• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- -Hình như là, cậu thích Giang Thiết Ly mất rồi.

Dịch: Ethereal

Chúc Hoài không biết mình ra khỏi phòng họp thế nào, nhưng trước khi đi, cậu lại nhớ rõ vanh vách vẻ mặt đặc sắc của ba người kia.

Phẫn nộ, chột dạ, kinh ngạc, chỉ mỗi xin lỗi là không có.

Trái tim một con người sao lại có thể kinh tởm đến mức này? Cậu nghĩ.

Rõ ràng vốn là một nhóm anh em thân thiết, nhưng đứng trước lợi ích to lớn lại không thế khống chế nổi lòng mình.

Nhớ lại lúc ấy bọn họ nỗ lực phô bày hết tài năng, từ trong hơn trăm người mà chọn ra nhóm nhạc năm thành viên, vui mừng kích động đến hét chói tai, nhao nhao bảo nhau phải trở thành idol group số một cả nước, bọn họ cũng muốn làm anh em tốt cả đời của nhau.

Thật ra sau khi debut họ không hề thuận buồm xuôi gió, mức độ cạnh tranh trong giới giải trí còn khủng khiếp hơn nhiều so với bọn họ tưởng tượng, công ty quản lý của bọn họ cũng không được coi là đứng đầu trong giới, rất nhiều tài nguyên dâng đến trước mặt rồi vẫn bị người khác nẫng tay trên, những người đó, bất chấp hơn rất nhiều so với bọn họ.

Năm cậu trai trẻ tuổi cùng lắm mới chỉ biết đến những góc khuất tăm tối của giới giải trí đã bị dọa cho sợ hãi không thôi, cảm giác bị người khác giẫm đạp lên thật sự không dễ chịu chút nào, bọn họ không bản lĩnh bằng người khác, chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đựng.

May thay, họ vất vả hơn người khác, cuối cùng cũng có thể từ từ đi lên cao.

Nhưng mà quá mệt mỏi rồi, họ phải trả giá bằng nỗ lực không biết gấp người khác bao nhiêu lần mới có thể nhận được một sự công nhận, lại còn phải thời thời khắc khắc đề phòng không để bị người khác đá xuống dưới lại lần nữa.

Nếu có chỗ dựa thì tốt quá, người quản lý nói với năm người họ.

Sau đó bọn họ hết tham gia tiệc rượu này lại đến tiệc rượu khác, hết cười lấy lòng nhà đầu tư này lại đến nhà đầu tư khác, quả nhiên là dễ sống hơn trước rất nhiều.

Khổ sở quá lâu rồi, nếm được một lần ngon ngọt là không dừng lại được nữa.

Công ty có người tranh, đồng đội cũng có người giành, chỉ cần hi sinh một "cậu" là được, xong việc thì chốt một câu "đĩa single sau cho cậu làm center" đã là bồi thường thích đáng.

Vừa nhẹ nhàng vừa rẻ mạt, chẳng mất gì mà còn được kiếm lời.

Thật ra đã biết trước rằng bước vào cái giới vẩn đục này rồi mà muốn toàn thân vẹn toàn là rất khó, nhưng cậu vẫn rất cố gắng kiên trì giữ vững giới hạn cuối cùng của mình, ai cũng không khuyên nổi, ai cũng hết cách với cậu.

Cuối cùng vậy mà lại bị hai người anh trai cậu tin tưởng nhất đẩy ra.

Ở gian phòng khách sạn đó, cậu suy sụp giãy giụa, cố gắng kêu cứu, mà hai người cậu gọi là "anh" thì lại ở cách đó không xa, từ đầu đến cuối chẳng hề xuất hiện.

Lúc bị kéo vào cậu mới hiểu ra, cậu bị ruồng bỏ rồi, trở thành tế phẩm để bọn họ lấy được tài nguyên lớn nào đó.

Đến tận bây giờ nghĩ lại Chúc Hoài vẫn cực kì khó chịu, không thể hiểu nổi, mắt xót đắng.

Đêm hôm ấy, cả thế giới này đối với cậu đều thật ác tởm, quản lý, đồng đội, những tên sếp lớn kia...

"Nó chạy đi đâu rồi? Không bắt nó lại để nó báo cảnh sát thì sao?!" Gã đàn ông trung niên vừa dữ tợn vừa nóng nảy phẫn nộ quát.

Chúc Hoài như hồn lìa khỏi xác mà lẳng lặng đứng nhìn chính mình cả người đầy máu vội vàng trốn chạy trên hành lang, trước đấy cậu đâm một tên nhà đầu tư, sau đó cũng cứa phải vũ khí không sắc bén nào đó làm mình bị thương.



Tiếp đó là ở trong phòng họp, quản lý, Vệ Phong, Lưu Kỳ, và cả cấp cao công ty đều tận tình khuyên bảo mà ngăn cản cậu.

"Đừng báo cảnh sát, nghe lời anh Trương, quậy to chuyện này lên cũng không tốt cho ai hết, vả lại chúng ta đấu không nổi với mấy người kia mà."

"Single tiếp theo cho em làm center, về sau lại cho em ra album solo..."

Khuyên không nổi thì bắt đầu mắng nhiếc.

"Không phải chỉ ngủ một đêm thôi sao? Bây giờ đắc tội những người đó cậu biết công ty tổn thất mất bao nhiêu tiền bạc không? Biết chúng ta đánh mất bao nhiêu tài nguyên không!"

"Đệt mẹ! Nhóm lão già ấy chỉ mặt thẳng tên muốn mày, bản thân lẳng lơ như thế còn trách ai?!"

Tiếng mắng chửi trách cứ của đồng đội hỗn loạn đan xen cùng lời khuyên bảo an ủi của quản lí, càng ngày càng rõ ràng hơn, sự sợ hãi cùng nỗi tuyệt vọng như cơn thủy triều bủa vây lấy cậu. Chúc Hoài tựa như con thú non bị mắc kẹt giữa cuộc chiến, không biết phải làm sao mới được.

......

......

"Em không sao chứ?" Những lời nói ghê tởm ác độc khiến người khác tổn thương bỗng biến mất, cả đời này Chúc Hoài cũng không thể quên được giây phút đã mang đến dũng cảm và yên tâm cho cậu ấy: "Em muốn đi đâu? Tôi đi cùng em nhé."

Người ấy từ từ ngồi trước mặt cậu, như đang dỗ trẻ con: "Đừng sợ hãi, có phải ai bắt nạt em không? Có tôi ở đây, họ không dám tới nữa."

Chỉ có Giang Thiết Ly.

May quá, còn có Giang Thiết Ly.

Cậu nghĩ vậy.

"...Chúc Hoài?" Bên tai bỗng truyền tới tiếng gọi quen thuộc, giọng nói vừa trầm thấp lại dịu dàng lành lạnh vang qua hệ thống máy móc có hơi không thật, Chúc Hoài đột ngột bừng tỉnh.

Khuôn mặt thấm đẫm nước mắt, không ngờ cậu lại khóc rồi, mà điện thoại thì không biết đã thực hiện cuộc gọi tự bao giờ.

"Chúc Hoài?"

Đầu dây bên kia lại gọi lần nữa, Chúc Hoài không cần nhìn tên cũng biết đó là ai, cậu thấp giọng trả lời: "Anh Giang."

Mở lời mới phát hiện tiếng mình nghèn nghẹn kinh hoàng.

"Em làm sao vậy?" Giọng nói lạnh lùng của Giang Thiết Ly vương chút dịu dàng: "Xảy ra chuyện gì rồi?"

Chúc Hoài tự biết mình hiện giờ rất túng quẫn, cậu không muốn để lộ vẻ xấu xí nực cười này trước Giang Thiết Ly, lời chữa cháy "xin lỗi ạ em gọi nhầm" khi nói ra lại thành: "Anh ơi, em có thể đến chỗ anh không?"

Tâm tình cậu còn đang đắm sâu trong chuyện xưa không tài nào kiềm chế nổi, tựa như lại quay trở về đêm đen u ám ngày ấy, Giang Thiết Ly là bờ cảng an toàn duy nhất mà cậu có thể nương tựa trốn tránh.

Đầu dây bên kia yên lặng mấy giây, Chúc Hoài từ từ tỉnh khỏi mớ cảm xúc tiêu cực, lúc này mới nhận ra mình đang đưa ra lời yêu cầu đường đột thế nào.

"Em..."

"Em đang ở đâu? Tôi gọi tài xế đến đón em."

Câu định nói bị anh ngắt lời, nôn nóng bất an nơi đáy lòng từ từ đi mất, cậu nói cho anh địa chỉ nào đó gần công ty.

Giang Thiết Ly sống tại một khu chung cư cao cấp nổi tiến ở thành phố A, đương nhiên Chúc Hoài từng được nghe nói về chỗ đó, giá nhà đắt đỏ khủng khiếp, ngày xưa thành viên trong nhóm còn đùa với nhau rằng có thể tiết kiệm đủ tiền để mua một căn nhà ở đó là đủ lắm rồi.

Ai nấy chỉ vừa mới debut, vẫn còn trong sáng ngây thơ như vậy, chỉ có cậu trai nhà giàu đời thứ hai kia ngơ ngơ hỏi: "Hả? Đấy không phải là giá nhà bình thường à?" sau đó bị mọi người cười đùa đập cho một trận.

Không biết xuất hiện từ khi nào, người trong nhóm sẽ vì những chuyện như cậu hát nhiều hơn mấy câu, screentime cậu ta nhiều hơn mấy cảnh, vì sao tôi không phải center mà bắt đầu cãi nhau.

Có fans nuông chiều yêu thương, chỉ vì chút chuyện lặt vặt lông gà vỏ tỏi cũng sẽ mặt đỏ tía tai tức giận, sau rồi cũng không chịu được vất vả nữa.

Tài xế lái xe ổn định vào gara, Chúc Hoài xuống xe cảm ơn, lúc ấy mới phát hiện hai tay mình trống không, lần đầu tiên đến nhà người ta làm khách mà lại bất lịch sự như vậy.

Khu chung cư thiết kế theo dạng một tầng một căn hộ, ở sát ngay cạnh là một cái hồ nhân tạo to to, lúc đứng trên thang máy trong suốt nhìn xuống ngắm cảnh cũng thấy tâm trạng bay bổng theo, đến khi lên tới nơi thì đầu óc cũng đã nghĩ thông thoáng hơn rất nhiều.

Giang Thiết Ly mặc đồ ở nhà ra mở cửa cho cậu, khuôn mặt anh tuấn không thấy chút mỏi mệt nào, cánh tay bị thương vẫn treo lên như cũ.

Chúc Hoài cẩn thận nhìn sắc mặt anh, xin lỗi: "Liệu có làm phiền anh nghỉ ngơi không ạ?"

Giang Thiết Ly lấy đôi dép lê từ trong tủ giày ra đưa cho cậu, đáp: "Không có, dậy lâu rồi."

Đôi dép màu xám được đặt bên chân, Chúc Hoài được Giang Thiết Ly "phục vụ" như vậy có hơi không được tự nhiên, vội vàng nói: "Để em tự làm là được rồi ạ."



Nội thất trong nhà trang trí rất hiện đại, màu tường thanh lịch nhẹ nhàng, giản dị mà không đơn giản quá, có thể thấy chủ nhân đã đầu tư suy nghĩ và cân nhắc kĩ càng.

Trên bàn trà đặt một quyển tạp chí, góc trang hơn cuộn lên, hẳn là mới được người lật xem. Trên sofa xám nhạt là tấm chăn mỏng vén lên một nửa, trong đầu cậu liền hiện ra hình ảnh Giang Thiết Ly ngồi ở đó, chăn đắp trên chân thoải mái lật sách. Ban công ngoài trời để mấy chậu cây cảnh, trên lá cây còn đọng chút nước do tưới lên, dưới ánh mai ngày xuân hắt lên tia nắng mờ mờ.

Đa số các ngôi sao lớn—đặc biệt là kiểu minh tinh địa vị cao như Giang Thiết Ly, thường sẽ có mấy căn hộ liền, vị trí nhà ở sẽ không xấu quá, thế nhưng nhà riêng thì chỉ mời bạn bè thân thiết tin tưởng đến chơi.

Lồng ngực Chúc Hoài dâng lên chút ngọt ngào bí ẩn.

"Em uống gì? Nước ngọt hay trà?"

Chúc Hoài xua tay: "Không cần phiền phức vậy, em không uống ạ."

"Uống cốc nước ấm nhé, sắc mặt em rất tệ." Giang Thiết Ly vẫn đưa cốc nước cho cậu.

Sofa bên cạnh hơi trũng đi, là Giang Thiết Ly ngồi xuống.

Chúc Hoài nâng cốc nước ấm uống ngụm nhỏ, không nhịn được mà sờ mặt, nhớ tới hồi sáng soi gương dưới mắt còn có hai quầng thâm đen như gấu trúc, cộng thêm ban nãy mình còn mới khóc một trận nữa, không cần nhìn cũng biết giờ xấu như thế nào, e rằng chẳng đẹp hơn zombie là bao.

Cậu khẽ nói: "Xin lỗi ạ, bỗng dưng lại làm phiền anh đường đột thế này..."

Giang Thiết Ly quan sát cậu một lúc, mắt sáng như sao, Chúc Hoài đứng ngồi không yên, thầm hỏi không lẽ sắc mặt mình tệ tới mức không nên gặp người khác rồi sao?

Nào ngờ Giang Thiết Ly chỉ hỏi: "Đã ăn sáng chưa?"

"Dạ?" Chúc Hoài không phản ứng kịp, trả lời theo bản năng: "Chưa ạ."

Giang Thiết Ly lại đứng dậy, đi vào phòng bếp bắt đầu đun nước, hỏi: "Có ăn mì không?"

Chúc Hoài thẫn thờ.

Giang Thiết Ly không nghe thấy người đằng sau trả lời, lại nói thêm câu nữa: "Còn khoảng thời gian nữa mới đến bữa trưa, ăn trước món khác lót bụng đã."

Ngữ khí của anh cũng chẳng nhiệt tình là bao, nhưng lại khiến Chúc Hoài ấm áp không thôi.

Tựa như hai năm trước, cũng từng được nhận sự ấm áp như vậy.

Chúc Hoài theo sau đi vào phòng bếp, cầm lấy chiếc nồi trong tay Giang Thiết Ly, khóe miệng cong cong: "Để em làm ạ."

Chẳng qua chỉ tùy tiện nói mấy câu với Giang Thiết Ly thôi mà đã không còn khó chịu như vậy nữa, thật đúng là kì diệu.

Rất nhanh đã nấu xong mì, bỏ thêm vài cọng rau xanh vào, sau đó Chúc Hoài đập hai quả trứng, cậu và Giang Thiết Ly mỗi người một quả.

Giang Thiết Ly đã ăn sáng nên không đói lắm, nhưng tâm trạng bạn nhỏ không được tốt, thế là anh vẫn ăn hết nửa bát mì cùng cậu.

"Anh ơi." Uống xong ngụm canh ấm, lòng bàn tay và dạ dạy cũng ấm lên, dù lòng lo sợ nhưng Chúc Hoài vẫn không nhịn được mà nói: "Thật ra hai năm trước chúng ta gặp nhau rồi, có điều anh không nhớ nữa."

Giang Thiết Ly dừng đũa một chút, nâng mắt nhìn cậu, nói: "Tôi nhớ."

Đầu ngón tay Chúc Hoài run run, trong đôi mắt xinh đẹp choán đầy kinh ngạc.

Giang Thiết Ly buông đôi đũa trong tay xuống, ngồi nghiêm chỉnh, ánh mắt dịu dàng bao hàm lòng áy náy, ngay cả Chúc Hoài cũng bị anh làm cho nghiêm túc lên.

Giang Thiết Ly nói: "Xin lỗi, lúc ấy không thể đi cùng em đến cục cảnh sát, cũng không có đợi em quay lại."

Đêm đen như mực, đường dài vắng lặng, nơi góc đường-----

"Em không sao chứ?" Khí chất người đàn ông phát ra còn lạnh hơn vài phần so với đêm muộn, nhưng ngữ khí ngược lại rất dịu dàng: "Em muốn đi đâu? Tôi đi cùng em nhé."

Cậu thiếu niên xinh đẹp nâng mắt lên, phòng bị mà lùi ra sau— dù cho cậu không còn chỗ nào để lùi nữa.

Người đàn ông từ từ ngồi trước mặt cậu, như đang dỗ trẻ con: "Đừng sợ hãi, có phải ai bắt nạt em không? Có tôi ở đây, họ không dám tới nữa."

Cậu bé không ngừng lau đi dòng máu đang chảy xuống, trong đêm đen mịt mù chỉ có đôi mắt là phát sáng, xác nhận lại lần nữa người trước mặt không có ác ý gì mới cẩn thận rụt rè nắm lấy đôi bàn tay đang duỗi ra kia, run rẩy nói: "Em muốn báo cảnh sát!"

Người đàn ông dịu dàng dìu cậu dậy, không hỏi lí do, chỉ nói: "Được, tôi đi cùng em nhé?"

Đèn đường chiếu không tới chỗ góc tường, chỉ có thể lờ mờ nhìn ra dáng hình sắc bén của người đàn ông, nhưng từ lúc anh xuất hiện, Chúc Hoài đã nhận ra anh ngay-----là Giang Thiết Ly.

Người đàn ông đi tới đâu là có ánh đèn hào quang chiếu rọi tới đó, nổi bật hơn bất kì một ai khác, cách đây không lâu mới được đề cử giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất của liên hoan phim nước M, là diễn viên được đặt nhiều hi vọng sẽ ẵm cúp tượng vàng từ nước ngoài về nhất.

Chúc Hoài chỉ có một suy nghĩ, không thể để anh đi cùng mình.



Chẳng phải vì tình yêu nước gì cả, chỉ là do đôi bàn tay đang nắm lấy cậu quá dịu dàng, cậu không nỡ để anh dính phải vết nhơ nào hết.

Cậu nói: "Em tự đi một mình."

"Anh đợi em quay lại được không?"

Người đàn ông trả lời: "Được."

Cậu thiếu niên không yên tâm: "Hứa rồi nhé?"

Người đàn ông gật đầu, giọng nói khiến người khác an tâm: "Đi đi, tôi đợi em quay lại."

...

Đồ lừa gạt.

Lúc cậu bị quản lý đuổi về, góc đường vắng lặng, chẳng có gì hết.

Nhưng Chúc Hoài không oán hận.

Giang Thiết Ly vốn chẳng liên quan gì đến việc này, cậu cũng loáng thoáng đoán ra được, đám người đó đến giờ vẫn chưa đuổi theo tới đây, hẳn là nhờ Giang Thiết Ly đã làm chuyện gì đó giúp cậu.

Dù cho kết cục vẫn không thay đổi, lòng cậu vẫn cảm kích anh như cũ.

Có người bởi vì không thể giúp đỡ hết sức mà cảm thấy áy náy có lỗi, nhưng cũng có người sau khi hãm hại xong vẫn còn săm soi xem trên người người kia còn gì có thể lấy được nữa không.

Chúc Hoài chậm chạp nhận ra, Giang Thiết Ly tốt với cậu không phải vì lí do fans hai nhà chiến tranh, năm đó anh không ngờ rằng mọi chuyện cuối cùng lại phát triển tới mức nghiêm trọng như vậy.

Anh đang bồi thường cho cậu, bởi vì anh quá dằn vặt áy náy.

Cho nên, giữa bọn họ cũng chỉ là bồi thường với nhau.

Nhưng cậu không muốn như vậy.

Chúc Hoài mơ màng nghĩ thế.

Cậu tự hỏi mình: "Vậy mày muốn cái gì?"

Một Giang Thiết Ly dạy mình diễn xuất, Giang Thiết Ly bầu bạn mua đồ cùng mình, Giang Thiết Ly đưa mình đi xem lễ hội ánh sáng...

Không phải của cậu.

Cảm giác thất vọng còn dữ dội hơn cả khi bị đồng đội lợi dụng, đột nhiên khó chịu tới mức rối tinh rối mù.

Hốc mắt bỗng nóng bừng, dường như có giọt nước mắt đang rơi.

Hình như là, cậu thích Giang Thiết Ly mất rồi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK