Mục lục
Sơn Hữu Mộc Hề
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nửa tháng sau, Lạc Nhạn.

Vạn năm phong tuyết, thiên cổ Lạc Nhạn.

Giữa tháng mười, thành Lạc Nhạn đã bắt đầu đổ tuyết.

120 năm trước, vương tộc họ Trấp điều đại quân của Tấn thiên tử tiến lên phương Bắc, dốc toàn lực phạt Hồ công hạ Hoành Thành, sau đặc tên là "Lạc Nhạn". Từ đây, tòa thành phương Bắc thật lớn này đều được mọi người gọi là nơi sinh sống của loài chim Nhạn, mỗi năm vào tháng ba lúc tuyết tan đi, bầy chim Nhạn khắp nơi kéo về phương Bắc, dừng ở trên bãi cát ngoài thành Nhạn.

Trong hơn trăm năm, Lạc Nhạn trở thành nơi trung tâm phân phối thương mại lớn nhất vùng tái ngoại, từng bước xâm chiếm cũng thu phục những bộ lạc dân tộc Lâm Hồ, Để, Phong Nhung, thần tốc vươn lên cũng không ngừng khuếch trương, thành lập nên sáu tòa thành quan trọng vùng tái ngoại: Hạo, Sa Châu, Bắc Đô, Đại An, Sơn Âm. Cũng thành lập nước "Ung", họ Trấp lấy Ngọc Bích quan dưới Ung huyện làm đất phong.


Lãnh thổ nước Ung tựa như quyền uy họ Trấp thần tốc khuếch trương, chỉ trong ngắn ngủn hơn trăm năm, đã đem toàn bộ phía Bắc Trường Thành đưa vào trong ranh giới lãnh địa nước Ung. Sau khi đoạn tuyệt đường mua bán với Trung Nguyên, bốn nước trong quan ải thường nói Lạc Nhạn là cái nơi chưa được khai hoá, Ung nhân ăn tươi nuốt sống, vô pháp vô thiên, đi ở trên đường ngẫu nhiên có tư thù cá nhân liền rút đao chém gϊếŧ, không chết không ngừng.

Ở trong lòng mỗi người Trung Nguyên, thành Lạc Nhạn được cho là nơi xác chết phơi khắp nơi, là nơi địa ngục trần gian. Còn Ung Vương Trấp Tông càng là bạo quân gϊếŧ người không chớp mắt, có truyền thuyết rằng y vì tìm vui, thường thường phóng hỏa đem bá tánh thiêu chết ở trong nhà, chỉ vì muốn nghe tiếng kêu thảm thiết trước khi chết.


Nhưng khi Cảnh Thự vừa nhìn thấy Lạc Nhạn, liền biết không phải giống như lời được đồn đãi trong quan ải.

Khi còn nhỏ sau khi rời đi An Dương, Cảnh Thự đi qua Lạc Dương vương đô thiên hạ, qua lãnh địa hai nước Lương Trịnh, rồi đến Tầm Đông, trên mảnh đất Trung Nguyên, vô số bá tánh trôi giạt khắp nơi, thê ly tử tán.

Thành nào thành thấy tựa như được bao phủ dưới một cổ khói mù, trong hơi thở luôn mang theo mùi máu tánh, mùi tử thi thối rửa, giống như mùi một người bệnh nguy kịch quanh năm nằm trên giường tản ra, cho dù có cơn lốc tới cũng không thể xua tan hơi thở.

Lạc Nhạn lại không có loại mùi này, tòa thành này thực sạch sẽ, sạch sẽ làm Cảnh Thự có chút kinh ngạc.

Nó bao phủ ở dưới ánh mặt trời ban trưa, tường thành màu tro đen cao chót vót, bốn cửa mở rộng, chỉ có kiểm tra đơn giản, tự phía Tây tiến đến thương đội ngựa thồ đang xếp hàng vào thành. Ngoài thành, đông đảo người thanh niên đang phóng ngựa, dùng gậy gỗ dài trong tay đập một cái quả cầu bằng cỏ khô sau khi thu hoạch sau ruộng lúa mạch đan thành.


Trên bãi cát có đàn chim nhạn bay xa về phương Bắc trú Đông, tựa như đám mây che trời lấp đất, xa xa nhìn lại, băng đắp lên trên núi tuyết lập loè dưới ánh mặt trời, đó là "Cự kình" thần núi linh thiêng của người Phong Nhung. Dưới núi Kình là Phong Hải phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ, bên cạnh Phong Hải lại là một dân tộc khác, cố hương của người Phong Nhung.

Trên những cảnh đồng lúa mì được thu hoạch mùa Thu, lúa mạch màu vàng kim đổ ràp tựa như một cái thảm lớn chạy dài đến cuối chân trời.

Cảnh Thự cưỡi vương mã của Trấp Tông, không nhanh không chậm đi theo phía sau Trấp Tông.

"Ngươi lại về muộn!" Một giọng nói thanh lệ ở dưới cửa thành xa xa nói, "Đã từng hứa với ta điều gì?"

Trấp Tông đáp: "Trên đường trì hoãn một ngày, không tính là muộn, lúc này không phải mới mùng một tháng mười sao?"
Trấp Lăng một thân áo dài thêu, cưỡi một con ngựa lớn tuyết trắng, đai lưng ở trong gió tung bay, nàng thúc giục ngựa đi tới gần Trấp Tông chậm rãi dừng lại, thấy một người thiếu niên cưỡi thú cưỡi vốn nên là của Trấp Tông, lập tức tràn ngập nghi hoặc.

Nhưng trong khoảnh khắc hai người ánh mắt đối diện, Trấp Lăng nháy mắt nhận ra người này.

"Ta nhận ra được ngươi." Trấp Lăng trầm giọng nói.

"Ta cũng nhận ra ngươi." Cảnh Thự đồng dạng lạnh nhạt mà đáp.

Năm trước, Trấp Lăng tự mình đi tới vương đô ở Lạc Dương cùng Cảnh Thự đối mặt một lần, hai người đều đối lẫn nhau có ấn tượng khắc sâu.

Trấp Lăng chuyển hướng huynh trưởng Trấp Tông, chờ đợi y giải thích.

"Gọi tiểu cô." Trấp Tông nói với Cảnh Thự.

Cảnh Thự lại không có gọi, khi Trấp Lăng nghe được lời này, lộ ra thần sắc mờ mịt.
"Trở về lại chậm rãi nói tỉ mỉ cho các ngươi." Trấp Tông khóe miệng mang theo ý cười, thúc giục ngựa nói với Cảnh Thự, "Con trai, đuổi kịp, giá!"

Áo choàng Trấp Tông tung bay trong gió, vào bên trong thành, Cảnh Thự cùng Trấp Lăng theo sát phía sau. Trong thành Lạc Nhạn phồn vinh, nhà ở của bá tánh phần lớn dùng đá trắng được khai thác trên núi Kình và gỗ sam trong núi xây lên. Ngoài cửa từng nhà trồng đầy Thu Hải Đường, hai bên đường trồng một hàng cây phong, đi xuyên Hoàng Thành, cuối mùa thu, lá phong bay phấp phới, đường lớn thẳng tắp đi tới Hoàng Thành.

Ngã tư đường hình chữ thập hướng hai bên Đông Tây kéo dài trên đường lớn, đường phố phồn hoa náo động, người đi đường như mây ngay ngắn trật tự.

Trước Hoàng Thành trải gạch Huyền Vũ cổ xưa, cảnh tượng đại điện rộng lớn, so với Vương đô thiên hạ Lạc Dương không kém một tấc. Màu sắc gạch xanh đen trang trọng nghiêm túc trải từ ngoài điện đến giáo trường, thờ phụng bảy cái đỉnh lớn trăm năm trước Tấn thiên tử ban tặng chư hầu.
Chỗ cao hoàng cung, tượng Quy Xà tượng trưng cho Huyền Vũ được đúc bằng mặc ngọc giống như đắm chìm dưới nắng ấm mùa Thu, lúc ánh mặt trời chiếu rọi trên mặc ngọc hiện ra toàn thân xanh biếc, sau khi ánh mặt trời đi qua, mặc ngọc lại đen nhánh nghiêm nghị.

Trấp Tông về triều, dẫn đầu tới đón tiếp chính là thừa tướng Quản Ngụy.

Vị đại tổng quản nước Ung này đã gần sáu mười tuổi, y chống cây trượng, tùy tùy tiện tiện đứng ở giữa đại điện nhìn Trấp Tông, cười nói: "Ngô Vương có thu hoạch được gì không?"

"Cũng không tính là không thu hoạch được gì." Trấp Tông đi vào trong điện, một thân phong trần mệt mỏi.

Quản Ngụy đối với Cảnh Thự đi theo phía sau Trấp Tông tựa hồ không hề hứng thú, cũng không thèm nhìn tới, chỉ nói: "Nhận được tin báo dưới Ngọc Bích quan, mang về tới mười hai vạn người, đều đã an bài thỏa đáng."
Trấp Tông nói: "Quản đại nhân phải cực khổ rồi."

Quản Ngụy lắc đầu nhìn Trấp Tông, Trấp Tông nhướng mày, Quản Ngụy rốt cuộc nhịn không được, hỏi: "Bệ hạ không có mang về tới những thứ khác sao?"

Trấp Tông nói: "Thừa tướng thấy ta giống như có thứ khác sao?"

"Kim Tỉ đâu?" Quản Ngụy hỏi.

Trấp Tông hết cách, buông tay lại nói: "Bị ngươi nói trúng, không có. Nhưng......" Nói quay đầu lại nhìn Cảnh Thự một cái, đối Quản Ngụy ra hiệu: "Đối với ta mà nói, hắn so với Kim Tỉ quan trọng hơn nhiều."

Quản Ngụy dở khóc dở cười, xoay người. Trấp Tông lại nói: "Phiền toái ngài mời Thái Thường chuẩn bị công việc tế trời, bẩm báo trời xanh, dưới cáo vạn dân, lại chọn một ngày thích hợp, dựa theo nghi lễ Vương thất có thêm nhân khẩu trù bị."

Quản Ngụy đang muốn rời đi, bỗng nhiên xoay người nhìn Cảnh Thự một cái, lại nhìn Trấp Tông, trên mặt lộ ra ý cười, gật đầu.
"Tốt, thực tốt."

"Thực tốt," Khương Thái Hậu Ung Quốc đã qua tuổi sáu mươi nhìn Cảnh Thự, nói, "Thực tốt...... Thực tốt."

Trong thâm cung, chuyện đầu tiên sau khi Trấp Tông về nhà, đó là mang theo Cảnh Thự tới gặp mẫu thân.

"Để ta nhìn ngươi." Khương thái hậu trong mắt mang theo nước mắt, ngón tay phát run, đụng vào Ngọc Quyết Cảnh Thự mang ở trên cổ, nói, "Tinh ngọc...... Phải, đây là khối ngọc năm đó Lang Nhi đưa cho Cảnh Uyên, nhất kim nhị ngọc tam kiếm tứ thần tọa...... Cảnh Uyên y...... Thật sự làm cho Đại Ung quá nhiều, quá nhiều...... Lúc Lang Nhi hấp hối, cũng vẫn nhớ thương y ở phương Nam xa xôi ......"

"Mẫu hậu." Trấp Tông nói.

Khương thái hậu cố nén nước mắt, than một tiếng: "Hài tử, nương ngươi đặt tên cho ngươi là gì?"

"Cảnh Thự." Cảnh Thự đáp.

Hắn từ trên mặt Khương thái hậu, nhìn ra một chút thần thái Khương Chiêu, không khỏi có chút nghi hoặc.
"Nhìn đến đôi mắt của ngươi," Khương thái hậu nói, "Ta liền nhớ tới cha ngươi, nhớ tới Tình Nhi, Chiêu Nhi......"

Khương thái hậu lôi kéo tay Cảnh Thự, cẩn thận nhìn ngắm, lại đem hắn kéo vào trong lòng ngực, nước mắt chảy xuống, đau xót nói: "Đứa con mệnh khổ của ta a......"

Cảnh Thự phần lớn thời gian trong đời chỉ có mẫu thân, Nhϊếp Thất năm đó được Khương Chiêu cứu sau đó tự nguyện đi theo Khương gia hầu hạ cả đời, không biết nhà ở phương nào, cha mẹ là người nào. Mà Khương thái hậu hiền từ, lại mang cho hắn một loại cảm giác thân thiết xa lạ, sự quan tâm phảng phất như so với cha nương lại càng xa xôi, cách một thế hệ.

Trấp Lăng nói: "Ta nói sao, hóa ra là hài tử Uyên Ca."

Trấp Lăng sắc mặt cũng trở nên ôn nhu, đi đến trước người mẫu thân, ở bên giường ngồi xuống nhìn Cảnh Thự, lại khuyên nhủ: "Mẫu hậu, để cho hắn nghỉ ngơi trước đi, dọc theo đường đi này đều đã mệt mỏi."
Cảnh Thự không đáp, mặc cho Khương thái hậu nắm tay mình.

"Nhất định phải tìm được đệ đệ hắn," Khương thái hậu lại nói với Trấp Tông, "Đây là chúng ta nợ nhà họ Cảnh, may mà ông trời không đối xử tệ với ta, làm ta lúc còn sống còn có thể nhìn thấy hài tử nhà họ Cảnh...... Cảnh Thự tới, tung tích đệ đệ hắn không rõ, ta lại làm sao có thể an tâm?"

Trấp Tông lau qua mặt, nặng nề mà thở dài, đáp: "Đã phái người đi."

Cảnh Thự nói: "Ta chính mình đi, ta biết ở đâu."

Trấp Lăng cùng Khương thái hậu lập tức nói: "Không được!"

Cảnh Thự tránh thoát tay Khương thái hậu, lui ra phía sau nửa bước.

"Ta thay ngươi đi," Trấp Lăng nói, "Ta đã thấy hắn, ngươi tin tưởng ta không?"

Ngày đó Trấp Lăng đến Lạc Dương, đã gặp qua Cảnh Thự, cũng gặp qua Khương Hằng thiếu niên choai choai ngồi ở phía sau Cơ Tuần, Trấp Lăng nhớ vô cùng rõ ràng. Rốt cuộc có thể làm quan Thái Sử ngồi sau lưng thiên tử thượng triều, nhất định không phải tiểu hài nhi tầm thường.
Lúc ấy, Cảnh Thự cũng không chút do dự liền cự tuyệt Cơ Tuần đề nghị, chỉ là vòng đi vòng lại, hắn rốt cuộc lại đi tới Lạc Nhạn.

Trấp Tông nói với Trấp Lăng: "Ngươi đã gặp qua Hằng Nhi, liền tự mình đi một chuyến đi, cho dù tình huống như thế nào đều phải gửi phong thư trở về."

Trấp Lăng dắt tay Cảnh Thự, nói: "Như vậy ngươi yên tâm chưa? Chúng ta năm đó có bao nhiêu kẻ thù, ngươi cũng đã biết đến, ngươi hiện tại không thể tùy tiện lưu lạc trở lại Trung Nguyên."

Cảnh Thự cúi đầu hốc mắt đỏ bừng, trong lòng tự nhiên rõ ràng, nhà họ Trấp làm được đến bước này đã là hiếm có, chỉ dựa vào một mình chính mình quay lại Linh Sơn đi tìm Khương Hằng, đã mười tháng qua đi, giống như biển rộng tìm kim, không dễ dàng như vậy?

"Dẫn hắn đi xuống," Trấp Tông nói, "Đổi thân quần áo. Bắt đầu từ hôm nay, Cảnh Thự chính là con ta, qua mấy ngày nữa ta sẽ chiếu cáo thiên hạ, bái tế liệt tổ liệt tông họ Trấp."
"Ừm," Khương thái hậu lau nước mắt, chậm rãi nói, "Vốn nên như thế, vốn nên như thế."

Sau một đêm ám sát ở Ngọc Bích quan, Cảnh Thự cho tới hôm nay còn giống như đặt mình trong mộng.

Hắn đã từng đối với sự lựa chọn của phụ thân Cảnh Uyên canh cánh trong lòng, đều xuất phát từ sau cái chết của cha nương. Phụ thân hi sinh cho tổ quốc, mẫu thân tuẫn tình, Cảnh Uyên vì Ung quốc trả giá hết thảy dẫn tới hắn mất đi cha mẹ. Những ngày sống ở Tầm Đông, Cảnh Thự lại từ chỗ Khương Chiêu tiếp nhận quá nhiều hận ý cắn răng nghiến lợi, Khương Chiêu tựa như một quỷ hồn trắng đêm không ngủ hận mẫu thân hắn Nhϊếp Thất, hận vương tộc Ung quốc, hận Cảnh Uyên, hận gần như toàn bộ mọi người trên đời này.

Vì thế ở khi Cơ Tuần đề nghị, hy vọng hắn cùng Khương Hằng đi theo Trấp Lăng rời đi, Cảnh Thự không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt y. Nhưng sau khi đến Lạc Nhạn, hắn phát hiện hoàn toàn không phải như chính mình nghĩ vậy.
Hắn loáng thoáng cảm giác được được sự thân thiết của từ "Nhà", hết thảy đều đương nhiên, Khương thái hậu, Trấp Lăng, các nàng không có bất luận một chút chần chờ gì, cơ hồ là ngay lập tức liền tiếp nhận hắn, phảng phất như hắn nên ở chỗ này, luôn luôn như thế.

Sớm biết có ngày hôm nay, cần gì phải có lúc trước?

Cảnh Thự bị đưa tới trong trắc điện, ngâm mình trong nước ấm, nhớ tới tự tay chính mình dẫn tới tràng tuyết lở kia, nhớ tới lúc trước nghĩ sai thì hỏng hết, nhớ tới Khương Hằng bị bạo tuyết vùi lấp mờ mịt.

"Đừng tới —— đi a ——!"

Một khắc cuối cùng, Khương Hằng thân thể gầy yếu cố hết sức mà kéo một chiếc xe gỗ, hướng tới phương hướng tuyết lở xuống nỗ lực chạy trốn, quay đầu lại mở miệng, trên mặt mang theo sợ hãi nhưng lại vì để làm Cảnh Thự hết hy vọng không đuổi theo nữa, mà quyết tâm hướng tới cái chết chạy tới.
Cảnh Thự ngâm mình ở trong bể tắm, không ngừng đứt quãng mà khóc lên.

Hắn dựa vào bên cạnh bể, trong lòng tràn ngập tuyệt vọng.

Nhưng liền vào giờ phút này, một bóng người xuất hiện ở trong sương mù.

"Lang điện hạ." Bên ngoài thị vệ thấp giọng nói.

"Hắn ở bên trong sao?" Giọng nói thiếu niên vang lên, "Ta vào xem, không sao."

Cảnh Thự lập tức quay đầu, sau đó, trong sương mù bóng người trở nên rõ ràng lên, một người thiếu niên khuôn mặt thanh tú đứng ở bên cạnh bể.

Y mặt mày cùng Trấp Tông phảng phất như một cái khuôn mẫu ấn ra, mày rậm mắt to, mũi cao thẳng, một thân áo gấm màu xanh nhạt, trên trán rũ xuống dây ngọc, so với Khương Hằng cao hơn một chút, phảng phất cùng Cảnh Thự cùng tuổi.

Cảnh Thự ngực trần trụi, ngừng khóc, an tĩnh mà nhìn y.

Thiếu niên được gọi "Lang điện hạ" đứng ở bên cạnh bể, nhìn chăm chú vết thương chồng chất trên người Cảnh Thự. Bên ngoài có thị vệ bước nhanh theo vào trong phòng tắm, thấp giọng nói: "Thái Tử điện hạ."
Người tới đúng là con trai trưởng của Trấp Tông, Thái Tử Ung Quốc—— Trấp Lang. Chỉ thấy Thái Tử Lang thoáng xua tay, phân phó nói: "Đều đi ra ngoài đi."

Ngay sau đó, ánh mắt Cảnh Thự dừng lại ở trước ngực Thái Tử Lang.

Nơi đó có một khối Ngọc Quyết quang hoa lưu chuyển, cùng với của Cảnh Thự giống nhau như đúc. Phân ra làm Quyết, hợp lại làm Bội.

Thái Tử Lang cầm lên Ngọc Quyết trước ngực, thoáng hướng Cảnh Thự, Cảnh Thự cúi đầu nhìn một khối Ngọc Quyết khác trên ngực trần.

"Ca," Thái Tử Lang nói, "Ngươi đã đến rồi."

Cảnh Thự không có trả lời, quay đầu đi, nhìn hơi nước.

Một tiếng này, chợt đem hắn mang về chút năm trước, ở trong thành Tầm Đông, trong trí nhớ tiểu hài tử kia ở trước hành lang, một tiếng nhút nhát sợ sệt gọi "Ca ca".

"Ta không phải ca ngươi." Cảnh Thự lạnh nhạt mà nói, "Nếu lại kêu như vậy, gϊếŧ ngươi."
Thái Tử Lang không có trả lời, đến gần Cảnh Thự, Cảnh Thự lại nói: "Cút đi ra ngoài cho ta!"

Thái Tử Lang thương cảm mà cười cười, tiếng bước chân xa dần, Cảnh Thự lại trước sau không có quay đầu lại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK