• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc này dưới dốc núi, bốn người vây đánh với nhau.

Hai cây búa ngắn của Lang Lão Đại tung ra hai chiêu một thực một hư, đỡ lấy thế chém mạnh của đối phương, không ngờ đại hán đó cũng không yếu, đôi tay hắn nắm chắc đại phá đao, trong lúc ngăn trở vẫn có thể thừa thế chém trả, đồng thời đôi chân thay nhau liên tiếp đá ra, nhất thời hai bên chiến đấu ngang ngửa.

Phía kia, Quỷ đầu đao của Thạch Bắc Đẩu chém ngang bổ dọc, lửa lạnh như từ hỏa thạch bắn ra, phát ra tiếng vù vù như xé mây tuôn xuống, đối kháng với hắn là tên đại hán vạm vỡ, tên này từ khi Thạch Bắc Đẩu từ trên trời cao giáng xuống, hắn chống đỡ một đao nặng ngàn cân, vai phải hắn còn tê chồn, giờ lại bị Thạch Bắc Đẩu chém dồn dập, bị ép đến nỗi dựa lưng vào vách núi, đôi tay cầm đao chỉ thủ chứ không trả đòn được.

Thạch Bắc Đẩu sau khi đánh liên tiếp mười bảy đao vẫn không hạ được đối phương, trong lòng tức tối, vận thêm sức, Quỷ đầu đao càng thêm lợi hại. Lại dồn dập mươi ba đao, Thạch Bắc Đẩu vốn muốn tìm khe hở để sát thương đối phương, đột nhiên thân đạp trúng một tảng đá, lòng đã nảy ý định.

Chỉ thấy Thạch Bắc Đẩu “A” một tiếng, đôi tay vung đao tạt ngang để hoa mắt đối phương, sau đó mũi chân phải móc vào tảng đá to khoảng đầu người đá vào đại hán đó.

Đại phá đao ngăn Quỷ đầu đao đã dùng hết sức mình, chưa lấy lại thăng bằng thì đại hán đó đã thấy tảng đá bay đến, nhất thời né tránh không kịp, “hự” lên một tiếng, tảng đá đã nặng nề đập vào sườn phải của hắn, thân hắn cong quằn, đại phá đao đã văng xuống đất.

Thạch Bắc Đẩu cười lạnh một tiếng, ánh huyền quang Quỷ đầu đao chớp lên, ánh sáng tung tóe, một dòng máu từ trên vai đại hán phụt ra.

Đại hán này quả thật cương liệt, chỉ thấy hắn giang đôi tay miệng không ngớt gầm gừ, không màng toàn thân đang đầy máu, bước chân trầm trọng lao về phía Thạch Bắc Đẩu.

Hét to một tiếng, Quỷ đầu đao của Thạch Bắc Đẩu đã từ dưới vớt lên, Quỷ đầu đao của Thạch Bắc Đẩu đã từ bụng dưới hắn cắt qua, trong lúc gan ruột túa ra, đại hán đã nặng nề đè lên đống gan ruột của mình, Thạch Bắc Đẩu còn nghe đại hán đó thốt ra một tiếng sau cùng :

- Mi...

Thạch Bắc Đẩu giết chết đại hán đó rồi, ngoảnh đầu thấy Lang Lão Đại và đại hán kia đang bất phân thắng bại, không ai nhường ai.

Râu của lão đại màu đỏ, giờ con ngươi của lão cũng màu đỏ, giống như đôi mắt thỏ, chứng tỏ lão đánh đã say máu rồi.

Thạch Bắc Đẩu cầm Quỷ đầu đao đến gần nói :

- Lão Đại, đệ đến giúp huynh một tay.

Đôi búa của Lang Lão Đại càng múa càng quyết liệt, một mạch xuất mười tám búa, vừa cười hắc hắc nói :

- Đừng lên, chỉ cần lược trận không để tên gấu này trốn thoát là được rồi.

Đại hán sau một hồi chống đỡ, đột nhiên phóng người lui ra sau một trượng, Thạch Bắc Đẩu cho rằng hắn muốn chạy, vội vung đao ngăn chặn đường đi của hắn.

Đại hán hoành đao trước ngực, gằn giọng quát :

- Chờ đã.

Lang Lão Đại giận nói :

- Đến Âm tào Địa phủ mà chờ.

Đôi búa vung lên lại muốn đánh tới.

Đại hán vội cao giọng gọi :

- Lão râu đỏ, tại sao lại không nghe lời của ta?

Thạch Bắc Đẩu nói :

- Lang Lão Đại, tạm nghe hắn nói những gì?

Lang Lão Đại nhún vai nói :

- Hình như mi đang tìm cơ hội nghỉ sức, ta tự tin trong hai mươi chiêu nữa sẽ cắt đầu mi xuống.

- Thập đại võ sĩ Mặc Vân cốc bọn mi có từng nghe qua Tần Lĩnh tứ sát không?

Lang Lão Đại đột ngột cười to nói :

- Mi muốn đem Tần Lĩnh tứ sát ra dọa người?

Thạch Bắc Đẩu cười lạnh :

- Tần Lĩnh tứ sát đã chết hết dưới Diêm Vương thoa, mi còn nhắc đến chuyện nhục của bọn mi làm gì, có lẽ cho rằng bọn ta còn không biết sao?

Đại hán giận dừ “Hừ” một tiếng, nói :

- Tần Lĩnh tứ sát chết rồi, đã chết trong tay tiểu tử họ Kim, hắn cũng giết chết Thiếu trang chủ, nhưng trong Tần Lĩnh tứ sát có thúc thúc của ta, ngày nay đuổi giết tên hán tử trẻ tuổi đó. Vốn Quan trang chủ không phái ta, chỉ do ta xung phong xin đi, mục đích là báo thù cho thúc thúc ta, sớm tối ta sẽ tìm đến tiểu tử họ Kim.

Cười lạnh, Lang Lão Đại nói :

- Đáng tiếc mi không chờ được đến ngày đó.

Đại hán tức tối nói :

- Không sai, hai người bọn mi có thể hợp sức đánh ngã Diêu Cương này, nhưng ta tuyệt đối tin tưởng vũ khí trong tay ta, khi ta ngã xuống, trong hai tên mi nhất định có một tên theo Diêu gia đến điện Diêm La, tổ bà nó, bọn mi không để Diêu gia hưởng tết thì bọn mi cũng đừng hòng vọng tưởng được ăn tết vui vẻ.

Thì ra lão già tóc bạc trong Tần Lĩnh tứ sát tên Diêu Thượng Nhân, bọn Tần Lĩnh tứ sát bốn người. Tề Chính Cương, Vu Lão Đại, Tả Đại Hộ và Diêu Thượng Nhân trước nay hành tẩu một vùng Thái Xuyên tám trăm dặm là nhân vật có danh tiếng trong giới hắc đạo, bốn người nương tựa vào Ngũ Nguyệt Hoa trang là lo sự lôi kéo của Diêu Cương.

Hôm đó sau khi Quan Phùng Sắc chạy trở về Ngũ Nguyệt Hoa trang, hắn mang bốn tên Tần Lĩnh tứ sát đến “động ma” của hắn ở Tây Phụng cốc chờ Kim Tiểu Sơn tự chui đầu vào lưới nhưng trái lại năm tên đều chết bởi Diêm Vương thoa.

Hiện giờ, Lang Lão Đại và Thạch Bắc Đẩu sau khi nghe Diêu Cương nói, hai người đưa mắt nhìn nhau, Lang Lão Đại cười ha hả vuốt râu nói :

- Ta vốn muốn mở ra cho mi một con đường sống nhưng mi lớn tiếng hù dọa như vậy khiến ta thật không tin. Mặc rơi thịt cũng được, đứt đầu cũng được, mi và ta đánh lại một trận xem đao mi bén hay búa ta nhanh.

Thạch Bắc Đẩu nói :

- Lang Lão Đại, cẩn thận vẫn hơn, chi bằng chúng ta hợp lực giải quyết tiểu tử này rồi mau về Mặc Vân cốc.

Lang Lão Đại kêu lên :

- Thì mau lên!

Diêu Cương vừa nghe, lòng đã hối hận, vốn một chọi một đã ngang tài ngang sức, giờ chỉ mấy câu nói muốn nhắc nhở đối phương lại mang đến hai chọi một, nhưng đã lỡ leo lưng cọp, hắn bất giác nghiến răng xông thẳng về phía Lang Lão Đại, tư thế như mãnh hổ hạ sơn, đại phá đao giơ cao khỏi đầu nhắm vào Lang Lão Đại chém xuống.

Đúng lúc Lang Lão Đại bước sang bên và Thạch Bắc Đẩu từ sau chém tới, họ tuyệt đối không ngờ Diêu Cương đột nhiên lấy đà nhảy vọt ra ngoài hai trượng, hắn nhảy thêm một cái đã ngồi chễm chệ trên lưng ngựa, hắn ngay cả quay đầu nhìn lại cũng không, hai chân thúc mạnh vào bụng ngựa, cấp tốc vọt về phía núi Bát Trảo.

Trong lúc Lang Lão Đại và Thạch Bắc Đẩu còn đang bối rối thì Diêu Cương đã vọt ra ngoài năm, sáu trượng. Lang Lão Đại hét lớn :

- Con rùa kia, mi thật không biết xấu hổ.

Diêu Cương trên lưng ngựa cũng lớn tiếng đáp :

- Lang Lão Đại, món nợ hôm nay giữa bọn ta mi nhớ lấy, không chừng có ngày gặp nhau sẽ thanh toán sạch nợ.

Lang Lão Đại muốn lên ngựa đuổi theo nhưng bị Thạch Bắc Đẩu ngăn lại :

- Đừng đuổi, tiểu tử đó mở miệng, đệ đã biết chủ ý của hắn, vốn đánh không lại thì chạy là chuyện làm của kẻ cô thế, hơn nữa ta đuổi theo chưa hẳn là đuổi kịp và đừng quên hướng đó là đi về phía Ngũ Nguyệt Hoa trang.

Lang Lão Đại trợn đôi mắt lồi nói :

- Họ Diêu nếu để ta tóm được, ta nhất định lột da hắn.

Hai người nhìn đại hán nằm trên mặt đất, con ngựa của hắn cứ cúi đầu ngửi ngửi bên cạnh, hai người nhảy lên lưng ngựa, Thạch Bắc Đẩu nói với Lang Lão Đại :

- Ngựa tiểu tử này không tồi, ta kéo về Mặc Vân cốc đi.

Lang Lão Đại gật đầu, khom người kéo dây cương ngựa, hai người ba ngựa cùng về Mặc Vân cốc.

* * * * *

Trong Mặc Vân cốc vốn chuẩn bị qua tết sẽ tìm đến ao Đào Hoa, Thủy Hành Vân cũng chuẩn bị xong rồi, tất cả ân oán giải quyết một lần. Thủy Hành Vân phái người đi ngoài mặt là mời sư nương, bên trong ngầm thám thính tình hình quân địch, trở về báo cáo biết được Quan Hạo vì cái chết của Quan Phùng Sắc con hắn, đã không chờ đợi được nữa mà muốn kéo lên Mặc Vân cốc ngay.

Thế là Thủy Hành Vân tức tốc triệu tập người trong cốc, mọi người vào đại đình bày mưu tính kế, chuẩn bị cho Quan Hạo một trận nên thân.

Biển Hòa vốn là địa vị khách, lúc này lại lên tiếng trước :

- Thủy huynh nên biết, họ Quan tìm lên Mặc Vân cốc tất nhiên sẽ cùng toàn bộ võ lực của trang viện đến đây, thêm bọn Tần Ngọc Nhân đi cùng họ Quan lại đều đã ở trong cốc một thời gian, cho nên Mặc Vân cốc không còn chỗ nào bí hiểm để phòng thủ, thế thì trận chiến này coi như bày ra rõ ràng...

Thủy Hành Vân hỏi lại :

- Ý của Biển huynh là chúng ta ra ngoài cốc lập trận.

Biển Hòa đáp :

- Chúng ta nên chọn một nơi tuyệt tốt, người ngựa đôi bên đối trận, bất luận là công hay thủ, tất phải rất có lợi cho phía ta, địa phương như vậy gần Mặc Vân cốc có không?

Lâm Đồng suy nghĩ một lát nói :

- Theo thuộc hạ thấy, gần đây chỉ có phía trước Mặc Trúc Lâm là tốt nhất, từ Mặc Trúc Lâm về phía Bát Giác đình khoảng giữa này chỉ có một dặm mà Bát Giác đình lại là một bãi đất dốc nghiêng, nơi ấy ta có thể công cũng có thể thủ, không sợ họ Quan thi hành gian kế.

Thủy Hành Vân gật gật đầu nói :

- Không sai, đó chính là nơi lập trận tốt nhất, mi sớm đi sắp xếp.

Thời gian còn rất ngắn ngủi, Lâm tổng quản lập tức triệu tập thuộc hạ, đi bố trí phía Bát Giác đình.

Lúc này Thủy Hành Vân cũng nghe theo lời thuật của Lang Lão Đại vừa mới trở về, lão càng khẳng định ngày ba mươi họ Quan nhất định sẽ kéo đến.

Lão vội nhắc nhở thập đại võ sĩ cần nghỉ ngơi dưỡng sức, ngay cả Kim Tiểu Sơn cũng bị ép lên giường ngủ sớm, dưỡng tinh thần sức lực đầy đủ, chờ lúc xuất trận. Người trong Mặc Vân cốc đã kéo tới Bát Giác đình nơi ra vào cốc.

* * * * *

Chiến trường phía trước Bát Giác đình, địa điểm này Lâm tổng quản chọn rất hay.

Tuy lúc này chưa thấy người ngựa đôi bên đối trận, nhưng đã tràn ngập sát khí vô hình, mây rất thấp nhưng không rơi tuyết, trong không khí đã phảng phất mùi máu tanh. Hôm nay, những con quạ đen trên ngọn rừng gần Bát Giác đình càng nhiều hơn, nhìn thấy không dưới trăm con, cứ kêu quàng quạc quanh quẩn chung quanh, có lẽ bầy quạ đen này cũng đã ngửi thấy mùi máu tanh chăng?

Trong Bát Giác đình, tấm bia khắc chữ cảnh cáo đã dời đi, hiện giờ Bát Giác đình đã được sửa sang như mới, trong đình sắp bày nhiều chiếc ghế nhựa.

Quá trưa không lâu, Lâm Đồng vừa an bài hơn bốn mươi người trong Mặc Vân cốc mai phục trong Mặc Trúc Lâm, đột nhiên trên đỉnh Đại Tùng Lĩnh ngoài hai mươi dặm có lửa hiệu bắn lên trời, Lâm tổng quản nghe người đến báo nhìn về phía đỉnh Đại Tùng Lĩnh bất giác cười lạnh nói :

- Hay lắm, quả nhiên bọn chúng đã đến!

Lâm Đồng vội chạy về đại đình Mặc Vân cốc, đúng lúc gặp Thủy Hành Vân, Lâm Đồng bước lên nói :

- Đối phương đến rồi, thỉnh Cốc chủ định đoạt.

Thủy Hành Vân chấn động tinh thần nói :

- Gọi họ dậy, tập trung ra Bát Giác đình.

Dứt lời được muốn chống gậy bước ra, không ngờ Biển Hòa sau lưng lên tiếng gọi :

- Không chờ lão sao?

Quay người, Thủy Hành Vân lắc đầu nói :

- Đây là đi chém giết, Biển huynh làm sao có thể xuất hiện ở đó, tốt hơn ở trong cốc chờ tin lành của ta.

Biển Hòa lắc đầu nói :

- Ta đi đối với huynh có trăm cái lợi, nên biết Tần Ngọc Nhân nếu dám trở lại Mặc Vân cốc, ả nhất định có chỗ dựa, huynh thấy sao?

Thủy Hành Vân nghiến răng nói :

- Hôm nay ta sẽ kể tội ả, cho dù ả có chỗ dựa cũng phải khiếp sợ!

Biển Hòa cười nói :

- Chờ đến Bát Giác đình thì biết!

Thủy Hành Vân thoáng nghĩ, rồi gật đầu nói :

- Thôi được, chúng ta đi.

Hai người sánh vai ra khỏi đại đình, đã thấy trước mặt thập đại võ sĩ tay cầm binh khí, chờ Cốc chủ đến cùng lên đường.

Phía kia, Kim Tiểu Sơn và Tiền Phụng đang thấp giọng thủ thỉ không biết đang nói gì. Kim Tiểu Sơn thấy Thủy đại thúc bước đến, vội nói với Tiền Phụng :

- Muội an tâm, chờ huynh thu thập bọn họ Quan.

Dưới sự thống lĩnh của Thủy Hành Vân, bọn Kim Tiểu Sơn, Lâm Đồng và thập đại võ sĩ khí thế bừng bừng, uy phong lẫm lẫm, hùng dũng đi về phía Bát Giác đình.

Hiện giờ, trời đã xế chiều, bầu trời mây càng thấp xuống, tuyết trắng trên dốc núi đã tan nhiều, gió tây bắc buốt giá khiến người ta rét mướt, lại khiến cả trái tim của người ta đông lại.

Trong Bát Giác đình, Thủy Hành Vân và Biển Hòa ngồi đối diện nhau, thập đại võ sĩ đứng bên cạnh, còn có Kim Tiểu Sơn chốc chốc xoa tay.

Kim Tiểu Sơn nôn nóng, cứ bước ra Bát Giác đình nhìn phía xa, dáng điệu khẩn trương như không thể chờ được nữa.

Cuối cùng từ phía xa đã vang lên tiếng võ ngựa.

Tiếng vó ngựa bước đi chậm rãi xen lẫn tiếng chân người.

Tất cả người trong Bát Giác đình đều quay mặt nhìn về hướng đó.

Giống như đám kiến dời nhà, một đoàn người đông đúc khoảng sáu bảy mươi người bước chân nhanh theo sau mười mấy con ngựa.

Tiếng chân càng lúc càng gần, dần dần Thủy Hành Vân đã nhìn thấy rõ hai lão nhân đi trước, một là Tần Trường Thái, một là sư nương mà đã nhiều năm lão không gặp.

Thủy Hành Vân chậm rãi ra khỏi Bát Giác đình, định nghinh tiếp nhưng Biển Hòa đã ngăn lại nói :

- Thủy huynh, tạm thời dẹp lễ nghĩa sang một bên, nên bình tĩnh chờ xem sao.

Thủy Hành Vân ngẩn người dừng chân trên bậc thang đá của Bát Giác đình, Kim Tiểu Sơn đứng sát sau lưng lão.

Cuối cùng đôi bên cũng đứng lại cách cự ly năm trượng.

Thủy Hành Vân lập tức bước nhanh xuống bậc thang, đôi gối lão quỳ xuống đất, vừa nghẹo ngào nói với Lão thái thái đang ở trước mặt :

- Sư nương, Hành Vân bất tài, hại đến lão nhân gia không được an nhàn.

Lão bà còn đang bối rối, thì Tần Ngọc Nhân đã the thé phía sau hỏi vặn :

- Lão vốn bất tài, chỉ có tài bỏ rơi thê tử để đi chứ gì?

Lão thái bà không màng đến lời chất vấn của Tần Ngọc Nhân, chỉ trầm giọng nói với Thủy Hành Vân :

- Tóm lại mi còn nhận sư nương này.

Thủy Hành Vân cúi mặt nói :

- Hành Vân đáng chết!

Tần Ngọc Nhân chua ngoa nói :

- Lão vốn nên chết sớm nhưng lão cuối cùng vẫn mặt dày trở về.

Lúc này, Tần Trường Thái lấy thân phận trưởng bối khuyên ngăn :

- Hành Vân đương nhiên là phải trả lại công đạo cho ngươi, ngươi đừng nói những lời giận dỗi nữa.

Thủy Hành Vân vốn không quan tâm đến những lời châm chọc của Tần Ngọc Nhân, lão thậm chí ngay cả nhìn Tần Ngọc Nhân cũng không, vội đứng dậy đến đỡ sư nương của lão.

Nếp nhăn chằng chịt trên mặt càng sâu hơn, mái tóc bạc lơ thơ, miệng không còn một cái răng, lão thái bà dộng trượng xuống đất nói :

- Hành Vân, mi không xong rồi, tại sao lại ốm chỉ còn da bọc xương như con quỷ bệnh lao như vậy?

Thủy Hành Vân thở dài nói :

- Kiếp này còn được gặp sư nương. Hành Vân ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ đến.

Lão bà cũng thở dài một tiếng nói :

- Ngươi đã cao tuổi mà hành sự giống như một đứa trẻ.

Thủy Hành Vân nói :

- Hành Vân đã sắp xếp ghế nghỉ chân cho sư nương trong Bát Giác đình, có gì vào trong nghỉ ngơi rồi hãy nói.

Lão bà vừa nghe đã chỉ vào Bát Giác đình nói :

- Bảo người của mi lui hết một bên, ta chỉ mi và Ngọc Nhân theo ta vào đó, lão bà muốn hai người phải đích thân nói hết những lời trong lòng ra.

Thủy Hành Vân vừa nghe, đã gật đầu nói :

- Hành Vân tuân lệnh!

Lão vẫy tay về phía Kim Tiểu Sơn.

Kim Tiểu Sơn đứng trong Bát Giác đình, thấy đại thúc vẫy tay về phía mình, vội nhanh chân bước ra đến trước bậc thang.

Kim Tiểu Sơn vừa mới đứng lại, đã nghe trong đám người đối phương vang lên tiếng chửi mắng, mắt chàng quắc lên nhìn, bất giác muốn cười mà chưa cười khỏi miệng, lòng nghĩ :

“Trận này hay lắm, tất cả đều đến đây”.

Trong đám người đứng đối diện, trừ mấy nhân vật chính như Quan Hạo và Tần Ngọc Nhân ra, còn có thêm một nữ nhân, đứng bên cạnh nữ nhân là Miêu Thanh Thanh và Bách Độc cốc chủ Thạch Ban Ngư Thạch Bát, tay phải bị thương của Thạch Bát quấn băng dày kín, tay trái cầm đồ vật, đương nhiên hết tám phần là vật có độc.

Phía kia có hai người to lớn, chính là Bát Cước Vương và Bát Cước Lý. Sau lưng Lão thái thái là một đôi nam nữ trẻ tuổi đứng hầu.

Kim Tiểu Sơn bước đến trước mặt đại thúc thi lễ nói :

- Đại thúc, xin chỉ dạy!

Thủy Hành Vân nói :

- Người trong đình lui ra năm trượng, tiểu tử chuyển lời xong đến đây phòng thủ, bất cứ ai cũng không được bước lên bậc thang, trừ nữ nhân đó.

Thủy Hành Vân đột nhiên mắt sáng quắc nhìn về Ngọc Nhân.

Đây là lần thứ nhất sau mấy năm ông nhìn thấy y thị.

Nữ nhân này khi bé đã được Hành Vân ẵm trong lòng cõng trên lưng. Nữ nhân này đã từng được Hành Vân dạy võ nghệ.

Nữ nhân này sau khi tái giá đã gả cho Hành Vân.

Giờ đây, mỹ nhân này trái lại biến thành ác mỹ nhân còn độc hơn rắn độc!

Nếu năm đó, lão không đón ả về, thế thì sẽ không có cục diện như ngày hôm nay.

Lẽ nào sau khi biến thành phu thê, cũng là biến thành tử thù sao? Trên thế gian này có quá nhiều cặp phu thê trở mặt biến thành kẻ thù. Nhưng tất cả đều do tạo hóa sắp xếp, không phải vậy sao? Tạo hóa không trêu người, thì đã không xuất hiện Quan Hạo. Tần Ngọc Nhân trước khi gả cho Đào Chính Minh đã quen biết Quan Hạo sao?

Thủy Hành Vân chống trượng đi trước, lão bà đi chính giữa, đôi thiếu niên nam nữ vẫn đứng yên chỗ cũ.

Lúc này Tần Ngọc Nhân cũng xuống ngựa, y thị đi khập khễnh bước lên bậc thang đá vào Bát Giác đình.

Khi đi ngang Kim Tiểu Sơn, y thị ngừng lại nghiến răng trợn mắt nói :

- Đồ đáng chết!

Kim Tiểu Sơn lim dim mắt, nhếch mép cười lạnh nói :

- Mụ nói sai rồi, kẻ đáng chết ở kia kìa.

Chàng đưa tay chỉ về Quan Hạo, lúc này Quan Hạo cũng đang giận dữ nhìn chàng, nếu không phải do Lão thái thái đã yêu cầu, chỉ e họ Quan đã nhảy đến xé xác Tiểu Sơn. Kim Tiểu Sơn nhìn theo Tần Ngọc Nhân bất giác cười lạnh, đôi tay chống sườn, đứng như núi Thái Sơn trên bậc thang, lạnh lùng nhìn bọn Ngũ Nguyệt Hoa trang đứng ngoài ba trượng.

Người đã đi gần Bát Giác đình, lão thái bà đột nhiên dừng chân, ngoảnh đầu nhìn Tần Trường Thái đang ở phía xa :

- Tần Trường Thái, lão cũng đến đây, lão phải là đại diện cho phái nữ.

Tần Trường Thái vừa nghe, lập tức xuống ngựa bước lên cầu thang Bát Giác đình, nhưng đã bị Kim Tiểu Sơn ngăn đường.

Tần Trường Thái tức giận hỏi :

- Tiểu tử, mi không nghe Lão thái thái gọi ta sao?

Kim Tiểu Sơn đáp :

- Trong con mắt tiểu tử, lão nhân gia ăn cơm họ Tào lo việc cho Lưu Bị thì đi hay không đi đều như nhau, người đông miệng nhiều, chi bằng để ba người họ ở trong đình lý luận với nhau.

Tần Trường Thái tuy giận nhưng y không biết đối phó ra sao thì đã nghe lão bà nói :

- Hành Vân, tiểu tử đó do mi dạy dỗ quá cố chấp, bảo hắn nhường đường cho Tần nhị thúc đến bàn luận đi.

Thủy Hành Vân đáp :

- Tuân lệnh!

Rồi cao giọng nói với Kim Tiểu Sơn :

- Mời Tần lão gia lên!

Kim Tiểu Sơn né sang một bước, xòe tay mời nói :

- Tần lão gia mời vào, hy vọng vào trong đình lão gia chỉ nói những lời có lương tâm.

Tần Trường Thái hừ lạnh nói :

- Ngươi quả thật đáng ghét.

Lão hậm hực dậm chân bước lên bậc thang.

Kim Tiểu Sơn nhìn đám người Ngũ Nguyệt Hoa trang không chớp mắt, chàng không biết Hà Hoa nương tử Bạch Mi Mi nhưng chàng có thể từ trong đôi mắt lửa của thị phát hiện ánh mắt căm thù khiến cho người ta rùng mình, như không thể chờ lâu muốn lập tức xé xác chàng.

Ngoài ra, Bạch Độc cốc chủ Thạch Bát cũng nghiến răng ken két như một con sói đói.

Kim Tiểu Sơn không một chút khiếp sợ, trái lại, chàng ngầm vận công, chỉ chờ một tiếng hiệu lệnh của đại thúc, chàng lập tức không do dự sát đấu ngay vì chàng nhận ra hôm nay mới là lúc rửa sạch mối nhục cho đại thúc và báo đại thù.

Chàng đã nhận được sự dạy dỗ của đại thúc, khiến không những báo được thù giết thê tử đốt cháy nhà cửa mà còn lập được danh tiếng trong võ lâm Trung Nguyên, ngày nay báo ân chính là lúc này.

Lúc này trong Bát Giác đình, chung quanh chiếc bàn đá to, hai lão nhân ngồi đối diện, còn đôi oan gia thì mặt đối mặt.

Lúc bắt đầu không ai mở miệng, hồi lâu lão thái bà thở dài nói :

- Mối khổ tâm của Tối Mệnh Thiên Tôn Hoa Chính Phương sư phụ hai mi xem ra thật uổng phí rồi.

Tần Trường Thái cũng thở dài nói :

- Tạo hóa trêu ngươi, còn có thể oán được ai?

Câu nói này đương nhiên là bênh vực cho Tần Ngọc Nhân.

Không ngờ, câu nói của Tần Trường Thái khiến Tần Ngọc Nhân rơi nước mắt, đương nhiên đó là mục đích của Tần Trường Thái.

Mà nước mắt của mỹ nhân trong từng trường hợp có tác dụng nhất định, chỉ cần biết khéo vận dụng thì thật có thể khắc phục nghịch cảnh.

Bấy giờ Tần Trường Thái nhắc nhở, Tần Ngọc Nhân liền thi triển tài hoa rơi nước mắt của mình.

Nước mắt rơi như suối, từ trên mặt rơi xuống, không có thanh âm lại như có thanh âm, mà thanh âm vang động lòng người, xao động lòng lão thái bà.

Lão thái bà nói với Tần Ngọc Nhân :

- Uất ức của mi ta đều biết rõ, ta đến tác chủ cho mi, mi đừng khóc nữa.

Hai tay quẹt nước mắt, Tần Ngọc Nhân cơ hồ khóc thành tiếng nói :

- Đêm đó lão trở về, cũng không lộ diện để đệ tử giải thích mà phái tiểu tử kia ra mặt giết người, phu thê gặp mặt lẽ ra là niềm vui, lý nào phái sát thủ đến giết phu nhân của mình.

Tần Ngọc Nhân ngừng một chút lại tiếp :

- Từ khi đệ tử nghe lời sư phụ gả vào Mặc Vân cốc, trừ thỉnh thoảng về thăm nhà, còn lại đều ở trong cốc. Nào ngờ lão ngày ngày chỉ lo luyện công để đệ tử lạnh lẽo trong hậu đình, đêm về lão lại bày ra bộ dạng bất lực. Sư nương ơi! Do lão bất tài, có thể trách đệ tử được sao?

Lão thái bà nghiêng đầu nheo đôi mắt già nua, nhìn nhìn Thủy Hành Vân nói :

- Mi nói sao?

Thủy Hành Vân đã tức giận đến sắc mặt như sắt xanh, nghe vậy vội nói :

- Sư mẫu đừng nghe những lời hồ đồ ngang ngược của ả.

Vỗ tay lên bàn, Tần Ngọc Nhân rít giọng nói :

- Lẽ nào còn giả sao? Nếu muốn chứng minh cũng rất đơn giản, chỉ cần cho một nữ nhân hầu hạ lão một đêm thì biết.

Thủy Hành Vân giận hỏi :

- Ngươi muốn chứng minh cái gì?

Tần Ngọc Nhân không chịu thua nói :

- Chứng minh lão không phải là một đại nam nhân.

Cười lạnh, Thủy Hành Vân vặn lại :

- Hãy nói cho sư nương biết, ngươi đã giao du với họ Quan bao lâu rồi?

Tần Ngọc Nhân giận nói :

- Bây giờ đang bận chuyện giữa lão và ta, hà tất gì lôi kéo theo người thứ ba không liên quan.

Thủy Hành Vân nói :

- Tại sao nói không liên quan? Nếu không có xuất hiện tên Nhân Diện Lang đó, làm sao có thể xảy ra cục diện hôm nay sư huynh muội trở mặt thành kẻ thù.

Tần Ngọc Nhân cãi lại :

- Biết hắn trước khi bọn ta kết hợp nhau, còn thân thích nhau cũng là lúc hắn ngồi vào ghế chủ tọa, nói ra lão phải cảm ơn hắn.

Thủy Hành Vân nói :

- Ngươi thật không phân trắng đen, còn muốn ta cảm ơn hắn.

Tần Ngọc Nhân nói :

- Lão có từng nghĩ đến không, đêm đó lão vì sao không nói lời nào mà bỏ đi? Mặc Vân cốc rộng lớn như vậy do ai chống đỡ? Ta là một nữ nhân, khiếm khuyết tài sức chống lĩnh đám đại hán hung hãn đó, lúc đầu cho hắn thay lão hành sự, lão phải nên cảm ơn hắn.

Lúc này, lão thái bà chỉ Thủy Hành Vân nói :

- Nếu như vậy, lỗi lầm do mi rồi.

Tần Ngọc Nhân lại bật khóc nữa...

Tiếng khóc lần này mang lẫn thanh âm thổn thức có hai mục đích.

Một là lấy tiếng khóc để tạo không khí, mà không khí như thế sẽ làm rối loạn tình cảm khiến Thủy Hành Vân hết cách thổ lộ phẫn nộ uất ức tích tụ trong lòng.

Hai là biểu thị những oan uổng của mình đã gánh chịu hàng bao năm để tìm sự đồng cảm của hai vị tiền bối trước mặt.

Quả nhiên, Tần Trường Thái mở miệng nói :

- Lão tỉ tỉ, Ngọc Nhân là nữ tỳ mà Võ Quan Phong Diệp Lĩnh Tần gia gả nó đi, từ nhỏ đã được Hoa lão gia các vị dạy dỗ, một lần hôn nhân thất bại đã đủ cho nó thương tâm muốn chết rồi, tái giá gả cho sư huynh của mình cũng chịu khổ sở đủ điều, có phải ngươi cho rằng người của họ Tần dễ hiếp đáp không?

Cười lạnh, Thủy Hành Vân đáp :

- Nhị vị lão nhân gia, Thủy Hành Vân cũng đã sáu mươi năm rồi, kể như là lão hủ, nhưng còn chưa hồ đồ, nói một câu nhị vị khó tin trước khi Ngọc Nhân gả cho Trại Châu Lang Đào Chính Minh, đã cùng luyến ái với tên Nhân Diện Lang Quan Hạo, trở ngại ở chỗ là phụ thân Ngọc Nhân phản đối và sư phụ không đồng ý, ả mới miễn cưỡng gả cho Đào Chính Minh, bây giờ tuy vãn bối không dám nói Đào Chính Minh do hai người họ giết chết nhưng hai người họ ngầm qua lại với nhau, tuyệt đối là sự thật.

Hoa lão bà giận dữ đưa mắt nhìn Tần Ngọc Nhân hỏi :

- Lời này thật không?

Tần Ngọc Nhân hừ mũi đáp :

- Sư mẫu, đừng nghe lời bậy bạ của lão.

Tần Trường Thái cũng giận nói :

- Thủy Hành Vân, việc liên quan đến danh tiết nữ nhân, mi có thể đem ra chứng cứ không, nếu không lão hủ lần thứ nhất sẽ không nhường mi.

Hừ lạnh một tiếng, Thủy Hành Vân nói :

- Lúc trước vãn bối còn ở trong Mặc Vân cốc, chí ít vãn bối cũng là trượng phu của ả, mà ả...

Thủy Hành Vân chỉ Tần Ngọc Nhân nói :

- Mà ả lại dám lớn gan ngồi trong lòng họ Quan.

Tần Ngọc Nhân kháng cự lại :

- Ai bảo lão mất đi bản năng nam tử hán.

Không ngờ ả thừa nhận có việc này.

Thủy Hành Vân lại nói :

- Thế là vãn bối tức giận bỏ đi, nhưng họ thật đầy lòng dã man, đánh Thủy Nhị đến thành phế nhân, nhị vị xem vãn bối có thể không trở về Mặc Vân cốc được không?

Lão ngừng một lát lại nói :

- Đêm đó vãn bối cùng Tiểu Sơn âm thầm đến ngoài đại đình Mặc Vân cốc, thì nghe Ngọc Nhân và họ Quan hàn huyên chuyện xưa, còn nói ra mưu kế âm độc mà hai người đã này ra.

Lão quay lại nói với Tần Ngọc Nhân :

- Ngươi cho rằng ta không dám ra gặp mặt ngươi sao, thật đáng cười mà cũng thật đáng thương.

Tần Trường Thái hỏi :

- Chúng nói những gì?

Thủy Hành Vân đến lúc này cũng không giấu diếm kể :

- Họ nói.. nói...

Hoa lão bà dộng gậy xuống đất giục :

- Cuối cùng chúng nói những gì?

Thủy Hành Vân đứng dậy gọi Kim Tiểu Sơn :

- Tiểu Sơn, đến đây!

Kim Tiểu Sơn lập tức bước đến hỏi :

- Đại thúc gọi tiểu tử?

Thủy Hành Vân đáp :

- Mi hãy đem những lời mà họ Tần và họ Quan đã nói với nhau khi chúng ta mới về trong cốc, một chữ không được bỏ sót, một chữ không được thêm, kể lại một lượt hầu nhị vị lão nhân gia.

Kim Tiểu Sơn vò vò hàm râu ngắn, thoáng nhíu mắt nhớ lại rồi nói :

- Quan lang, trong tối ngoài sáng chúng ta vương vấn nhau sắp ba mươi năm rồi, năm đó gả cho tên quỷ vắn số Đào Chính Minh cũng là ý của sư phụ, muội vốn chỉ hy vọng họ Đào chết đi, đôi ta có thể danh chánh ngôn thuận sống đến bạc đầu, trái lại huynh ngầm dòm ngó đến cơ nghiệp Mặc Vân cốc, đẩy muội cho Thủy lão đầu lớn hơn muội hơn hai mươi tuổi, trước mắt coi như đắc thủ rồi, chỉ e một mai họ Thủy xuất hiện, chúng ta làm sao đây?

Chàng chậm rãi tiếp lời :

- Nam nhân là Quan Hạo, lúc đó hắn an ủi nữ nhân bảo chỉ cần đem lời nói châm chọc họ Thủy là được rồi, đại thúc, tiểu tử nói không sai chứ?

Tần Ngọc Nhân the thé kêu lên :

- Hay lắm, chuyến trở về này của bọn mi, quả nhiên là có dự mưu từ trước, ngay cả một tràng lời giả dối này cũng ngụy tạo hay lắm.

Hoa lão bà bà không biết xử lý như thế nào.

Đã nghe Tần Trường Thái nổi giận nói :

- Những lời này không đáng tin.

Thủy Hành Vân giận hỏi :

- Muốn thế nào mới có thể khiến nhị thúc tin?

Tần Trường Thái nói :

- Phải có chứng cứ.

Cười lạnh, Thủy Hành Vân từ trong ngực lấy ra một bình sứ nhỏ giao vào tay Hoa lão bà nói :

- Năm thứ hai sau khi Ngọc Nhân gả cho đệ tử, vì để bảo dưỡng thân thể đệ tử, ả tặng đệ tử những thuốc này, mỗi ngày uống đúng cữ, đây là vì ả muốn tốt cho đệ tử.

Hoa lão bà đưa mắt nhìn Tần Ngọc Nhân đang dàn dụa nước mắt hỏi :

- Lúc đó mi đối với hắn không phải tốt lắm sao?

Tần Ngọc Nhân đáp :

- Từ đây có thể biết tấm lòng đệ tử đối với lão, cũng càng đủ thấy họ vừa rồi toàn những lời giả dối.

Thủy Hành Vân hỏi lại :

- Nhưng thuốc trong bình lại là thứ gì?

Tần Ngọc Nhân vừa nhận cái bình vừa nói :

- Không phải thuốc bảo dưỡng thân thể lão sao?

“Hừ!”. Thủy Hành Vân giận dữ nói :

- Đáng ghét, đến lúc này mi còn không nói ra sự thật, trong bình này rõ ràng là thuốc “đảo dương”, người nam uống vào dần dần mất đi tính năng nam nhân, mà còn phát sinh tâm lý sợ hãi, còn dám lớn tiếng là thuốc bổ cho ta.

Mặt Tần Ngọc Nhân tái xanh những vẫn cãi lại :

- Ai nói thuốc này là thuốc đảo dương?

- Là ta!

Trong Bát Giác đình đình chợt có thanh âm phát ra, chỉ thấy Biển Hòa thản nhiên bước về phía đình, vừa cười nói :

- Tại hạ có thể vào được không?

Hoa lão bà bà hỏi Thủy Hành Vân :

- Ngươi này là ai?

Không chờ Thủy Hành Vân mở miệng, Biển Hòa đáp :

- Một thầy lang quên đời.

Hoa lão bà bà thấy Biển Hòa bước vào trong đại đình, mặt lạnh lẽo nói :

- Đây là việc nhà của Mặc Vân cốc, mi là người ngoài lại ra mặt như vậy, chắc ngươi biết được một số việc gì đó chăng?

Biển Hòa ôm quyền cười cười đáp :

- Lão thái thái anh minh, thuốc trong binh sứ này quả thật là thuốc đảo dương. Biển Hòa có lấy đầu ra bảo chứng, ngại gì không tìm một đại phu đến kiểm nghiệm, tất cả sẽ minh bạch.

Lão thái bà trợn mắt giận dữ nhìn Tần Ngọc Nhân :

- Nói như vậy, mi quả thật đã quen biết Quan Hạo trước khi gả cho Đào Chính Minh?

Mặt Tần Ngọc Nhân bắt đầu ngượng ngùng nhìn Quan Hạo đứng ngoài Bát Giác đình.

Lão thái bà càng giận nói :

- Bây giờ nhân chứng vật chứng có đủ, mi còn gì để nói?

Đoạn dộng trượng xuống đất mà nói tiếp :

- Vốn hôm đó ta muốn trực tiếp đến Mặc Vân cốc, ta không phải hạng già hồ đồ lú lẫn. Hành Vân là con người thế nào, lẽ nào ta không hiểu, theo bọn mi đến Ngũ Nguyệt Hoa trang là muốn xem bọn mi đối phó thế nào với Mặc Vân cốc, phu thê bất hòa, lại cùng người ngoài mưu hại trượng phu là điều đại kỵ của luân thường đạo lý, huống hồ mi từ nhỏ đã được Hành Vân chiếu cố, mi tại sao có thể đối đãi với hắn như vậy? Thật quá bất nhân.

Tần Trường Thái cũng giận nói :

- Thì ra trước đây mi toàn nói với ta những điều giả dối? Họ Tần thiếu đức mới sinh ra hạng tử tôn như mi.

Mặt ngượng ngùng của Tần Ngọc Nhân gần xanh tái, y thị đột ngột giận dữ, cao giọng chỉ Thủy Hành Vân nói :

- Lão là su huynh ta, từ nhỏ chiếu cố ta, tất cả việc này ta không quên cho nên ta đồng ý gả cho lão...

Cười lạnh, Thủy Hành Vân kịp thời cắt đứt lời Tần Ngọc Nhân :

- Đó cũng là ngươi làm theo âm mưu của họ Quan ra tay với Mặc Vân cốc ta mà thôi.

“A” một tiếng tức tối, Tần Ngọc Nhân nói :

- Không sai, lúc đầu ta theo kế hoạch của lão, nhưng sau khi ta biết lão thực lòng yêu thương ta, ta thay đổi rồi, hơn một năm sau khi gả cho lão, lẽ nào lão không nhìn ra, không hiểu thấu.

Thủy Hành Vân lạnh nhạt nói :

- Nhưng không đến hai năm, ngươi không tránh khỏi được sự mê hoặc của biểu ca giả mạo đó.

Tần Ngọc Nhân kể lể :

- Đó là do lão, là lão bức ta thay đổi, lão nên biết ta từng không chỉ một lần công khai lẫn riêng tư yêu cầu lão truyền thụ cho ta tuyệt kỹ Diêm Vương thoa nhưng đều bị lão cự tuyệt, lão trước sau trả lời ta một câu “nữ nhân không thích hợp luyện Diêm Vương thoa”, nhưng lão không nên quên lão thay sư phụ dạy võ mà ta lại là sư muội của lão, ít ra lão phải dạy ta phương pháp sử dụng Diêm Vương thoa, nhưng lão lại vô tình cho nên ta hận lão, điều đó do tự mình gây ra, Thủy Hành Vân, lão tuy có một thân võ công tuyệt kỹ nhưng trước mắt thấy bộ dạng sắp chết của lão, trong lòng ta rất dễ chịu, so với một đao giết lão còn khiến ta cao hứng hơn, ha...

Hoa lão bà bà quá giận, một tay vỗ bàn đá, nói với Tần Trường Thái :

- Ả là người họ Tần, lão bà thử xem mi đối phó thế nào.

Tần Trường Thái đỏ mặt, lão như quá bất ngờ đang muốn mắng to lên, lại nghe Tần Ngọc Nhân cười lạnh mai mỉa :

- Đệ tử họ Tần nhưng đã không phải là người Tần gia trại ở Võ Quan Phong Diệp Lĩnh nữa, có câu “nữ nhân ra đi như nước ra biển”, lão sư mẫu sao lại chất vấn nhị thúc đệ tử chứ?

Hoa lão bà càng giận nói :

- Mi thay đổi rồi, thay đổi đến lão bà đã hơn tám mươi tuổi còn thấy sợ, nhưng ta không lấy thân phận trưởng bối hiếp đáp mi.

Đoạn nói với Thủy Hành Vân :

- Nếu sai lầm thuộc về mi, ta tin mi sẽ nghe lời ta biến can qua thành ngọc bạch, nhưng do hắn sai mà hắn thay đổi đến ta không dám nhận ra.

Lão thái bà đứng dậy đi ra ngoài Bát Giác đình, vừa nói với Thủy Hành Vân :

- Ta đi đây, vì ta đột nhiên cảm thấy ta không nên đến đây.

Thủy Hành Vân vội nắm gậy lão bà lại nói :

- Về Mặc Vân cốc đi sư nương, năm nay đón tết ở Mặc Vân cốc.

Hoa lão bà bà lẩm bẩm :

- Ta có thể sao?

Rồi cao giọng nói đôi thanh niên nam nữ đó :

- Chúng ta đi.

Hoa lão bà muốn đi, vì biết trước mắt sẽ là trận huyết chiến mà kết quả tất nhiên thê thảm, lão bà làm sao có thể ở đây mà xem chứ.

Ba ngựa đã phi ra ngoài năm trượng mà Thủy Hành Vân còn quỳ xuống đất dập đầu thê lương nói :

- Sư nương, Hành Vân bất hiếu!

Cũng đúng lúc này, Tần Trường Thái từ trong Bát Giác đình bước ra, lão vội bước xuống bậc thang đá, cao giọng gọi Bát Cước Vương và Bát Cước Lý :

- Về Phong Diệp Lĩnh, nơi đây không có việc của chúng ta.

Tần Ngọc Nhân gấp bước chạy theo Tần Trường Thái, tay kéo áo lão :

- Nhị thúc!

Tần Trường Thái giận kêu lớn :

- Ai là nhị thúc của mi? Cút!

Lão vung chân đá Tần Ngọc Nhân, phi thân đáp trên mình ngựa.

Thế là lại ba ngựa rời khỏi Mặc Vân cốc.

Bát Cước Vương và Bát Cước Lý ngồi trên ngựa nhăn nhó :

- Sắp tết rồi, không ở trong Mặc Vân cốc ăn uống vài ngày, thật là...

Bát Cước Lý lại nói :

- Về đến Phong Diệp Lĩnh e rằng mùng hai cũng đã qua rồi.

Nhìn Tần Trường Thái phía xa, Tần Ngọc Nhân lạnh lẽo bước về phía Quan Hạo.

Quan Hạo kinh ngạc hỏi :

- Hai lão già ấy tại sao trở mặt vô tình bỏ đi?

Tần Ngọc Nhân lạnh nhạt đáp :

- Không có họ, chúng ta vẫn có thể thu thập Mặc Vân cốc này.

Lúc này trong Bát Giác đình, Thủy Hành Vân ngồi trên cao, thập đại võ sĩ dưới sự thống lĩnh của Kim Tiểu Sơn sải bước đi xuống bậc thang, đôi bên thủ thế, trận chiến sắp mở trước mắt.

Kim Tiểu Sơn dừng lại, lãnh đạm nói với Quan Hạo :

- Họ Quan, đối với đại thúc ta là chủ nợ mà nói thì con nợ như mi là hạng nhất đó.

Quan Hạo trợn mắt hỏi :

- Tiểu tử mi lại bày trò gì đây?

Kim Tiểu Sơn hỏi lại :

- Không phải vậy sao? Hôm nay là ngày ba mươi tết là ngày thiếu nợ trả tiền, họ Quan mi lại không chờ đại gia đến cửa đòi nợ, trái lại tự động đến đây trả tiền, con nợ như mi không phải là hạng nhất sao? Ha ha...

Kim Tiểu Sơn giải thích như vậy khiến ngay cả Mặc Vân cốc thập đại võ sĩ đứng hai bên chàng cũng cười ha hả.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK