Mục lục
Thanh Xuân Nở Hoa
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Đối phương thanh máu vừa tụt lập tức khôi phục lại.
"Cô tới tiếp!"
Nếu xem thường tính kiên nhẫn của Minh Hiểu Khê vậy thì sai hoàn toàn, cô từng nói qua, cô không thiếu nhất chính là kiên nhẫn.
Đối phương tuy rằng kỹ thuật không tồi, nhưng trang bị so với Minh Hiểu Khê thì còn kém xa.
Hơn nữa nhân vật của Minh Hiểu Khê máu dày, thanh máu bị tụt rất mau lại khôi phục, tiếp tục đánh không ngừng không nghỉ.
Có thể nói cô nàng đang lấy thanh sắt lớn, mài xem có thể thành kim hay không.
Đây là một trận đánh dài dòng buồn chán.
Hai người tới tới lui lui hơn mười phút vẫn không phân thắng bại như cũ.
Minh Hiểu Khê cố ý muốn cùng nàng ta đánh đến cùng.
Cô hôm nay quyết chí rồi, không đánh bại cô ta cô sẽ không ăn cơm tối.
Trận đánh kéo dài của hai người khiến cho một nhóm người chú ý.
Bọn họ đỉnh đầu có mấy chữ to“Bát thiên vân nguyệt”, vốn chỉ là đi ngang qua, không biết là ai kêu một tiếng làm những người khác xôn xao dừng lại.
Bọn họ rất có hứng thú mà bị cuộc chiến của hai người hấp dẫn, trong lúc nhất thời xem đến say mê.
Minh Hiểu Khê vội đến sứt đầu mẻ trán, sao có thể nhận thấy được mình đang bị một đám người chơi vây xem.
Mà xung quanh những người chơi cũng bắt đầu bát quái.
Hoa Vô Khuyết: "Khát vọng sống của Tiểu Khê Đáng Yêu này có thể nói là rất mạnh."
Lữ Khách: "Ha ha ha ha ha ta cười chết mất!"
Đường Phèn: "Mọi người đoán xem Tiểu Khê Đáng Yêu có thắng được không?"
Hoa Vô Khuyết: " Chắc là được đi."
Hoàng Thanh Minh: "Vợ của tôi nói cái gì thì chính là cái đó."

Lữ Khách: "Show ân ái mau chết đi!"
Tử Thần: "Phốc..."
Hoa Vô Khuyết: "Đại thần!"
Hoàng Thanh Minh: "Đại thần!"
Lữ Khách: "Đại thần!"
Mị Nguyệt: "Đại thần yêu ta đi!"
Những người khác: "Cô gái mời tự trọng, có biết hai chữ liêm sỉ viết thế nào không?"
Hoa Vô Khuyết: "Đại thần, ngươi đến từ lúc nào vậy?"
Tử Thần: "Nhìn được một lát."
Đại khái là Đoàn Trường Sinh đã chú ý đến và đi theo Tiểu Khê Đáng Yêu một đường mà tới.
Anh đối với tài khoản này là bị thu hút.

Nhìn đến sự cố chấp kia lại càng thêm phần hứng thú.
Còn có một điều quan trọng là anh đã biết người kia là ai.
Cô nàng này vậy mà hôm nay lại không cày truyện ngôn tình, còn hứng thú chạy đi chơi game.
Anh đây nhất định không nói, vì quá tò mò mà lần đầu tiên, anh muốn biết thân phận một người chơi game qua đường mà đi hack người ta đâu.
Rất là mất mặt đó nhé.
Đoàn Trường Sinh nhìn cô gái nhỏ đang cố chấp đánh ở bên kia, nhịn không được cười một chút.
Đại khái là tưởng tượng ra cảnh tượng một con chim nhỏ ra sức mổ người, sao lại cảm thấy có chút đáng yêu chứ.
Minh Hiểu Khê đánh, càng đánh càng hăng, mím chặt môi mà đánh.
Cuối cùng trước sự cố chấp của cô Ni Cô cũng phải chắp tay xin dừng.
Ni Cô: "Em gái à, đừng đánh nữa đi, tay tôi rút gân rồi."
Tiểu Khê Đáng Yêu: "Đáng đánh! Tại sao bạn luôn đuổi theo đánh tôi?"
Ni Cô: "Kỳ thật ban đầu tôi cũng chỉ muốn ngăn cô để quảng cáo..."
Tiểu Khê Đáng Yêu:"???"
Tiểu Khê Đáng Yêu: "Bạn thừa nhận muốn bắt nạt tôi!"
Ni Cô: "Tại chơi với bạn vui!"
Tiểu Khê Đáng Yêu: "!!!!"
Minh Hiểu Khê ôm điện thoại điên cuồng chửi đổng.

"Vui cái con khỉ khô ấy mà vui! Làm bà đây rút gân tay rồi!"
Cô buông điện thoại mà đan tay xoa bóp.
Ni Cô: "Nhận cày thuê game..."
Tiểu Khê Đáng Yêu:" Hờ hờ..."
Minh Hiểu Khê vẻ mặt một lời khó nói hết, yên nặng giơ đao, bổ một đao cuối cùng làm hiệp khách chết nhăn răng.
Đợi đến lúc cô lấy lại tinh thần, khung hội thoại trước mặt chỉ có một đống ha ha ha.
Minh Hiểu Khê có chút bối rối, bọn họ đang ha ha cái gì vậy?

Đang lúc vẻ mặt cô mờ mịt, chuẩn bị điều khiển nhân vật tiếp tục làm nhiệm vụ, có người gửi đề nghị thêm bạn tốt.
Hoa Vô Khuyết: "Em gái, thêm bạn tốt nha."
Minh Hiểu Khê: "Không cần người cày thuê, cảm ơn."
Minh Hiểu Khê không biết là nữ sinh tên Hoa Vô Khuyết đã lập tức chụp màn hình cuộc đối thoại của hai người gửi vào trong nhóm chat của bang phái trong game, một đám người lại ha ha ha cười đến ngất.
Minh Hiểu Khê đang buồn bực, đột nhiên phát hiện một đống người đứng ở phía sau cô, tựa như xem náo nhiệt không nhúc nhích.
Cô nheo mắt, nghĩ lại thì hình như lúc cô và hiệp khách quảng cáo kia chém giết lẫn nhau bọn họ cũng đã đứng ở phía sau.
Minh Hiểu Khê cảm thấy trên đầu mình đang có đàn quạ đen bay ngang qua.
Hình như cô biết bọn họ đang cười gì rồi.
Lúc này màn hình xuất hiện một thông báo đỏ nhấp nháy.
["Hoa Vô Khuyết mời bạn gia nhập bang hội, đồng ý hay không đồng ý gia nhập bang phái “ Tử Thần Hoan Ca”?]
Minh Hiểu Khê cũng không biết “ Tử Thần Hoan Ca” trước mắt xếp hạng thứ mấy trong bảng xếp hạng bang phái của game, cô chỉ là nghĩ đến mình chơi game có thể chơi cùng đoàn đã vui sướng mà đáp ứng rồi.

Tiến vào trong bang phái một đám người vui sướng mà kêu tên cô, hình như cô vào nhầm tổ chim thì phải.
Tiểu Khê Đáng Yêu: "Cái đó, có người nào làm nhiệm vụ bắt cướp không? Cầu tổ đội!"
Lập tức có mấy người vui sướng mà đáp lại cô.
"Tôi mang cô đi cho."
Minh Hiểu Khê nghĩ bang phái này còn rất sinh động nha, ai ai cũng rất thân thiện.
Không đợi cô đáp lại, trong đó một kiếm tu tên “ Tử Thần” nói.
“Tôi mang cô đi, vừa lúc hôm nay có thời gian.”
Hoa Vô Khuyết:" Oa! Đại thần muốn mang người mới đi chơi sao?"
Lữ Khách:" Ghen tị chết đi mất!"
Minh Hiểu Khê nhìn tên tài khoản Tử Thần, lại nhìn đến những người kia đang phấn khích...
Cô âm thầm suy đoán, người này có vẻ chơi game rất giỏi, vậy cứ theo hắn nhất định có thịt ăn.
Tiểu Khê Đáng Yêu: "Vậy cảm ơn anh.

Nhưng nói trước, tôi là người mới, kỹ thuật rất tệ đó..."

Tử Thần:" Không sao, tôi không ngại."
Vậy là Minh Hiểu Khê ở trong ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, ung dung tiêu sái đi theo đại thần làm nhiệm vụ.
Minh Hiểu Khê đi theo Tử Thần làm nhiệm vụ, phải nói là nhàn hạ vô cùng.
Kỹ thuật của Tử Thần vô cùng tốt.

Minh Hiểu Khê cảm thấy đi theo anh thật là một quyết định vô cùng đúng đắn.
"Ái ui! Tử Thần mau cứu tôi! Con quái này nó cắn tôi!"
"Ui ui! Không được, Tử Thần!!!"
"Tử Thần!!!"
Minh Hiểu Khê càng chơi càng ham, lại có Tử Thần kỹ thuật giỏi bảo kê, càn quét một đường, cấp bậc nhanh chóng tăng lên năm bậc, thoải mái cười đến nở hoa.
Đoàn Trường Sinh tay nhẹ nhàng thao tác, nhìn nhân vật cô gái nhỏ đang nhảy nhót ở sau nhân vật của mình, khoé môi con nhẹ, ánh mắt đầy sự sủng nịnh.
Minh Hiểu Khê chơi đến khi hai mắt chớp liên tục vì mỏi, hai tay bắt đầu có chút tê tê, mới không tình nguyện buông điện thoại.
Tiểu Khê Đáng Yêu: "Hẹn gặp lại nhé.

Tay tôi tê dại rồi, mắt cũng mỏi nữa!"
Tử Thần: "Vậy em nghỉ ngơi đi, chơi game cũng phải điều độ, chú ý sức khỏe một chút."
Tiểu Khê Đáng Yêu: "Được, tạm biệt nhé!"
Tử Thần: "Tạm biệt!"
(còn tiếp).

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK