• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vivian và Từ Chiêu Đễ ở trong phòng thò đầu nhìn ra cửa, mặc dù Cố Thắng Nam đứng quay lưng vào trong nhà nên hai người bọn họ không nhìn thấy mặt cô, nhưng qua vẻ mặt không thể nghiêm túc hơn của Lộ Tấn, họ vẫn có thể nhìn ra một vài manh mối...

Từ Chiêu Đễ dùng cùi chỏ khẽ huých Vivian: "Chúng ta có cần đi ra giúp đỡ hay không? Tên kia có vẻ như muốn giết Thắng Nam nhà chúng ta!"

Thấy Vivian không có phản ứng, Từ Chiêu Đễ đã chuẩn bị đơn thương độc mã lao ra giải cứu Cố Thắng Nam, nhưng cô vừa bước ra một bước đã bị Vivian nắm chặt cổ áo: "Đừng đi ra!"

"Thắng Nam sắp không giữ được mạng nữa rồi mà bạn còn định khoanh tay đứng nhìn..."

"Hắn ta đang tỏ tình".

"Hả???"

Từ Chiêu Đễ cực kì khó tin, thấy Vivian vẫn nhìn chằm chằm vẻ mặt Lộ Tấn, cô cũng nhìn ra theo ánh mắt Vivian. Nhưng... làm sao Vivian có thể nLộ Tấn đang tỏ tình qua gương mặt thối đến không thể thối hơn của anh ta?

Từ Chiêu Đễ nhìn đến cay cả mắt mà vẫn không phát hiện nguyên nhân, chỉ có thể quay đầu sang xin giúp đỡ từ Vivian: "Bạn khẳng định chứ?"

Vivian đã đến giờ lên lớp: "Có thấy Lộ Tấn thường xuyên cắn môi hay không?"

"Có thấy".

"Có thấy Lộ Tấn vẫn đang vặn vẹo ngón tay hay không?"

Từ Chiêu Đễ cố gắng thò cổ ra, nheo mắt lại quan sát tỉ mỉ: "Có thấy".

"Có thấy người Lộ Tấn vẫn hơi nghiêng về phía Cố Thắng Nam hay không?"

"Có thấy".

"Chính thế. Tất cả mọi bằng chứng đó cho thấy người đàn ông này đang căng thẳng, nhưng lại không muốn thể hiện ra, cho nên mới phải kiềm chế như vậy. Khi nào một người đàn ông lại căng thẳng trước mặt một người phụ nữ như vậy? Đó là khi đang chờ người phụ nữ đó trả lời câu hỏi của mình".

Từ Chiêu Đễ vỡ lẽ, ánh mắt nhìn siêu nhân Vivian tràn ngập ngưỡng mộ.

Còn Vivian thì dùng ánh mắt nói với Từ Chiêu Đễ: Học đi, học cho ấm vào thân...

Mà khi Vivian vừa mới lên lớp cho Từ Chiêu Đễ xong, đã nghe thấy cửa đóng lại sầm một tiếng, hai người cùng đưa mắt nhìn ra cửa với tốc độ của tên lửa...

Chỉ thấy một mình Cố Thắng Nam đang đi vào, hồn xiêu phách lạc.

Từ Chiêu Đễ bước dài chạy tới: "Hắn ta vừa tỏ tình với bạn đấy à?"

Cố Thắng Nam kinh hãi ngẩng đầu nhìn Làm sao bạn biết?"

Từ Chiêu Đễ đương nhiên không có thời gian trả lời câu hỏi này của cô, câu hỏi tiếp theo được tung ra như súng liên thanh: "Bạn trả lời hắn ta thế nào? Nhận lời rồi chứ?"

"Ơ..." Cố Thắng Nam ấp úng: "Đầu óc tớ đột nhiên trống rỗng, tớ chưa nói gì đã đóng cửa đi vào rồi".

Từ Chiêu Đễ ngất xỉu.

Lúc này Lộ Tấn đang đứng như trời trồng ngoài cửa vẫn không thể tin được: Không ngờ người phụ nữ này chưa trả lời một chữ nào đã sập cửa lại ngay trước mặt anh ta?

Nhịn được thì ai không muốn nhịn!

***

Hôm sau, để tránh bị người nào đó chặn đường, Cố Thắng Nam dậy sớm hơn bình thường một tiếng, lén lút đi ra khỏi cửa như ăn trộm, nhẹ chân đi dọc hành lang, nhìn cánh cửa đóng chặt của căn hộ bên cạnh, sau đó mới chạy như điên đến thang máy với tốc độ chạy nước rút.

Không khi vẫn còn hơi lạnh ẩm ướt đặc trưng của sáng sớm, Cố Thắng Nam đi tới bãi đỗ xe ngầm, tìm được xe mình, ngồi vào xe. Cô vừa mới chuẩn bị đóng cửa thì đột nhiên cửa xe bị một sức mạnh bí hiểm nào đó giữ lại mà không hề có dấu hiệu báo trước.

Cố Thắng Nam sửng sốt, vừa quay đầu sang đã nhìn thấy một bàn tay đang giữ cửa xe lại, nhìn lên theo cánh tay...

Không ngờ Lộ Tấn đang đứng ngoài cửa xe, vẻ mặt lạnh lùng.

Ánh đèn ở bãi đỗ xe ngầm vốn đã tối, một hung thần mặt đen đứng dưới ánh đèn như vậy làm không khí âm u càng khiến người ta thêm sợ hãi. Cố Thắng Nam cố gắng đóng cửa xe lại, nhưng làm sao cô có thể địch nổi sức mạnh của một người đàn ông? Chỉ chốc lát sau, cả cửa lẫn người đã bị Lộ Tấn kéo ra.

Cố Thắng Nam thấy mình đã đặt một chân xuống đ rồi mà người đàn ông này còn không có ý định dừng lại, cô cũng dứt khoát bước xuống xe: "Anh làm cái gì thế?"

Bất chấp sự giận dữ của cô, Lộ Tấn vẫn rất bình tĩnh, cũng rất đàng hoàng: "Theo đuổi cô!"

Gã này thật sự xác định hắn đang theo đuổi cô chứ không phải đang truy sát cô? Cảnh tượng chặn ở bãi đỗ xe như thế này thật sự rất giống màn mở đầu của một bộ phim mưu sát.

Nhưng hiển nhiên Lộ Tấn vẫn bất chấp sự phản đối của bất cứ ai, tự coi cảnh này là màn mở đầu của một bộ phim tình cảm lãng mạn: "Tôi đã xem phim tâm lí tình cảm nguyên một tuần, trong phim bất cứ người đàn ông nào theo đuổi phụ nữ cũng phải đưa đón người phụ nữ đó đi làm hàng ngày".

Cố Thắng Nam như bị sét đánh ngoài cháy trong mềm, vất vả lắm mới không trợn mắt nhìn anh ta. Cô cố gắng nói với vẻ mặt hoà nhã: "Tôi có xe, không cần anh đưa đón".

Lộ Tấn yên lặng.

Cố Thắng Nam tưởng rằng đây là anh ta phải từ bỏ, không ngờ đột nhiên anh ta nhìn chiếc xe của cô với vẻ âm hiểm.

Ánh mắt này của anh ta thật là... Cố Thắng Nam sợ hãi: "Anh anh anh, anh muốn làm gì?"

Trong lúc cô còn chưa phản ứng lại, đột nhiên Lộ Tấn đã chui nửa người vào trong xe cô, đưa tay rút chìa khóa xe. Sau khi chui đầu ra khỏi xe, anh ta đã bắt đầu nhìn chằm chằm chiếc nắp cống ngầm cách đó không xa, chìa khóa xe vẽ một đường parabol bay đi. Cố Thắng Nam cứ thế trơ mắt nhìn chìa khóa xe mình bị gã này ném xuống cống ngầm.

"Bây giờ cô không có xe nữa". Vẻ mặt anh ta vẫn không có biểu cảm như trước, nhưng ánh mắt lại không giấu nổi vẻ dương dương tự đắc.

Lúc ngồi lên xe của Lộ Tấn, trong đầu Cố Thắng Nam chỉ có một ý nghĩ: Không biết là bộ phim chết tiệt nào lại có tình tiết nhân vật nam cố ý làm hỏng chìa khóa xe của nhân vật nữ để đạt được mục đích đưa nhân vật nữ

Mà xe vừa khởi động, Lộ Tấn đã bắt đầu quy hoạch các hạng mục hẹn hò tương lai: "Theo thông lệ, buổi tối chúng ta phải cùng nhau ăn bữa tối trong ánh nến. Nhưng tôi đã cân nhắc tính đặc thù của công việc cô làm, vì vậy buổi tối cô vẫn nấu ăn như trước".

Cố Thắng Nam không thể không oán thầm: Không phải là người đàn ông này đã sao chép nguyên bản toàn bộ lịch trình hẹn hò trong một bộ phim nào đó đấy chứ? Hơn nữa còn nhỏ mọn đổi bữa tối trong ánh nến thành "cô nấu cơm cho anh ta ăn" nữa?

Lộ Tấn hoàn toàn không quan tâm đến những xung động từ trường phát ra quanh thân cô khi cô kháng cự, vẫn tiếp tục tự biên tự diễn: "Sau khi ăn tối xong chúng ta sẽ đi hóng mát, tiếp đó uống một vài li, cuối cùng mới cùng nhau về nhà".

Cùng nhau về nhà!!! Trong đầu Cố Thắng Nam lập tức hiện lên một số hình ảnh cấm trẻ em dưới 16 tuổi, nhưng những hình ảnh này nhanh chóng bị Lộ Tấn xé nát: "Có điều cô cứ yên tâm, chỉ nhìn qua đã biết cô chính là loại người vừa quê mùa vừa bảo thủ, còn tôi cũng không phải một tên háo sắc, cho nên tôi tạm xác định sẽ phát sinh quan hệ với cô sau từ một đến ba tháng. Tối nay sau khi đi uống về tôi chỉ đưa cô về nhà mà thôi, sau đó ba giờ sáng ngày mai tôi sẽ đón cô đi xem mặt trời mọc".

"Chờ đã!" Đã bị sét đánh ngoài cháy trong mềm, Cố Thắng Nam sợ nếu mình còn không kêu dừng lại thì sẽ bị anh ta đánh cho cháy cả trong lẫn ngoài.

Cái gì mà vừa quê mùa vừa bảo thủ?

Cái gì mà sau một đến ba tháng?

Quan trọng nhất, nhất, nhất là, cái gì mà ba giờ sáng???

Đối với Cố Thắng Nam luôn coi ngủ là số một thì đây là nhiệm vụ bất khả thi nhất, nhất, nhất nhất!

"Phim ảnh đều là lừa đảo! Không tin anh cứ đi hỏi bất cứ người phụ nữ nào bên đường xem", Cố Thắng Nam tiện tay chỉ một người đi đường ngoài cửa sổ xe: "Họ thích ngủ đến lúc tự nhiên tỉnh lại hay là thích ba bón giờ sáng bò khỏi giường đi xem mặt trời mọc chết tiệt?"

Cố Thắng Nam không ngờ những lời này của mình không những không thể thuyết phục được anh ta mà ngược lại còn bị anh ta khinh bỉ: "Chỉ có loại người không hiểu lãng mạn là gì như cô mới cảm thấy ngủ quan trọng hơn mặt trời mọc".

Cố Thắng Nam quay đầu sang quan sát kĩ gương mặt nhìn nghiêng của người đàn ông này, mặc dù tính cách của anh ta cực kì khiến người khác khó chịu, nhưng có lẽ trước đây cũng từng có không ít phụ nữ lao về phía anh ta chỉ vì cái mẽ ngoài này? Giờ đây, Cố Thắng Nam lại hoàn toàn có lí do để nghi ngờ...

"Có phải anh chưa từng theo đuổi phụ nữ bao giờ không?"

Đối với chuyện này, Lộ Tấn không những không lấy làm nhục mà còn cho rằng rất đáng tự hào, anh ta cười nói rất kiêu ngạo: "Trước giờ đều là phụ nữ theo đuổi tôi".

Nghe anh ta phét lác không biết ngượng như vậy, Cố Thắng Nam lặng lẽ hừ một tiếng trong lòng, nhưng bề ngoài vẫn bày ra tư thế của một người từng trải, dùng phương thức dẫn dắt từng bước khuyên vị Lộ tiên sinh này rút lui: "Cho nên anh căn bản không hiểu phụ nữ, những tình tiết lãng mạn trong phim chỉ để xem thì thấy hay, chứ không có người phụ nữ nào lại thật sự muốn sống cuộc sống không thực tế như vậy".

Sắc mặt anh ta hơi sầm xuống.

Cố Thắng Nam vui vẻ, chẳng lẽ anh ta đã thật sự bị cô thuyết phục?

Nhưng sau khi yên lặng lái xe rất lâu, có vẻ như đang nghiền ngẫm, đang suy xét, cuối cùng anh ta vẫn gật đầu.

Thấy thế, em bé đại biểu cho thắng lợi trong lòng Cố Thắng Nam lập tức nhảy nhót hoan hô.

Tuy nhiên em bé thắng lợi đó vừa nhảy nhót không đủ một giây đồng hồ, Lộ Tấn đã bắn một mũi tên vô tình tới: "Không phải tất cả mọi phụ nữ đều không thích lãng mạn, chỉ có loại phụ nữ đàn ông như cô không thích lãng mạn m

"..."

"..."

Cô bé thắng lợi trong lòng Cố Thắng Nam hi sinh tại chỗ.

Nhìn thấy vẻ mặt người phụ nữ này từ từ trở nên suy sụp, lần đầu tiên Lộ Tấn bắt đầu suy nghĩ vấn đề từ góc độ của đối phương, mặc dù cực kì không tình nguyện, nhưng anh ta vẫn bổ sung một câu: "Cô không thích lãng mạn thì thôi vậy".

Thôi vậy?

Từ bỏ rồi?

Không theo đuổi cô nữa?

Cố Thắng Nam vừa lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng, anh ta lại chậm rãi nói nốt nửa câu còn lại: "Tôi sẽ chế định một lịch trình theo đuổi mới dành riêng cho cô".

"..."

"..."

Lần đầu tiên trong đời, Cố Thắng Nam rất muốn khâu miệng một người lại.

***

Xe dừng lại ngoài nhà ăn Tử Kinh, Cố Thắng Nam vội vã xuống xe, mang theo trái tim đã liên tục bị tấn công thoát khỏi chiếc xe chở đầy những kí ức đau lòng của cô.

Hoàn toàn không biết mình đã nói những lời tấn công lòng tự tin của người khác đến cỡ nào, Lộ Tấn cũng không có thời gian suy xét xem tiếng sập cửa mãnh liệt của người phụ nữ này lúc xuống xe rốt cục mang theo những tâm tình nào của cô, anh ta đang bận gọi điện thoại cho quân sư.

Điện thoại vừa kết nối được, quân sư Mạnh Tân Kiệt đầu bên kia đã sốt ruột hỏi ngay: "Lộ tiên sinh, thành công rồi chứ? Thành công

"Thất bại".

Mạnh Tân Kiệt phát ra một tiếng kêu thảm.

"Cậu bảo tôi xem những tình tiết lãng mạn trong phim nhưng không có bất cứ tác dụng gì".

Mạnh Tân Kiệt phát ra tiếng kêu thảm thứ hai.

Nhưng Lộ Tấn không nhụt chí: "Kế hoạch tác chiến A thất bại, kế hoạch tác chiến B chính thức khởi động".

Nghe Lộ Tấn nói như vậy, Mạnh Tân Kiệt há hốc mồm. Mình vạch kế hoạch tác chiến B cho ông chủ này lúc nào?

Mạnh Tân Kiệt không thể không thận trọng hỏi: "Lộ tiên sinh, kế hoạch B nào?"

"Kế hoạch B chính là kế hoạch theo đuổi dành riêng cho loại phụ nữ không biết lãng mạn là gì. Các bước tiến hành cụ thể thì cho cậu một ngày để suy nghĩ, sau đó gửi đến điện thoại của tôi".

"..."

"Nhớ kĩ là trong vòng một ngày", Lộ Tấn nhắc lại: "Không phải cậu đã lên kế hoạch kì nghỉ đông năm nay sẽ mời Celine Từ của cậu đến Maldives sao? Cứ chậm một tiếng là tôi sẽ trừ một ngày nghỉ đông của cậu".

Bên kia điện thoại, Mạnh Tân Kiệt vội vã che miệng lại để tránh phát ra tiếng kêu thảm thứ ba, cũng là tiếng kêu thê thảm nhất. Rốt cục đã bình phục được tâm tình, Mạnh Tân Kiệt mới bỏ tay ra khỏi miệng, mếu máo khóc không ra nước mắt: "Tuân lệnh".

***

Cố Thắng Nam cho rằng sau khi thoát khỏi đợt tấn công của Lộ Tấn, mình có thể triệt để thả lỏng. Nhưng sau khi thay trang phục đầu bếp và đi vào bếp, Cố Thắng Nam mới phát hiện những đau khổ của mình mới vừa mắ

Cuộc đấu tranh không khoan nhượng với Lộ Tấn trên đường đi đã làm cô quên mất chuyện trọn một tuần nay, tất cả các nhân viên trong bếp đều chỉ sợ tránh cô không kịp. Lúc này hồi tưởng lại đoạn đối thoại giữa cô và Lộ Tấn trên xe, Cố Thắng Nam lại cảm thấy khi đó còn dễ chịu hơn bây giờ nhiều.

Các nhân viên lẳng lặng tránh né còn khiến cô khó chấp nhận hơn nhiều so với việc Lộ Tấn gọi cô là cô nàng đàn ông một trăm lần liên tục.

Một phần ba nhân viên cuối tháng này sẽ phải cuốn gói ra đi, đương nhiên trách nhiệm này bị đổ lên đầu Tổng giám đốc Trình Tử Khiêm. Mà do có quan hệ tương đối tốt với Trình Tử Khiêm nên Cố Thắng Nam cũng bị các đồng nghiệp xa lánh.

Đặc biệt là Dư sư phụ.

Lúc đầu Cố Thắng Nam mới vào Tử Kinh, chính Dư sư phụ đã dẫn cô đi làm quen với môi trường, cũng chính Dư sư phụ là người làm việc lâu năm nhất đã giúp cô tạo uy tín trước mặt các nhân viên chưa phục sếp mới. Cô nghiêng về phía Tổng giám đốc Trình sẽ đồng nghĩa với việc phản bội Dư sư phụ, đương nhiên sẽ bị Dư sư phụ xem thường.

Cố Thắng Nam cảm thấy mình cần phải tìm Dư sư phụ nói chuyện.

Dư sư phụ rất không cam tâm tình nguyện theo Cố Thắng Nam đi tới hành lang bên ngoài bếp. Cho dù biết lời này không đủ để an ủi Dư sư phụ, nhưng Cố Thắng Nam lại không thể không nói: "Tổng giám đốc Trình nói anh ấy đang nghĩ cách làm cho tập đoàn thu hồi quyết định này, chúng ta nên tin tưởng anh ấy".

Quả nhiên Dư sư phụ tỏ ra rất khinh thường: "Dù sao có cắt giảm thế nào cũng không cắt giảm đến cô, đương nhiên cô có thể nói nhẹ nhàng như vậy".

"Tôi tin Tổng giám đốc Trình là người nói được thì làm được. Dư sư phụ, có lẽ chúng ta có thể đợi thêm vài ngày xem xem..."

"Đợi thêm vài ngày? Đợi thêm vài ngày thì đã đến cuối tháng rồi". Dư sư phụ không thèm nhìn thẳng Cố Thắng Nam: "Bếp trưởng, nếu như cô không có chuyện gì để thì tôi về làm việc đây, tránh một số người lấy lí do tôi lười biếng mà cả tháng tiền lương cuối cùng và phí thôi việc của tôi cũng bị cắt mất".

Cố Thắng Nam chỉ còn biết thở dài.

Buổi sáng hôm nay quả thực rất nặng nề. Vừa hết giờ cơm trưa, công việc của bếp sau bắt đầu rảnh rang, Cố Thắng Nam liền đi lên tầng cao nhất của nhà ăn để gọi điện thoại cho Từ Chiêu Đễ.

Vì có việc phải nhờ vả nên giọng nói của Cố Thắng Nam nhẹ nhàng hơn bình thường không ít: "Celine Từ thân mến, có phải trước đây bạn đã nói với tớ rằng bạn có một người bạn, người đó nói mấy năm nay Tử Kinh vẫn làm ăn thua lỗ không?"

"Đột nhiên bạn hỏi cái này làm gì?"

"Ai da, bạn đừng quan tâm đến chuyện đó. Bạn chỉ cần hỏi người đó giúp tớ xem có biết Trình Tử Khiêm không, nếu có thì năng lực làm việc của Trình Tử Khiêm thế nào?"

"Trình Tử Khiêm? Bạn nói là Tổng giám đốc của bạn hiện nay?"

"Đúng..."

Cố Thắng Nam đang định nói tiếp, đột nhiên cô giật mình.

Cố Thắng Nam nhìn thấy trên đường cách đó không xa, một chiếc xe đang chạy đều đều đột nhiên phát ra tiếng phanh chói tai rồi dừng lại. Sau đó người từ trên xe bước xuống... Không phải là Trình Tử Khiêm sao?

Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay.

***

Trình Tử Khiêm vốn đang chuẩn bị đi từ Tử Kinh về trụ sở tập đoàn Thụy Phong, nhưng xe vừa chạy chưa được năm phút, còn chưa ra khỏi cổng Tử Kinh lại đột nhiên nổ lốp.

Lúc đó anh ta đang gọi điện thoại, không thể không vừa tiếp tục trò chuyện xuống xe kiểm tra.

Quả nhiên lốp xe đã bị người khác rạch một đường.

Bây giờ anh ta là mục tiêu công kích chung, trong Tử Kinh có vô số người oán hận anh ta, có bị rạch lốp thì Trình Tử Khiêm cũng không bất ngờ.

Vì kiểm tra lốp xe nên có vài giây anh ta không nói chuyện, bây giờ đành phải đứng bên cạnh xe giải thích với người ở đầu bên kia điện thoại: "Xin lỗi, xe tôi nổ lốp, cho nên đã gián đoạn một chút, bây giờ được rồi..."

Người bên kia điện thoại yên lặng đáp ứng.

Trình Tử Khiêm liền tiếp tục nói: "Trong các nhân viên bị cắt giảm, đại bộ phận đều là người thành thật, cần cù, làm tròn vai, số người có vấn đề này nọ chỉ là một bộ phận rất nhỏ. Trong đại hội cổ đông Thụy Phong, tôi sẽ đề nghị giảm lương tất cả nhân viên Tử Kinh 15% để giữ lại công việc cho đại bộ phận nhân viên".

Hình như người bên kia điện thoại đã lập tức hiểu mục đích anh ta gọi cuộc điện thoại này nên trả lời dứt khoát: "Lúc đó tôi sẽ bỏ phiếu tán thành".

Trình Tử Khiêm lại tỏ ra kinh ngạc: "Anh tín nhiệm tôi như vậy à?"

"Không phải tín nhiệm anh, mà là tôi không trông chờ số cổ phiếu Tử Kinh trong tay tôi có thể giúp tôi kiếm được bao nhiêu tiền, cho dù anh có đập nát cả công việc kinh doanh của Tử Kinh thì tôi cũng không có thiệt hại gì, cho nên chẳng thà tôi..." Nói tới đây, đột nhiên đối phương nhận ra hình như lời tiếp theo không cần nói với Trình Tử Khiêm nên bỗng dưng im bặt.

Trình Tử Khiêm bật cười: "Lộ tiên sinh, cách nói chuyện của anh thật sự rất thẳng thắn, thẳng thắn đến mức làm người khác đau lòng".

Lộ Tấn không nghe rõ câu này của Trình Tử Khiêm, bởi vì lúc này trong lòng anh ta sớm đã nghĩ đến chuyện khác: Dù sao đối với anh ta, có cắt giảm hay không cũng không có gì khác nhau, không bằng giúp Trình Tử Khiêm lần này, sau đó tìm cơ hội để cô nàng đàn ông đó biết rằng mình cũng có công lao trong đó. Anh tatin lúc đó cô nàng đàn ông này còn vẫn lạnh lùng với mình như bây giờ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK