Mục lục
Yêu Không Lối Thoát Hoắc Anh Tuấn
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 268: Tần Dương hình như là Đường Hàn Khiết

Từ Uyển Nhan đợi lâu chán muốn chết, nhìn thấy bên ngoài có ánh đèn xe chiếu đến thì vội vàng chạy đến cửa chào đón Tân Dương.

Đèn treo trên hiên cửa bị hỏng vẫn chưa sửa lại, chặn một chút bóng tối. Vẻ mặt của Tần Dương bị bao phủ trong bóng đêm nên không nhìn thấy rõ, nhưng Từ Uyển Nhan lại không để ý những thứ này. Cô ta nhẹ nhàng lao vào trong lòng anh ta giống như một con chim nhỏ.

“Dương à, sao bây giờ anh mới đến? Đồ ăn người ta tự tay nấu cho anh đã nguội rồi”

Nghe thấy tên gọi mới này, người đàn ông bị Từ Uyển Nhan ôm chặt nghiến răng và khẽ đẩy cô ta ra: “Được rồi, mau đi vào trong đi, bên ngoài trời lạnh”

Vào trong phòng, nụ cười trên gương mặt Tần Dương đã hồi phục lại như bình thường.

Từ Uyển Nhan treo áo khoác mà anh ta cởi ra xong, làm ra vẻ ngượng ngùng mà vén mái tóc mai dài ra sau tai.

Lúc này dưới ánh đèn, Tân Dương mới phát hiện ra hôm nay Từ Uyển Nhan trang điểm ăn mặc không giống như bình thường.

Cô ta không trang điểm đậm, mái tóc cũng không tùy ý buộc ở phía sau gáy nữa, mùi nước hoa cũng bớt phô trương thô tục hơn trước kia mà nhẹ hơn giống như mùi dịu dàng của gió biển.

Từ Uyển Nhan nhìn thấy Tân Dương đang nhìn mình, cô ta cúi đầu kéo chiếc váy màu xanh nhạt trên người mình.

Ngày hôm nay cô ta đặc biệt không mặc những bộ váy ngắn bó sát người mà cô ta thích mà chọn bộ váy dài nữ tính hoàn toàn không giống với phong cách của cô ta, xem ra nhìn cô ta đã dịu dàng hơn rất nhiều.

Đàn ông luôn hy vọng người phụ nữ của mình có thể giỏi nấu ăn và tiếp xúc với xã hội tốt. Ở bên ngoài Từ Uyển Nhan xinh đẹp lay động lòng người, khi trở về nhà đương nhiên muốn bày ra một gương mặt khác của mình cho Tân Dương.

Từ Uyển Nhan rất tự tin qua đêm nay anh ta nhất định sẽ không ngừng thèm muốn mình hơn.

Tân Dương rủ mắt xuống, dáng về này của Từ Uyển Nhan thật sự không khác gì so với khi cô ta vừa mới ở bên cạnh mình.

Nhưng đáng tiếc gương mặt đó vẫn là gương mặt đó, nhưng trái tim đã đen tối như con mãng xà.

Quả nhiên từ đầu đến cuối người phụ nữ này chỉ có những thứ này mà thôi.

Nhưng chẳng phải năm đó mình ngu ngốc bị mê muội không thể kìm lại được bởi dáng vẻ này của cô ta, chìm sâu vào đống bùn ấy sao?

Hôm nay em rất đặc biệt” Tân Dương ngước mặt nhếch khóe môi, nở nụ cười vô cùng dịu dàng với Từ Uyển Nhan.

Hai gò má của Từ Uyển Nhan đỏ bừng: “Anh Dương, anh ngồi nghỉ ngơi một chút đi Em đi hâm nóng lại đồ ăn, sẽ nhanh thôi”

Tân Dương vươn người lên phía trước vuốt ve ngọn tóc của cô ta, sau đó đưa lên mũi mình và khẽ nheo mắt ngửi: “Hôm nay đầu bếp của chúng ta thật vất vả.”

Trái tim của Từ Uyển Nhan càng đập dồn dập hơn, thậm chí hơi chậm một nhịp nhưng không phải là vì động lòng.

Cô ta khẽ mim cười và vội vàng quay người về phòng bếp, ánh mắt còn lại còn liếc nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế sô pha với vẻ lo lắng. Động tác và câu nói vừa nấy của Tân Dương lại khiến cho cô ta nhớ đến cái thứ vô dụng Đường Hàn Khiết đó.

Từ nhỏ Tân Uyển Nhan đã có mái tóc đen bóng, cô ta vẫn luôn tự hào về nó và dày công chăm sóc.

Khi ở bên cạnh Đường Hàn Khiết, anh ta rất thích chơi đùa với mái tóc của mình và còn nói dầu gội cô ta dùng có mùi rất thơm.

Động tác và biểu cảm ấy rất giống với Tân Dương khi vuốt ve mái tóc của cô vừa nấy, đó đơn giản là động tác theo thói quen của Đường Hàn Khiết trước kia.

Đúng là xui xẻo, sao lại nhớ đến cái người đáng ghét đó!”

Từ Uyển Nhan xoa xoa ngực, lúc này mới nhận ra không biết từ lúc nào lưng mình đã toát đầy mồ hôi lạnh.

Tân Dương vắt chéo hai chân ngồi trên ghế sô pha, nhìn bóng lưng như trốn vào đồng hoang của Từ Uyển Nham. Cuối cùng anh ta chậm rãi khẽ nhếch khóe môi như có điều suy nghĩ.

Lò vi sóng vang lên tiếng “ting”, giọng nói của Từ Uyển Nhan vang lên: “Anh Dương, rửa tay rồi ăn cơm thôi”

Cô ta hớn hở ngồi xuống trước mặt Tân Dương, nhìn từng đường nét trên gương mặt anh ta rồi thầm nói với mình nhanh chóng vứt bỏ những suy nghĩ đen tối này.

Nhưng đây chính là người quyền quý quyền thế rất mạnh mới ở thành phố Hà Nội này, là thần đồng kinh doanh khiến người ta kinh ngạc. Làm sao cái tên phế vật vô dụng Đường Hàn Khiết có thể so bì được.

Đường Uyển Nhan hồi phục lại tinh thần, sau đó nói cười luyên thuyên gắp đồ ăn thêm nước canh cho Tân dương, còn cẩn thận nhặt sợi gừng nhỏ trong đồ ăn ra cho anh ta.

Tân Dương đột nhiên đặt đũa xuống, nắm lấy bàn tay còn chưa kịp thu về của Từ Uyển Nhan, ngón cái nhẹ nhàng xoa nhẹ lên mu bàn tay của cô ta rồi nhìn chăm chăm vào cô ta và nói: “Một người phụ nữ tốt giống như em, sau này nếu như anh có thể cưới em thì nhất định là may mắn tu ngàn kiếp.”

Đây chính là những lời Từ Uyển Nhan nghe thấy, nhưng vào giây phút này lại có thể thấy từng miếng thịt trên cơ thể Từ Uyển Nhan đang dần cứng lại.

Đây là lần đầu tiên cô ta không muốn ngẩng đầu lên nhìn vào đôi mắt của Tân Dương.

Bởi vì câu nói này ngày xưa Đường Hàn Khiết cũng đã từng nói với cô.

Ngày hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Tại sao cô ta luôn nhớ đến anh †a?

Từ Uyển Nhan nuốt ngụm nước bọt, miễn cưỡng ngẩng đầu nở nụ cười với Tân Dương rồi lặng lẽ rụt tay về.

Để điều chỉnh lại cảm xúc, trước khi ngồi xuống Từ Uyển Nhan còn cố tình mở ngọn đèn treo rực rỡ. Ánh đèn này biết chậm rãi điều chỉnh phương hướng, ánh đèn hắt lên trên gương mặt không khác gì màu sắc của da người.

Đây vốn nên là một khung cảnh ấm áp mờ ảo, nhưng vào giây phút Từ Uyển nhan ngẩng đầu lên, ánh đèn màu cam chiếu xuống đúng lúc hắt lên trên gương mặt Tân Dương. Ánh sáng biến đổi khiến gương mặt của anh ta trở nên mơ hồ không rõ.

Từ Uyển Nhan hơi thất thần mà nhìn vẻ mặt ảm đạm mập mờ của Tân Dương, trái tim đập dữ dội.

Vừa nấy trong một khoảnh khắc, cô ta lại cảm thấy người đàn ông trước mặt giống như rất quen.

Không… Chắc chẳn không thể nào.

Cái người Đường Hàn Khiết đó đã bị dày vò hành hạ trong tay Lục Xuyên Mạn, khi anh †a gắng gượng đến hơi thở cuối cùng để chạy trốn cũng chỉ còn lại nửa mạng sống. Bao nhiêu năm qua anh ta không hề có tin tức gì, nhất định đã chết ở nơi vùng núi hoang vu hẻo lánh đó rồi.

Không… Không.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang