơ hội để mà bị cướp đâu nhỉ?"

"Im đi, Diệp Tử, anh là cái đồ đáng ghét!"

Trong lúc hai người như chó với mèo, Hàn Lãnh đã pick Nhân Mã giúp Lạc Nhất Minh.

"Pick pháp sư đi." Kinh Vũ đề nghị, "Diệp ca, anh muốn chơi gì?"

Diệp Hồng cười: "Thôi cứ lấy Scarlet Wrath đi, con này có thể miễn cưỡng coi như là tướng tủ thứ hai của anh rồi."

Kinh Vũ gật đầu, vừa định khóa Scarlet Wrath thì Tần Phi bỗng lên tiếng: "Lấy Táng Kiếm đi."

Tay Kinh Vũ run lên, cậu chọn Táng Kiếm rồi khóa ngay như một phản xạ tự nhiên, sau đó mới giật nảy: "Hả?"

Tần Phi thấy buồn cười, anh khẽ nhìn về phía cậu: "Anh chơi."

Mọi người đều biết, trong meta này, Táng Kiếm về cơ bản là được dùng để đi rừng.

Là một tướng đấu sĩ, lượng máu cơ bản của con tướng này nằm ở mức vừa đủ, tốc độ di chuyển cao, khả năng clear rừng nhanh, lại có bộ chiêu thức cơ động —— tất cả những điều này đã giúp Táng Kiếm đạt được danh hiệu "Tướng đi rừng số 1 trong Chúa Tể Ác Ma".

Nhưng mà, nếu đi đường trên, thì lượng máu cùng sức chống chịu của Táng Kiếm lại không đủ để có thể gánh vác vai trò là người đỡ sát thương cho toàn đội, thế nên "Tướng đi rừng số 1 trong Chúa Tể Ác Ma" nếu được đem ra so với những tướng thuần đi đường trên khác thì sẽ chỉ có thể được xếp vào tier 2, hoặc thậm chí là tier 3.

*Tier: /tir/, đọc là /tia/ nha =)))



Mà giờ Tần Phi lại muốn dùng Táng Kiếm đi đường trên?

Như biết Kinh Vũ đang nghĩ đến chuyện gì, Tần Phi nhìn màn hình máy tính của mình, không quay đầu lại mà nói: "Những tướng dùng để đi rừng đều đã bị cấm gần hết rồi, anh muốn xem xem, nếu chúng ta đã lấy Táng Kiếm rồi thì bên kia sẽ lấy con gì đi rừng đây."

Sau khi nghe xong những gì mà Tần Phi nói, Kinh Vũ mới nhận ra được một điều —— đúng rồi nhỉ? Táng Kiếm bị Tần Phi cướp, Satan và Tử Thần đều nằm trên bảng cấm, bên SOS chắc chắn sẽ lấy Cuồng Cốt, cơ mà những con tướng còn lại có thể được đưa vào rừng đều là những tướng sát thủ máu giấy, SOS gặp thế khó rồi.

Kinh Vũ càng nghĩ càng tò mò, cậu nhìn chằm chằm vào những lựa chọn của SOS.

Có thể thấy là SOS đang rất rối rắm, mãi vẫn không thể đưa ra quyết định, một lúc lâu sau, bọn họ mới chọn Khổng Tước Linh đi đường giữa, rồi đến lúc thời gian đếm ngược sắp hết thì mới pick Cuồng Cốt.

Đây đều là những thứ nằm trong dự kiến của Kinh Vũ, nhưng cậu vẫn thấy có chút mất mát —— có vẻ như SOS muốn giấu rừng cho đến phút cuối cùng.

"Scarlet Wrath và Nhân Ngư." Tần Phi lại lên tiếng, chọn luôn tướng cho Diệp Hồng cùng Hàn Lãnh.

Diệp Hồng cùng Hàn Lãnh không có ý kiến, lần lượt khóa Scarlet Wrath và Nhân Ngư.

Cho đến lúc này, PG vẫn chưa lộ rừng, SOS thì chưa chọn trợ thủ và cả đi rừng.

SOS lại tiếp tục rối rắm thêm một lúc mới pick Ariel trước, đây là tướng trợ thủ chủ chốt trong lối chơi của bọn họ, về cơ bản là sẽ không thay đổi.

Chỉ còn lại đường rừng, SOS sẽ chọn gì đây?

Cả năm người của PG đều nín thở quan sát, chờ đợi SOS đưa ra quyết định.

Thời gian đếm ngược trôi qua một nửa, SOS đưa ra một lựa chọn —— Băng Tuyết Chi Tâm.

À?

À?!

Hơi thở của Kinh Vũ cứng lại, Diệp Hồng cùng Lạc Nhất Minh ngồi bên cạnh cũng trở nên căng thẳng.

Lạc Nhất Minh: "Không thể nào?"

Diệp Hồng: "À ừm...... Anh thấy chắc không đâu, nếu bên đó thật sự dám pick Băng Tuyết Chi Tâm, ván này chắc chúng ta thắng dễ như chơi luôn ấy."

Những lời này của Diệp Hồng, là trực tiếp xem nhẹ sức mạnh của Băng Tuyết Chi Tâm, lại gián tiếp khẳng định kỹ năng của Kinh Vũ, khiến Kinh Vũ không biết mình nên đấm hay nên cho người này một đạp nữa.

Thế nhưng, nhận định của Diệp Hồng là đúng, trong khoảnh khắc thời gian đếm ngược sắp sửa kết thúc, SOS đổi từ Băng Tuyết Chi Tâm sang Cánh Hoa Mạn Đà La.

"Ỏ ~" Lòng hiếu kỳ đã được thỏa mãn, Kinh Vũ "Ỏ ~" một tiếng đầy ẩn ý rồi pick ngay Băng Tuyết Chi Tâm, "Cánh hoa Mạn Đà La chứ gì ~ ván này cứ để em gánh mọi người!"

Kinh Vũ vừa dứt lời, bốn ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cậu, kinh ngạc cũng có, sâu xa cũng có.

Ánh nhìn kinh ngạc là của Lạc Nhất Minh: "Cá Vàng, anh......"

Diệp Hồng bổ sung cho thằng em của mình: "Sao bỗng nhiên giọng của em lại trở nên......"

Còn chưa kịp nói xong thì Hàn Lãnh đã chen vào: "...... Lẳng lơ thế!"

Kinh Vũ: "???"

Tần Phi khẽ cười, thu hồi ánh nhìn đầy sâu xa của mình: "Được thôi, thế.... em gánh cả đội nhé."

Tới lúc này thì Kinh Vũ mới ý thức được mình vừa lẳng lơ tới mức nào, mặt cậu đỏ bừng, ho khan một tiếng đầy xấu hổ.

Móa, đều là những tật xấu mình học được lúc livestream, mỗi khi cậu cảm thấy mình thắng chắc thì sẽ dùng cái giọng đó nói chuyện với mọi người....



Bình thường làm thế thì không sao, nhưng giờ đang ở với PG.... hơn nữa lại còn ngồi ngay bên cạnh Tần Phi!!!

Kinh Vũ chỉ muốn đào cái lỗ để chui xuống mà thôi.

Nhưng mà, trước khi cậu kịp đào xong một cái lỗ thì hai đội đã tiến vào trong chiến trường, bắt đầu chiến đấu.

Kinh Vũ lập tức biến xấu hổ và giận dữ thành động lực, điều khiển Băng Tuyết Chi Tâm đi về cánh rừng bên đường dưới.

Sau đó, cậu đã cho mọi người trong PG biết —— Cá Vàng một khi đã xấu hổ và giận dữ thì không dễ đụng vào, và cả chuyện cậu nói mình sẽ gánh, là nghiêm túc.

Sau 26 phút, trận đấu kết thúc, PG bón một mồm hành cho SOS, giành được chiến thắng áp đảo với tỉ số 38: 11, trong đó, KDA của Băng Tuyết Chi Tâm là: 18 Kills 0 Death 6 Assists.

KDA của Cánh Hoa Mạn Đà La bên kia là: 2 Kills 13 Deaths 3 Assists.

Một trò chơi 5vs5 theo đúng nghĩa đen lại bị Kinh Vũ biến thành cuộc so tài giữa hai người đi rừng, Băng Tuyết Chi Tâm của cậu camp Cánh Hoa Mạn Đà La từ đầu cho tới cuối, dù Cánh Hoa Mạn Đà La có đi tới đâu, cậu đều có thể đuổi tới nơi đó.

Trong 18 mạng mà Kinh Vũ ăn được, hơn một nửa là mạng của Cánh Hoa Mạn Đà La.

Xong ván, Kinh Vũ thở ra một hơi dài, cậu chỉ muốn nói một chữ mà thôi —— sướng!

Mà những người còn lại của PG, sau khi chiêm ngưỡng KDA bết bát của Cánh Hoa Mạn Đà La, cũng chỉ muốn nói một chữ —— thảm!

Phương Lạc Phàm đứng sau cả năm cũng phải phì cười.

Đúng rồi, một người có thể đưa Băng Tuyết Chi Tâm vào sân chơi chuyên nghiệp, hiểu chất tướng sát thủ tường tận đến từng ưu nhược điểm, lại còn có tư duy đi rừng xuất sắc đến như thế, người đi rừng bên kia hoàn toàn bị cậu đè đầu cưỡi cổ thì cũng là chuyện bình thường thôi.

"Ha ha ha ha ha! Em muốn xem vẻ mặt của bọn họ ngay lúc này quá!" Lạc Nhất Minh vỗ bàn cười hô hố, "Ván này đánh sướng vãi! Tuy không kiếm được Mega nhưng vẫn quá sướng!"

Diệp Hồng cũng cười theo: "Đúng vậy, ván này đánh sướng thật."

Đây không phải là tạo được ưu thế về thế trận nữa, mà là tạo được một thế trận nghiền ép hoàn toàn.

"Cá Vàng, em giỏi quá!"

Nếu không phải do đang ngồi cách Kinh Vũ quá xa, Hàn Lãnh đã cho cậu một cái ôm rồi: "Đúng là gánh team hàng thật giá thật!"

Kinh Vũ khẽ mỉm cười, cậu không đáp lại mà chỉ lén nhìn về phía Tần Phi đang ngồi bên cạnh mình.

Chỉ thấy anh đang xem thông số sau trận đấu, khóe môi khẽ nhếch lên, có vẻ như tâm trạng của Tần Phi đang rất tốt.

Khác với bầu không khí nhẹ nhàng thoải mái của PG, ngay lúc đó, mỗi một thành viên bên SOS, bao gồm cả huấn luyện viên, ai cũng mặt ủ mày chau.

Là một đội tuyển gạo cội có đủ tư cách để được mời tham gia giải chuyên nghiệp lần 4, lại bị một đội tuyển vốn đã bị đá đít ra khỏi giải chính thức đánh cho ngu người, lại còn là bị một con tướng out meta như Băng Tuyết Chi Tâm hành cho ra bã..... Ai mà tin nổi chứ?

"Người đi rừng mới của PG, rất mạnh."

Hàng ngàn, hàng vạn lời muốn nói, cuối cùng cũng chỉ có thể được đúc kết trong một câu như thế.

*

"Ngủ thôi ngủ thôi, anh cảm thấy đêm nay mình có thể ngủ ngon rồi." Hàn Lãnh vừa nói vừa đứng lên, duỗi người.

"Ngủ cái gì cơ? Không tập nữa hả?" Diệp Hồng nhìn thời gian ở góc dưới bên phải màn hình, vẫn còn sớm.

Lạc Nhất Minh ngáp một cái: "Em muốn ngủ, em vẫn còn đang tuổi ăn tuổi lớn."

Nhưng vào ngay lúc đó, Phương Lạc Phàm xem điện thoại xong, bình tĩnh nói: "Từ từ đã, bên kia lại muốn đánh thêm một ván.



Mọi người trong PG: "???"

"Dm!" Lạc Nhất Minh chửi đổng, "Đã bảo B03 rồi mà? Mình thắng 2, bên kia thua rồi, sao cứ bám riết mãi thế?"

"Không thể nói vậy được." Diệp Hồng xoa cổ tay có hơi đau nhức, "Train team mà, dù gì cũng có lợi cho chúng ta."

"Diệp Hồng nói đúng." Phương Lạc Phàm nhìn về phía các thành viên, "Hiếm hoi lắm mới có cơ hội luyện tập nhiều như vậy, phải biết tranh thủ. Mọi người có 5 phút để nghỉ ngơi, muốn đi WC thì đi nhanh đi, 5 phút sau chúng ta sẽ bắt đầu ván tiếp theo."

"Thôi được rồi, một ván thì một ván vậy." Lạc Nhất Minh nằm bò ra trên bàn đầy cam chịu.

Kinh Vũ đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh, bước chân nhẹ nhàng như sắp bay lên.

Mình làm được rồi! Mình không những dùng Băng Tuyết Chi Tâm để thắng một đội tuyển chuyên nghiệp, mà còn tạo ra một ván thắng áp đảo hoàn toàn!

Sau này khi thi đấu chính thức, liệu mình cũng có thể đánh được như vậy sao?

Đến lúc đó, khán giả dưới khán đài sẽ có phản ứng gì? Bình luận viên sẽ có nhận định gì về màn trình diễn của mình đây?

Chỉ cần nghĩ tới thôi cũng đã khiến Kinh Vũ thấy rạo rực rồi!

Tần Phi nhìn Kinh Vũ ra khỏi WC rồi nhảy chân sáo về lại phòng tập, anh nhướng mày —— thắng được hai ván train team thôi mà vui đến thế sao?

Hơn nữa còn không biết che giấu gì cả, chậc.

Tần Phi mỉm cười trong vô thức, bỗng cảm thấy cậu nhóc tên Kinh Vũ này có chút đáng yêu.

*

5 phút sau, ván đấu thứ ba cùng SOS bắt đầu, SOS vẫn được chọn trước.

Năm người trong PG vừa nói vừa cười, vẫn chưa hoàn toàn nhập tâm vào game.

Lạc Nhất Minh: "Lần này cứ cấm hết đi rừng đi! Chừa lại một mình Băng Tuyết Chi Tâm với...... Vãi!"

Cậu ta còn chưa nói xong, SOS đã dứt khoát cấm con tướng đầu tiên.

Sự lựa chọn của bọn họ khiến mọi người, cùng với Lạc Nhất Minh phải cứng họng ngay tại chỗ.

Gương mặt đầu tiên nhận được vinh dự xuất hiện trên bảng cấm, là Băng Tuyết Chi Tâm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK