• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Cao nhân: người ưu tú, xuất sắc

Vượt ải phó bản rất nhanh, bởi vì có cao thủ hỗ trợ, một địch mười, bất khả chiến bại.

Chu Mông Mông trở về thành trả nhiệm vụ, lúc này trong đội có người nói: Quay Về Phía Đông, đi khai hoang không?

Tiếp theo giây, Chu Mông Mông đã thấy [Quay Về Phía Đông] ở kênh bạn tốt hỏi cô: Mông Mông, em có đi không?

Cô nhìn tướng quân giáp đỏ đứng cạnh mình trên màn hình, bĩu môi.

Mông Mông Trư: không đi, lát nữa em còn muốn ngủ.

Tiếp theo, trong kênh chat đội, Quay Về Phía Đông nói: Không đi.

Hạt Mưa To: Vì sao? Vì sao? Đại thần người không đi thì chúng tôi đi cũng không có ý nghĩa gì a!!!!!

Cây Tinh Linh: nhưng mà, cậu không đi, lấy ai chỉ huy đây? Những người khác đều không thể dựa vào được!!!!!

Quay Về Phía Đông: để Lão Mạc chỉ huy đi, tôi muốn đi theo Mông Mông.

Anh ta vừa nói những lời này, cả đám trong đội liền kích động không thôi.

Cây Tinh Linh: đại thần Quay Về, người không công bằng!!!!! ~~(>_<~~

Hạt Mưa To: Này này, hẹn họ à? Có cần tiểu nhân bưng nước châm trà không? *^^*

Cây Tinh Linh: Nước tiểu nước tiểu kia, cậu thật đáng khinh~

Hạt Mưa To: Không được gọi tôi là nước tiểu, đồ yêu tinh ngàn năm!!!!

Cây Tinh Linh: Than ôi, tôi rủa cậu mỗi ngày, hạt mưa to tè dầm mỗi ngày!!!!!

Hạt Mưa To: Đồ trứng thối lăn đi chỗ khác, đi!!!!!!!

Cây Tinh Linh: ta đây không có trứng, đồ ngốc!!!!!!

------

Mông Mông Trư: ( ̄.  ̄) Anh Đông, chúng ta nên rút lui thôi!

Lão Mạc Tây Bính: đi đi, đi đi, đôi oan gia này tạm thời chưa cãi nhau xong đâu, hai người cứ đi trước đi.

Quay Về Phía Đông: Người anh em, vất vả rồi.

Chu Mông Mông lặng lẽ rời khỏi đội, lập lại đội với Quay Về Phía Đông, đang định ra ngoài thành làm nhiệm vụ quán trà, sau đó out game đi ngủ. Cô vừa mới bước đến cầu trước thành Trường An, chợt thoáng nhìn thấy một nam nhân vật áo đen tóc bạc cưỡi bạch mã đi qua bên cạnh mình, quá kinh hãi, cô cũng không nghĩ nhiều bám theo sau anh ta, cứ như vậy mà theo sát.

Thẳng cho đến lúc đứng cạnh quán trà, người kia mới nhảy xuống. Chu Mông Mông vội vàng kick vào đầu người kia, xem chút trang bị của người đó, tuy xem trộm không được tốt cho lắm nhưng vừa thấy cô liền hoảng sợ, điểm trang bị thế mà cao hơn 6000, cùng cấp bậc với Quay Về Phía Đông, phải biết rằng chơi game hơn một năm nay, ngay cả 5000 cô còn chưa tới.

Hơn nữa, người này luyện cùng môn phái giống cô, Đường Môn. Trong game Kiếm Hiệp được chia làm chín môn phái: Thiếu Lâm, Thất Tú, Tàng Kiếm, Thiên Sách, Thuần Dương, Ngũ Độc, Vạn Hoa, Đường Môn, Minh Giáo. Trong đó, Thiếu Lâm không thu nhận nữ đệ tử, Thất Tú không thu nhận nam đệ tử, khác môn phái đều có ba nhân vật cho người chơi lựa chọn: Thành nam, Ngự tỷ cùng Tiểu muội.

Chu Mông Mông chơi loại nhân vật Tiểu muội phái Đường Môn, ngay từ đầu cô đã chọn Đường Môn, đơn giản bởi vì môn phái này phải kiếm ba dặm mới ra, có vẻ mới mẻ. Sau đó chơi lâu cô lại cảm thấy thao tác phái Đường Môn thật sự khó nhằn, nhưng cũng rất thú vị, dần dần biết sử dụng ám khí, lại phải kết hợp hoàn mỹ giữa công trong thủ ngoài khiến môn phái càng hấp dẫn.

Mà người trước mặt lúc này là một thân trang bị cao cấp, sau lưng còn mang theo cây cung cam cấp 80, mái tóc bạc dài óng ánh, trang bị trên trán còn gắn thêm một đóa hoa phượng vũ trắng ngần, đẹp trai quyến rũ không nói nên lời. Về phần thân hình cao to khỏi phải nói, Mông Mông Trư đứng bên cạnh người ta chỉ với tới ngực.

Chu Mông Mông nhìn nam nhân vật đẹp trai trên màn hình, thoáng nhìn qua tên của người đó, không khỏi nở nụ cười, thực vô sỉ chat vào kênh chat gần: Nuôi heo, nhà anh nuôi mấy con heo rồi?

Một lát sau, người kia dường như mới phản ứng lại.

Người Nuôi Heo: Vừa rồi cô đi theo tôi là muốn hỏi câu này?

Chu Mông Mông cứng họng, ngay sau đó rất tự tin trả lời: Không được sao?

Người Nuôi Heo:......

Đúng lúc đó Quay Về Phía Đông cũng đi tới cạnh quán trà, thấy Mông Mông Trư cùng một người tên "Người Nuôi Heo" phái Đường Môn nói chuyện phiếm, ngay tại kênh chat đội hỏi: Mông Mông, hai người quen nhau à?

Anh vừa hỏi xong, Mông Mông Trư liền mời Người Nuôi Heo vào tổ đội. Lúc này, trước máy tính, ánh đèn huỳnh quang chiếu sáng khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn, gương mặt vốn hiền lành, lúc này lại lộ ra nụ cười gian xảo.

Mông Mông Trư: Nuôi Heo, tôi thấy anh trang bị tốt như vậy, thao tác nhất định cũng rất thành thạo nhỉ?

Người Nuôi Heo: Cũng bình thường thôi.

Mông Mông Trư: Đừng khiêm tốn như vậy, hay chúng ta đánh cược một ván, anh có dám không?

Quay Về Phía Đông: Mông Mông, em......

Mông Mông Trư: Anh Đông, anh đừng lên tiếng, em đang cùng người ta thương lượng.

Quay Về Phía Đông biết con bé Mông Mông này lại muốn bắt mình làm chuyện xấu, vốn nghĩ rằng người kia sẽ không dễ dàng đáp ứng. Ai ngờ, người này......

Người Nuôi Heo: Đánh cược gì?

Chu Mông Mông thấy cá lớn mắc câu, không khỏi cười thầm: "Thật là hai kẻ ngốc, nhanh như vậy đã vào tròng."

Ngón tay cô gõ gõ, viết: Anh cùng người này tỷ thí 3 trận, thắng 2 trên 3 trận liền thắng, nếu thua phải đưa 10 ngàn vàng cho đối phương, thế nào?

Quay Về Phía Đông: Tráng sĩ xin hãy cân nhắc kỹ lưỡng.

Mông Mông Trư: Anh Đông, anh nói không đúng rồi, người ta đâu yếu như vậy nha →.→

Quay Về Phía Đông thấy phép khích tướng như thế hẳn là có tác dụng không lớn. Đương nhiên, người bình thường sẽ không đáp ứng loại cá cược này cùng người xa lạ. Nhưng, Người Nuôi Heo hiển nhiên không nằm trong số những người bình thường kia.

Người Nuôi Heo: Được, có quy tắc gì không?

Mông Mông Trư: Không có nha, cho dù thắng cũng phải đánh người đó nằm bẹp dí dưới đất mới thôi! (*^__^*)

Người Nuôi Heo: Vậy bắt đầu đi.

Cũng ngay tại lúc Quay Về Phía Đông rời khỏi đội ngũ, chuẩn bị cùng Người Nuôi Heo chiến đấu, Mông Mông Trư còn nói một tiếng: Đợi chút, em muốn tìm vài nhân chứng.

Quả nhiên, người chơi khác vốn đang bận việc tứ phía bỗng thấy trên kênh thế giới có người hô to: Mọi người mau đến xem, đệ nhất cao thủ Quay Về Phía Đông ở ngoài thành Trường An tỷ thí với Người Nuôi Heo phái Đường Môn, trò hay không thể bỏ qua!!! Không hay không lấy tiền!!! Mau mau đến xem!!!!!!!

Thấy vậy mấy người muốn xem trò vui đều chạy tới, ở kênh chat gần bắt đầu thảo luận.

Phong Lưu Một Lần: Cái gì, Quay Về Phía Đông muốn tỷ thí? Người kia không phải tìm chết sao!!

Tiểu La La: Đại thần!! Đại thần!!! Tôi rốt cục cũng được gặp đệ nhất đại thần, chao ôi, hạnh phúc quá đi ~~~~

Tiền Tiền Tiền Thiệt Nhiều: Sặc, vừa rồi nếu không nghe nhầm, là Quay Về Phía Đông VS Người Nuôi Heo hả? Người Nuôi Heo kia có phải có một khoảng thời gian với sức mạnh siêu nhân thần tốc vọt lên top 10 cao thủ không?

Ta Là Hòa Thượng Ta Sợ Ai: Cái này tôi cũng nghe nói qua, nhìn vũ khí cam lấp lánh kia, hẳn chính là người kia!!!!!

Ai Nha Mẹ Ơi: Lau nước miếng, trước khi lên thiên đường có thể nhìn thấy no.1 PK no.10, thật kích động muốn tè ra quần!!!!!

*PK: tỷ thí

......

Trong chốc lát, các kênh chat đều náo nhiệt tưng bừng, Chu Mông Mông nhìn khí thế thảo luận bừng bừng này cảm thấy thật vừa lòng.

Tuy nhiên, sự hài lòng này còn chưa duy trì được ba giây, liền đổi thành kinh ngạc.

Người Nuôi Heo: Nếu nhiều người như vậy đến làm chứng, tôi muốn thêm lợi ích.

Chu Mông Mông tuy là ngạc nhiên, nhưng cũng rất nhanh khôi phục bình tĩnh, dù sao không thể nghi ngờ người này có thể lật lọng không đưa bạc cho bọn cô được. Phải biết rằng, Quay Về Phía Đông luôn là đệ nhất cao thủ ngồi trên ngai vàng bảng xếp hạng nửa năm. Này, chẳng qua hạng 10, có thể rất mạnh nhưng cũng chỉ có thể 1 giây liền chết!

Mông Mông Trư: Anh nói đi.

Người Nuôi Heo: Tôi thắng, cô làm đồ đệ của tôi.

Xi, dựa vào, đây không phải rõ ràng là muốn nhốt lại nuôi dưỡng giấy sao? Mày liễu nhíu chặt, bỗng chốc Chu Mông Mông thấy lạnh toát sống lưng, loại cảm giác này thực không ổn.

Mà lúc này, Quay Về Phía Đông lại nói: Mông Mông, em không muốn thì đừng nhận.

Chu Mông Mông sao có thể dễ dàng nhận thua như vậy, huống chi lần này còn liên quan đến danh dự anh Đông của cô, nếu chỉ mình cô nhượng bộ, việc gì phải sợ hắn chứ.

Mông Mông Trư: Được, nhưng mà anh thua phải đưa cho tôi 10 ngàn vàng! Có đồng ý hay không?

Người Nuôi Heo: Đến đây đi.

Anh ta vừa nói xong, không khí xung quanh cũng nhanh chóng tăng vọt tới đỉnh.

Tỷ thí, sau khi khiêu chiến 15 phút, thắng bại đã rõ.

Tất cả mọi người không thể tin được hai mắt của mình, đường đường là một Thiên Sách Thần Quân, cứ...... cứ như vậy mà thua? Chu Mông Mông ở trước máy tính hoa mắt choáng váng, vừa rồi tên kia ẩn thân cũng thật rất đáng nể, đảo mắt liền lập tức đánh sang Quay Về Phía Đông, sau đó...... sau đó, cô cũng không thấy rõ Người Nuôi Heo thao tác như thế nào, thắng bại liền đã rõ! Hơn nữa, khủng bố nhất chính là chỉ đánh hai trận, đều là hai lần khi anh ta chỉ còn một chút máu liền công kích đánh trả Quay Về Phía Đông đến chết, mỗi lần đều dùng chiến lược khác nhau, ngay cả để lại cho Quay Về Phía Đông một cơ hội cứu vãn cũng không để.

Ngay tại lúc cô hết sức choáng váng, trên màn hình đột nhiên nhảy ra một khung thông báo, hiển thị "Người Nuôi Heo muốn thu ngươi làm đệ tử, đồng ý hay không",

Chu Mông Mông hoàn hồn, vội vàng chat với Quay Về Phía Đông, không thể tin hỏi: anh Đông, anh đây là nhường sao? Phải không? Phải không?

Quay Về Phía Đông: Không phải, là cậu ta quá mạnh.

Chu Mông Mông ngửa mặt lên trời hét lớn:"Ta thế mà cũng có lúc bị hớ, không thể tha thứ ah~~~~~~~~!"

Đúng lúc có người về phòng, Phó Xuân Xuân vừa mới đi vào, chợt nghe thấy tiếng rống lớn, không khỏi hoảng sợ: "Gặp quỷ ah, cậu rống cái gì!"

Chu Mông Mông từ trên giường nhìn xuống, thấy Phó Xuân Xuân, thở dài: "Xuân Xuân, cậu rốt cục cũng về rồi, mình muốn chết!!!"

"Này này này, đêm hôm khuya khoắt đừng nói mấy câu điềm xấu ấy!" Phó Xuân Xuân tức giận trừng mắt liếc cô một cái, lại thấy một đống quần áo ướt sũng trên mặt đất, nhìn Chu Mông Mông nói: "Cậu lại vất quần áo lung tung! Cũng không ngại bẩn nhỉ."

"Mình muốn giặt." Chu Mông Mông nhìn xuống khung hiển thị kia, mở khung chat, gõ: Tôi bị cảm, đau đầu quá, out đây, bye bye.

Nói xong, cô cũng không giữ lời đóng máy tính, hừ lạnh một tiếng: "Bổn cô nương tốt như vậy mà phải bao nuôi sao? Nằm mơ đi!"

Phó Xuân Xuân nhặt bộ quần áo dưới đất lên bỏ vào chậu, ngẩng đầu thấy cô ỉu xìu một khối, hỏi: "Cậu lại chọc ai rồi à?"

"Đâu phải, có người muốn nhận mình làm đồ đệ." Chu Mông Mông ngồi trên đầu giường, có lẽ vừa rồi quá tập trung vào trận đánh, ban đầu có hơi choáng váng, bây giờ lại càng đau, cổ họng từng đợt ngứa ngáy khó chịu. Cô bước xuống giường, định rót một một ly nước ấm, mới đứng lên bỗng cảm thấy vô lực suýt ngã, cũng may có Phó Xuân Xuân đứng ở bên cạnh, nhanh chóng đỡ cô.

"Ai nha, cẩn thận chút!" Phó Xuân Xuân hai tay đỡ cô, vừa nâng mắt liền thấy hai gò má Chu Mông Mông đỏ ửng bất thường, đưa tay sờ trán cô: "Nóng quá, cậu không phải bị sốt chứ?"

Chu Mông Mông được cô dìu đến ngồi trên ghế, rất khó chịu nói: "Không biết nữa, nhưng thấy có chút khó chịu."

Mặc dù Phó Xuân Xuân có khuôn mặt trẻ con nhưng lại tinh tế như người lớn, cô mở ngăn kéo của mình lấy nhiệt kế ra, dùng nước rửa sạch, lau khô rồi vẩy vẩy vài cái, sau đó mới nhìn Chu Mông Mông nói: "Mình kiểm tra cho cậu một chút, nâng cánh tay trái lên."

Chu Mông Mông ngoan ngoãn nâng cánh tay trái lên, Xuân Xuân kéo áo đặt nhiệt kế vào. 5 phút trôi qua, Phó Xuân Xuân lấy nhiệt kế ra, vừa thấy không khỏi nhíu mày: "38°2, hơi sốt."

Chu Mông Mông đang ngơ ngơ ngẩn ngẩn bỗng nhiên hoàn hồn, có chút không biết làm sao, lo lắng nói: "Cậu có phải đo sai rồi không? Mình như thế nào có thể bị sốt? Mình làm sao......" Cô dừng lại, nhỏ giọng nói thầm: "Mình làm sao có thể bị sốt."

"Không sai đâu, mình đưa cậu đến phòng y tế kê thuốc." Phó Xuân Xuân từ tủ quần áo của Mông Mông lấy ra áo khoác đang muốn giúp cô thay, quay đầu liền thấy Chu Mông Mông nước mắt ngắn nước mắt dài, trên mặt lộ ra ủy khuất.

Phó Xuân Xuân nhất thời mờ mịt, lau mặt cô, hỏi: "Đây là sao vậy?"

Chu Mông Mông lắc đầu: "Mình không đi bệnh viện."

"Như thế nào có thể không đi?" Phó Xuân Xuân thở dài.

Chu Mông Mông nắm lấy tay cô, ngẩng đầu: "Xuân Xuân, mình không muốn đi."

Phó Xuân Xuân cũng không muốn miễn cưỡng, tuy rằng không biết cô bạn bị làm sao, nhưng cũng không có cách nào: "Mình đây đưa cho cậu ít thuốc cảm, cậu trước uống tạm, nếu thật sự không thấy thoải mái thì phải đi phòng y tế, biết không?"

Chu Mông Mông từ nhỏ vốn không có mẹ, Phó Xuân Xuân lại lớn hơn cô tuổi một tuổi, từ lúc học trung học đến lúc biết tự chăm sóc bản thân, cô vẫn luôn coi cô ấy là chị gái. Cho nên, trong lòng có cái gì cũng đều nói cho cô ấy biết, nhưng bây giờ cô chưa dám kể chuyện này. Vì thế, chỉ gật đầu: "Ừ."

Phó Xuân Xuân lấy ra viên thuốc, rót cốc nước ấm, đưa cho cô. Chu Mông Mông nhìn viên thuốc màu trắng, theo bản năng đặt một tay lên bụng, do dự nhận lấy cốc nước trong tay Xuân Xuân uống một ngụm, xong đem viên thuốc bỏ vào miệng.

Nhìn cô uống thuốc xong, giọng Phó Xuân Xuân cũng nhẹ ra: "Giờ cậu lên giường nghỉ ngơi đi, thấy khó chịu thì gọi mình."

"Ừ." Chu Mông Mông vừa xoay lưng lại liền đưa tay lên miệng, đem viên thuốc kia lặng lẽ nhổ ra. Sau đó, cô lên giường, với tay lấy khăn giấy gói viên thuốc lại nhét vào dưới gối.

Nhìn Chu Mông Mông đã ngoan ngoãn nằm trên giường, Phó Xuân Xuân mới bắt đầu chuẩn bị đi rửa mặt rồi giúp Mông Mông giặt quần áo, bỗng cửa phòng đột nhiên có người gõ cửa.

Phó Xuân Xuân quay lại, không khỏi có chút ngạc nhiên.

"Em Chu Mông Mông ở phòng này phải không?"

"Dạ vâng." Phó Xuân Xuân đứng ở cửa nhìn thấy người kia cầm theo một túi giấy, một cô gái áo trắng diện mạo thanh tú, hỏi: "Xin chào, Mông Mông vừa ngủ, cô tìm cô ấy có chuyện gì không?"

Cô gái áo trắng chỉ chỉ túi giấy trên tay, nhìn Phó Xuân Xuân cười nói: "Tôi giúp người ta gửi đồ."

Chu Mông Mông còn chưa ngủ, nghe thấy có người nhắc tới mình, ngồi dậy nhìn ra phía cửa. Nhưng cô căn bản không biết cô gái xa lạ này.

Tuy nhiên cô gái đó lại mang túi đồ đặt trên bàn phòng ngủ, nói: "Mông Mông bị cảm, có người rất lo lắng, vội vàng gọi điện thoại cho tôi. Bởi vì thân phận người đó không thể đến phòng ngủ nữ sinh cho nên đặc biệt nhờ tôi tới làm đại sứ, sang an ủi một chút." Cô gái nói đến đây, tầm mắt nhìn về phía Chu Mông Mông đang ngồi trên giường.

Chu Mông Mông cau mày, vẻ mặt nghi hoặc.

Phó Xuân Xuân ở một bên nghe xong cũng hoang mang:"Mông Mông vừa mới bị sốt, như thế nào đã có người biết cô ấy bị cảm? Cái này cũng thần kỳ quá đi? Tôi có thể hỏi một chút... vị cao nhân kia là ai không?"

Cô gái thấy Xuân Xuân hỏi, nở nụ cười, cũng không trả lời, mở túi giấy lấy ra một bình giữ nhiệt, đặt trên bàn: "Đây là si rô gừng, uống vào có tác dụng giải cảm, trong túi còn có mấy hộp vitamin, cô xem trên giấy có hướng dẫn. Nếu cô thật sự thấy khó chịu, thì gọi người kia đưa cô đến bệnh viện đi."

Tác giả giải thích một chút:

Quay Về Phía Đông trong game Kiếm Hiệp thuộc phái Thiên Sách, chuyên môn dùng thương dài tấn công gần, máu so với các phái khác thường cao hơn, có thể lập tức chiến đấu.

Người Nuôi Heo thuộc phái Đường Môn dùng ám khí cùng cung nỏ đánh xa là chính, có kỹ năng tàng hình.

Nói thật, Đường Môn đấu với thiên sách nếu thao tác không tốt, quả thật phải chịu thiệt hơn rất nhiều, huống chi trang bị hai người đều lợi hại như nhau. Nhìn trời, ta đây là đang nói Quay Về Phía Đông chỉ thường thôi sao? Do dó ghi chú rõ, kỳ thật anh ta rất mạnh, rất mạnh!!!!!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK