• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Ăn sáng xong, Nghiêm Uy đưa Lý Nhược quay trở về biệt thự Nghiêm gia, ngồi trên xe, Lý Nhược cứ cách vài giây lại đưa mắt nhìn Nghiêm Uy như muốn nói điều gì đó nhưng lại không dám mở miệng hỏi anh, hai tay của cô cứ đan chặt vào nhau.

Nghiêm Uy thấy Lý Nhược cứ cách một chút lại nhìn mình như muốn hỏi cái gì nhưng lại không hỏi, anh hơi chau mày lại liếc mắt nhìn cô, lên tiếng:
“Có chuyện gì muốn nói thì cô cứ nói đi, sao cứ nhìn tôi mãi thế?”
Lý Nhược mím môi đang phân vân không biết có nên đề nghị hay không? Với tính cách của Nghiêm Uy thì khả năng đồng ý rất thấp nhưng vẫn thử xem sao, cô ấp úng nói với anh: “Tôi…tôi muốn hỏi anh là sau này có thể…có thể cho Phượng Ly đến biệt thự chơi, trò chuyện cùng tôi hay không?”
“Phượng Ly?” Nghiêm Uy đưa mắt sang nhìn Lý Nhược, ánh mắt đầy nghi hoặc, Phượng Ly là ai? Sao nghe tên này lạ lẫm như vậy? Là bạn của cô sao?
Lý Nhược vội giải thích cho Nghiêm Uy nghe: “Phượng Ly là bạn thân của tôi, cậu ấy rất muốn đến trò chuyện cùng tôi nhưng vì sợ anh nên ngay cả đứng trước cổng của Nghiêm gia cậu ấy cũng không dám.


Nghiêm Uy gật đầu đồng ý ngay lập tức, không cần phải suy nghĩ, do dự gì cả, ban đầu anh còn tưởng là chuyện gì chứ chuyện này thì có gì đâu chứ: “Được, sau này cứ bảo bạn của cô đến chơi đi, những chuyện như dẫn bạn bè về biệt thự cô không cần phải nói với tôi cứ thoải mái bảo họ đến chỉ cần không phải là đàn ông.

” Nghiêm Uy nhấn mạnh hai chữ đàn ông với Lý Nhược, như muốn nói cho cô biết bạn bè già trẻ gì cũng được chỉ cần không phải là đàn ông đều có thể đến Nghiêm gia chơi.

“Chuyện bạn bè thì anh cứ yên tâm, ngoại trừ Phượng Ly thì tôi không còn người bạn nào nữa cả, cảm ơn anh đã đồng ý cho Phượng Ly đến Nghiêm gia chơi.


” Lý Nhược vui vẻ, cảm kích vô cùng, rối rít cảm ơn Nghiêm Uy, không ngờ anh lại dễ dàng đồng ý như vậy, càng ngày cô càng cảm thấy Nghiêm Uy dễ tính hơn rất nhiều, là một người đàn ông khá tốt, thiện cảm của cô đối với anh cũng tăng lên rất nhiều.

Nghiêm gia
Lý Nhược bước xuống xe thấy Nghiêm Uy vẫn còn ngồi bên trong xe cô cất giọng hỏi: “Sao anh không xuống xe? Anh định đi đâu nữa à?”
“Ừm, tôi đến Nghiêm thị.

” Nghiêm Uy lạnh nhạt đáp lại vỏn vẹn vài chữ rồi lái xe đi mất.

Lý Nhược dõi theo phía chiếc xe khẽ lắc đầu thở dài, lẩm bẩm một mình: “Đúng là một cỗ máy làm việc, lúc nào cũng vùi đầu vào công việc, vừa đi công tác về chưa nghỉ ngơi gì đã đi làm nữa rồi, cho dù sức khỏe có tốt thế nào thì sẽ bị kiệt sức cho mà xem.

” Tuy là nói vậy như Lý Nhược cũng hiểu cho Nghiêm Uy, trách nhiệm trên vai của anh quá lớn.

Cô xoay người đi vào bên trong, bước thẳng lên phòng gọi điện cho Nhã Phượng Ly nói cho Nhã Phượng Ly biết sau này cô ấy có thể đến Nghiêm gia chơi cùng với cô rồi, Nghiêm Uy đã đồng ý không những thế cô còn kể cho cô bạn thân của mình biết những chuyện đã xảy ra sáng nay.

Nghiêm thị
Nghiêm Uy vừa bước vào phòng làm việc liền gọi cho trợ lý, điều đầu tiên anh làm chính là trút giận, trả thù cho Lý Nhược, trợ lý đi vào anh đã ngay lập tức căn dặn: “Tôi cho cậu từ đây đến sáng mai, cậu phải làm sao cho cổ phiếu của công ty của Hữu Minh và công ty Lâm thị giảm nghiêm trọng nhất nhưng không khiến công ty của họ phá sản.


“Vâng, tôi hiểu rồi ạ, tôi sẽ đi làm ngay.

” Trợ lý gật nhẹ đầu đáp lại rồi quay người rời khỏi phòng làm việc của Nghiêm Uy bắt đầu làm những gì mà anh đã giao cho.

Đây chính là lời cảnh cáo của Nghiêm Uy dành cho Lai Huệ và Lâm Quỳnh, muốn nói cho hai người phụ nữ không biết trời cao đất dày ấy biết nếu sau này còn dám gây chuyện với Lý Nhược thì sẽ không đơn giản là cổ phiếu bị tụt giảm như thế, cũng là lời cảnh cáo mà anh dành cho những người khác cho họ biết vợ của anh là người không thể động vào nếu dám to gan động đến cô thì sẽ có kết cục thê thảm.

Sự quyền lực, lớn mạnh của Nghiêm thị thật sự phải khiến cho người khác dè chừng, sợ hãi, chỉ trong một ngày đấy đã khiến cho công ty của Hữu Minh và công ty của Lâm gia sụt giảm cổ phiếu nghiêm trọng, có thể nói là lần giảm cổ phiếu nghiêm trọng nhất trong lịch sự của hai công ty.

Lâm Quỳnh và Lai Huệ thấy công ty lâm vào tình trạng khó khăn thì sợ hãi, cả người run bần bật, họ dám chắc chắn chuyện này là do Nghiêm Uy gây ra, biết rõ đó chính là lời cảnh cáo của anh dành cho hai người, cả Lai Huệ và Lâm Quỳnh đều không ngờ chuyện của ngày hôm qua lại đến tai của Nghiêm Uy càng không ngờ đến chuyện anh sẽ trút giận, trả thù cho Lý Nhược.


Nghiêm gia
Buổi chiều, sau khi Nhã Phượng Ly hay chuyện cổ phiếu của hai công ty của Lai Huệ và Lâm Quỳnh bị sụt giảm nghiêm trọng thì đã ngay lập tức chạy đến Nghiêm gia gặp Lý Nhược nói cho cô biết chuyện này.

Từ khi biết Nghiêm Uy cho mình đến Nghiêm gia chơi thì Nhã Phượng Ly đã không còn lo sợ gì nữa, tâm trạng cũng thoải mái hơn rất nhiều khi bước vào Nghiêm gia.

Lần đầu tiên đến biệt thự Nghiêm gia, Nhã Phượng Ly không khỏi trầm trồ, lóa mắt trước sự xa hoa của ngôi biệt thự, vừa bước vào đã nhìn thấy quản gia Trần, cô cúi người lễ phép chào hỏi ông: “Cháu chào bác, bác cho cháu hỏi A Nhược có ở đây không ạ?”
Quản gia Trần khẽ gật đầu đáp lại: “Tiểu thư ngồi đợi tôi một chút tôi sẽ đi lên lầu báo với thiếu phu nhân.


Lý Nhược nghe quản gia Trần nói có một cô gái đến tìm gặp mình liền nhanh chân chạy xuống, cô biết cô gái đến tìm cô thì duy chỉ có Nhã Phượng Ly mà thôi, bước xuống thấy Nhã Phượng Ly đang ngồi đợi ở phòng khách, Lý Nhược càng vui vẻ hơn chạy đến, ngồi xuống bên cạnh bạn thân của mình, cất tiếng hỏi: “Cậu đột nhiên đến đây tìm tớ là có chuyện gì sao?"
Nhã Phượng Ly đảo mắt nhìn xung quanh rồi khẽ nói với Lý Nhược: “Chuyện tớ sắp nói không nên nói ở đây, lên phòng cậu đi rồi tớ nói cho cậu nghe.


Lý Nhược khẽ cười khi thấy Nhã Phượng Ly thần thần bí bí, cô gật đầu đưa Nhã Phượng Ly lên phòng của mình, điều đầu tiên khi cô bạn thân bước vào chính là đưa mắt nhìn khắp căn phòng, thốt lên: “Đẹp thật đấy, vừa đơn giản lại vừa sang trọng, đúng là Nghiêm gia không thể chê vào đâu được.


“Ây da, cậu đừng có nhìn chỗ này rồi khen chỗ kia nữa, cậu hãy mau nói cho tớ biết là có chuyện gì đi, sao trông cậu thần thần bí bí quá vậy?” Lý Nhược kéo Nhã Phượng Ly ngồi xuống giường, giục cô bạn của mình mau nói vào chuyện trọng tâm.


“A Nhược! Cậu đã biết chuyện cổ phiếu của công ty Hữu Minh và Lâm thị bị sụt giảm một cách nghiêm trọng không?” Nhã Phượng Ly ngay lập tức nói vào chuyện chính, không vòng vo tam quốc.

Lý Nhược lắc đầu, vẻ mặt ngơ ngác không biết chuyện gì cả, Nhã Phượng Ly hơi nheo mắt lại hỏi tiếp:
“Cậu có thắc mắc tại sao đột nhiên cả hai công ty đấy đều bị sụt giảm cổ phiếu không? Trùng hợp đều là hai công ty mà hai chúng ta ghét.


“Ý của cậu muốn nói chuyện này là do Nghiêm Uy làm?” Lý Nhược đoán ra ý mà Nhã Phượng Ly muốn nói cho cô biết, người làm ra chuyện này phải là người không tầm thường mà người không tầm thường xung quanh cô chỉ có Nghiêm Uy.

Nhã Phượng Ly gật đầu như băm tỏi, giọng điệu chắc chắn cất lên: “Chuyện này tớ dám chắc là do chồng của cậu làm ra, anh ta là muốn trút giận cho cậu chuyện của ngày hôm qua, muốn cảnh cáo hai người phụ nữ đáng ghét đó, ngoài Nghiêm Uy ra thì tớ không còn nghĩ ra là ai làm chuyện này cả.


Lý Nhược im lặng không đáp lại, chính cô cũng đã nghĩ đến chuyện cổ phiếu là do Nghiêm Uy làm, những lời nói lúc sáng của anh càng khiến cô chắc chắn đến chín phần.



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK