Mục lục
Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút Cố Hảo Hảo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 291:

 

Đến chiều, hai người ra ngoài.

 

Milan là kinh đô thời trang, khắp nơi đều là những cảnh đẹp lộng lẫy và những con người thời thượng. Những tòa nhà đặc trưng của Châu Âu trên đường phố cùng với những cửa kính màu sặc sỡ khiến cả thành phố như mơ trong một vàng hào quang đầy màu sắc ảo ảnh.

 

Điểm tham quan đầu tiên là Nhà thờ Milan.

 

Khi Cố Manh Manh nhìn thấy ngôi thánh đường có cấu trúc tinh xảo giống như một tòa lâu đài này thì không khỏi thốt lên: “Trời ơi, đẹp quá!”

 

Lục Tư Thần nắm lấy tay cô, cười mà không nói lời nào.

 

Cố Manh Manh quay đầu lại nhìn anh, nói không ngớt: “Lục Tư Thần, anh không thầy đẹp sao?”

 

“Rất đẹp.”

 

Lục Tư Thần bình tĩnh đáp.

 

Cố Manh Manh chau mày, thấy rất kỳ lạ: “Sao phản ứng của anh lại nhạt như vậy?”

 

Lục Tư Thần bát lực, chỉ đành giải thích: “Lúc trước anh từng tới đây. Không thấy có chỗ nào đặc biệt.”

 

“Ò, thì ra anh từng tới đây rồi. Chả trách…”

 

Cố Manh Manh lẫm bẩm.

 

Lục Tư Thần không nói gì, anh ôm cô, thuận theo dòng khách du lịch mà đi vào trong.

 

Cố Manh Manh dựa vào lòng anh, nhỏ giọng hỏi: “Em nghe nói ngoài tượng của các vị thần khác nhau được thờ trong nhà thờ này thì còn là lăng mộ của nhiều nhân vật nổi tiếng. Có thật không?”

 

“Không rõ.”

 

Lục Tư Thần đáp.

 

Cố Manh Manh chau mày: “Không phải cái gì anh cũng biết sao?”

 

Lục Tư Thần dở khóc dở cười: “Anh rảnh đâu mà hiểu những thứ này làm gì?”

 

THÙ TP SE”

 

Cố Manh Manh phòng má.

 

Lục Tư Thần vỗ nhẹ cái đầu nhỏ của cô nói tiếp: “Nếu em thật sự muốn tìm hiểu về phương diện lịch sử, vậy anh sẽ nhờ thư ký tìm cho em những cuốn sách về phương diện này cho em. Em có thể từ từ đọc.”

 

“Xì, em không thèm…”

 

Cố Manh Manh hừ giọng.

 

Lục Tư Thần cười: “Biết thêm về lịch sử thì cũng tốt, sẽ giúp ích cho việc học hành của em.”

 

Cố Manh Manh im lặng.

 

Lúc này, họ đã bước vào nhà thờ, thứ đầu tiên đập vào mắt là một cửa số kính rực rỡ kiểu Gothic khổng lồ, thu hút ánh nhìn, khiến người ta kinh ngạc.

 

Phản ứng đầu tiên của Có Manh Manh là cầm điện thoại di động lên.

 

“Em muốn chụp một bức đăng lên trang cá nhân!”

 

Cô hứng chí nói.

 

Lục Tư Thần cưng chiều, cười nói: “Thích đăng lên mạng như vậy?”

 

“Em đây gọi là thích chia sẻ!”

 

Cố Manh Manh nghiêm chỉnh đáp.

 

Lục Tư Thần gật đầu: “Được, em là thích chia sẻ.”

 

 

Đến tối, khi mặt trời lặn, cả bầu trời được bao phủ bởi màu vàng cam rực rỡ.Trong một nhà hàng ngoài trời, Cố Manh Manh dưới ánh mắt của những khách du lịch, cô đã nhận được một món quà bắt ngờ.

 

Một bó hoa hồng đỏ!

 

Cô cười tít mắt, ánh mắt đầy xúc động.

 

“Thích không?”

 

Lục Tư Thần nhìn cô trìu mến.

 

Cố Manh Manh gật đầu, nói đầy phấn khích: “Lục Tư Thần, anh là người đầu tiên tặng hoa cho em. Thật sự bắt ngờ quá. Đây là lần đầu tiên em nhận được hoa. Đẹp quá đẹp quá. Em thật sự rất thích!”

 

Cô nói thích liên tục, đủ để thấy lúc này tâm trạng của cô tốt đến thế nào!

 

Lục Tư Thần cong môi, ánh mắt ôn nhu: “Em thích là được!”

 

“Đúng!”

 

Có Manh Manh gật đầu.

 

Cô hít một hơi thật sâu và nói: “Oa, mùi thơm quá, khi chúng ta về khách sạn, em muốn đặt nó trong phòng ngủ của chúng ta, được không?”

 

Lục Tư Thần ngồi vào chỗ, anh trả lời: “Em làm gì cũng được!”

 

DHÌỀH |.

 

Cố Manh Manh cười toe toét.

 

Đúng lúc này, phục vụ bước tới, lịch sự mà dùng tiếng Anh chào hỏi: “Chào buổi chiều, hai vị, tôi có thể bắt đầu gọi món được chưa?”

 

Vẻ mặt của Cố Manh Manh có chút mơ hồ, cho đến khi Lục Tư Thần dịch cho cô, cô mới đột ngột gật đầu và nói bằng tiếng Trung: “Được, được thôi, chúng ta bắt đầu gọi món đi!”

 

Lục Tư Thần quay đầu lại nói với người phục vụ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK