• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Ye

Beta: Huynn

***

Chương 3. Gặp được đồng loại.

Bên ngoài vang lên từng tiếng tru đặc trưng của bộ lạc sói, mang theo sát khí nồng đậm.

Ninh Phỉ trốn ở sau bụi cây nhìn ra ngoài, đếm từng đôi mắt xanh lục giống như những bóng ma đêm khuya.

Tổng cộng có bảy con sói!

Bảy con? Nghe có vẻ quen tai ha…

Ninh Phỉ vội vàng lắc lắc đầu, ném suy nghĩ không hợp hoàn cảnh ra khỏi đầu.

Việc anh cần phải làm bây giờ là ngăn cản đám sói hoang này vào hang động. Chỉ cần một con tiến vào thôi, đoán chừng mạng nhỏ của anh khó mà giữ nổi.

Nếu có vũ khí ở đây thì tốt biết mấy…

Bầy sói lại tiến gần về phía Ninh Phỉ, những cặp mắt xanh lục sáng lập lòe trong đêm tối, khiến người ta sởn tóc gáy.

Ninh Phỉ có chút buồn bực, anh đi một đường đến đây đều không nhìn thấy dấu vết của sói, vậy mà vừa mới tới đây một ngày đã bị bầy sói đánh hơi ra? Chẳng lẽ hang động này là của chúng nó? Không phải chứ…

Bầy sói thấy ánh lửa thì có chút chần chừ, không dám tiến lên phía trước. Nhưng từng con đều đang nóng lòng đè thấp chân trước, chỉ cần tìm được cơ hội sẽ lập tức nhào tới, cắn một nhát vào cổ Ninh Phỉ.

Sói là kẻ trung thành tuyệt đối với chủ nghĩa cơ hội trên thế giới này, đừng nói hiện giờ trước mặt anh có hẳn một đám theo chủ nghĩa cơ hội.

Ninh Phỉ cảm thấy đầu mình bắt đầu đổ mồ hôi, mồ hôi lạnh theo tóc mai tụ lại trên má, trôi theo cằm, nhỏ giọt.

Không thể thả lỏng dù chỉ một khắc, anh tuyệt đối không thể để cho đám này có cơ hội tiến vào cửa hang!

Chờ đến rạng sáng…

Chỉ cần chờ đến rạng sáng, các loài động vật nhỏ ăn cỏ sẽ thức dậy, đánh lạc hướng sự chú ý của đám chủ nghĩa cơ hội này, cho đến lúc đó…

Giờ anh muốn bỏ hang động chạy lấy người!!!

Ninh Phỉ bắt đầu hối hận vì đã dọn dẹp nhà sạch sẽ, anh vừa có chút phân tâm, bầy sói đã tiến lại gần thêm vài bước.

Anh huơ huơ cây đuốc đe dọa, nhưng bầy sói cũng không lùi bước, có thể là đã nhận thấy anh chỉ có một thân một đuốc, cho nên vẫn gầm gừ tiến lại gần.

Nếu bây giờ anh trốn vào không gian, vậy lúc đi ra thì có thể rơi thẳng vào ổ sói luôn không?

Ninh Phỉ nhíu mày ngẫm nghĩ.

Không được, không thể trốn vào không gian, làm như vậy mới thực sự bị gói thành sủi cảo mời đám sói xơi. Tuy rằng thể lực thể chất của bản thân đều không bằng lúc trước, nhưng có còn hơn không! Nếu có thể chạy đi, lại trốn vào không gian, ít nhất bầy sói không biết phải đi đâu để tìm mình.

Một cái đầu sói xám lớn ở phía sau bầy sói đột nhiên tru lên, hai con phía trước lập tức nhận lệnh, vọt thẳng về phía Ninh Phỉ.

Cơ thể Ninh Phỉ xoay tròn, tay trái cầm đuốc trực tiếp đập vào mặt một con sói, tay phải cầm gậy gỗ giơ cao, dùng sức nện thật mạnh vào phần eo của con sói còn lại.

Sói là loài đầu đồng đuôi sắt nhưng eo đậu hủ, bị cái đuôi quét một cái có khả năng nằm mất mấy ngày, nhưng phần eo là nhược điểm duy nhất của chúng nó.

Hai con sói kia mếu máo tru tréo chạy về, trong đó con bị anh đập ngang bụng nằm quằn quại trên mặt đất, kêu rên nửa ngày sau mới run run rẩy rẩy đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía Ninh Phỉ mang theo chút sợ hãi, hai chân sau kẹp chặt cái đuôi.

Con còn lại thì cọ sạch nhúm lông bị đốt khét trên mặt, nó bị Ninh Phỉ chọc giận, không ngừng thấp giọng gầm gừ, chờ thời cơ để xông lên lần nữa.

Bởi vì vừa gõ đầu một con sói, cho nên lửa trên cây đuốc có chút nhỏ bớt, điều này làm lòng anh càng thêm bất an. Đã không còn cây đuốc làm vật uy hiếp, sự an toàn của anh càng không được bảo đảm. Hơn nữa nếu lúc này anh dám lui về phía sau một chút để lấy cây đuốc khác, có khả năng sẽ bị bầy sói trực tiếp ép vào hang động bao vây lại.

Đột nhiên, con sói kia có chút bồn chồn, nó không ngừng nhìn về đâu đó trong núi rừng, miệng thấp giọng gầm gừ.

Lại là ông lớn nào tới nữa??

Ninh Phỉ muốn điên lên rồi!

Anh đi vào thế giới này hơn nửa tháng, lần đầu gặp được tình huống nguy cấp như thế này! Cứ như ông trời ngứa mắt anh sống quá thoải mái, cứ một hai phải ném cho anh mấy cái phó bản sinh tử mà chơi.

Có vẻ uy hiếp của ông lớn bị núi rừng che phủ kia có chút khủng bố, con sói đầu đàn bắt đầu chỉ huy đàn sói lui dần về phía sau.

Nhưng cũng chỉ lùi lại mấy bước mà thôi.

Một cái đầu hổ thật lớn ở trong rừng yên lặng lộ ra.

Ninh Phỉ thấy đầu con hổ trắng lớn kia, đột nhiên yên tâm.

Thế giới động vật chia làm hai loại, một loại là có trí tuệ có thể biến thành người, một loại còn lại giống như bầy sói trước mắt, chỉ thuần túy là động vật hoang dã. Hai chủng loại bất đồng sau khi gặp nhau, thú nhân có thể biến thành người sẽ tự nhiên mà kết đồng minh.

Hơn nữa bọn họ cũng biết phân biệt đâu là thú nhân, đâu chỉ là dã thú bình thường.

Con hổ trắng lớn kia, là thú nhân!

Sói hiển nhiên là sợ hổ, nhưng chúng nó hơn ở số lượng, điều đó làm cho chúng như có thêm lá gan muốn quyết đấu với hổ trắng.

Hổ trắng lớn từ xa đi đến, trong miệng phát ra tiếng gầm uy hiếp.

Sói đầu đàn đột nhiên tru lên, mấy con sói bên cạnh nó nhanh chóng lao về phía hổ trắng, tạo thành vòng bao vây nó vào bên trong.

Nhân cơ hội này, Ninh Phỉ vội vàng quay về hang động, đổi sang một cây đuốc lớn hơn, sau đó xách theo gậy gộc vọt ra. Lần này nếu không tiêu diệt bầy sói, sợ là sau này anh chỉ có thể sống trong nỗi sợ bị đàn sói tấn công!

Loại trải nghiệm ấy cũng không vui cho lắm…

Năm đó bởi vì anh sơ sẩy một chút, sau đó lại được chiến hữu cứu về. Trải nghiệm như vậy tốt nhất là đừng xảy ra lần hai.

Hổ trắng vung vẩy đuôi, sự khinh thường tràn ngập trong đôi mắt màu vàng kim kia, nó ngẩng đầu nhìn về phía Ninh Phỉ, thấp giọng kêu vài tiếng.

Ninh Phỉ sửng sốt, anh hình như hiểu được lời hổ trắng nói.

Đối phương đang nói: “Còn đánh không?”

“Lên!!” Ninh Phỉ quát lớn, cây đuốc trong tay trực tiếp ném về phía con sói cách anh gần nhất! Lông con sói kia bắt lửa, phát ra tiếng tru thê lương, ngay sau đó gậy gỗ mang khí thế ngàn quân đập ngay vào eo nó!

K.O!!

Bầy sói rối loạn trong nháy mắt, nhưng lập tức phản ứng lại, chia thành hai nhóm, lần lượt lao về phía Ninh Phỉ và hổ trắng.

Hổ trắng bất ngờ nhảy lên, nhắm vào con sói đầu đàn!

Tiếng chém giết cùng tiếng kêu rên thảm thiết vang vọng khắp chốn rừng sâu vốn dĩ yên tĩnh, khiến đám động vật nhỏ săn mồi ban đêm kinh sợ, trực tiếp trốn ngay tại chỗ. Chúng âm thầm theo dõi trận chiến, hy vọng chiếm được ít cơm thừa bỏ bụng.

Sự linh hoạt khéo léo của linh miêu được Ninh Phỉ phát huy vô cùng nhuần nhuyễn, tuy hiện giờ anh đã không còn thân thể cường tráng như trước, nhưng lại có thân thể nhanh nhạy cùng đôi mắt có thể nhìn rõ mọi vật trong đêm, từng ấy lợi thế có thể đền bù chút khuyết điểm hiện tại của anh.

Gậy gỗ trong tay anh vang lên từng tiếng xé gió, một tấc dài một tấc mạnh* cũng không phải vô lý, chỉ cần có con sói nào lăm le tới gần, cây gậy lập tức vung thẳng vào eo nó! Tiếng va chạm của gậy với da thịt làm đám sói xung quanh anh hơi lùi bước, chúng nó chưa bao giờ gặp địch thủ nào ra tay tàn độc như thế!

*Một tấc dài một tấc mạnh: “dài thêm một tấc, mạnh thêm một tấc” sử dụng trong Thương Bối Quyền - võ thuật Trung Hoa.

Rõ ràng ngay từ đầu, chúng nó không thèm để ý một thú nhân linh miêu vào mắt.

Tuy đối phương là thú nhân, nhưng cũng chỉ là một con linh miêu mà thôi.

Nhưng hiện tại chúng nó biết mình sai rồi, dù chỉ là một con linh miêu, cũng có để đánh chúng vừa lăn vừa bò trên đất!

Con hổ trắng bên kia càng đánh càng hăng, bởi sói đầu đàn đã bị nó cắn toàn thân là máu, giãy giụa yếu ớt muốn chạy trốn.

“Một con cũng không được thoát!!” Ninh Phỉ thét lên, trở tay đánh vào đầu một con sói khác.

Một người một hổ phối hợp ăn ý, một bầy sói nhỏ không có con nào thoát được, tính đến khi con cuối cùng run rẩy mất đi sinh mệnh trong miệng hổ trắng cũng chỉ vừa trôi qua nửa giờ thôi.

Hổ trắng đến gần Ninh Phỉ, đầu lông xù xù dính vài vết máu cọ cọ lên eo Ninh Phỉ.

Ninh Phỉ nhìn xác sói đầy dưới đất, hưng phấn không còn cảm thấy mệt nữa. Tay cầm gậy chỉ: “Mày có thể ăn bao nhiêu?”

Hổ trắng tùy tiện kéo xác một con sói sang một bên, cắn xé da lông bắt đầu nhai nhai.

Ninh Phỉ đi đến trước mặt sói đầu đàn, dùng sức kéo đầu của nó. Đây là con lớn nhất trong đàn, nhìn qua cũng phải 120 - 130 cân, chỉ là da lông đã bị hổ trắng cắn nát, sợ sẽ không lột ra được gì…

Hơn nữa mùa hè là mùa động vật thay lông, lông mà loang lổ thì cũng không có mỹ cảm lắm.

“Có còn hơn không.” Ninh Phỉ lẩm bẩm, đi vào hang lấy đao đá ra…

Sáu con sói, từng con một bị lột da, chặt thành từng tảng thịt lớn. Thịt sói treo lên giá phía trên ngọn lửa, những miếng da sói lớn dùng gậy hong khô, xé màng dầu để bảo quản, còn miếng da nhỏ thì ném vào ao nước cùng với đầu sói và các cơ quan nội tạng, cho đám động vật nhỏ săn đêm kia hưởng ké một ít thức ăn.

Chờ toàn bộ được dọn dẹp sạch sẽ, Ninh Phỉ mệt mỏi đổ một thân mồ hôi. Anh đợi hổ trắng ăn uống no nê xong thì xuống hồ nước tắm rửa, sau đó trở về hang động.

Hổ trắng dạo qua đống lửa một vòng, cẩn thận vươn móng vuốt, chưa kịp tới gần đã bị nóng đến rụt móng về.

“Đừng chạm vào, đây là lửa, cẩn thận bị bỏng.” Ninh Phỉ vừa đánh thắng một trận lớn, còn thu hoạch được một đống đồ ăn, tâm tình cực kỳ vui vẻ. Anh ngồi trước đống lửa hơ hơ tóc, cười nói, “Hình dạng nhân loại của mày trông như thế nào vậy?”

Hổ trắng là thú nhân đầu tiên và duy nhất anh gặp được từ khi đến nơi này, giờ anh tò mò không chịu được.

Hơn nữa nhìn hổ trắng rất chi là cao lớn và đẹp đẽ, cao ít nhất 3m, biến thành hình người hẳn cũng uy vũ khí phách lắm nhỉ? Nghĩ đến đây, Ninh Phỉ nhéo nhéo cánh tay nhỏ gầy của mình, có chút buồn rầu.

Hổ trắng ngồi xuống bên cạnh đống lửa, con ngươi vàng kim có chút mất mát, “Ta sẽ không.”

“Cái gì?” Ninh Phỉ sửng sốt.

Hổ trắng không để ý anh, ngược lại gối đầu lên hai chân trước, chuẩn bị nghỉ ngơi.

“Không phải chứ, có thú nhân không biến thành hình người được sao? Kỹ năng này không phải mỗi người đều có à?” Ninh Phỉ bám riết hỏi mãi không tha.

Hổ lớn run run lỗ tai, đầu ngả sang hướng khác, hiển nhiên là không muốn trả lời vấn đề này.

Ninh Phi vò vò đầu.

Anh cố gắng lục lại trong trí nhớ của linh miêu để tìm câu trả lời về việc thú nhân sẽ không biến hình người, cuối cùng tìm được manh mối trong góc nào đó.

Thú nhân vừa sinh ra sẽ mang hình thú, phải lớn đến độ tuổi nhất định mới có thể học cha mẹ biến thành hình người. nếu thú nhân mất đi cha mẹ từ nhỏ, không ai chỉ dạy, khả năng cao sẽ không biết làm sao để biến thân. Những bé thú nhân không có cha mẹ thường sống không lâu, đặc biệt là trong giới thú nhân, rất nhiều thú nhân sống theo hình thức quần cư, đồ ăn luôn được đầy đủ, dù bé thú nhân mất đi cha mẹ cũng sẽ có người nhận nuôi, coi như con của mình mà bồi dưỡng. Như vậy cũng không thể nói là không có cha mẹ.

Hổ trắng nói hắn sẽ không biến thân, nghĩa là thực sự có khả năng từ nhỏ đã mất cha mẹ, một mình lớn lên, chưa ai dạy hắn.

Thật không dễ dàng cho một đứa nhỏ nha…

Ninh Phỉ duỗi tay nắm lấy hai tai hổ, hỏi: “Vậy tại sao bố mẹ mày lại rời đi?”

Hổ trắng nghiêng đầu, né tránh móng vuốt của Ninh Phỉ, nói: “Bị đuổi ra ngoài.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK