• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Từ sau khi trọng sinh, Từ Mạn Mạn lòng vẫn luôn tràn đầy vui sướng, thậm chí nghĩ tới cải tử hoàn sinh cho các đệ tử một kinh hỉ, cho đến khi nhìn thấy Ninh Hi tiều tụy cực kỳ bi ai, nhìn thấy Lang Âm tắm máu trở về, nàng mới biết, bảy ngày ngắn ngủi này, đối với những người chân chính quan tâm tới nàng mà nói, tựa như địa ngục.

Nàng hốc mắt nóng lên, cơ hồ muốn rơi lệ, hận không thể lập tức cùng bọn họ tương nhận.

Lang Âm tiên tôn hơi ngước mắt lên, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi người, sớm tại lúc Ngao Tu xuất hiện, Ninh Hi liền âm thầm khởi động truyền âm pháp trận, hướng Lang Âm tiên tôn báo hiệu cầu cứu. Lang Âm tiên tôn ở bên trong huyết địa hải đảo hờ hững nghe ở ngoài vạn dặm ồn ào náo động, một kiếm chém rơi nhiều đầu ma tà tu, sau đó lập tức khởi động truyền tống pháp trận, về đến đại điện Nhàn Vân điện.

"Hải Hoàng Ngao Tu" ánh mắt hắn nhàn nhạt một chút, ngay sau đó rời đi, "Vũ Hoàng Lê Anh, Đế Loan Thiếu chủ Lê Khước..." Lang Âm tiên tôn giọng nói lạnh lùng, khóe miệng cong lên cười mỉa mai châm chọc, "Đều là những vị khách thường ngày chưa từng lui tới, hôm nay mới tới cửa nhận thân, không cảm thấy quá muộn sao?"

Ngao Tu thu liễm tâm thần, lấy lại ngạo khí cùng tôn nghiêm của Hải Hoàng, cất cao giọng nói: "Lang Âm tiên tôn lời này là ý gì? Chuyện của bổn tọa cùng Liễm Nguyệt đạo tôn không cần phải nói, cũng không có lý do gì nói dối, nàng với ta có ân, ta đối nàng có tình."

Lang Âm tiên tôn nhìn về phía Ngao Tu cười lạnh nói: "Các hạ có biết, nàng đã cứu bao nhiêu người?"

Ngao Tu ngẩn ra.

Lang Âm tiên tôn nói: "Tứ Di Môn hiện giờ nội môn đệ tử tám trăm sáu mươi bảy người, đều là nàng cứu, nếu mỗi người đều muốn lấy thân báo đáp báo ân, cũng không tới phiên các hạ."

Ngao Tu lại nói: "Chính là nàng nhận long lân của ta."

Lang Âm tiên tôn nói: "Tứ Di Môn có ba tòa cung điện đều là dùng để cất giữ những cái tặng lễ báo ân của họ, đợi lát nữa Ninh Hi dẫn ngươi đi tìm xem, nếu là không có, đó là vứt rồi."

Ngao Tu chưa từ bỏ ý định nói: "Nàng còn cho ta một sợi tóc đen."

Lang Âm tiên tôn nói: "Nàng cảm thấy tóc dài quá vướng víu, cứ mỗi trăm ngày liền cắt sửa một lần, nàng nếu có tâm, liền sẽ không dùng loại vật không có chút quý hiếm này lấy lệ ngươi."

Ngao Tu cắn răng nói: "Ta đối với nàng thâm tình một mảnh..."

Lang Âm tiên tôn ngắt lời nói: "Nàng sinh đến tướng mạo xấu, người khác đối với nàng tốt, nàng cũng sẽ không hướng chỗ khác mà tưởng, Hải Hoàng chỉ là một bên tình nguyện."

Ngao Tu: "...."

Từ Mạn Mạn: "...."

Ngao Tu thực không vui mừng, Từ Mạn Mạn cũng không vui mừng.

Từ Mạn Mạn xưa nay biết chính mình sinh đến bình thường, giới tu đạo có rất nhiều tuấn nam mỹ nữ, nhưng nàng tu đạo tư chất bình thường, tướng mạo cũng bình thường, thật cũng không phải xấu đế mức làm người vừa thấy đã sợ hãi, mà là bình thường đến làm người nhìn qua liền quên, hướng ba người quăng ra cũng không thể tìm thấy. Ngày ấy kết thành Kim Đan, Lang Âm tiên tôn vì nàng luyện chế một kiện pháp khí, đó là Liễm Nguyệt quan. Liễm Nguyệt quan có nhật nguyệt chi huy, rực rỡ lung linh, hoa mỹ vô cùng, mang quan này lên, nàng ở trong đám người đó tồn tại bắt mắt nhất. Nàng đạo hào "Liễm Nguyệt" hai chữ, đó là Lang Âm tiên tôn vì nàng sở lấy.

Người biết chuyện này, hiện giờ đều đã không còn nữa.

Từ Mạn Mạn kỳ thật cũng không để ý mình sinh ra đến bình thường, nhưng nghe thấy Lang Âm tiên tôn nói như vậy, nàng vẫn là có chút rầu rĩ không vui.

Lang Âm tiên tôn bác bỏ xong Ngao Tu, lại đem ánh mắt nhìn về phía Lê Khước, nhíu mày nói: "Lê Khước thiếu chủ tự xưng Nguyên cực trinh linh vì Liễm Nguyệt đạo tôn sở đoạt, vì sao không sớm sớm đến tìm nàng lý luận?"

Lê Khước nói: "Năm đó ta bị kẻ địch đuổi giết, thân bị trọng thương, khoảnh khắc gần chết bị bức niết bàn, mất đi ký ức, may mắn được Liễm Nguyệt đạo tôn cứu giúp, chỉ là lúc ấy nàng chưa hướng ta tiết lộ thân phận thật sự, ta tìm nàng trăm năm, hôm nay nhìn thấy Liễm Nguyệt quan này, mới biết thân thân phận thực sự của nàng."


Lang Âm tiên tôn sau khi nghe xong cười lạnh một tiếng: "Ngươi đối nàng hoàn toàn không biết gì cả, ngươi tìm nàng trăm năm, nhưng nàng lại chưa từng nhắc qua ngươi, nói vậy giữa các người không có thâm giao, càng không có thâm tình, ngươi cần gì phải tự mình đa tình vì nàng thủ tiết?"

Lê Khước nghe vậy, lời lẽ chính nghĩa nói: "Lang Âm tiên tôn lời này sai rồi, nam tử sinh ra tự nhiên muốn lấy thê vi tôn, nàng có thể bội tình bạc nghĩa, ta lại cần thiết một dạ đến già, đến chết không đổi."

Lang Âm tiên tôn thấy Lê Khước một bộ dạng tam trinh cửu liệt, trong lòng không nhịn được sinh ra một chút khó chịu, tay cầm kiếm bất giác nắm chặt, gân xanh mu bàn tay nổi lên, giọng nói cũng khàn đi vài phần. "Lê Khước thiếu chủ có điều không biết, Liễm Nguyệt đạo tôn sớm đã có đạo lữ, nàng đối với phong tục Đế Loan nhất tộc hoàn toàn không biết gì cả lúc đó mới phạm phải sai lầm, lấy Nguyên cực trinh linh của ngươi, cũng bất quá là một chút hiểu lầm."

Lê Khước kinh ngạc nói: "Nàng có đạo lữ, là ai?" hắn ánh mắt nghi hoặc ghét bỏ liếc nhìn Ngao Tu một cái.

Lang Âm tiên tôn lãnh đạm nói: "Đó là bổn tôn".

Từ Mạn Mạn hít một hơi thật sâu.

Ninh Hi lùi lại một bước.

Bốn vị tông môn chưởng giáo đưa mắt nhìn nhau.

Từ Mạn Mạn cảm thấy toàn thân tê dại, nàng trợn mắt há mồm nhìn Lang Âm tiên tôn, hợp tình hợp lý mà hoài nghi 一 hắn bị Huyết tông đoạt xá!

Hồi ức nhận thức Lang Âm tiên tôn hơn ba trăm năm, nàng hoàn toàn không nhớ nổi mình cùng đối phương từ khi nào từng có hành vi hoặc lời nói kết làm đạo lữ. Hắn vì cái gì muốn hướng trên người mình hắt bát nước bẩn, chẳng lẽ chính là vì khuyên lui Lê Khước?

Chỉ thấy Lê Khước trầm mặc một lát, chậm rãi nói: "Chẳng trách nàng trốn tránh ta, hóa ra là bởi vì ngươi..."

Lê Anh nhìn trầm ngâm sờ sờ cằm: "Không hổ là nữ đạo tôn chịu nhiều tiếng tăm nhất Đạo Minh ba ngàn năm, khiến cho thiên hạ anh kiệt cạnh tranh khom lưng, liền Lang Âm tiên tôn cũng quỳ gối dưới chân."

Từ Mạn Mạn: Không, ta không phải, ta không có, Thần tôn, ngươi nghe ta giải thích!

Lê Anh nói lại vỗ vỗ bả vai Lê Khước, thở dài nói: "Nếu Lang Âm tiên tôn mới là đạo lữ Liễm Nguyệt đạo tôn..."

"Vậy ngươi liền kêu hắn một tiếng huynh trưởng đi." Lê Anh thần tôn lẽ đương nhiên nói.

Lang Âm tiên tôn:???

Lê Khước biết nghe lời phải mà đối Lang Âm tiên tôn hành lễ: "Huynh trưởng."

Lang Âm tiên tôn lảo đảo một chút 一 Ở Huyết tông Phần Thiên Bộ giết bảy ngày, lần đâu tiên lảo đảo.

Lê Anh lẽ đương nhiên nói: "Lê Khước tuy rằng thân phận tôn quý, nhưng cho đạo tôn là nhỏ, cũng không tính ủy khuất."

Quần Ngọc phương tôn: "Sớm có nghe nói, Vũ tộc lấy thư vi tôn, một thê nhiều phu, liền Đế Loan Thiếu chủ cũng không có ngoại lệ..."

Thiên La yêu tôn: "Ta vốn tưởng rằng chính mình là tới tham gia một buổi tang sự..."

Tạ Chẩm Lưu: "Hiện tại thế nhưng lại muốn chuẩn bị mấy phần quà mừng...."


Di Sinh hành tôn: "Ta đại chịu chấn động...."

Từ Mạn Mạn bỗng nhiên cảm thấy, chết thật là một chuyện đẹp đẽ, không cần sống đối mặt cục diện kh/ủng bố như vậy. Không sai, Liễm Nguyệt đạo tôn đã chết, Liễm Nguyệt đạo tôn phong lưu lạm tình, bội tình bạc nghĩa, cùng Từ Mạn Mạn nàng có quan hệ gì đâu? Nàng chỉ là một cái người qua đường nhầm đường mà thôi...

Nàng cũng không nghĩ cái cải tử hoàn sinh gì, hiện tại thân thể này khá tốt, nàng nhanh chóng lập tức rời khỏi nơi này!

Từ Mạn Mạn nghĩ như vậy, thân thể đã thành thật mà chuyển hướng về phía cửa, nhưng mà Hải Hoàng Ngao Tu ở chính diện cản đường nàng đi.

Đang—đang—đang—

Tiếng chuông trầm xa xưa vang vọng từ ngoài truyền đến, Ninh Hi phục hồi tinh thần lại, đối Lang Âm tiên tôn nức nở nói: "Tiên tôn, thời gian đã đến."

Lang Âm tiên tôn vẻ mặt mệt mỏi nhắm mắt lại, giọng nói khàn khàn: "Đưa nàng nhập truyền thừa chi địa đi."

Hắn chỉ mong trận trò hề này nhanh chóng kết thúc.

Ninh Hi chịu đựng nước mắt gật gật đầu, giơ tay ra hiệu, mười sáu danh đệ tử thân truyền nâng hàn ngọc quan nặng nề lên hướng đi ra ngoài. Trên điện mọi người bị ngăn ở hai bên, nhường đường lớn dẫn ra cửa, mọi người đứng dậy đưa tiễn, cúi đầu bi ai.

Nhưng mà liền lúc hàn ngọc quan đi ra cửa, biến cố phát sinh. Một cỗ sóng to gió lớn bàng bạc chi lực từ không trung dựng lên, tu sĩ dưới Pháp Tướng khó có thể chống đỡ, đứng vững không xong, mười sáu danh tu sĩ nâng quan tài đứng mũi chịu sào, miệng phun ra máu tươi quỳ xuống. Cùng lúc đó, bốn năm đạo quang chói mắt mang theo mục đích bất đồng từ các hướng khác nhau đánh úp phía hàn ngọc quan.

"Cẩn thận!"

"Địch tập!"

"Sư tôn!"

"Thối lui!"

Bốn phương tám hướng giọng nói đồng thời truyền đến, vài cổ lực lượng đem hàn ngọc quan hướng khác nhau lôi kéo, đều là Pháp Tướng tôn sư lực lượng, hàn ngọc quan há có thể chịu đựng, bất quá là trong một tức, hàn ngọc quan liền chia năm xẻ bảy, một đạo bóng dáng màu trắng từ trong quan tài rơi xuống.

Từ Mạn Mạn phi thân bay lên, thất thanh nói: "Thi thể ta!"

Một đạo ánh sáng bạc bổ về phía Từ Mạn Mạn, Từ Mạn Mạn theo bản năng giơ tay lên hóa giải, nhưng mà lúc này nàng đang chiếm giữ cơ thể của người khác, không thể phát huy một thành* lực lượng nguyên bản của mình, tức khắc bị ánh sáng bạc đánh trúng bả vai, cả người bay ngược về phía sau, đập vào trên tường, miệng phun ra máu tươi.

(*10%)

Lúc này cổ lực lượng quỷ dị kia không biết từ đâu đến đã biến mất, giữa nhốn nháo hoảng loạn, mọi người rõ ràng mà nhìn thấy một nữ tử vồ lấy thi thể rơi ra từ hàn ngọc quan, lại bị Lang Âm tiên tôn một chưởng đánh bay. Tất cả ánh mắt đều tập trung ở trên người nữ tử kia, hoặc là nói, cỗ thi thể ở trong vòng tay nàng kia.

Không, căn bản không có cái thi thể gì, kia chỉ là một kiện đạo bào Liễm Nguyệt đạo tôn sinh thời mặc thường xuyên!

Lúc này Ninh Hi đã tiến đi lên, nàng vẻ mặt kinh hoảng, nghi hoặc cùng phẫn nộ, run giọng nói: "Thi thể sư tôn đâu! Đây là có chuyện gì!"


Từ Mạn Mạn vẻ mặt mờ mịt, nàng cũng muốn hỏi: Thi thể ta đâu!

Bốn vị tông môn chưởng giáo sắc mặt ngưng trọng, Di Sinh hành tôn nói: "Mới vừa rồi lực lượng tập kích quan tài ẩn chứa huyết quang hung lệ chi khí, tự nhiên cùng Huyết tông không thoát khỏi quan hệ."

Tạ Chẩm Lưu nhíu mày nói: "Chẳng lẽ là Huyết tông loạn trộm đi thi thể đạo tôn?"

Quần Ngọc phương tôn nói: "Huyết tông am hiểu luyện thi chi thuật, nếu là rơi vào trong tay Huyết tông chỉ sợ không dám tưởng tượng."

Thiên La yêu tôn nói: "Phương tôn nói rất là đúng!"

Ngao Tu ánh mắt nghi ngờ nhìn Từ Mạn Mạn: "Người này cực kỳ khả nghi, mới vừa rồi nàng nhào tới thi thể đạo tôn, trong miệng kêu....'Thi thể ta'?"

Mọi người ánh mắt đổ dồn lên trên người Từ Mạn Mạn, hoài nghi, thù hận, ánh mắt nhìn kỹ hận không thể đem nàng lột một tầng da.

Ninh Hi từ trong vòng tay Từ Mạn Mạn đoạt lại y quan của Liễm Nguyệt đạo tôn, mặt lạnh lùng chất vấn nói: "Ngươi là ai? Ta ban nãy liền chú ý tới ngươi, ngươi vẫn luôn ý đồ tới gần hàn ngọc quan, có phải hay không là Huyết tông phái ngươi đến cướp đoạt di thể sư tôn ta!"

Từ Mạn Mạn bị Lang Âm tiên tôn đánh một cái đến mức huyết khí cuồn cuộn, căn bản nói không ra lời, dừng ở trong mắt người khác càng có vẻ chột dạ.

Lang Âm Tiên Tôn từ từ tiến lên vài bước, ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm Từ Mạn Mạn, bỗng nhiên giơ tay vươn lên, một đạo gió mạnh quét hướng mặt Từ Mạn Mạn, lại không có tổn thương đến nàng, chỉ là đem khăn che mặt gỡ ra.

Phản chiếu trong mắt mọi người là một khuôn mặt tái nhợt khó giấu dung nhan minh diễm quốc sắc thiên hương, lông mày nàng hơi nhíu lại vì đau, hàng mi dài thấm điểm điểm trong suốt, tựa như hoa lan ngưng sương kết lộ, vốn là đôi mắt đen nhánh trong trẻo mờ mịt đầy sương mù, khiến người không nhịn được chìm sâu trong đó. Môi mỏng không huyết sắc nhấp nhẹ, tựa oán trách, lại như làm nũng, chỉ sợ là nam tử lãnh khốc nhất cũng sẽ đối với nàng sinh ra vài phần nhu tình.

Mỹ nhân như vậy dù cho là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân Quần Ngọc phương tôn trước mặt cũng không hề thua kém sắc đẹp, vô luận lag kẻ nào chỉ cần gặp qua một lần đều sẽ không quên, nàng không phải là cái hạng người vô danh, nhưng người ở đây lại là chưa bao giờ gặp qua nàng.

Lang Âm tiên tôn thần sắc phức tạp nhìn Từ Mạn Mạn, trầm giọng nói: "Ngươi là ai? Vì sao... có thể dùng Toại tâm như ý công."

Ninh Hi nghe vậy kinh ngạc: "Đây là công pháp độc môn của sư tôn! Sư tôn ngay cả ta cũng chưa từng truyền thụ qua!"

Theo bản thân Liễm Nguyệt đạo tôn nói, mặt công pháp này là nàng tuổi trẻ khi lăn lộn mù quáng nghĩ ra, hoa hòa lòe loẹt không thực dụng, bởi vậy chưa từng dạy cho đệ tử.

Từ Mạn Mạn gượng cười một tiếng, nàng cũng không nghĩ tới, chỉ là một cái giao thủ, khiến cho Lang Âm tiên tôn nhận ra công pháp của nàng, cũng khó trách, rốt cuộc lúc trước sáng chế mặt công pháp này, Lang Âm tiên tôn cũng là ra một phần lực.

"Ngươi rốt cuộc là ai!" Lang Âm tiên tôn trong giọng nói trầm thấp ẩn chứa một tia run rẩy cùng nôn nóng khó mà nhận ra.

"Ha ha ha..." Từ Mạn Mạn ôm vai, chậm rãi bật cười, "Chuyện đến nước này, ta cũng chỉ có thể nói ra chân tướng..."

"Thật ra, ta chính là Liễm Nguyệt đạo tôn..."

"Đạo lữ chân chính..."

Lang Âm tiên tôn: "...."

Bốn vị tông môn chưởng giáo: Vậy mà không có cảm thấy rất ngoài ý muốn....

Từ Mạn Mạn nói: "Liễm Nguyệt đạo tôn đã cứu mạng ta, ta mất đi ký ức, quên mất quá khứ của mình, nàng liền vì ta lấy tên, Diễm Nguyệt, cùng nàng là một đôi."

Từ Mạn Mạn nói: "Nàng đem công pháp chính mình truyền cho ta, cùng ta song tu."

Từ Mạn Mạn nói: "Nhưng nàng lo lắng nữ tử yêu nhau hậu thế bất dung, sẽ tổn thương đến ta, liền đối với các ngươi che giấu chuyện này."

Từ Mạn Mạn nói: "Ta biết các ngươi hoài nghi ta, nhưng ta là người trên đời này yêu nhất Liễm Nguyệt đạo tôn cũng là hiểu biết nhất, ta có thể chứng minh thân phận mình!"


Từ Mạn Mạn nói: "Liễm Nguyệt đạo tôn tên thật là Từ Mạn Mạn, đệ tử thương yêu nhất là Ninh Hi, thích nhất làm việc là ngẩn người, món ăn thích nhất là gà rừng nướng, ghét ăn cá nhất, nhưng thích ăn mặt thịt cá. Ngủ thích nằm bên phải, lúc tắm rửa thích ca hát, ngực có bớt...."

"Đủ rồi!" Lang Âm tiên tôn trầm giọng ngắt lời Từ Mạn Mạn thao thao bất tuyệt, trên Nhàn Vân điện tức khắc lâm vào bên trong xấu hổ yên lặng.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, bỗng nhiên cảm thấy, cái nữ tu tự xưng Diễm Nguyệt này, chỉ sợ mới là chân ái của Liễm Nguyệt đạo tôn, rốt cuộc nàng nói thật sự quá nhiều, ngay cả Ninh Hi, bây giờ ánh mắt nhìn Từ Mạn Mạn đều là có chút không đúng rồi.

Ninh Hi ngạc nhiên không chắc chắn tiến lên trước một bước, nhìn đôi mắt Từ Mạn Mạn, cái loại cảm giác quen thuộc cùng thân thiết khó giải thích này khiến nàng không tự giác mà tin lời nói đối phương.

"Ngươi... thật sự biết sư tôn ta?" Ninh Hi run giọng hỏi.

Từ Mạn Mạn nhìn Ninh Hi, trên mặt tràn đầy nụ cười yêu thương, ôn thanh nói: "Ninh Hi, kỳ thật ngươi nên gọi ta là sư nương..."

Ninh Hi nhớ tới bộ dạng trước đó nàng lần lượt muốn nói lại thôi, nhớ tới Ngao Tu, Lê Khước tự xưng cùng đạo tôn có tình cảm cũ, nàng vẻ mặt kích động phản bác, lúc này hết thảy đều có đáp án.

Thì ra là thế...

Nàng cảm thấy chính mình tìm được chân tướng rồi.

Lang Âm tiên tôn chống đỡ thân thể lung lay sắp đổ, lạnh lùng nói: "Nhất phái hồ ngôn!" hắn đánh gãy lời nói Từ Mạn Mạn, lại xoay người đối mọi người nói: "Hôm nay Nhàn Vân điện phát sinh dị biến, di thể đạo tôn không rõ tung tích, sợ rằng việc do Huyết tông làm. Còn thỉnh chư vị tạm lưu lại Tứ Di Môn, giúp đỡ bổn môn điều tra rõ việc này!"

Mọi người vội nói: "Lý nên như vậy."

"Ninh Hi, lập tức đóng cửa sơn môn, an bài khách thăm vào ở, tra rõ việc hôm nay."

Từ Mạn Mạn đỡ vách tường đứng dậy, thở gấp nói: "Ninh Hi, ta, ta..."

Lang Âm tiên tôn biểu cảm phức tạp nhìn về phía Từ Mạn Mạn.

Từ Mạn Mạn nói: "Ta muốn ở Tử Trúc Các..."

Ninh Hi theo bản năng liền phải đáp ứng, trên người Lang Âm tiên tôn truyền đến lạnh lẽo làm nàng kịp thời thanh tỉnh lại.

Không đúng, này cũng không phải là sư nương, sự tình còn không có điều tra rõ đâu...

Ninh Hi mất hồn mất vía mà từ ngoài điện đi vào, chỉ cảm thấy việc hôm nay phát sinh quá mức phức tạp ly kỳ, làm đầu óc nàng loạn thành một mảnh. Ai ở trên Nhàn Vân điện tác loạn, ai trộm đi di thể sư tôn, ai là đạo lữ sư tôn...

Ninh Hi vừa lơ đãng, suýt nữa đụng phải người vội vàng chạy tới.

Người nọ áo xanh tay áo rộng, nho nhã thanh tao, đúng là khoan thai tới muộn môn chủ Thần Tiêu phái, Minh Tiêu pháp tôn.

Minh Tiêu pháp tôn thần sắc vội vàng nói: "Ninh tu sĩ, ta có một việc cực kỳ quan trọng muốn tuyên bố..."

Ninh Hi sắc mặt đại biến, thất thanh hỏi: "Chẳng lẽ người cũng là đạo lữ sư tôn ta?"

Minh Tiêu pháp tôn: "???"

_____

Đôi lời: Một câu chuyện thiệt cảm lạnh mà:))

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK