• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nơi thành trấn nho nhỏ, dân cư không đông đúc lắm, nhưng người ra kẻ vào vẫn tính là nô nức. Cũng không mấy lạ lẫm, bởi đêm nay chính là hội đèn lồng của trấn Lăng Cách. Mấy tiểu cô nương má đỏ môi hồng, vận y phục xinh xắn đủ mọi màu sắc, dắt tay nhau tung tăng trên con đường đất trải dài, hàng quán hai bên đường bày bán đủ thứ loại đồ linh tinh, có quầy son phấn, gương lượt, giày vớ, có hàng khăn lụa quạt tròn, đối diện còn có hàng mặt nạ giấy, tò he, trống bỏi, hay kẹo đường khắc hình, phải nói muôn hình vạn trượng, đủ loại hình thái. Phía xa xa có thư quán đông người xếp hàng, có nam có nữ, có nữ tử che mặt, cũng có văn sĩ cầm quạt ngóng chờ, có tiểu hài tử nhoi nhoi, cũng có lão nhân chống gậy, nét mặt ai nấy rộn ràng trông mong.

Thiếu nữ một tay cầm kẹo hồ lô ngạo đường, một tay cầm bánh xếp mới ra lò còn thoang thoảng khói mờ, mắt to nhìn chằm chằm đường phố, lòng thầm nghĩ:

- Đông vui dữ ta!

Đột nhiên nàng đứng phắt lại, khiến ba nam tử đi sau gần như đâm sầm vào lưng nàng, nam tử tay vác đao hơi hoảng giọng sa sả:

- Tiểu muội.. Sao bỗng dưng dừng lại?

Thiếu nữ váy hồng cười cười quay đầu nhìn mấy nam tử đằng sau, đột nhiên phát hiện nam tử mắt quấn vải màu xanh nhạt đang được người bên cạnh giữ lấy, hơi nhíu mắt có lỗi:

- Ây da tam ca đại ca Phúc Trạch, không sao chứ? Tại muội bị kinh ngạc.

- Cái gì làm muội kinh ngạc?

Nam tử mắt quấn vải một thân y phục màu xanh lục hơi phủi phủi vạt áo, nghiêng nhẹ đầu mỉm cười hỏi.

- Mấy huynh nhìn kìa.. Bọn họ đang xếp hàng làm gì đó!

- Chắc là mua đèn lồng.

Đại ca Thiên Trú không để tâm lắm, bâng quơ nói, ánh mắt khẽ nhìn xung quanh, quan sát một chút, trong lòng bỗng chốc lo lắng vô cớ, cố gắng kiểm tra an toàn cho mọi người.

- Phải không, muội đã từng đến dây, đâu đến nỗi cả trấn chỉ mỗi nhà này làm..

Mộc Tranh nhíu nhẹ mày khó hiểu. Trước đây ở Phù Linh nàng đã theo nhị tỷ tỷ xuống núi vài lần, cũng tham dự lễ hội đèn lồng của trấn Lăng Cách hai lần, lúc đó còn có so tài nhà nào làm đèn lồng đẹp nhất, ý thơ nhất, vân vân mây mây. Không thể nào có tình trạng người người xếp hàng dài hơn mấy dặm như bây giờ.

Mấy người Mộc Tranh xuất hiện ở Lăng Cách trấn, khiến dân cư tò mò thầm thì, phố xa đông vui này còn ồn ào, nhưng tinh thần của họ đều không tốt lắm. Thật ra bọn Phan Ngọc muốn hướng Thanh Khâu tìm kiếm, y muốn thay Thập sư đệ tìm Lục Nha, cũng tìm hiểu thêm về Ngọc hồn kia, Thiên Trú tìm Phất Nương, nói thế nào vẫn là hắn nợ nàng, phải tìm gặp nói rõ.



Còn Mộc Tranh, một mặt muốn về Phù Linh phải qua Lăng Cách trấn, một mặt muốn đến Thanh Khâu dạo chơi, quan trọng còn muốn tận tình chữa mắt cho Phan Ngọc tam ca, phải mấy ngày mấy đêm chữa trị chứ không phải chỉ một hai viên đan dược là chữa hết được. Quá nhiều thứ trùng hợp, đương nhiên bọn họ lên đường cùng nhau, điều này thực sự khiến Mộc Tranh ngủ cũng tươi cười. Khiến hắc y nhân nào đó lặng lẽ trong bóng đêm cứng nhắc cả người, buồn bực nghĩ:

- Nàng đối ta thì đánh đánh giết giết, đối với nam tử khác thì cười cười nói nói.. Thật là..

Đương nhiên cả bọn Mộc Tranh cũng chẳng phát hiện về hắc y nhân kia nên chẳng sợ cái gì. Còn về thư quán làm đèn lồng, tự dưng có cảm giác bồn chồn, Mộc Tranh muốn làm rõ một chút, nghĩ là làm, Mộc Tranh xách váy chạy đến lão hán gần nhất, khoảng trung niên, quần thô áo vải, hẳn là làm nông chất phát, nàng vỗ nhẹ vai người nọ.

- Lão hán, cho tiểu nữ hỏi thăm, mọi người xếp hàng dài như vậy là làm gì? Mua đèn lồng sao?

Lão hán quay lại nhìn thấy tiểu cô nương nhỏ người lạ mắt, mắt đảo lên xuống đánh giá:

- Đương nhiên rồi. Ta thức dậy canh ba, gà còn chưa gáy, nếu không phải lão bà nhà ta lằng nhằng bảo ta đi gánh nước sớm, còn phải tưới tiêu cho kịp kẻo trời nóng cháy, chứ không là ta có đứng đây đâu, phải là ở trên lầu kia kìa.

Mộc Tranh mắt mở to nhìn theo cánh tay dài của lão bá, lan can chật cả người, đẩy qua đẩy lại ồn ào cười nói. Mộc Tranh ngớ cả người, không chỉ một hàng dài bên dưới, trên lầu cũng cả tốp chục người là ít, nàng gãi đầu hỏi tiếp:

- Lão hán sao kì lạ vậy? Tiểu nữ nhớ trước đây có mấy nhà làm đèn, cho dù là ngày lễ cũng chia nhau mua, đâu cần phải xếp hàng, sao giờ mọi người đều tập trung chỗ này.

- Tiểu hài tử mới trở về đúng không? Chỗ này chỉ còn mỗi nhà Lục Nha Tử làm đèn lồng, năm sáu căn khác đều bị bệnh dưỡng trong nhà, đi còn không nỗi, đâu mà làm đèn được.

Nói rồi lão hán nhịn không nỗi cũng ho mấy tiếng. Lúc này Mộc Tranh mới nhìn kỹ, đám người trước mặt, dù cố gắng cười nói, nhưng thần sắc suy yếu, đứng không bao lâu lại thi nhau ho, chảy nước mũi. Mộc Tranh nghi ngờ, chớp chớp mắt đen nhánh, ngưng thần phóng nguyên lực, lực lượng trải dài đến mấy dặm, hai luồn khí màu đỏ dần dần dao động quanh bàn tay nàng, thời gian chầm chậm trôi qua, đột nhiên nàng mở to mắt, cảnh giác hô nhỏ:

- Không tốt!

- Muội cảm nhận được gì?

Đại ca vô cùng đăm chiêu, khó khăn nhìn nàng hỏi, không hẹn mà trùng khớp cả hai cùng đáp:

- Yêu khí!

Phúc Trạch nghe được, bần thần đỡ công tử nhà hắn, lo lắng hiện rõ nơi tròng mắt.

- Chúng ta kiếm chỗ nào nghỉ tạm đi.

Phan Ngọc không biểu hiện gì, nhẹ nhàng đề nghị. Ai nấy liền đồng ý, Mộc Tranh liền dẫn đầu tiến về hướng tây của trấn Lăng Cách, đảo qua vài căn nhà, dần dần cảm nhận hơi thở vẩn đục càng nồng đượm hơn, Phúc Trạch níu cánh tay công tử nhà hắn, mặt hướng Mộc Tranh phía trước dò hỏi:

- Mộc cô nương, nơi này là đâu? Sao càng đi càng âm u vậy.

- Chờ chút sắp đến rồi.

Mộc Tranh âm thầm nghĩ ngợi, càng đi bản thân nàng cũng thấy lạ lùng, phố này bình thường cũng không khác đường lớn ngoài kia lắm. Ngày thường có thể ít bày bán, nhưng nay là hội đèn, sao vẫn tịch mịch như vậy, mấy nhà dân cũng không treo đèn kết hoa, còn không thấy bóng dáng dân làng đâu, lá cây thì xào xạc rơi vãi lung tung, cành cây dọc đường thì um tùm không người chăm bẳm, không khí nghẹn uất, một chút cũng không trong lành.

Càng như vậy, Mộc Tranh càng lo lắng, cước bộ vô ý nhanh hơn rất nhiều, chốc lát cả bọn đã đứng trước căn tửu lầu ba tầng bên phải con đường, nàng đứng trước biển hiệu Kim Tiêu Lâu, hai bên còn dựng hai con sử tử rống oai vệ, bình thường đều người vào ra, không dồn dập như thành trì nổi tiếng nhưng vẫn có khách nhân, còn hiện tại, tiêu điều đến không tin nổi.



Mộc Tranh mặt tràn đầy nghi vấn, nhấc làn váy chạy vào, miệng không quên kêu lớn:

- Hoa tỷ tỷ.. Hoa tỷ tỷ.. Tỷ có ở đây không? Hoa tỷ tỷ..

- Tiểu Tranh nhi? Là muội sao?

Từ góc khuất trên lầu, làn váy màu xanh lam xuất hiện, tóc thắt bím hai bên, dùng một khăn vải màu xanh vén hết tóc từ sau ra trước, quấn thành cài tóc đặc trưng của cô nương thôn xóm, dù vậy, nhưng gương mặt sáng bừng, hồng hồng mộng nước, váy áo thô sở cũng không giấu được hồng nhan hiếm có khó gặp. Chỉ thấy nàng vội cầm váy, mừng rỡ chạy nhanh xuống lầu, ôm chầm lấy Mộc Tranh đã đứng ngay chân cầu thang.

Khoảnh khắc ngửi thấy hơi ấm lâu ngày chưa được cảm nhận, Mộc Tranh cười tươi cũng ôm lấy vị tỷ tỷ, lão bản của Kim Tiêu lâu, Hoa Kim Tiên, xinh đẹp mỹ miều, tuổi lớn hơn nàng năm sáu năm, yêu tiền hơn mạng.

- Ôi chời gặp được muội ta mừng quá! Mấy năm muội sống tốt không? Khỏe không? Lâu vậy mới tới gặp ta, nhớ chết đi được. Muội.. muội mà không về thăm ta, hẳn chưa biết còn cơ hội không.. Không sao rồi.. Còn kịp còn kịp..

- Làm gì mà khóc..

Mộc Tranh cười cười thả Hoa Kim Tiên ra, thấy tỷ tỷ thông minh khéo léo thế mà chảy nước mắt, nàng vỗ vỗ lưng rồi an ủi:

- Tỷ làm sao vậy? Nói cái gì mà còn cơ hội hay không? Cho dù bao lâu thì chúng ta vẫn là tỷ muội, đi đâu, muội vẫn không quên ghé thăm tỷ. Nhưng mà có chuyện gì sao, Hoa tỷ tỷ? Tửu Lầu vắng vẻ quá mức. Ngoại trừ con đường lớn, mấy phố nhỏ cũng quá trống không. Cả trấn đều vô cùng kì lạ.

- Ai da.. chuyện này phải kể đến một tháng trước, có dân tị nạn từ thành Không Lăng chạy đến.

- Không Lăng thành sao?

- Phải. Cả thành chìm trong khói lửa, người chết chất thành đống.

- Cái gì? Sao lại như vậy?

- Dịch bệnh.. Cũng may, giờ muội trở về, mọi người được cứu rồi.

Mộc Tranh nhíu chặt mày, kinh ngạc nhìn ánh mắt ảm đảm của Hoa Kim Tiên, không dám tin nơi này lại chìm trong dịch bệnh, khó trách khắp nơi hơi thở yêu khí nồng nặc vẩn đục vô cùng.

Sau đó, Mộc Tranh giới thiệu cho mọi người làm quen. Do tình huống nghiêm trọng, Hoa tỷ tỷ cũng không dong dài, trực tiếp dẫn đám Mộc Tranh đến gặp dân tị nạn từ thành Không Lăng chạy đến, cũng gặp một số người bệnh cả từ thành Không Lăng và trấn Lăng Cách, mọi người đã tập trung lại một chỗ, nghiêm ngặc cách ly, phong bế tin tức.

Mọi người nhanh chóng di chuyển ra khỏi Kim Tiêu Lâu, đi thêm hai ba con phố, liền đến một tứ hợp viên rộng lớn, nền đất lót đá, tường đỏ mái ngói sơn quét tỉ mỉ, cổng treo tấm biển, Lương gia trang. Mộc Tranh ngớ người thẩn thờ đứng nhìn, từ khi nào trấn nhỏ như Lăng Cách có tòa viện to vật vã như này, là người giàu mới nổi hay vương quyền thân thích nào mới chuyển đến, phong phạm không giống người giang hồ, không biết có tu chân giả nào ở trong không.

Chỉ là bên cạnh, Phúc Trạch nhíu mày thốt lên:

- Công tử, là tòa viện Lương gia trang, không biết có phải là bọn họ không?

- Có lẽ vậy, Không Lăng thành gặp nạn, là gia tộc nắm giữ huyết mạch, cùng suy cùng hưng, hẳn là không trốn được.

Mộc Tranh và Thiên Trú nghe được thì đều nâng mày khó hiểu, không nói mà cùng nhìn nhau rồi nhìn về Phan Ngọc công tử.



- Cùng họ Lương, chẳng lẽ trong đó là người nhà của Tam ca?

Mộc Tranh âm thầm nghĩ ngợi, chẳng mấy chóc đã nghe Hoa Kim Tiên gọi:

- Mọi người vào thôi, sao còn đứng đó.

- A.. Được được.

Thế là tất cả mọi người cùng vào, từ hành lang bên trái, hiển lộ bóng dáng lão bá hơi đứng tuổi, râu tóc lốm đốm ánh bạc, vạt áo đã sần vải vội vã xuất hiện, nhanh chân chạy đến muốn cản mọi người lại, lão nhăn nhó bảo:

- Kim Tiên lão bản sao lại dẫn người dân vào, có biết bên trong có bao nhiêu người bệnh, lỡ mà lây lan thì phải làm sao đây?

- Lương gia nhị lão, ngài yên tâm. Con dẫn dược sư đến trị cho mọi người. Chúng ta được cứu rồi.

Lương gia nhị lão ngước nhin đám người phía sau Hoa Kim Tiên, ba nam một nữ, còn có một người bịt kín mắt, ông ngưng mắt, bất động nhìn chằm chằm vào bọn họ, một lời cũng thốt không nỗi, hai hàm răng vỗ cạch cạch vào nhau, run rẩy chảy cả nước mắt, lúc cười lúc khóc, cảm xúc lẫn lộn run rẩy nói:

- Thiếu gia.. Tam thiếu.. Người về rồi.. Lão gia phu nhân.. hu hu hu..

Phúc Trạch ngưng thần, giữ tay công tử bên cạnh, lão nhận ra bọn họ, đương nhiên bọn họ cũng nhận ra lão.

- Lâu quá rồi, giờ ta mới nghe lại được hai tiếng Tam Thiếu, nhị thúc nói lão gia phu nhân là sao. Chẳng lẽ bọn họ..

Phan Ngọc không nói gì, âm thầm đứng đó nghĩ ngợi.

Riêng hồng y nữ tử, nàng cất bước, mặc kệ tình huống biến hóa của những người còn lại, nặng nề nhấc chân, rồi dần dần tăng nhanh tốc độ, lao về phía trước. Tim nàng đập nhanh như trống bỏi, mắt mở to, không dám tin vào cảnh tượng trước mặt.

Trong căn viện không quá lớn, khe cửa hờ hững mở ở đó, mấy chục người nằm la liệt, tiếng than khắp nơi, tiếng thút thít vì đau đớn đâm thủng mọi tầng tế bào trên cơ thể nàng, thấp thoáng một màu đỏ nhơ nhuốn đang dần chuyển sang màu đỏ đậm, e là vài giờ sẽ chuyển thành màu tím than, gương mặt, tay chân, chỗ nào cũng sưng phù, miệng ho như muốn đòi cả sinh mạng, Mộc Tranh hoảng hốt, tay chạm vào cánh cửa, phập, cửa mở tung ra, mắt nàng chớp chớp, vô cớ hai hàng nước mắt rơi xuống, không kịp phòng bị, không kịp kìm nén, cứ thế rơi xuống, cho dù chỉ rơi một giọt nước cũng khiến nàng nghẹn khuất cả người.

- Những người này, làm sao vậy..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK