• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tướng quân không phải là kiểu người vương vấn không dứt, từ chối chính là từ chối.

Sau nhiều năm mỹ nhân vẫn dày mặt lặng lẽ bám theo hắn, hắn cũng hết cách.

Dù sao người kia là yêu, hắn là người.

Chỉ cần hồ ly không tổn thương đến tính mạng người nhà hắn, tướng quân cũng mắt nhắm mắt mở, không gọi pháp sư đến.

Lúc bốn mươi tuổi, sau tiệc sinh thần khách mời đi hết, cả phòng tịch liêu.

Mỹ nhân thừa dịp tướng quân say chuếnh choáng bèn hiện thân, nhẹ nhàng nằm bên chân tướng quân, gối đầu lên đùi nói chuyện với hắn.

Nói trước đây chúng ta thế nào.

Tướng quân dựa vào giường nhỏ nhắm mắt nghỉ ngơi, giống như đã say lắm.

Mỹ nhân nhẹ nhàng nói: “Trước đây chàng hỏi em tại sao không cho chàng trường sinh bất lão. Em nói mình nhát gan, không dám lấy bốn chín trái tim người.”

“Khi đó em còn cảm thấy, vì sao nhất định cứ phải làm chuyện thương thiên hại lý chứ, cứ bảo vệ chàng như thế, một đời một đời theo chàng, thực sự cũng tốt rồi.”

“Hiện giờ em mới hiểu được, vì sao trong tộc luôn có người muốn làm chuyện này, bởi vì… biến số quả thật khiến người khó có thể chịu được.”

Mặc trong lòng mang chút may mắn, cũng muốn cùng người yêu bên nhau ngàn năm vạn năm lâu dài muôn đời.

Tướng quân biết hồ ly bao năm như vậy, sớm đã nghe xong chuyện kiếp trước của hai người.

Giờ khắc này nghe xong chuyện “Lấy tim người” bèn mở mắt: “Những việc này đến nghĩ ngươi cũng đừng hòng. Kiếp này ta sẽ không cho phép, dù không quản được kiếp sau, nhưng bất kể là kiếp nào, ta làm người cũng sẽ không đồng ý việc ngươi dùng tim ngươi đổi lấy trường sinh bất lão cho ta.”

Mỹ nhân: “…. Em biết….”

“Ngươi nên đi ra ngoài.”

Mỹ nhân nhìn hắn không nói lời nào, hơi nước mơ hồ trong mắt.

Dáng vẻ như thế, chỉ cần nhìn thêm sẽ dao động tâm tình, đành phải càng nghiêm khắc.

“Ra ngoài.”

Mỹ nhân bèn ngoan ngoãn đứng dậy. Khi sắp đi, y đứng ở cạnh cửa chập chờn tối sáng, ngiêng đầu nhìn bóng tướng quân trên mặt đất, bình tĩnh nói: “Lần sau, dù thế nào đi nữa em cũng sẽ tới sớm tìm chàng.”

Y biến mất hơn hai mươi năm.

Lúc tướng quân sắp chết mới trở về, ở cạnh giường cho hắn uống một giọt máu đầu tim của mình.

“Ngươi đây là vì cái gì chứ?” Hắn hỏi đến thống khổ.

“Vì để sớm tìm được chàng một chút.” Y đáp đến cay đắng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK