Mục lục
Luôn Có Vai Chính Vọng Tưởng Mở Rộng Hậu Cung
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Nữ chủ, ngài đây là muốn nháo cái gì hả?

Diệp Chi Châu bị ngữ điệu thê lương bi ai trầm bổng của cô làm sợ run cả người, nhịn không được lui về phía sau một bước, trả lời: “Em không có ghét chị, em chỉ là không thích chị mà thôi.”

“Tiểu Dương là đang trách chị đúng không?” Bạch Lỵ nghẹn ngào ôn nhu nói: “Em đang trách chị ngày hôm qua không đồng ý làm gia sư phụ đạo tiếng Anh cho em sao? Tiểu Dương, chị không phải cố ý, chị nghe nói Vân đại ca có bệnh mất ngủ, nên muốn giành chút thời gian điều chế trà lài an thần giúp anh ấy ngủ ngon hơn, dù sao cảm giác không ngủ được vô cùng khó chịu ….” Nói xong liền nhìn Vân Kha, trong mắt tràn đầy yếu đuối chờ mong, còn có một tia e lệ hàm ý.

Diệp Chi Châu trợn to mắt. E lệ?! Không phải chứ, lẽ nào bây giờ nữ chủ đã thích Vân Kha rồi? Nhanh như vậy? Cái này không giống trong tư liệu a! Lúc này không phải mới chỉ là cảm kích và sùng bái thôi sao?

[Nguồn năng lượng của hệ thống không đủ, có thể đã bỏ sót tư liệu, nội dung kịch bản lấy hướng phát triển thực tế làm chuẩn.]

…. Hệ thống mày thật đáng giận.

Chờ một chút, mất ngủ? Diệp Chi Châu chuẩn xác chộp được tình tiết kịch bản trong lời nói nữ chủ. Trong tư liệu quả thật có một đoạn như vậy, sau khi nữ chủ tới Vân gia liền phát hiện Vân Kha có bệnh mất ngủ, chữa trị ra sao cũng không hết, liền tốn tâm tư điều chế ra một loại trà lài an thần, sau khi pha xong liền đưa cho Vân Kha, hy vọng trà hoa này có thể giảm bớt bệnh trạng của anh. Vốn chỉ là một cử chỉ quan tâm nho nhỏ, lại không nghĩ rằng trà hoa này lại có hiệu quả vô cùng tốt, Vân Kha uống xong ngay hôm đó liền ngủ ngon giấc. Nữ chủ thấy thế vô cùng vui vẻ, liền bắt đầu mỗi ngày pha trà cho anh, ngay cả khi phát sốt đến mức không thể rời giường cũng không từ bỏ.

Đối với một người mất ngủ trường kỳ mà nói, lực hấp dẫn có một giấc ngủ ngon rất lớn, hơn nữa nữ chủ quan tâm tri kỷ hợp ý như vậy, Vân Kha có lòng dạ cứng rắn đến đâu cũng dần dần bị nữ chủ đả động, lặng lẽ động tâm ….

Ra đa nhiệm vụ của Diệp Chi Châu cấp tốc mở ra, cúi đầu nhìn về phía khay trà trong tay nữ chủ, lẽ nào thứ này chính là ….

Bạch Lỵ thấy cậu không trả lời mình, chỉ gắt gao nhìn chằm chằm khay trà trong tay, liền giải thích, “Đây chính là trà lài an thần chị nói, ngày hôm qua phải rang khô đến nửa đêm mới chuẩn bị xong.” Nói xong nhìn về phía Vân Kha, “Vân đại ca, em giúp anh bưng trà lài đến ……”

Quả nhiên là trà lài chết người!

Tuyệt, đối, không, thể để cho Vân Kha uống được!

“Khoan đã.” Cậu lớn tiếng cắt đứt lời của Bạch Lỵ, nhìn về phía cô nghiêm túc hỏi: “Lỵ tỷ không phải mất trí nhớ sao, thế nào còn có thể điều chế được trà lài vậy? Lẽ nào chị đã khôi phục trí nhớ?”

Bạch Lỵ bị cậu hỏi cho sửng sốt, thấy Vân Kha dò xét nhìn mình, vội vàng lắc đầu trả lời: “Không có, chị cái gì cũng không nhớ nổi. Về phần điều chế trà lài ….. Chị nhìn mấy thứ này liền cảm thấy …..”

“Vậy thì càng không thể để cho Vân ca uống được.” Cậu lắc đầu, vẻ mặt không đồng ý nhìn Bạch Lỵ, thành khẩn nói, “Lỵ tỷ, em biết chị có ý tốt, nhưng dù sao cũng là đồ ăn vào miệng, vẫn nên cẩn thận một chút thì tốt hơn, chị cũng không muốn giúp đỡ không được ngược lại còn phản hại Vân ca đúng không?”

“Không, chị không phải ….” Bạch Lỵ có chút nóng nảy, nhìn về phía Vân Kha vội vàng giải thích: “Vân đại ca, em đương nhiên sẽ không hại anh, trà hoa này tự em đã nếm qua, cảm thấy không có vấn đề nên mới bưng tới ….”

“Cái gì, chị đã uống rồi?” Diệp Chi Châu kinh ngạc trợn to mắt, giọng nói khoa trương hỏi, “Chị dám cho Vân ca uống đồ còn dư lại của chị?”

“Không có không có, chị chỉ nếm một chút xíu ….”

“Chỉ nếm thử là có thể xác định trà hoa này không có vấn đề sao? Lỵ tỷ, sao chị lại có thể sơ ý võ đoán như thế!”

“Không, chị không phải …… Tiểu Dương!” Bạch Lỵ bị cậu nhiều lần ngắt lời khiến cho gấp gáp, nhịn không được hét lên.

Diệp Chi Châu quyết đoán ngậm miệng, ngửa đầu nhìn về phía Vân Kha, trong mắt mang theo ủy khuất, “Vân ca, anh đừng trách em dong dài, em chỉ là lo lắng cho anh mà thôi, ngày hôm nay thầy giáo mới ở trong lớp nói qua, không được ăn những thứ không rõ lai lịch.”

Vật do tự tay mình tỉ mỉ chuẩn bị phê bình là “Thứ không rõ lai lịch”, Bạch Lỵ hầu như bị chọc giận muốn té xỉu. Cô hít sâu đè tức giận xuống, điều chỉnh biểu tình, nỗ lực ôn nhu nói rằng: “Tiểu Dương, chị biết em trách chị không giúp em học bổ túc tiếng Anh, nhưng em không thể bởi vì tức giận liền lấy chứng mất ngủ của Vân đại ca ra đùa giỡn, em không hiểu đâu, chứng mất ngủ rất khó chịu, chị …..”

“Em không có trách chị a.” Diệp Chi Châu nghiêng đầu nhìn cô, vẻ mặt không giải thích được, “Chuyện học bổ túc tiếng Anh chỉ là nói đùa mà thôi, Lỵ tỷ sẽ không tưởng là thật chứ? Chị bị mất trí nhớ, cho dù chị đồng ý, em cũng không dám để chị giúp em học bổ túc đâu, nếu như nhớ lầm ngữ pháp thì làm sao bây giờ?”

Bạch Lỵ cảm giác mình sắp nổi khùng. Cái thằng nhóc mập này ngày hôm nay uống lộn thuốc gì thế, tại sao khắp nơi đều nhằm vào cô! Nếu không phải vì muốn lưu lại ấn tượng tốt với Vân đại ca, cô mới sẽ không, mới sẽ không vì lợi ích mà tạm nhân nhượng với một thằng nhóc mập mạp ghê tởm như thế!

“Vân đại ca ….” Cô cắn môi, miễn cưỡng cười cười, một bộ dáng vẻ bị Đỗ Dương khi dễ nhưng cũng không so đo, nhỏ giọng nói: “Tiểu Dương chỉ thích cáu kỉnh thôi, trà hoa này là em đặc biệt vì anh ….”

“Tiểu Dương chưa bao giờ cáu kỉnh.” Vân Kha vẫn trầm mặc nghe bọn họ nói chuyện rốt cục mở miệng, lời nói lại làm cho Bạch Lỵ lạnh từ đầu đến chân, “Mong Bạch tiểu thư về sau không nên tuỳ tiện dò hỏi tin tức của gia chủ, còn trà lài tôi xin nhận bằng tâm.” Nói xong không nhìn cô nữa, xoay người đi tới cầu thang.

Diệp Chi Châu nhịn không được trợn to mắt, sau đó chớp chớp vài cái, vui mừng hoan hỷ. Cậu đã thành công phá hủy đòn công kích bằng trà lài của nữ chủ rồi sao? Hơn nữa vừa rồi Vân Kha còn nói giúp cậu?

Làm tốt lắm, nam chủ!

“Còn không mau đi theo.” Vân Kha dừng ở cửa cầu thang xoay người nhìn cậu, thấy cậu đang ngơ ngác thì hết sức bất mãn, “Đừng quên cầm phiếu điểm và bài thi theo.”

“A a, được, em đi liền.” Cậu vội vàng thu liễm vui vẻ trên mặt, ôm cặp sách thí điên thí điên đi theo.

Đây là lần thứ hai trong ngày Bạch Lỵ nhìn bóng lưng của hai người biến mất trong tầm mắt, cảm giác so với lần đầu tiên càng thêm hỏng bét!

Ghê tởm, thực sự ghê tởm! Đỗ Dương chết tiệt! Nếu không phải tại nó, nếu không phải tại nó …. Vân đại ca chưa từng lạnh lùng với mình như thế! Đều là lỗi của nó!

Ngón tay nắm khay trà của cô vì dùng sức mà trở nên trắng bệch, biểu tình dần dần vặn vẹo.

Chẳng qua là một thằng mập chết bầm ăn nhờ ở đậu mà thôi, còn dám bày ra dáng vẻ chủ nhân! Chờ sau này cô ….

Ở góc độ người khác không thấy được, trong đôi mắt luôn ôn nhu thân thiện của Bạch Lỵ nhiễm một tia oán độc.

Truyện được edit và post duy nhất tại: https://shiye91.wordpress.com/.

Diệp Chi Châu vui vẻ duy trì không tới 10 giây.

“Ngữ văn 85, toán học 72, tiếng Anh 53, lý hoá tổng cộng mới 113, đứng thứ hai từ dưới đếm lên trong lớp, hạng 586 toàn khối …. Đỗ Dương, anh cho là em gần đây có tiến bộ đấy.”

Giọng nói lạnh buốt, mặt đen như mực, khắp người đều là khí tràng không vui, ánh mắt bất mãn.

Thảo nào nguyên chủ càng ngày càng nhát gan, có một vị gia trưởng kinh khủng như thế, thực sự là làm khó đứa bé kia. Tuy rằng thành tích này quả thực rất thê thảm không nỡ nhìn …..

“Nói chuyện, còn nữa, không được cúi đầu.” Vân Kha gõ một cái trên bàn đọc sách.

Diệp Chi Châu vội vã ưỡn ngực ngẩng đầu, nhìn thẳng tầm mắt của anh, vỗ vỗ cặp sách trong ngực, bảo đảm nói: “Vân ca, lần này là em phát huy không tốt, lần sau em nhất định thi tốt mà!” Dựa vào tinh thần lực cấp song S của cậu, chẳng qua chỉ là mấy quyển sách giáo khoa cao trung mà thôi, chuyện nhỏ, lật vài cái là có thể học xong, cam đoan cuộc thi lần sau cầm được 100 điểm!

Lại gặp được ánh mắt linh động tràn ngập tinh thần phấn chấn kia.

Không phải là ảo giác … Vân Kha nhất thời giật mình nhanh chóng hoàn hồn lại, lần thứ hai nhìn về phía Diệp Chi Châu thì hơi lạnh quanh thân rốt cục đã tản đi một ít, thái độ cũng ôn hòa hơn, “Xem ra em quả thực tiến bộ.” Thiếu niên đang từ từ bỏ đi tính cách nhát gan trở nên tự tin hơn, điều này rất tốt.

Đoán không ra những lời này của đối phương là trào phúng hay là khích lệ, Diệp Chi Châu thông minh duy trì trầm mặc.

“Được rồi, em đi ra ngoài đi.” Vân Kha không thích nói nhiều để phiếu điểm xuống, hướng cậu khoát khoát tay, cầm văn kiện trên bàn lên.

Tai kiếp này chắc qua rồi. Diệp Chi Châu nhịn không được thở phào nhẹ nhõm, tiến lên thu hồi phiếu điểm và bài thi trên bàn nhét vào cặp sách, đi ra cửa.

“Em rất sợ anh sao?”

Diệp Chi Châu đang cầm chốt cửa bị anh đột nhiên lên tiếng dọa sợ đến mức trái tim nhảy dựng một cái, quay đầu lại thấy anh còn đang xem văn kiện không có ngẩng đầu, dừng một chút, nhu thuận trả lời: “Không có.” Cậu tuyệt không thừa nhận bản thân có chút sợ anh, cái này rất làm mất mặt người tương lai!

“Ừ.” Vân Kha vẫn như cũ không nhìn cậu, mạn bất kinh tâm cầm văn kiện lật qua một trang, giống như cũng không thèm để ý cậu trả lời cái gì.

Diệp Chi Châu ấm ức, nhịn một chút, cố ý nói: “Vân ca, em biết cách giúp anh ngủ ngon giấc đấy.” Vân Kha nghe vậy động tác ký tên dừng lại, rốt cục ngẩng đầu thưởng cho cậu một ánh mắt, hai giây sau lại thu hồi, dứt khoát ký tên lên văn kiện, thản nhiên nói: “Đừng làm rộn, trở về phòng đọc sách đi, một hồi anh để Phúc bá đưa đồ ăn khuya cho em.”

….. Mất ngủ chết ngài đi!

Diệp Chi Châu căm giận xoay người, lúc ra cửa còn cố ý đóng cửa cái rầm.

Bên trong thư phòng, Vân Kha để văn kiện xuống, liếc mắt nhìn cánh cửa, môi mỏng hơi cong lên.

Đêm khuya mười một giờ rưỡi, Diệp Chi Châu lặng lẽ mở cửa sổ, ló nửa người ra nhìn phòng bên cạnh, gõ một cái trên mặt gương trang điểm trong tay, thấp giọng hỏi: “Mày xác định tao ở chỗ này thổi kèn Vân Kha có thể nghe được sao?”

[Xác định.]

“Vậy được.” Cậu từ túi quần lấy ra một cái kèn Harmonica cũ tìm được trong góc phòng của Vân gia, xoa xoa vài cái, để kèn bên miệng, bắt đầu thổi lên.

Buổi tối an tĩnh, tiếng kèn Harmonica trong trẻo theo gió nhẹ bay đi rất xa. Diệp Chi Châu cẩn thận ngưng tụ tinh thần lực thành sợi chỉ quấn quanh nốt nhạc phiêu đãng, đi qua cửa sổ chậm rãi xâm nhập vào căn phòng bên cạnh, hướng về phía vật thể sống duy nhất trong phòng thổi tới.

Vân Kha nằm ở trên giường chuẩn bị ngủ giống như cảm giác được mở mắt ra, nhưng cũng không phát hiện có gì dị thường, chỉ có tiếng kèn Harmonica ngắc ngứ nghe không ra giai điệu từ sát vách truyền đến.

Trễ như thế này mà Tiểu Dương còn chưa ngủ?

Anh cau mày, vừa mới chuẩn bị đứng dậy, tiếng kèn Harmonica lại đột nhiên lớn hơn. Tiếng kèn giống như lông chim mềm mại lướt qua màng tai, không duyên không cớ câu dẫn tâm linh ngứa ngáy, khiến anh nhịn không được giơ tay lên xoa xoa lỗ tai. Một giây kế tiếp, một cảm giác buồn ngủ lâu ngày không thấy đột nhiên tập kích đầu óc, trong lòng anh muốn đi qua bên chỗ thiếu niên không nghe lời ngủ trễ kia, muốn chống lại cơn buồn ngủ đột nhiên xuất hiện, thế nhưng cuối cùng giữa tiếng kèn dịu dàng anh dần dần thả lỏng tâm hồn, rơi vào mộng đẹp ngọt ngào.

Phòng bên cạnh, Diệp Chi Châu dần dần ngừng thổi, cẩn thận thu hồi tinh thần lực, không tiếng động toét miệng cười.

Rốt cục cũng ngủ, chứng mất ngủ của nam chủ đã được cứu, để xem lần này nữ chủ lấy cái gì để cảm động nam chủ đây!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK