• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

La Phù Nhất Tẩu Hoắc Nguyên Kha, tuy e sợ Hồ Bách Linh ba phần, nhưng y lại là người lạnh lùng kiêu ngạo dị thường, trước mặt anh hùng trong thiên hạ nào có thể nhịn được, thế rồi thẹn quá hóa giận, trên trán nổi gân xanh, giận dữ nói:

"Chuyện quy củ trên giang hồ, mỗi người mỗi ý, cách nhìn khác nhau, Hồ huynh nếu đã có ý gây sự, chả lẽ Hoắc mỗ này lại sợ huynh? Hiếm có dịp gặp nhau như thế này, hôm nay Hoắc mỗ phải lãnh giáo vài chiêu tuyệt học của Lãnh diện Diêm La".

Lãnh diện Diêm La Hồ Bách Linh quay sang nhìn Cốc Hàn Hương rồi cười lớn nói:

"Nếu Hoắc huynh đã có hứng, huynh đệ sẽ phải xá mạng phụng bồi". Đang nói thì người đột nhiên bay vọt trở lại, đưa nho sĩ trung niên đến chỗ Giang Bắc ngũ long, hạ giọng căn dặn:

"Các hạ trước tiên hãy vận công điều tức ..." rồi vọt ngược trở lại, người quay lại trong trường, ôm quyền nói với La Phù Nhất Tẩu:

"Hoắc huynh định dùng quyền để chỉ giáo hay là chuẩn bị dùng binh khí để giao thủ ...".

La Phù Nhất Tẩu đang định trả lời, đột nhiên bên cạnh có gong quát lớn, nói:

"Hãy khoan, tại hạ đã nghe Lãnh diện Diêm La xưng hùng ở vùng Giang Bắc, bọn huynh đệ chúng tôi trong lòng ngưỡng mộ đã lâu, hiếm có cơ hội như thế này, Hoắc đại ca, trận này hãy để cho chúng tôi xem thử Giang Bắc, Giang Nam rốt cuộc ai là anh hùng, ai là gấu chó ..." rồi đột nhiên tà áo phía trước lay động, bốn đại ca nhất tề bước vào sân, đó chính là Giang Nam Tứ Quái danh lừng giang hồ.

Hồ Bách Linh ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy bốn người đào nai nhịch gọn ghẽ, chia ra đứng ở ba phương vị, bao vây mình vào ở giữa.

Trong bốn người, có hai người rất cao lớn, hai người còn lại thì có thân hình lùn tịt.

Hồ Bách Linh đưa mắt nhìn bố người rồi mỉm cười, nói:

"Huynh đệ đã nghe lục lâm Giang Nam khen ngợi danh tiếng của Tứ Quái, hôm nay may mắn mới được gặp".

Ánh mắt của chàng sắc bén, nhìn bốn người, trong lòng đã có tính toán, nhủ thầm, nếu như bọn chúng ra tay từng tên một, mình sẽ phí sức, thời gian, chi bằng cứ để bọn chúng liên thủ mà lên, thừa cơ trổ tài cho bọn chúng xem, một là có thể trấn áp được mọi người ở đây, hai có thể giảm đi không ít phiền toái ...

Chỉ nghe một người cao lớn đứng ở bên trái nói:

"Quá lời! Quá lời! Huynh đệ chúng tôi lâu nay đã nghe đại danh của Lãnh diện Diêm La Hồ huynh, một trượng một kiếm đi lại trên vùng Giang Bắc, trước nay vô địch, ngày nay có được cơ duyên gặp mặt, vinh hạnh muôn phần".

Hồ Bách Linh nói:

"Các vị cùng bước ra, chắc là muốn ra tay một lần?".

Một người lùn đứng ở bên phải nói:

"Nếu là bình thường, bốn huynh đệ chúng tôi sẽ ra tay cùng lúc, đối phương có một người, bọn chúng tôi có bốn người, đối phương có mười người, bọn chúng tôi cũng bốn người, nhưng cuộc chiến hôm nay tình hình đã khác, nếu như chúng tôi cùng ra tay, dù cho có thắng được Hồ huynh cũng sẽ bị anh hùng trong thiên hạ cười rằng chúng tôi lấy đông hiếp yếu, Hồ huynh lại lấy đó làm cớ, không nhận thất bại".

Hồ Bách Linh cười lớn nói:

"Huynh đệ đã từng nghe các vị liên thủ đánh địch, ta thấy hay là bốn vị cứ cùng ra tay thì hơn, còn chuyện huynh đệ mượn cớ không chịu nhận thất bại, quý huynh đệ hãy yên tâm, nếu như các người có thể thắng ta, huynh đệ sẽ lập tức rút chân ra khỏi Hàn Bích Nhai".

Tứ Quái nhìn Hồ Bách Linh muốn bọn họ cùng ra tay, trong lòng không khỏi mừng rỡ, đều nói:

"Cung kính chi bằng tuân mệnh".

Người cao nhất ở phía bên trái và người lùn nhất ở phía bên phải đột nhiên phóng ra.

Hồ Bách Linh đột nhiên thối lùi ra sau ba thước, hai người tấn công tấn công từ hai bên trái phải, vừa phóng người lên, hai người đã lướt qua nhau, đổi vị trí cho nhau.

Hồ Bách Linh vừa lùi đã né được hai chưởng đẩy ra, giáng thẳng về phía hai người, đột nhiên nghe hai người quát một tiếng, hai người còn lại từ ở phía chính diện phóng lên, bốn chưởng cùng xuất ra đánh thẳng tới Hồ Bách Linh.

Hồ Bách Linh không ngờ thế tấn công của hai người ấy nhanh như vậy, không khỏi giật mình.

Nhưng chàng là người đã trải qua nhiều trận chiến lớn nhỏ, tuy cảm thấy bất ngờ, nhưng tinh thần không hề bấn loạn, hai chưởng giở ngang ngực, đẩy ra một chiêu "di sơn điền hải".

Một nguồn tìm lực mạnh mẽ theo chưởng tuôn ra, tiếp lấy chưởng của hai người ấy.

Nhị Quái đang lao tới thì gặp phải nguồn nội lực của Hồ Bách Linh, đà lao tới hơi bị chậm lại, Hồ Bách Linh đã mau chóng thu nội lực hú dài một tiếng, lộn nhào trên không một vòng, lướt qua đỉnh đầu của Nhị Quái rồi hạ xuống phía sau, hai chưởng phân ra, chân dặm đất, hai tay đồng thời đè lên vai của hai người, hạ giọng nói:

"Huynh đệ không muốn kết thù với hai vị, xin hãy nể mặt huynh đệ nhận thua mà lui xuống đi!".

Giang Nam Tứ Quái lâu nay ngang ngược kiêu ngạo, cảm thấy chưởng lực mà Hồ Bách Linh đè lên vai không nặng, nào chịu cuúi đầu nhận thua, hai người nhìn nhau rồi vận tìm lực, nhất tề xoay người lại đánh ra một chưởng.

Hai còn lại từ hai bên xông tới, giơ quyền đấm thẳng tới.

Hồ Bách Linh nhíu mày, tụ nội lực lên lòng bàn tay, như có một lực ép nặng ngàn cân đè xuống, thân người đột nhiên bay ra, chưởng thế đẩy ra cũng mất đà, thân người rơi ra cách đó tám chín thước.

Hồ Bách Linh đẩy hai người bay ra, thân người ngửa ra sau, thi triển công phu "Thiết bản kiều", hai chân bấu đất đứng yên, ngửa mặt nằm thẳng xuống.

Hai người tấn công ở hai bên trái phải, đà lao tới rất nhanh, trong nhất thời thâu thế không kịp, cứ lao thẳng tới.

Hồ Bách Linh đột nhiên vươn người đứng dậy, hai tay đẩy vào huyệt đại bao ở be sườn của hai người, chỉ nghe hai tiếng hự vang lên, cả hai cùng thối lui ra hai bước, ngã nhào xuống đất.

Hồ Bách Linh trong vòng năm hiệp đã chế phục được Giang Nam Tứ Quái, phá được thuật hợp kích của bốn người đã từng nổi tiếng trên giang hồ, khiến cho mọi người đều giật mình. Lpnq Hoắc Nguyên Kha, vốn muốn mượn tay của Tứ Quái để làm hao tổn mộ phần chân lực của Hồ Bách Linh, sau đó mình sẽ ra tay đọ chiêu với chàng, chỉ cần đánh bại được kẻ cường địch này, dành được địa vị minh chủ lục lâm trong thiên hạ, nào ngờ chuyện lại xảy ra ngoài dự đoán, đối phương lại có thân pháp nhanh chóng kỳ dị, trong vòng mấy hiệp đã chế phục được Tứ Quái, trong lòng vừa sợ vừa giận, đang định đích thân giao chiến, chuẩn bị liều mạng một trận, đột nhiên nghe có một tiếng quát to như sấm dậy, Vương Đại Khang trong Lao Sơn Tam Hùng bước ra phía trước, cất tay chỉ Hồ Bách Linh, quát:

"Dùng thân pháp quỷ dị để thắng người ta, lão Vương này thấy không thuận mắt" rồi đánh vù ra một chưởng.

Người này thật hung hăng, chẳng nghĩ gì đến quy củ giang hồ Hồ Bách Linh chưa kịp trả lời, quyền phong đã đến phía trước ngực, trong lòng vừa bực bội vừa buồn cười, nhưng cảm thấy thế đánh của y mạnh mẽ, lực đạo cương mãnh, trong lòng nhủ thầm, người này tuy đần độn, nhưng lực tay lại không yếu".

Rồi lách qua một bên né được quyền ấy.

Vương Đại Khang đánh ra một quyền không trúng, liền đánh ra quyền thứ hai, thân người xoay một cái, lại một quyền đấm ra phía trước ngực.

Hồ Bách Linh thấy trời không còn sớm nữa, nhủ thầm, hạng người này, có nói y cũng không hiểu, trước tiên chế phục y rồi hẵng nói. Né được quyền thứ hai của Vương Đại Khang, tay phải trong lúc thân người xoay chuyển đánh xéo ra, chụp thật nhanh vào cổ tay của Vương Đại Khang.

Vương Đại Khang một quyền đấm ra, thân người cũng lao về phía trước, vì quyền thứ nhất của y đã bị đối phương nhẹ nhàng né tránh, trong lòng đột nhiên nghĩ đến công phu của đối phương cao hơn mình nhiều, quyền này chỉ e rằng khó đánh ngã đối phương, nếu như mình cứ áp sát tới, quyền thứ hai dù cho đánh hụt, nhưng cũng đã đến gần đối phương, có thể đánh sáp lá cà với y, lúc này có thể nhờ vào sức lực trời cho của mình, liều mạng với y hai ba chiêu, có thể sẽ thắng được đối phương. Y tuy là người ngờ nghệch, nhưng cũng biết được lấy sở trường của mình để đấu với sở đoản của người.

Hồ Bách Linh tuy cơ trí hơn người, nhưng không ngờ một con người ngờ nghệch như thế này, lại có thể nghĩ ra một ý xấu như thế, năm ngón tay bóp chặt vào cổ tay của đối phương, Vương Đại Khang đã xông vào giữa môn hộ của chàng, một chưởng chém xuống bối tâm.

Chàng trong lòng không muốn kết thù chuốc oán với Lao Sơn Tam Hùng, cho nên không muốn mạnh tay với kẻ địch, nào ngờ Vương Đại Khang trong lòng vì gấp thắng, không lo cho an nguy của mình, mạo hiểm tấn công, trong lòng không khỏi tức giận, lạnh lùng hừ một tiếng, tay trái co lại, thúc chỏ ra phía sau.

Võ công của chàng đã đến mức có thể nghe gió mà phân biệt, y không kịp quay đầu lại nhìn, người cú thúc chỏ này cũng đã nhắm đúng mục tiêu, chưởng trái của Vương Đại Khang vừa chạm vào y phục của Hồ Bách Linh, huyệt thượng sảnh trên cẳng tay trái đã bị Hồ Bách Linh thúc trúng một chỏ, chỉ cảm thấy cánh tay tê rần, kình lực trong toàn thân không còn, chưởng thế cũng trở nên yếu ớt vô lực, đồng thời cổ tay phải cũng bị Hồ Bách Linh chụp lại, kế xoay người một cai, thân hình loạng choạng lao về phía trước mấy bước.

Hồ Bách Linh mỉm cười, buông cổ tay phải của y ra, quyền trái đồng thời vỗ nhẹ lên cẳng tay phải của y, giải huyệt đạo cho y rồi nói:

"Đã nhường, đã nhường!".

Vương Đại Khang sững người ra một lúc, rồi quát lớn:

"Đánh như thế này, lão Vương này có bại cũng không phục". Rồi giơ quyền đấm thẳng ra trước ngực.

Hồ Bách Linh lách người né được quyền ấy, trong lòng thầm nghĩ, Chung Nhất Hào và nho sĩ trung niên ấy đều đã trọng thương, trong nhất thời rất khó hồi phục lại, sức của Giang Bắc Ngũ Long không đủ ứng phó với nhiều người, cuộc chiến giữa mình và La Phù Nhất Tẩu thắng thua vẫn chưa biết, nếu bại thì không nói gì, nếu thắng y, y quyết sẽ không cam lòng chịu thua, tất sẽ kiếm chuyện, kẻ này tuy ngu ngốc, nhưng rất cương trực, nếu như có thể thu phụ được y, Lao Sơn Tam Hùng sẽ theo mình, ít nhất cũng không giúp La Phù Nhất Tẩu nữa ...

Yù nghĩ ấy lướt qua trong đầu thật nhanh, liền cười nói:

"Các hạ muốn thế nào mới chịu thua tâm phục khẩu phục?".

Vương Đại Khang hơi suy nghĩ, nói:

"Ngươi trước tiên hã gượng tiếp lão Vương này ba quyền thử xem sao, ta dù có bại trong tay của ngươi, cũng sẽ tâm phục khẩu phục".

Nói xong thì lại một quyền đấm ra nữa.

Hồ Bách Linh vận kinh lực, đưa chưởng lên tiếp quyền này.

Vương Đại Khang chợt cảm thấy bàn tay của chàng cứng như sắt đá, một quyền đấm vào, xương cổ tay bị chấn động đến nỗi đau âm ỉ, trong lòng thầm kinh hãi, nghĩ thầm, quyền này của mình lực đạo có thể đấm vỡ đá thành bột, sao chưởng này của y lại còn cứng hơn cả sắt đá. Rồi quát lớn một tiếng, một quyền đấm ra nữa.

Hồ Bách Linh bị y đấm một quyền trên tay, chấn động đến nỗi khí huyết toàn thân hơi nhộn nhạo, không khỏi thất kinh, nghĩ thầm, lực tay của kẻ này quả thực ghê người, mình hầu như không thể tiếp nổi quyền này của y, vội vàng tụ một ngụm chân khí, ngưng tập ở phía trước ngực, hướng về quyền của y.

Vương Đại Khang thấy đối phương ưỡn ngực để chống đỡ, trong lòng cảm thấy bất an, nghĩ thầm, quyền này e rằng có thể sẽ khiến cho y phun máu, văng ra đến bảy tám trượng.

Nào ngờ khi quyền đến trước ngực của đối phương thì giống như đấm trúng vào bông, không hề có một chút lực, trong lúc kinh hãi, thu quyền lui ra sau đến ba bước.

Hồ Bách Linh lần này vận khí tập trung ở trước ngực, tiếp của y một quyền rồi cười nói:

"Vương huynh vẫn còn một quyền".

Vương Đại Khang ngẩn ra, rồi lại phóng tới, hai quyền trái phải nhất tề đấm ra, mục tiêu là bụng và ngực.

Hồ Bách Linh đợ hai quyền của y đánh sát mình, hai tay đưa ra đẩy nhẹ vào hai tay của đối phương, thân người hơi lách qua một bên, chân phải móc vào hai chân của Vương Đại Khang.

Vương Đại Khang hai quyền đấm hụt, thân người lao về phía trước, bị Hồ Bách Linh đưa chân ra móc, té nhào xuống phía trước.

Khi thân người của y sắp ngã xuống đất thì đột nhiên có người chụp lại ở lưng, giở lên, đà lao về phía trước ngừng lại, hai chân lại đứng vững xuống đất.

Quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Hồ Bách Linh mỉm cười, đứng cách đó mười bước.

Vương Đại Khang đứng lặng tại chỗ, nghĩ một hồi rồi đột nhiên ôm quyền nói:

"Lão Vương này đã phục, chúng ta đừng đánh nữa" rồi sải bước qua một bên.

Y nói đánh là đánh, lui là lui, không thèm để ý đến người khác bàn luận thế nào.

Lúc này, lão đại, lão tam trong Lao Sơn Tam Hùng thấy y nhận thua mà lui, trong lòng hổ thẹn, cả hai bước ra, bị Vương Đại Khang giang tay cản đường, nói:

"Các người không cần phải đánh nữa, chúng ta không đấu lại người ta".

Thực ra bọn họ đã thấy Hồ Bách Linh võ công cao cường, dù cả hai ra tay cũng không nắm được phần thắng, Vương Đại Khang cản lại, cả hai quả nhiên lui xuống.

Lúc này, mười ba người tham gia tranh đoạt chức minh chủ, Lĩnh Nam Nhị Kỳ, Giang Nam Tứ Quái và nho sĩ trung niên cùng với bọn Chung Nhất Hào tám người, đã bị thương, sau khi Vương Đại Khang đọ sức với Hồ Bách Linh thì Lao Sơn Tam Hùng cũng nhận thua, không ra tay nữa, trong toàn trường chỉ còn lại hai người La Phù Nhất Tẩu và Hồ Bách Linh, quyết trah chức minh chủ.

Hoắc Nguyên Kha nhìn Lao Sơn Tam Hùng rồi bước chậm rãi vào trong sân, lạnh lùng nói:

"Hồ huynh định tỉ thí binh khí với huynh đệ hay là tỉ thí quyền cước?".

Hồ Bách Linh nói:

"Hoắc huynh là thân phận chủ nhân, khách không đoạt chủ, Hoắc huynh căn dặn thế nào, huynh đệ cũng nghe theo!".

La Phù Nhất Tẩu nói:

"Chúng ta trước tiên tỉ thíq chưởng, nếu như trong vòng hai trăm chiêu mà khó phân được thắng bại, sau đó hãy dùng binh khí giao đấu!".

Hồ Bách Linh mỉm cười, nói:

"Nếu như binh khí vẫn khó phân thắng bại ...".

Hoắc Nguyên Kha tiếp lời:

"Nếu như trong vòng hai trăm chiêu mà vẫn không phân được thắng bại, sau đó sẽ tỉ thí nội công để xem ai là minh chủ!".

Ngẩng đầu lên nhìn trời, nói:

"Thời gian không còn sớm nữa, Hồ huynh hãy mau ra tay!".

Hồ Bách Linh nói:

"Huynh đệ cung kính chi bằng tuân mệnh" nói rồi xốc tới, một chưởng vỗ ra.

La Phù Nhất Tẩu bước ngang ba thước, xoay người trả lại một quyền.

Hồ Bách Linh một chưởng đánh hụt, người đã vọt lên, thi triển thân pháp "nhất hạc xung thiên", vọt lên cao đến một trượng bốn năm thước, trên không trung xoay người một vòng, lao xuống, một chưởng hộ thân, một chưởng giáng xuống.

La Phù Nhất Tẩu quát lớn:

"Hay cho chiêu "long thần xuất vân" rồi tung mình vọt lên, hai chưởng đẩ ra.

Chưởng thủ trước ngực của Hồ Bách Linh đẩy ra, hai người treo mình trên không tiếp nhau một chiêu, bốn chưởng giao nhau, cả hai xoay người trên không hai lần, rồi hạ xuống đất. Vừa phân đã hợp, đồng thời dùng thân pháp nhanh nhạy lao tới, vừa hợp lại phân, nhưng đã đọ nhau ba chiêu.

Thân pháp nhanh chóng vô cùng ấy, khiến cho người trong toàn trường ai nấy đều ngưng thần nín thở.

La Phù Nhất Tẩu lại quát lên một tiếng, lao tới, quyền cước cùng nhau thi triển, đã đánh ba quyền bốn cước, khiến cho Hồ Bách Linh phải lui ra sau đến năm bước.

Hồ Bách Linh né tránh lượt tấn công ấy xong, mau chóng vỗ ra tám chưởng, quay trở lại chỗ cũ.

Hai người đều ngưng thần thở một chốc, rồi lại động thủ, chưởng phong cước ảnh, phóng ra như mưa, trong khoảnh khắc bụi bay mù trời, khó phân địch ta, nhưng hai bóng người xoay tròn lao tới khiến ai nấy đều hoa cả mắt.

Hai người này đều là cao thủ số một trong chốn lục lâm, giờ này đọ chiêu với nhau, thanh thế quả nhiên khác hẳn những người khác, đột nhiên phóng người lên đánh ra một chưởng, đột nhiên dùng thân pháp nhanh chóng đến kỳ dị né tránh đòn tấn công của đối phương, trong khoảnh khắc, hai trăm chiêu đã đánh xong, bóng người chợt tách ra, hai người nhảy vọt ra sau.

Hồ Bách Linh mỉm cười, nói:

"Hoắc huynh quả nhiên danh bất hư truyền, huynh đệ hôm nay mới tận mắt tấy được không ít tuyệt học".

Hoắc Nguyên Kha lạnh lùng trả lời:

"Huynh cũng thế thôi". Rồi cởi một ngọn roi mềm đầu rắn màu đen ở eo ra, nói tiếp:

"Huynh đệ lâu nay đã nghe tài đánh kiếm với gậy của Hồ huynh, lục lâm vùng Giang Bắc không ai có thể tiếp nổi trăm chiêu, hôm nay may mắn được chỉ giáo".

Hồ Bách Linh nói:

"Quá khen! Quá khen!" Rồi tay phải rút ra thanh trường kiếm trên lưng, tay trái giở lên tiếp lấy cây trượng sắt do Suất Vân Long Khương Hoằng ném đến, nói:

"Quyền chưởng thì đã được Hoắc huynh nhường, huynh đệ may mắn có được vinh dự ra tay trước, nay binh đao xin mời Hoắc huynh cứ ra tay trước".

La Phù Nhất Tẩu vung ngọn đao mềm đầu rắn nói:

"Vậy huynh đệ đã được may mắn. Cổ tay lách một cái, ngọn roi mềm đầu rắn điểm thẳng ra như ngọn bút, Hồ Bách Linh giơ trượng chặn lại ngọn roi mềm, thanh trường kiếm trong tay đâm thẳng ra một chiêu "tiếu chỉ thiên nam".

Hoắc Nguyên Kha lách mình một cái, né được kiếm thế, gập cổ tay thu ngọn roi mềm về, lộn tròn lên không một vòng, múa ra ngọn roi từ trên đầu đánh xuống.

Hồ Bách Linh giơ gậy lên đỡ trên đỉnh đầu, thanh trường kiếm phóng tới.

Hai món binh khí này của chàng có lúc cùng nhau tấn công, có lúc chia nhau ra gậy thì đánh, kiếm thì đỡ, hoặc có lúc kiếm thì đánh gậy thì đỡ, thay đổi đến khó lường.

Chiêu số của ngọn roi đầu rắn của La Phù Nhất Tẩu tuy kỳ dị, nhưng đều bị những chiêu thuật tinh kỳ từ thanh kiếm và cây gậy của Hồ Bách Linh buộc phải thối lui thay đổi vị trí, trong lúc giao đấu binh khí, rõ ràng kiếm và gậy của Hồ Bách Linh hơn một bậc.

Nhưng võ công của hai người, không phải một hai trăm chiêu là có thể phân thắng bại được, xong thời gian một bữa cơm cũng trôi qua, hai trăm chiêu lại đánh xong, nhưng vẫn chưa phân được thắng thua.

Hai cao thủ trong chốn lục lâm này, trước mặt đồng đạo lục lâm trong thiên hạ, không ai chịu thất tín, sau khi chiêu thứ hai trăm đánh ra, thì cùng lui ra phía sau.

Hồ Bách Linh lật tay đút kiếm vào bao trên lưng, cắm cây gậy xuống đất đến năm thốn, cung tay nói:

"Quyền chưởng, binh đau đều đã đánh xong, nội công phải tỉ thí như thế nào, mong Hoắc huynh chỉ giáo".

La Phù Nhất Tẩu Hoắc Nguyên Kha cột cây roi đầu rắn vào trong eo, nói:

"Không biết Hồ huynh có cao kiến gì, xin hãy cứ nói ra trước, huynh đệ đang rửa tai lắng nghe".

Hồ Bách Linh nói:

"Tại hạ mong được nghe theo căn dặn của Hoắc huynh!".

La Phù Nhất Tẩu hơi suy nghĩ, nói:

"Theo ý của huynh đệ, chúng ta tỉ thí nội công với nhau, dù tu vi của mỗi người như thế nào, lấy thắng là trước tiên, đồng thời đây là trận cuối cùng, cũng liên quan đến việc chức minh chủ lục lâm trong thiên hạ sẽ rơi vào tay ai, nếu như không phân ra thắng bại sinh tử rõ ràng, chỉ e rằng khó có cách phán định thắng thua".

Hồ Bách Linh nói:

"Huynh đệ tất cả đều nghe theo lệnh của Hoắc huynh, nhưng phải tỉ thí thế nào?".

La Phù Nhất Tẩu nói:

"Chúng ta sẽ ngồi đối diện với nhau, mỗi người đưa ra hai chưởng chạm nhau, sau đó vận khí ép nội kình ra tấn công đối phương, ai không chịu nổi ngã xuống hoặc tự lên tiếng thì coi như là thua".

Hồ Bách Linh đưa mắt nhìn tòan trường một vòng xong thì mỉm cười nói:

"Trước mặt anh hùng trong thiên hạ, dưới mắt của mọi người, dù cho có ý đồ xấu gì cũng khó mà thực hiện được, biện pháp của Hoắc huynh quả thực khiến cho huynh đệ tâm phục khẩu phục!".

Hoắc Nguyên Kha lạnh lùng hừ một tiếng, ngồi xếp bằng xuống trước, đưa hai chưởng ra.

Hồ Bách Linh quay đầu lại nhìn Cốc Hàn Hương, chỉ thấy nàng trong lòng vẫn ôm đứa trẻ, mắt nhìn chằm chắm vào mình, sự quan tâm đã hiện lên trong mắt của nàng.

Thế rồi mỉm cười bước ra phía trước hai bước, ngồi xuống đối diện với La Phù Nhất Tẩu, cũng chậm rãi đưa ra hai chưởng. Khi hai người tỉ thí quyền cước, cũng biết nội lực của đối phương thâm hậu, lúc này hai người ngồi đối diện với nhau, bốn chưởng chạm vào nhau, là để coi thử tu vi nội công của ai thâm hậu hơn, cho nên không dám sơ suất, mỗi người trong lòng đều cảnh giác, mặt lộ vẻ căng thẳng, ngưng thần nhìn đối phương.

Người trong trường, ai nấy thần sắc đều ngưng trọng, nín thở đứng yên, lặng lẽ nhìn vào trong sân.

Hai người bốn chưởng chạm vào nhau, mắt trừng trừng nhìn đối phương, sau một lúc, hai người chậm rãi thu lại nhãn thần, mi mắt sụp xuống, ngồi bất động, toàn trường im phăng phắc.

Khoảng một tuần trà trôi qua, chỉ thấy ngực và bụng hai người phập phồng, hơi thở nặng nề, mặt đỏ ứng.

Một lát sau, trên bộ mặt đỏ ửng của hai người, một luồng khí nóng mỏng manh bốc lên, đồng thời thân trên vươn dậy, khóe miệng mấp máy, hình như là đè hấp chân khí.

Lúc này ánh mắt của quần hào trong tòan trường đều nhìn về trên tay của hai người, nhưng thấy tay áo của hai người chậm rãi phồng lên, vì Lãnh diện Diêm La nai nhịch gọn gàng, tay áo hẹp, cho nên không thấy được thay đổi gì, còn La Phù Nhất Tẩu Hoắc Nguyên Kha vì tay áo rộng, cho nên tình hình khác hẳn, chỉ thấy tay áo của y, không những có một luồng khí phồng lên, mà còn từ từ cuốn lên để lộ ra nửa cánh tay của y.

Đồng thời y phục của hai người cũng đột nhiên nổi sóng, giống như đang đứng trước cơn gió lớn, quần áo bị thổi bay phần phật.

Lại nửa tuần trà nữa trôi qua, sắc mặt hai người dần dần đỏ lên, gân xanh nổi lên, cánh tay của La Phù Nhất Tẩu cũng đột nhiên to hơn gấp hai lần, chỗ hai người đang ngồi như có một trận gió lốc, bụi đất, lá cây bay vòng vòng xung quanh hai người.

Quần hùng đứng xxem xung quanh tuy là những nhân vật thành danh trong giang hồ, nhưng nhìn thấy tình cảnh này không khỏi kinh hãi, chỉ cảm thấy quần hùng như không dám thở mạnh, không rời mắt khỏi hai người này.

Đột nhiên, trong trường vang lên hai tiếng hú dài, hai người thở ra một luồng khí dài, mở bừng mắt, đôi mắt sáng ngời, La Phù Nhất Tẩu hơi ngẩng đầu lên, chòm râu rung rung.

Lãnh diện Diêm La Hồ Bách Linh cũng vươn người dậy, mắ mỏ to, râu dựng đứng, hai người vừa gia tăng công lực thì tạo nên một trận cuồng phong, nhưng thấy đá bay cát chạy, trong chu vi năm sáu thước, bụi bay mùi mịt.

Hai người này lúc nãy đấu quyền chưởng và binh khí với nhau, đã trải qua hàng trăm chiêu, cho nên đã mất không ít nguyên khí, lại trải qua lần tỉ thí nội lực này, trên trán mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Đột nhiên, trong trường có tiếng va chạm nhau, cát bụi thì tung bay, chỉ cảm thấy Hoắc Nguyên Kha, Hồ Bách Linh hai người đồng thời ngửa ra sau, sắc mặt đỏ ửng đột nhiên chuyển sang xanh mét, ồ hôi to như hạt đậu từ trên mặt chảt xuống, quần hùng trong trường thấy tình cảnh ấy, biết đã lao vào nhau liều mạng lần nữa.

Hai người tuy bị đối phương đẩy hơi ngửa ra sau, nhưng thân hình vẫn cứ ngồi yên tại chỗ, bốn chưởng vừa phân ra đã hợp trở lại, chạm nhẹ vào nhau, rồii đồng thời nhắm hai mắt lại.

Sau một trận tỉ thí kịch liệt, lại tạm thời lấy lại bình tĩnh, hai người ngồi đối diện với nhau, bốn chưởng chạm vào nhau, thần sắc ôn hòa.

Nhưng người trong trường đều hiểu rằng đó là một khoảng thời gian bình tĩnh trước khi diễn ra cơn bão, hai người sau khi trải qua tỉ thí kịch liệt, đang vận khí điều tức, nhưng trận đấu ác liệt sắp tiếp tục diễn ra.

Chỉ thấy sắc mặt của hai người dần dần trở về bình thường, bốn chưởng chậm rãi rút ra sau, khi cách nhau khoảng nửa thước, đột nhiên La Phù Nhất Tẩu thổi ra một luồng hơi, thân người chồm về phía trước, hai chưởng đẩy ra phía trước, chưởng phong lướt qua, đất cát phía dưới thuận theo chưởng bốc lên cao đến ba thước.

La Phù Nhất Tẩu nổi danh võ lâm vì có nội công thâm hậu, lúc này gặp phải kẻ kình địch, lại có lòng tranh hùng đoạt bá, lần này một chưởng đẩy ra rồi lại thu về, rồi lại đẩy ra tiếp, cứ liên tục như thế khoảng bốn năm lần, chưởng phong đẩy ra như cơn sóng dữ, cứ cuồn cuộn thổi về phía Hồ Bách Linh.

Nội lực hùng hậu như thế này có thể đẩy bia nhổ cây, quần hùng nhìn mà kinh tâm động phách, ánh mắt đều nhìn về phía Hồ Bách Linh.

Chỉ thấy Hồ Bách Linh mở to hai mắt, toàn thần chăm chú nhìn vào động tác của La Phù Nhất Tẩu, cũng đẩy ra hai chưởng, nhưng chưởng thế của chàng hòan toàn ngược lại với La Phù Nhất Tẩu, một người đẩy ra, người kia có thể lại, một người có thể lại, một người đẩy ra, hai người một đẩy một tống, chạm vào nhau.

Hai người này là cao thủ nội gia, thế một đẩy một tống ấy xem ra có vẻ nhẹ nhàng, nhưng kỳ thực là toàn lực đọ chưởng, hai người nhìn đối phương không chớp mắt, thu tay đẩy chưởng, không hề sơ sót.

Người trong trường, không ít là võ lâm cao thủ, đã nhìn thấy hai người này thật sự bước vào khoảnh khắc sinh tử, mỗi người đều dùng ám kình nội công của mình dồn tới hai bàn tay để hạ đối phương, chỉ cần khi một người gượng không nổi, đối phương sẽ lập tức đẩy tới như xô núi lấp biển, thừa thế giết chết đối phương, cho nên không ai chịu nhường nửa bước.

Đột nhiên nghe La Phù Nhất Tẩu thổi ra một luồng hơi, người lắc lư, hai chưởng đẩy ra phía trước khoảng một thốn.

Lúc này, xung quanh yên ắng lạ thường, bụi không bay nữa, cỏ cũng không lay động nữa.

Hồ Bách Linh bị La Phù Nhất Tẩu hai chưởng đẩy lùi đi một thốn, rõ ràng có vẻ không gượng được, thân người nghiêng ra sau, sắc mặt đỏ tía.

Chỉ cảm thấy ám kình của đối phương càng lúc càng nặng, cảm thấy chân lực dần dần không đủ, trong lòng lo lắng lắm.

Chàng hiểu rõ, toàn là vì cứu chữa cho đứa trẻ, đả thông kỳ kinh bát mạch cho nó, giữ lại mạng cho đứa trẻ, nhưng đã hao phí toàn bộ chân lực của chàng, tuy trải qua nhiều người điều tức vận khí, nhưng cuối cùng vẫn không thể hồi phục được.

Chàng cảm thấy áp lực của đối phương đè xuống tầng tầng, xô tới liên miên không ngớt như sóng dồi, còn nội lực của mình thì dần dần khô kiệt, không khỏi thầm than, nói, xong rồi.

Tinh thần rụng rời, ý chí giảm sút, chỉ cảm thấy hai tay mềm nhũn, thân người lại nghiêng ra sau.

Lúc này, bọn Giang Bắc Ngũ Long và Cốc Hàn Hương đều chạy tới.

Chung Nhất Hào mang trọng thương trong người, đang ngồi dưỡng khí, đột nhiên kêu lớn một tiếng, gắng gượng đứng dậy, loạng choạng chạy tới, miệng kêu lớn:

"Hồ huynh ... không thể ... thất bại ... huynh đệ ..." y vốn mang trọng thương vẫn chưa hồi phục, nói được mấy tiếng thì rất mất sức, cứ lắp bắp không nói được hết câu.

Hồ Bách Linh nghe tiếng kêu của y, tinh thần phấn chấn, hai chưởng đẩy ra một cái, tiến về phía trước được khoảng một thốn.

Râu của La Phù Nhất Tẩu không có gió mà phất phơ, quát lớn một tiếng, hai chưởng tống tới, đẩy Hồ Bách Linh lùi lại.

Chỉ thấy mồ hôi trên đầu Hồ Bách Linh tuôn xuống, áo ướt đẫm, thân trên thì bị La Phù Nhất Tẩu trầm trọng đẩy ngửa ra sau.

Nho sĩ trung niên bị chưởng lực của La Phù Nhất Tẩu đả thương, nghe Chung Nhất Hào kêu lớn, cũng mở mắt ra nhìn, rồi mệt mỏi lắc đầu nhắm hai mắt lại.

Nhưng nghe tiếng thở của hai người càng lúc càng nặng nề, đôi tay của La Phù Nhất Tẩu cũng dần dần vươn dài, thân trên của Hồ Bách Linh cũng bị La Phù Nhất Tẩu đẩy nghiêng của gần chạm đất, xem ra cũng không chống trả được bao lâu nữa.

Cốc Hàn Hương đột nhiên đưa đứa trẻ cho Khương Hoằng, nói:

"Nếu đại ca chết, ta cũng không quay về, các người hãy đưa đứa trẻ tặng cho một gia đình tốt bụng, nhờ bọn họ nuôi dưỡng ..." lúc này lòng nàng đau đớn, dù cho có muôn ngàn lời muốn nói, cũng không thể nói được, căn dặn xong Khương Hoằng thì chậm rãi bước vào trong sân.

Khương Hoằng vốn không muốn nhận đứa trẻ, nhưng thấy nàng quả quyết, tuy chỉ là mấy câu bình thường, nhưng lại khiến cho người ta không thể từ chối được, chỉ đành ngơ ngẩn đưa hai tay, nhận lấy đứa trẻ.

Cốc Hàn Hương bước về phía trước mấy bước, chỉ còn cách Hồ Bách Linh bốn năm thước thì ngừng lại, rút ra thanh trủy thủ dài khoảng chín thốn, tháo bao xuống, thì thầm nói:

"Đại ca, huynh đánh không lại người ta, chết cũng đừng lo, mụi vẫn ở bên cạnh huynh, dù có là ma cũng là phu thê.

Hồ Bách Linh quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Cốc Hàn Hương trên tay đã giơ ngọn trủy thủ, đặt ở trước ngực, dưới ánh mắt của nhiều người, trên mặt không hề có vẻ e thẹn, tình yêu dâng tràn, miệng thì mỉm cười, chẳng xem cái chết là gì ...

Hồ Bách Linh thấy dáng vẻ ai thê như vậy, trong lòng kinh hãi, nhủ thầm, nếu như mình bại trong tay La Phù Nhất Tẩu, việc sống chết của mình rất nhỏ, nếu để liên lụy đến ái thê, dù chết xuống chính suối cũng không yên lòng. Nghĩ đến đấy, chỉ cảm thấy máu nóng trong lòng cuồn cuộn xông lên, ý chí chiến đấu tăng lên, quát lớn một tiếng, hai chưởng đẩy mạnh ra phía trước.

La Phù Nhất Tẩu Hoắc Nguyên Kha thấy thắng lợi đã nắm trong tay, Hồ Bách Linh đã sắp bị nội lực thâm hậu của mình ép chết, đột nhiên thấy lòng bàn tay của đối phương có một nguồn lực xông đến, đồng thời cũng thấy một nguồn ám kình mạnh mẽ vô cùng lao ngược trở lại, lực đạo như dời núi lấp biển, quả thực là khó kháng cự được, chỉ cảm thấy ngực chấn động, toàn thân đột nhiên bay ngược ra sau đến hơn một trượng, rơi xuống đất, miệng phun ra một búm máu tươi, nằm ngửa trên mặt đất.

Phải biết rằng nội lực của Hồ Bách Linh còn thâm hậu hơn cả La Phù Nhất Tẩu, chỉ vì trị thương chi đứa trẻ mà chân khí tổn hao, đến nỗi không thể chống được nội lực của La Phù Nhất Tẩu, giờ đây thấy ái thê của mình kề đao trước ngực, chuẩn bị chết theo mình, trong lòng bất an, tiềm lực của toàn thân phát ra, nội lực thâm hậu hồi phục trở lại, tinh thần phấn chấn, quát lớn một tiếng, đẩy ra một nguồn lực đạo mạnh mẽ vô cùng ép tới, chuyển bại thành thắng, một đòn đã thành công, đả thương La Phù Nhất Tẩu bằng chưởng lực của mình.

Cốc Hàn Hương vui mừng đến nỗi phát khóc, hai dòng lệ trên má rơi xuống, lao tới, hao gối khụy xuống, quỳ bên cạnh Hồ Bách Linh, thì thầm:

"Đại ca có bị thương không?".

Hồ Bách Linh hơi hé hai mắt, cười:

"Nếu không có mụi bên cạnh, chỉ e rằng huynh đã chết dưới chưởng lực của La Phù Nhất Tẩu!".

Cốc Hàn Hương thấy chàng nói chuyện vẫn bình thường, trong dạ đã yên, mỉm cười nói:

"Đại ca đã thắng La Phù Nhất Tẩu, đã dành được chức minh chủ lục lâm trong thiên hạ!".

Hồ Bách Linh chợt giật mình, đứng dậy, ôm quyền nói:

"Còn có vị huynh đài nào muốn chỉ giáo!" Hai mắt mở to, nhìn xung quanh, hào khí ngất trời, thần uy lẫm lẫm.

Mọi người thấy chàng lấy lại tinh thần tung ra một đòn, khiến cho La Phù Nhất Tẩu phải bay ra xa, nào còn ai dám ra xuất chiến nữa, nhất thời toàn trường im lặng như tờ.

Hồ Bách Linh vẫn đứng một lát nữa nhưng không có ai ra ứng chiến.

La Phù Nhất Tẩu tâm cơ thâm trầm, đã sớm có sự sắp xếp, không những đã tập trung tất cả những môn hạ tinh nhuệ, mà còn điều động những cao thủ dưới trướng Lĩnh Nam Nhị Kỳ đến Hàn Bích Nhai, định rằng sau khi mình thất bại trong việc tranh đoạt chức minh chủ, sẽ phát động mai phục, tung lưới bắt trọn một mẻ anh hùng lục lâm trong thiên hạ.

Kế hoạch của y tuy rất tốt, nhưng không ngờ bản thân mình lại mang trọng thương, cho nên trước khi phát động cho các đệ tử mai phục, đành phải sai bọn chúng khiêng mình rời khỏi Hàn Bích Nhai.

Hồ Bách Linh thấy quần hào không ai dám ra ứng chiến, trong lòng mừng rỡ, bởi vì khi chàng đánh bay La Phù Nhất Tẩu, chân lực toàn thân không còn nữa, nếu như lúc này lại có kẻ bước ra ứng chiến, dù đó là một người có võ công bình thường, chỉ e rằng cũng khó mà nắm chắc được phần thắng.

Đột nhiên, vang lên giọng nói dịu dàng của Cốc Hàn Hương:

"Đại ca, chàng đã dành được chức minh chủ lục lâm, bọn họ có nghe lời huynh hay không?".

Hồ Bách Linh gật đầu nói:

"Không sai ...".

Cốc Hàn Hương nói:

"Tại sao bọn họ bỏ đi hết cả?".

Hồ Bách Linh nói:

"Cái gì?" Quay đầu lại nhìn, quả nhiên thấy môn hạ dưới trướng của La Phù Nhất Tẩu và Lĩnh Nam Nhị Kỳ đều lui xuống chân núi, trong lòng không khỏi hoài nghi.

Nhưng chàng là người tính tình bình tĩnh, trước khi chưa làm rõ chân tướng của sự việc, không tùy tiện nói ra, thế rồi bước đến gần Khương Hoằng, thì thầm:

"Đệ hãy mau xuống chân núi xem thử, phải chăng có mai phục?".

Khương Hoằng đáp lời rồi mau chóng phóng người theo.

Một lát sau, Khương Hoằng vội vã chạy lên, nói:

"Bọn chúng tập trung ở dưới chân núi, bởi vì nơi đó có một mảnh rừng rất lớn, có một số người đã lẩn vào trong rừng, hành động lén lút, nhưng không có cách nào thấy được bọn chúng làm những gì".

Hồ Bách Linh hơi trầm tư một lát đột nhiên cao giọng nói:

"Huynh đệ được các vị nhường nhịn, may mắn giành được chức vị minh chủ, nếu như các vị trong lòng có điều không phục, xin hãy nói ra trước mặt ..." chàng hỏi liền mấy tiếng, rốt cuộc không ai trả lời.

Đột nhiên trong đám người lớn giọng nói:

"Lần này tỉ võ tại Hằng sơn, chức vị minh chủ trong chốn lục lâm của thiên hạ đều phải nhờ vào chân tài thực học mới đoạt được, vị Hồ huynh này đã đánh bại Giang Nam Tứ Quái, La Phù Nhất Tẩu, các vị đã tận mắt nhìn thấy võ công của y, vả lại là người có phong độ, hào khí ngất trời, quả thực là một kỳ nhân hiếm có trong chốn lục lâm.

Nếu như không ai ra ứng chiến nữa, theo ý của huynh đệ, hãy lập tức lập vị Hồ huynh này làm minh chủ ...".

Chỉ nghe một giọng ồm ồm nói tiếp lới:

"Lão Vương này tán thành trước tiên, ai không phục, trước tiên hãy tỉ thí với lão Vương". Nói xong thì bước sải ra.

Không biết có người nào đồng thời cũng nói lớn:

"Chúng ta là người đi lại trên giang hồ, há không giữ lời hứa hay sao, hãy mau mau bái kiến minh chủ!" Người ấy nói xong, quần hào quả nhiên quỳ xuống đất, trong khoảnh khắc, quần hào ở các nơi đều nhất tề phục dưới đất.

Hồ Bách Linh vui mừng, ôm quyền vái dài, nói:

"Huynh đệ bất tài, làm sao có thể nhận được hậu lễ này của các vị ..." chàng ngừng một lúc rồi cao giọng nói:

"Trên Hàn Bích Nhai này, sớm đã có người mai phục, huynh đệ muốn dời đại hội này đến Vạn Nguyệt Hiệp cách đây mười dặm để cử hành, không biết ý các vị thế nào?".

Quần hào đều đồng thanh trả lới:

"Đều do minh chủ làm chủ".

Hồ Bách Linh phất tay, các lộ anh hùng đều đứng dậy.

Người trong chốn lục lâm đại đa số tính tình ngang ngược, nếu như trong lòng không phục, dù cho có giơ đao ngang cổ thì cũng không chịu nghe theo, nhưng nếu có lòng sùng kính thì lại trung thành cẩn cẩn, không sinh hai lòng.

Hồ Bách Linh nhìn một đệ tử dưới trướng của La Phù Nhất Tẩu, cao giọng kêu:

"Đến đây, ta có chuyện nói với ngươi!".

Người ấy hơi sững ra, chỉ chậm một bước, lập tức trong quần hào đã có bảy tám người tự động nhảy ra bắt người ấy đưa tới phía trước mặt Hồ Bách Linh.

Hồ Bách Linh phất tay mỉm cười:

"Mau thả y, đừng đả thương y!".

Khi những người này đưa y đến phía trước mặt Hồ Bách Linh, vẫn có hai người giữ hai tay trái phải của y, nghe lời của minh chủ, quả nhiên buông tay thối lui.

Người ấy đứng dậy, nhìn xung quanh một vìng rồi nói:

"Không biết minh chủ có gì căn dặn?".

Y thấy quần hào xung quanh đều cung kính đối với Hồ Bách Linh, bất giác cũng sinh lòng kính ngưỡng.

Hồ Bách Linh nói:

"Khi La Phù Nhất Tẩu tỉnh dậy, hãy cho y biết rằng ta đã cử hành đại hội ở Vạn Nguyệt Hiệp cách đây mười dặm, nếu như y có hứng tham gia, Hồ mỗ này sẽ rất hoan nghênh, nếu như không có hứng, Hồ mỗ này quyết không cưỡng ép!".

Người ấy trả lời rồi quay đầu đi.

Hồ Bách Linh cười nhạt:

"Đừng quên nói với y rằng, Hồ mỗ này không tầm thường như y, Hàn Bích Nhai đã đặt mai phục, làm sao lọt khỏi đôi mắt của ta, chỉ với tội này thôi, cũng đã đủ xử tử!".

Người ấy quay lại nhìn Hồ Bách Linh rồi đột nhiên quay đầu bỏ chạy thật nhanh.

Cốc Hàn Hương đưa tay, nhận đứa trẻ từ trong tay Lý Kiệt, đi sát phía sau lưng Hồ Bách Linh, gió núi thổi tà áo của nàng, trên mặt nàng vẫn nở nụ cười tươi như hoa. Quần hào đi phía sau, kéo thành hàng dài, trong chốc lát đã xuống khỏi Hàn Bích Nhai.

Chung Nhất Hào và nho sĩ trung niên ấy trên người mang trọng thương, đã sớm được Giang Bắc Ngũ Long và bốn thiếu niên mang bội kiếm mặt hắc y chặt cành cây và lá mềm, làm hai cái cán, đặt hai người lên hai cái cán rồi đi theo trong hàng.

Đột nhiên nghe một tiếng nổ kinh thiên động địa, một ngọn lửa bốc lên trời.

Quần hào quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hàn Bích Nhai khói lửa mịt mù, trong tai có tiếng đá đổ ầm ầm.

Khi quần hào đang sững người, đột nhiên nghe một giọng nói to như sấm:

"Tên khốn khiếp La Phù Nhất Tẩu, đã có ý muốn nổ chết chúng ta ở Hàn Bích Nhai, nếu như chẳng phải minh chủ mắt thần hơn người, đã nhìn thấy hết tất cả, chỉ e rằng chúng ta đã tan xương nát thịt".

Quần hào quay đầu lại nhìn, té ra người đang nói chính là Vương Đại Khang trong Lao Sơn Tam Hùng.

Hồ Bách Linh mỉm cười, nói:

"Trên đỉnh núi cao hàng mấy trăm trượng, chôn hàng trăm cân thuốc nổ, không để lộ ra dấu vết gì, công trình này quả là không nhỏ, đáng tiếc Hoắc Nguyên Kha đã uống phí tâm cơ!" Nói xong, quay đầu tiếp tục đi về phía trước.

Chàng chỉ nói nhẹ mấy câu, quần hào ai nấy đều sinh lòng cảm phục với chàng, bởi vì ý của câu này, tựa như chàng đã sớm phát giác La Phù Nhất Tẩu đã chôn thuốc nổ ở trên Hàn Bích Nhai, nhưng lại có thể im lặng không nói, không chịu mượn cớ này để khơi dậy lòng căm phẫn của quần hùng, mà dùng võ công thắng La Phù Nhất Tẩu xong, dễ dàng đoạt được chức minh chủ, đưa quần hùng thoát ra khỏi chốn hiểm nguy, lòng dạ như thế thật là lỗi lạc, so với La Phù Nhất Tẩu thì khác nhiều lắm, điều đó càng tăng thêm lòng kính ngưỡng của quần hào đối với chàng.

Đi qua mấy ngọn núi, thế núi chợt thay đổi, chỉ thấy hai ngọn núi cao ngất đứng song song, giống như một cánh cửa bằng đá.

Hồ Bách Linh quay nhìn lại quần hào nói:

"Vào cành cửa của hai quả núi này, chính là Vạn Nguyệt Hiệp". Nói xong thì bước vào trước.

Quần hào kéo nhau vào trong cốc, ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy hai bên vách núi như dựng đứng, dòng suối từ trên cao đổ xuống, nước chảy ầm ầm, nghe như tiếng hoàng bội, đưa mắt nhìn ra xa, cây rừng tươi tốt, màu xanh trải dài, cỏ trong cốc tươi mơn mởn, dòng suối lượn quanh dưới chân núi, cảnh vật đẹp như tranh vẽ.

Hồ Bách Linh bước vào trước, đi sâu vào khoảng năm sáu trượng đột nhiên dừng lại.

Thân phận lúc này của chàng trong mắt của quần hào, đã là bậc chí tôn của chốn lục lâm, chàng vừa ngừng bước, quần hào cũng ngừng lại.

Suất Vân Long Khương Hoằng bước vội tới bên cạnh Hồ Bách Linh, hạ giọng hỏi:

"Đại ca! Sao lại không đi tiếp ...".

Chưa nói xong, trong cốc bỗng có một bóng người thân pháp nhanh nhẹn, phóng ra như mũi tên.

Khương Hoằng không đợi Hồ Bách Linh trả lời, xoay người phóng lên, đồng thời tay trái giở lên, trong số quần hào lập tức có bốn người phóng ra.

Hồ Bách Linh hạ giọng quát:

"Không được động thủ với người ấy, mau lui xuống!".

Khương Hoằng quay đầu lại nhìn Hồ Bách Linh, lui xuống y theo lời.

Nhưng người ấy cứ nhanh như sao xẹt, trong chốc lát đã đến phía trước mặt quần hào, cách Hồ Bách Linh khoảng năm sáu thước, đột nhiên ngừng lại, ôm quyền làm lễ, lớn giọng nói:

"Các vị đi vào Vạn Nguyệt Hiệp của chúng tôi, không biết có gì chỉ giáo?".

Hồ Bách Linh nhướng mắt nhìn, chỉ thấy người ấy tuổi khoảng hai mươi, một đôi mắt trong sáng, dưới hàng chân mày đen rì, nhọn như kiếm, trông rất sáng sửa, người này mặc một bộ kình phục màu xanh, ở eo cột chiếc đai màu trắng, trên đai có cột hai chiếc vòng bằng đồng, trên chiếc vòng này lại cột một ngọn roi mềm màu đồng.

Người ấy tuy tuổi còn trẻ, nhưng trong rất phong độ, lời nói ôn hòa, trong lòng đã sinh thiên cảm, thế rồi mỉm cười, lớn giọng nói:

"Có một vị tên là Thần Tiên Vạn Hiểu Quang, không biết có phải vẫn còn sống ở Vạn Nguyệt Hiệp không?".

Thiếu niên áo xanh ấy nhướng mắt nhìn Hồ Bách Linh, hơi trầm tư rồi nói:

"Đúng vậy, gia sư chính là đang sống ở Vạn Nguyệt Hiệp ..." nói đến đó đột nhiên dừng lại, đưa mắt nhìn quần hào ở phía sau lưng Hồ Bách Linh, rồi ngập ngừng nói tiếp:

"Nhưng không biết ...".

Lãnh diện Diêm La Hồ Bách Linh là người từng trải trên giang hồ, nhìn dáng vẻ của thiếu niên này, thì biết rằng trong lòng y hoài nghi về thân phận của mình, gật đầu nói:

"Mong huynh hãy chuyển lời, bảo rằng có Giang Bắc Hồ Bách Linh đích thân bái phỏng".

Thanh niên ấy thấy Hồ Bách Linh khí độ phi phàm, ôm quyền cười:

"Nếu đã là bằng hữu của gia sư, xin hãy theo vãn bối vào trong cốc. Rồi cúi người nói tiếp:

"Vãn bối sẽ dắt đường cho các vị". Nói rồi đi về phía trước.

Con đường này tuy rất bằng phẳng, nhưng lại rất xa, đi khoảng một trăm trượng, cây rừng hai bên um tùm, mỗi khi có trận gió thổi qua thì phát ra tiếng lá reo, mang theo làn hương thơm ngát, chốc chốc lại nghe thấy tiếng nước róc rách chảy, như nghe tiếng đàn, phong cảnh đẹp mê người ấy, Hồ Bách Linh cảm thấy trong lòng hâm mộ vô cùng.

Quần hào đi theo thiếu niên áo xanh ấy khoảng được một bữa cơm, thì lại rẽ vào một con đường núi, cảnh sắc trước mắt lại thay đổi, chỉ thấy núi non trùng điệp, gió núi lượn quanh, muôn hoa đua nở, văng vẳng có tiếng thú rừng kêu.

Lúc này thiếu niên áo xanh đột nhiên dừng bước xoay người, quay đầu nhìn Hồ Bách Linh nói:

"Phía trước chính là nơi ở của gia sư, xin các vị đứng đây chờ một lát, vãn bối sẽ vào bẩm cáo một tiếng ...".

Hồ Bách Linh gật đầu mỉm cười, thanh niên ấy cung tay, xoay người bước theo con đường núi, băng qua mảnh rừng rậm.

Hồ Bách Linh ngừng lại, quần hào cũng dừng bước, hơn hai trăm người đứng trong u cốc mà không hề nghe có một tiếng nói. Té ra quần hào đều bị thu hút bởi cảnh sắc tú lệ trong sơn cốc này, không ngừng đưa mắt nhìn xung quanh.

Đột nhiên nghe Chung Nhất Hào đang nằm trên chiếc cán, kêu:

"Trần Văn! Đến đây".

Trần Văn đang đưa mắt nhìn cảnh sắc trong sơn cốc, nghe tiếng gọi của Chung Nhất Hào, vội vàng bước tới.

Chung Nhất Hào lấy ra một bình thuốc, hạ giọng nói:

"Hãy đưa bình thuốc này cho minh chủ, bảo ngài hãy ban cho những người đã bị độc châm của ta đả thương".

Trần Văn nhận bình thuốc, hai tay dâng lên cho Hồ Bách Linh, hạ giọng:

"Bình thuốc này là Chung công tử ra lệnh cho tiểu nhân giao cho minh chủ để cứu những người bị độc châm của y đả thương".

Hồ Bách Linh nhận bình thuốc, chậm rãi bước tới phía trước những người bị độc châm đả thương, đổ thuốc trong bình ra, đặt trong mồm mỗi người một viên, hạ giọng nói:

"Đây là thuốc giải độc, mời các vị mau nuốt vào".

Vốn là những người bị thương này đều là tâm phục thủ hạ của Lao Sơn Tam Hùng, Lao Sơn Tam Hùng tuy nể phục võ công của Hồ Bách Linh, trong lòng rất tôn kính chàng, nhưng chuyện Chung Nhất Hào đã phóng độc châm đả thương thủ hạ của mình thì vẫn giữ mãi trong lòng, chỉ vì Chung Nhất Hào giờ này đang mang trọng thương, ba người tuy tức giận y, nhưng không tiện thừa lúc người ta lâm nguy mà ra tay, cho nên nén nhịn trong lòng.

Lúc này thấy y vừa mới tỉnh dậy, lập tức lấy thuốc giải độc sai người trao cho minh chủ, nhờ minh chủ trị thương có thể thủ hạ của mình, trong lòng lập tức giảm đi không ít nỗi phẫn hận đối với y.

Hồ Bách Linh là minh chủ của lục lâm trong thiên hạ, tự tay đặt thuốc vào trong miệng của những người bị thương, không những khiến cho Lao Sơn Tam Hùng càng tăng thêm lòng kính ngưỡng, mà quần hào ở các nơi khác đều thầm có ý kính phục.

Cốc Hàn Hương đi sát sau lưng Hồ Bách Linh, tay trái bế đứa trẻ, tay phải mở nút bầu nước, đổ nước bào miệng những người đang ngậm thuốc.

Nàng xinh đẹp như hoa, mỹ lệ tuyệt luân, lúc này hơi mỉm cười, phong tư ấy càng mê người, nàng đã tự tay đổ nước vào miệng cho ba người bị thương, những người khác đều nảy lòng hâm mộ, thầm trách tại sao không để cho mình bị độc châm đả thương.

Lúc này, trời đã về chiều, trong sơn cốc, đầy may mù, cảnh sắc tuyệt đẹp, dần dần bị màn đêm bao phủ, chỉ có gió núi vẫn đưa hương thơm bay tới ngào ngạt.

Lúc này thiếu niên anh tuấn mặc y phục màu xanh vẫn chưa thấy quay về, quần hào đã có người không chờ được, thầm mắng trong lòng.

Phải biết rằng trong số những người này, đại đa số là những quần hào lục lâm chiếm cứ một phương, chưa bao giờ gặp cảnh phải ngồi đợi như thế này, chỉ vì Hồ Bách Linh trong lúc nói chuyện, đã tỏ ra có mối tương giao rất sâu đậm với chủ nhân của cốc này, cho nên bọn họ mới không mạo mụi xông vào trong cốc, nay chờ mãi mà không thấy người đến, tự nhiên trong lòng lửa giận bốc lên, đột nhiên thấy trong màn mây mờ ảo có ba người chạy vội ra.

Những người ấy thân pháp rất nhanh, trong khoảnh khắc, đã dừng lại ở phía trước mặt, người ở giữa tuổi khoảng ngũ tuần, mặc bộc y phục dài màu xanh da trời, chân mang dày chữ phúc, đầu cột khăn vuông, râu dài đến ngực, mắt lạnh lùng, thần uy lẫm lẫm.

Người ở bên trái chính là thiếu niên anh tuấn vào trong cốc thông báo, người bên phải là một thiếu nữ tuổi khoảng mười chín, mình mặc áo tía, tóc cắm hoa, trông rất xinh đẹp.

Hồ Bách Linh bước về phía trước, vái dài nói:

"Đại ca vẫn mạnh khỏe, có còn nhận ra tiểu đệ Hồ Bách Linh không?".

Ông già ấy chính là Thần Tiên Phi Thoa Vạn Hiểu Quang, vội vàng đưa hai tay ra, nắm lấy hai cổ tay của Hồ Bách Linh, lắc một lúc rồi nói:

"Đệ còn có thể nhớ được vị lão ca ca sống ở chốn núi rừng hoang vắng này, rất tốt! Rất tốt ..." trong lúc vui mừng quá độ, ông chỉ cảm thấy muôn ngàn lời nói đều như tuôn ra, trong nhất thời, không biết nói thế nào mới phải, lát sau thì thở dài, nói:

"Nhớ lại lúc huynh đệ chúng ta chia tay, đệ vẫn là một thiếu niên mới hơn hai mươi tuổi, thế mà giờ đây râu ria đầy mặt!" Vừa nói vừa đưa tay vuốt chòm râu dài phía trước ngực.

Hồ Bách Linh nói:

"Phong thái của đại ca vẫn như xưa, vẫn giống hai mươi năm trước. Vạn Hiểu Quang quay đầu nhìn một nam một nữ hai bên mình nói:

"Còn chưa mau đến bái kiến thúc phụ". Thiếu niên anh tuấn và thiếu nữ ấy đồng thời quỳ xuống đất, đồng thanh nói:

"Khấu kiến thúc phụ". Hồ Bách Linh đưa tay đỡ hai người, cười nói:

"Mau đứng dậy!".

Vạn Hiểu Quang đưa mắt nhìn toàn trường xong rồi mới nói:

"Thời gian trôi qua như nước chảy, chớp mắt mà đã hai mươi mùa ấm lạnh, tiểu huynh sống ở vùng hoang vắng, không biết chuyện lớn trong võ lâm ...".

Vạn Hiểu Quang đột nhiên hạ giọng hỏi:

"Những người phía sau lưng đệ, không biết là những nhân vật nổi tiếng trong chốn lục lâm, điều này ..." đột nhiên như hiểu ra rồi tiếp lời:

"Huynh đệ! Có lẽ đệ đã tham dự cuộc tranh bá chức minh chủ lục lâm trong thiên hạ ...".

Hồ Bách Linh tiếp lới:

"Đại ca đoán việc như thần, không sai tí nào, tiểu đệ may mắn dành được chức minh chủ lục lâm, song ..." rồi chàng quay đầu nhìn quần hào phía sau lưng mình, ngừng một lát rồi tiếp lời:

"Chỉ vì khó ngăn được lòng nhớ nhung, mạo mụi đến bái phỏng, chỉ e quấy nhiễu sự thanh tu của đại ca".

Vạn Hiểu Quang ngẩng mặt nhìn trời, trầm tư một chốc rồi đột nhiên vút râu cười lớn:

"Nghe nói đệ đến đây, tiểu huynh cũng đã sắp xếp tiệc rượu cho các người, hãy mau mời bọn vào trong cốc vui vẻ một phen, một là tẩy trần cho đệ, hai là chúc mừng đệ đánh bại quần hào, đoạt được chức minh chủ trong chốn lục lâm".

Hồ Bách Linh nói:

"Hai mươi năm qua không đến thăm viếng, vừa thấy mặt đã đem lại phiền toái cho đại ca!".

Vạn Hiểu Quang nói:

"Huynh đệ tri kỷ, cần gì phải nói những lời như thế ..." rồi nhướng mắt lên nhìn quần hùng, cao giọng nói:

"Chủ nhân Thảo Lư Vạn Nguyệt Hiệp, cung kính mời các vị anh hùng đến hàn xá uống ba chén rượu!".

Quần hào nghe y nói khách khí như thế, đều ôm quyền làm lễ, đồng thanh đáp lại:

"Đa tạ tấm thịnh tình của cốc chủ!".

Vạn Hiểu Quang vuốt râu cười lớn, nói:

"Các vị nể mặt, huynh đệ cảm thấy rất vinh hạnh, lão hũ xin phép đi trước dẫn đường!" Nói xong thì xoay mình bước về phía trước.

Hồ Bách Linh quay đầu nhìn quần nói:

"Vị Vạn huynh này là bằng hữu kim lan với huynh đệ, mời các vị hãy vào trong cốc, nếu như tiếp đãi có điều gì không chu toàn, mong các vị thứ lỗi".

Quần hào đồng thời cung kính đáp:

"Đã là nghĩa huynh của minh chủ, bọn chúng tôi nào dám bừa bãi".

Hồ Bách Linh biết trong số quần hào, nhân vật gì cũng có, chỉ e rằng uống xong mấy chén rượu thì dã tính phát tác, làm những chuyện vượt ra ngoài quy củ, như vậy sẽ hổ thẹn với nghĩa huynh, cho nên nói trước, đến lúc ấy nếu có người mượn rượu làm càn, thì sẽ ra tay trừng phạt, lúc đó quần hào sẽ không phản đối.

Chàng cơ trí hơn người, suy nghĩ chu đáo, trước tiên đã cảnh cáo những người tính tình khó bảo.

Quần hào xếp hàng đi theo phía sau Vạn Hiểu Quang, trong một canh giờ ngắn ngủi, đã nảy sinh lòng sùng kính đối với Hồ Bách Linh, ai nấy đều tuân theo quy củ, phóng cước bước nhanh, không hề lên tiếng.

Vạn Hiểu Quang thấy quần hào tập trung phía sau lưng Hồ Bách Linh, trong lòng vốn lo lắng, y sợ rằng Hồ Bách Linh vừa mới đoạt được chức minh chủ cũng không lâu, quần hào không phục chàng, mượn rượu sinh sự, xảy ra chuyện không vui. Nhưng thấy quần hào nghiêm túc bước đi, trong lòng lo lắng cũng giảm bớt, cước bộ dần dần gia tăng, đi được khoảng hai ba dặm đường, đến một mảnh rừng trúc, rừng trúc này tựa như đã được con người trồng, dày đặc lạ thường, giữa rừng, treo một ngọn đèn đỏ trên cao.

Vạn Hiểu Quang dẫn đường trước, chậm rãi bước vào một lối nhỏ trong rừng trúc.

Lối nhỏ này chỉ chừa cho hai người sánh vai bước qua, quần hào đành dừng lại, xếp hàng mà vào.

Đến một nơi có hàng rào bằng tre nứa, địa thế chợt mở rộng, đưa mắt nhìn trong tán cây, lầu đài nhô cao, phía trên cao có treo mười sáu ngọn đèn lồng, trên khoảng sân bằng phẳng đã sắp xếp sẵn bàn ghế.

Vạn Hiểu Quang xoay người, đối diện với quần hào, vái dài một cái, cao giọng nói:

"Xin thứ cho huynh đệ không biết các vị giá lâm hàn xá trong chốn rừng núi hoang vắng này, không thể chuẩn bị trước, nếu như có chỗ không vẹn toàn, mong các vị bỏ quá cho".

Hồ Bách Linh cười nói:

"Lần này làm phiền, tiểu đệ cảm thấy không yên, nếu như Vạn huynh cứ khách sáo mãi, tiểu đệ sẽ càng hổ thẹn hơn".

Vạn Hiểu Quang vuốt râu cười, nói:

"Huynh đệ chúng ta không cần câu nệ lễ tiết, nhưng gặp chuyện long trọng như thế này, huynh đệ không thể tiếp đãi chu toàn, quả thực cảm thấy hổ thẹn trong lòng ..." nói đến đây, đột nhiên cao giọng, nói tiếp:

"Hàn xá chưa quét dọn, không thể cung kính các vị, vậy xin mời hãy ngồi trên bãi cỏ, uống vài chén rượu, nếu không chê xin hãy ngồi vào!".

Quần hào nghe y nói như thế, cũng không nói lời khách sáo gì nữa, nữa vào tiệc.

Vạn Hiểu Quang kéo tay Hồ Bách Linh, chậm rãi bước đến chỗ ngồi ở góc bên trái, cả hai cùng ngồi xuống.

Chỗ ngồi này ở góc khuất, lưng dựa vào hàng rào tre, Hồ Bách Linh giờ là thân phận minh chủ, vốn ngồi ở hàng đầu, chỉ vìvhq kéo chàng ngồi xuống, chỉ đành ngồi một góc với vị nghĩa huynh của mình.

Lúc này, thiếu niên anh tuấn mặc y phục màu xanh và thiếu nữ tóc cài hoa cũng đã lui ra, ở bàn này, chỉ có ba người, Vạn Hiểu Quang, Hồ Bách Linh và Cốc Hàn Hương.

Vạn Hiểu Quang ngồi xuống, thì thầm:

"Vị người ngọc như tiên tử này, không biết là gì của huynh đệ?".

Phải biết rằng Cốc Hàn Hương da trắng như tuyết, xinh đẹp muôn phần, mắt sáng xinh hoa, tuy đã kết tóc xe tơ với Hồ Bách Linh, nhưng nhìn vào chỉ như một thiếu nữ mười tám mười chín tuổi, Vạn Hiểu Quang tuy thấy hai người rất thân mật, nhưng không dám mạo mụi gọi thẳng là đệ mụi, chỉ e làm đường đột đến nàng Cốc Hàn Hương sắc đẹp muôn phần.

Hồ Bách Linh cúi người cười nói:

"Thật đáng chết! Đệ đã quên dẫn kiến cho đại ca, Hương mụi hãy mau ra mắt đại ca".

Cốc Hàn Hương ôm đứa trẻ, đứng dậy, rời chỗ ngồi, nhưng muốn qyù xuống bái lạy.

Vạn Hiểu Quang rời chỗ ngồi cúi người, luôn miệng nói:

"Không dám, không dám, đại ca là người ở chốn núi rừng, không câu nệ lễ nghĩa, đệ mụi hãy mau ngồi vào chỗ".

Cốc Hàn Hương cúi người thi lễ, mỉm cười ngồi vào chỗ.

Một lát sau, rượu thịt đã bưng lên.

Trên Hàn Bích Nhai, La Phù Nhất Tẩu đã chuẩn bị xong rượu thịt, bị Chung Nhất Hào nói khích, quần hào đã gây náo loạn đến nỗi bàn đổ đĩa bay, cả ngày nay, đa số quần hào chưa ăn uống gì, những người trong chốn lục lâm, đại đa số tính tình hào phóng, không câu nệ tiểu tiết, trong bụng giờ đây đã đói, lập tức ăn uống nhồm nhoàm.

Hồ Bách Linh tuy thấy Vạn Hiểu Quang tâm thần bất định, nghĩ rằng y không vui vì mình đã dắt lục lâm trong thiên hạ đến quấy nhiễu, lòng đã nghĩ ra chủ ý, ăn xong bữa cơm này, sẽ lập tức cáo biệt. Hai người uống được hơn mười chén, Vạn Hiểu Quang đột nhiên đặt chén rượu xuống hỏi:

"Huynh đệ đã đoạt được chức minh chủ lục lâm này, không biết bước tiếp theo sẽ tính toán thế nào?".

Hồ Bách Linh hơi thở dài, nói:

"Từ ngày chia tay đại ca ở Bắc Nhạc, chớp mắt đã trải qua hai mươi mùa ấm lạnh, hai mươi năm trôi qua như giấc mơ, nghĩ lại thật sự khiến cho người ta đau lòng ... chao ôi! Đại ca chắc cũng biết những chuyện ác của tiểu đệ khi còn ở Giang Bắc!".

Vạn Hiểu Quang bưng chén rượu uống cạn, trầm ngâm một chốc, nói:

"Chuyện xưa đã qua, đừng nên nhắc lại, chuyện cần thiết trước mắt là hành động của huynh đệ sau này, đệ đã đoạt được chức minh chủ lục lâm, nhất cử nhất động của đệ sẽ ảnh hưởng đến tình thế trên giang hồ, chúng ta là huynh đệ tri kỷ, hãy thứ ta nói thẳng không kiêng dè, cây lớn thì gió lớn, sau này đệ phải ..." nói đến đây, đột nhiên ngưng lại, ánh mắt lướt nhìn sang Cốc Hàn Hương.

Hồ Bách Linh cười nói:

"Đại ca có lời gì, xin hãy cứ nói hẳng đừng ngại, huynh đệ không có chuyện gì giấu đệ mụi".

Vạn Hiểu Quang hạ giọng nói tiếp:

"Từ xưa đến nay, trên giang hồ lúc nào rủi ro cũng trùng trùng, có biết bao nhiêu anh hùng hào kiệt chết chỉ vì môt chữ danh ...".

Y ngừng một lúc rồi lại nói tiếp:

"Huynh đệ tài trí xuất chúng, võ công hơn người, tiểu huynh trước nay luôn kính phục, nhưng trên thế gian này, người có thể xưng hùng một đời, quả thực rất hiếm ...".

Hồ Bách Linh uống cạn chén rượu xong, nói:

"Đại ca chắc đã nghe được chuyện gì bất lợi cho huynh đệ, đã là tình nghĩa kim lang nặng như cốt nhục, còn có điều gì mà không thể nói".

Vạn Hiểu Quang nói:

"Chuyện này nói ra đối với riêng huynh đệ không có gì bất lợi mà là hành động tụ hội ở Bắc Nhạc của lục lâm trong thiên hạ đã gây sự chú ý cho các đại môn phái trong võ lâm, nửa năm trước, La Phù Nhất Tẩu đã mời lục lâm trong thiên hạ đến Bắc Nhạc tỉ võ, các đại môn phái trong võ lâm đã có lòng cảnh giác, tập trung cao thủ ở Trung Nguyên, do chưởng môn nhân của phái Võ Đang đích thân ra mặt chủ trì, mời cao nhân của Đại Nam Giang Bắc tập trung ở Trung Nguyên, những người dự hội, đều là cao thủ của một phương ...".

Hồ Bách Linh mỉm cười, nói:

"Đại ca chắc cũng nhận được lời mời".

Vạn Hiểu Quang sững người, chép miệng:

"Huynh đệ liệu việc như thần, tiểu huynh quả thực đã đi dự đại hội lần này".

Hồ Bách Linh nói:

"Đại hội lần này chắc là đặt ra kế sách đối phó với đại hội Bắc Nhạc của chúng tôi".

Vạn Hiểu Quang nói:

"Hiện nay trên giang hồ, khắp nơi đều xảy ra chuyện cướp cửa giết người, trước nay quần hùng lục lâm các nơi phân chia địa bàn, đôi bên đều có lòng kiêng dè lẫn nhau, khiến có thể thiên hạ đại loạn, nếu như đại hội Bắc Nhạc lần này có thể chọn ra được một minh chủ, lúc ấy quần hùng các phương sẽ tập trung dưới một lá cờ, chắc chắn ..." đột nhiên nhớ lại minh chủ của lục lâm trong thiên hạ chính là vị nghĩa đệ ngồi trước mặt mình đây, vội vàng ngừng lại không nói nữa.

Hồ Bách Linh nói:

"Điều đó cũng khó trách, nếu như lục lâm trong thiên hạ thống nhất dưới một người, không phải là chuyện một sớm một chiều, đó cũng là chuyện khó ngăn cản được".

Vạn Hiểu Quang nghe xong rồi lại sững người, nhủ thầm, xem ra y đã nghĩ đến điều ấy trước mình. Thế rồi cười nói:

"Trong cuợc đại hội lần ấy, cao thủ các nơi đều cho rằng người dành được chức minh chủ lục lâm chắc chắn là La Phù Nhất Tẩu, không ngờ ...".

Hồ Bách Linh tiếp lời:

"Chuyện này không những ngoài ý của đại ca, ba tháng trước đây, tiểu đệ cũng không nghĩ đến chuyện này, cho đên gần đây mới đột nhiên thay đổi ý nghĩ, vội vàng chạy đến Bắc Nhạc".

Vạn Hiểu Quang nói:

"Giờ đây đệ đã là minh chủ của lục lâm trong thiên hạ, không biết có kế sách gì".

Hồ Bách Linh cười sảng khoái đang định trả lời câu hỏi của Vạn Hiểu Quang, đột nhiên nghe tiếng tà áo, có một người mau chóng lướt tới.

Xoay đầu nhìn lại thì ra đó là một thiếu niên mặc kình trang, lưng đeo trường kiếm, chạy về phía Vạn Hiểu Quang.

Hồ Bách Linh nhìn thấy bộ dạng của thiếu niên ấy thì lập tức biết đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ nghe thiếu niên ấy nói với Vạn Hiểu Quang:

"Ngoài cốc có người ...".

Hồ Bách Linh biến sắc nói:

"Ai ..." nói xong, sắc mặt đột nhiên giãn ra, tiếp lời:

"Nếu là bằng hữu năm xưa của đại ca, không biết huynh đệ có nên tránh đi một lúc hay không?".

Vạn Hiểu Quang mỉm cười, nói:

"Huynh đệ chủ đánh một trận đã nổi danh vùng Giang Bắc, kẻ địch lần đó của đệ, đệ có còn nhớ là ai không?".

Hồ Bách Linh giật mình nói:

"Người đại ca nói, có phải là Thiếu Lâm cao tăng Thiên Minh đại sư danh lừng giang hồ hay không?".

Vạn Hiểu Quang nói:

"Nửa năm trước, khi các đại môn phái trong võ lâm tụ hội, một trong những người của phái luyện tập tham dự đại hội chính là Thiên Minh đại sư, vị đại sư tuổi cao đức trọng này, không những rất có danh tiếng trong giang hồ, mà trong chùa Thiếu Lâm, cũng được phương trượng tôn trọng, môn hạ kính yêu, phái Thiếu Lâm phái ông ta tham dự đại hội lần này, rõ ràng rất coi trọng chuyện tranh bá của lục lâm trong thiên hạ ..." y hơi trầm ngâm rồi nói tiếp:

"Song, ông ta lần này đến đây bái phỏng, quả thực là ngoài ý của huynh, vậy huynh đệ cứ bàn chuyện đại sự với những người đi theo, tiểu huynh mời ông ta ra ngoài Vạn Nguyệt Hiệp nói chuyện là xong".

Hồ Bách Linh nói:

"Cuộc chiến năm xưa của bến sông Hoàng Hà, tiểu đệ vẫn còn nhớ rõ, phong độ của Thiên Minh đại sư. Vẫn trong sâu trong đầu, sao không mời ông ta đến đây cùng uống một chén?".

Vạn Hiểu Quang nói:

"Huynh đệ đã muốn gặp Thiên Minh đại sư, vậy hãy ngồi chờ một chốc, tiểu huynh sẽ đi mời ông ta".

Nói xong, đứng dậy mà đi.

Lúc này quần hào trong trường, đều đã biết xảy ra chuyện, mấy trăm ánh mắt đều nhìn về phía Vạn Hiểu Quang.

Hồ Bách Linh chậm rãi bước vào trường, cao giọng nói:

"Các vị hãy cứ dùng rượu như thường, không có lệnh của tại hạ, bất cứ ai cũng không được rời chỗ ngồi".

Chàng dáng người cao lớn, giọng nói như chuông, lần này nói chuyện với thân phận của minh chủ,chỉ cảm thấy hào khí ngất trời, thần oai lẫm lẫm.

Quần hào nghe lời căn dặn, quả nhiên vội nâng chén rượu, không để ý đến chuyện này nữa.

Lát sau, Vạn Hiểu Quang bước vào trước, sau lưng ông ta, là một nhà sư già mặt tăng bào màu xám, chân mang giày cỏ, vai vác thiền trượng.

Quần hào trong trường có không ít người biết rằng đó là vị Thiên Minh đại sư nổi danh thiên hạ, không khỏi quay đầu lại nhìn.

Tự biết rằng Thiên Minh đại sư là một trong ba đại cao tăng của chùa Thiếu Lâm, thanh uy rất lớn, người trong chốn lục lâm đều e sợ ông ta ba phần, lúc này đột nhiên lại xuất hiện ở đây, lập tức gây xôn xao, nhưng Hồ Bách Linh đã có lời trước, quần hào tuy châu đầu ghé tai, bàn bạc xôn xao, nhưng không ai tự tiện rời chỗ ngồi.

Thiên Minh đại sư mỉm cười, lướt mắt nhìn quần hùng, chậm rãi bước phía sau lưng Vạn Hiểu Quang đến thẳng tới chỗ ngồi của Hồ Bách Linh.

Hồ Bách Linh đợi hai người đến gần, đứng dậy, ôm quyền thi lễ, cười nói:

"Lão Thiền sư lâu nay vẫn khỏe, không biết có nhận ra vãn bối Hồ Bách Linh không?".

Thiên Minh đại sư đặt cây thiên trượng xuống, chắp tay trước ngực, cao giọng đọc Phật hiệu, nói:

"Không dám, không dám, Hồ thí chủ vẫn còn nhớ lão tăng sao?".

Hồ Bách Linh nói:

"Đại sảnh phong độ hơn người, vãn bối vừa nhìn đã khó quên".

Đang nói thì vái dài một cái.

Thiên Minh đại sư cười nói:

"Lão tăng gặp buổi tụ hội này, quả thực vinh hạnh lắm, chỉ là đến thật mạo muội, e rằng đã làm mất hứng các vị!" Rồi chậm rãi bước vào trong tiệc ngồi xuống.

Hồ Bách Linh nói:

"Đại sư đến thật đúng lúc ..." chàng nói chưa hết ý thì ngưng lại, quay đầu nhìn Cốc Hàn Hương nói:

"Vị này chính là Thiên Minh đại sư, hãy mau bái kiến!".

Cốc Hàn Hương cúi người làm lễ, mỉm cười nói:

"Vẫn thường nghe đại ca bảo Lão Thiền sư nhân nghĩa hiệp đảm, không ngờ hôm nay có thể thấy được". Nàng vốn đã nghe Hồ Bách Linh kể lại cuộc chiến ở bến đò Hoàng Hà với Thiên Minh đại sư, vừa nghe bốn chữ Thiên Minh đại sư, lập tức nhớ lại chuyện xưa.

Thiên Minh đại sư đột nhiên mở to hai mắt, ánh mắt sáng quoắc, nhìn lên mặt Cốc Hàn Hương, một hồi lâu mà không chớp mắt, bất kỳ bộ phận nào trên khuôn mặt của nàng, hầu như ông ta đều nhìn kỹ càng.

Khoảng một tuần trà sau, Thiên Minh đại sư đột nhiên nhắm hai mắt, thở dài, chắp tay trước ngực, hạ giọng niệm:

"A di đà Phật!".

Hồ Bách Linh nhìn qua, thấy nhà sư cả một lúc lâu sau đột nhiên lại niệm Phật hiệu, đừng nói Hồ Bách Linh, Cốc Hàn Hương đều cảm thấy kỳ lạ, ngay cả Thần Tiên Phi Thoa Vạn Hiểu Quang cũng cảm thấy ngãc nhiên, nén không được hỏi:

"Lão thiền sư đã thấy được thiền cơ gì?".

Thiên Minh không để tới câu hỏi của Vạn Hiểu Quang, quay đầu lại nhìn Hồ Bách Linh nói:

"Vị nữ thí chủ này, có phải là lệnh chính của Hồ huynh hay không?".

Hồ Bách Linh nói:

"Không sai, nếu như lão thiền sư đã nhìn thấy thiền cơ gì, mong hãy nói ra".

Thiên Minh đại sư nói:

"Quốc sắc thiên hương, kiều lệ vô luân, ôn nhu nhã tịnh, đáng tiếc ở trên mi tâm có một vết nhăn phạm vào tử đấu, trong vòng mười năm, e rằng tay ngọc sẽ nhuốm máu, tạo nghiệp cho võ lâm!".

Hồ Bách Linh mỉm cười, nói:

"Lão thiền sư đã quá lời, nàng tính tình thiện lương, ngay cả một con chim cũng không dám tổn thương, nếu bảo nàng tạo ngihệp cho võ lâm, quả thực khiến cho người ta khó tin được!".

Thiên Minh đại sư trầm giọng nói:

"Lão nạp từ nhỏ đã tinh thông thuật coi tướng, tự tin rằng không sai, nhưng cũng mong lơì của lão nạp không đúng, thì đó là điều may mắn cho thiên hạ, điều may mắn cho võ lâm đồng đạo!".

Hồ Bách Linh cười sảng khoái nói:

"Lão thiền sư danh tiếng lẫy lừng thiên hạ, người trong võ lâm ai cũng kính ngưỡng, nhưng đối với dự ngôn này, tại hạ không dám tin theo".

Thiên Minh đại sư bưng chén rượu phía trước mặt, nghiêm nghĩ nói:

"Lão nạp đã ba mươi năm nay không biết đến mùi rượu, đêm nay sẽ vì chúng sinh trong võ lâm mà phá lệ ..." nói xong bưng chén rượu uống cạn, Vạn Hiểu Quang cùng uống với Thiên Minh đại sư một chén, nói:

"Chuyện của mười năm sau, tạm thời đừng nhắc đến nữa!

Thiền sư đã phá lệ uống rượu, đêm nay chúng ta hãy say sưa một phen".

Hồ Bách Linh cười lớn nói tiếp:

"Hay lắm, hay lắm, tại hạ trước tiên kính tão thiền sư ba chén". nói rồi bưng chén rượu trước tiên uống cạn ba chén.

Thiên Minh đại sư hình như trong lòng có chuyện lo lắng, gượng cười, nói:

"Lão nạp sẽ uống cho say trong đêm nay, Phật ta từ bi, xin thứ cho đệ tử!" nói xong, quả nhiên bưng chén rượu uống liền mấy chén.

Hồ Bách Linh thầm buồn cười, nhủ thầm, sao vị lão hòa thượng này lại lo phiền đến thế, chỉ là chuyện không căn cứ, thế mà ông ta lại tỏ ra vẻ lo lắng như thế.

Cốc Hàn Hương chậm rãi bưng chén rượu trước mặt, cười nói:

"Tiểu nữ cũng kính lão thiền sư một chén ...".

Thiên Minh đại sư bưng chén uống cạn, mỉm cười:

"Lão nạp có một chuyện thỉnh cầu, không biết nữ thí chủ có thể đáp ứng được không?".

Cốc Hàn Hương nhoẻn miệng cười, uống hết rượu trong chén, cừơi nói:

"Lão thiền sư có chuyện gì? Hãy cứ nói với đại ca. chỉ cần đại ca chấp nhận thì là được!".

Thiên Minh đại sư quay mặt nhìn hai bên, nói:

"Lão nạp khổ tu hành cước, rất ít khi ở lại trong chùa, bối phận của lão nạp trong chùa tuy cao, nhưng không ai là đệ tử mà lão nạp đích thân truyền thụ võ công, muốn thu lệnh chính làm đệ tử, truyền cho võ công ...".

Hồ Bách Linh đứng dậy làm lễ, nói:

"Lão thiền sư coi trọng nàng như thế, vãn bối cảm kích vô cùng". Chàng quay sang nhìn Cốc Hàn Hương nói:

"Hương muội, sao còn chưa mau hành lễ bái sư, cơ duyên này ngàn năm khó gặp, Hương muội thật may mắn".

Cốc Hàn Hương đặt đứa trẻ xuống, nhẹ nhàng quỳ xuống đất, nói:

"Bái kiến sư phụ!".

Thiên Minh đại sư cười ha ha, nói:

"Chắc chắn một lời như thế, hãy miễn đại lễ, mau đứng dậy!".

Tiếng nói của ông ta thật lớn, quần hào trong trường đều ghe thấy, hàng trăm cặp mắt đều nhìn về phía ấy, tất cả đều im lặng như tờ.

Hồ Bách Linh nhìn lén qua, chỉ thấy quần hào trong trường ai nấy đều ngạc nhiên.

Phải biết rằng đây là chuyện không bình thường, Thiên Minh đại sư là cao thủ thuộc hàng nhất lưu trong danh môn chánh phái của võ lâm, được xếp vào một trong ba đại cao tăng của chùa Thiếu Lâm, người trong danh môn chánh phái đều tôn kính ông ta, Cốc Hàn Hương lại là thê tử của minh chủ lục lâm.

Hai nhân vật này không những hoàn cảnh khác nhau, mà còn là nam nữ hữu biệt, môn quy của chùa Thiếu Lâm nghiêm ngặt, thiên hạ đều biết, chùa Thiếu Lâm ở Tung Sơn có lệ cấm phụ nữ vào trong chùa, ông ta là một cao tăng đức cao vọng trọng, thu nhận thê tử của minh chủ lục lâm làm đệ tử, có thể nói là một chuyện chấn động giang hồ.

Vạn Hiểu Quang sững người nhìn Thiên Minh đại sư, một lát sau mới cười ha ha nói:

"Lão thiền sư là người thông hiểu thiền lý, không chịu sự trói buộc của tục lý trong chốn nhân gia ...".

Thiên Minh đại sư đợi Cốc Hàn Hương ngồi vào chỗ xong mới mỉm cười:

"Lão nạp còn có chuyện quan trọng, phải đi ngay, xin cáo từ ở đây!" nói xong, không những Hồ Bách Linh cảm thấy ngạc nhiên, Vạn Hiểu Quang cũng cảm thấy kỳ lạ, sững người ra, nói:

"Cớ gì lão Thiền sư vội vàng đến rồi lại vội vàng ra đi?" ông ta biết Thiên Minh đại sư là người đức cao vọng trọng, cáo biệt như thế không phải là không có nguyên nhân, chỉ là trong nhất không nghĩ ra được mà thôi.

Cốc Hàn Hương đứng dậy nói:

"Đệ tử đưa sư phụ một đoạn!" ánh mắt lại nhìn về phía Hồ Bách Linh, như có vẻ van xin.

Hồ Bách Linh mỉm cười, nói:

"Đạo làm đồ đệ, không thể ngược lại được, Hương muội hãy cứ đưa sư phụ một đoạn".

Thiên Minh đại sư rời khỏi chỗ ngồi bước ra.

Cốc Hàn Hương bế đứa trẻ đuổi theo sau Thiên Minh đại sư.

Hồ Bách Linh sợ trong quần hào có người ra tay ngăn cản, đi theo sau lưng hai người, đưa họ ra khỏi hàng rào trúc.

Chàng đưa mắt nhìn theo bóng dáng yêu kiều của Cốc Hàn Hương, đi sau lưng Thiên Minh đại sư, dần khuất trong ngõ trúc nhỏ, mới quay người lại, bước vội vào trong sân, cao giọng nói:

"Mời các vị hãy ngồi yên ..." quần hào quả nhiên ngồi xuống.

Hàng trăm cặp mắt đều nhìn về phía Hồ Bách Linh, ai nấy đều thần sắc ngưng trọng, trang nghiêm.

Vạn Hiểu Quang nhìn thấy tình thế, không khỏi lo lắng, bởi vì Thiên Minh đại sư đột nhiên đến, lại vội vàng đi, tựa như đã khiến cho quần hào nghi ngờ chỉ cần Hồ Bách Linh ra lệnh, sẽ lập tức nổi lên một trận phong ba ...".

Quần hào trong trường cũng lo lắng như Vạn Hiểu Quang, bởi vì Thiên Minh đại sư ấy là cao tăng đức cao vọng trọng trong võ lâm, lục lâm ở Đại Nam Giang Bắc đều biết đến đại danh của ông ta, huống chi ông ta lại là sư huynh của phương trượng chùa Thiếu Lâm hiện nay, nếu Hồ Bách Linh sai người đuổi theo, không những sẽ diễn ra một cuộc kịch chiến, mà hậu quả càng khó tưởng tượng hơn ...

Hồ Bách Linh nhìn thấy vẻ mặt của quần hào trong trường, biết bọn họ trong lòng đã hiểu lầm, bất đồ giật mình, nhủ thầm, tình thế trước mắt rất căng thẳng, chi bằng hãy nhân lúc này, nói ra tâm nguyện của mình, có thể tăng thêm uy tín".

Rồi nghiêm mặt, ánh mắt sáng quắc, nhìn xung quanh, nói:

"Tại hạ có một tâm nguyện, giấu trong lòng đã lâu, muốn nhân cơ hội này để thổ lộ ra, không biết các vị có hứng nghe hay không ...".

Quần hào trong trường đều đồng thanh nói:

"Xin mời minh chủ cứ nói, bọn chúng tôi rửa tai lắng nghe!

Hồ Bách Linh gật đầu nói:

"Được hậu ái của các vị, Hồ mỗ này sẽ nói thẳng". Ánh mắt lại lướt nhìn quần hào, rành rọt nói:

"Mấy trăm năm nay, binh đao liên miên, ân oán tình thù trên giang hồ diễn ra không ngừng, nhất là người trong võ lâm chúng ta, tranh đấu nhau rất kịch liệt, cho nên trong võ lâm đã vô tình phân ra hai phái, chia ra thành hai đạo hắc bạch, những đồng đạo võ lâm chuyên dựa vào võ công để chuyển hàng bảo tiêu, cướp giàu cướu nghèo đều được người ta coi là nhân vật trong bạch đạo, bọn họ tự nhận là những hiệp đạo cứu nghèo giúp yếu ...".

Chàng ngừng một lát rồi nói tiếp:

"Ngoài những người này, còn có những kẻ dũng phu, nhỏ thì mặc sức hoành hành, lớn thì chiếm cứ một phương, lập nên sơn trại, những người này bị coi là hắc đạo. Thực ra đạo cũng có đạo, chỉ cần có lòng ngay thẳng, chuyện gì mà không làm được, chuyện gì không phải do người làm, người xưa nói Thuấn cũng là người, ta cũng là người. Muốn làm Nghiêu Thuấn, chỉ cần trong lòng có ý nghĩ này cũng không phải là chuyện khó làm, hôm nay Hồ mỗ trở thành minh chủ cũng là do may mắn, tại hạ cho rằng, thân ở trong chốn lục lâm, thì phải quang minh lỗi lạc mới không uổng một đời người ...".

Những lời này, khiến cho quần hào nghe xong thì bàn bạc xôn xao.

Hồ Bách Linh ho nhẹ một tiếng, lớn giọng nói:

"Vì muốn thay đổi cách nhìn của người đời đối với nhân vật lục lâm chúng ta, vì muốn vỗ yên thiên lương của mỗi người, vì địa vị ngàn năm sau này của lục lâm trong thiên hạ, hôm nay Hồ mỗ phải lấy thân phận minh chủ lục lâm trong thiên hạ, trịnh trọng tuyên bố với anh hùng trong thiên hạ, đặt ra bốn đại giới luật trong giới lục lâm, hễ là người trong chốn lục lâm, đều phải tuân theo ...

Quần hào nhất thời im lặng, hàng trăm cặp mắt nhìn về phía Hồ Bách Linh, trong trường trang nghiêm lạ thường, Hồ Bách Linh cũng cảm thấy căng thẳng.

Phải biết rằng những người này bình thường chiếm cứ một phương, giết người cướp hàng, muốn làm gì thì làm, không hề để ý đến vương pháp, không hề bị trói buộc, thế mà trong chốc lát nữa đây sẽ có mấy giới luật trói buộc bọn họ, về mặt tâm lý, trước tiên đã cảm thấy khó chịu, nếu như có một người buông lời phản kháng, chắc chắn thế cuộc không thể thu xếp được.

Hồ Bách Linh trầm ngâm một lúc, cười lớn nói:

"Nếu các vị có ai không muốn bị trói buộc bởi giới luật, giờ đây rời khỏi nơi này vẫn còn kịp".

Chàng hổi liền mấy tiếng, quần hào không ai trả lời.

Sự im lặng càng khiến cho không khí trong trường căng thẳng hơn. Hồ Bách Linh nhủ thầm, chuyện này sớm muộn sẽ gây nên một cuộc kinh động, chi bằng cứ nói ra trước". Thế rồi nghiêm mặt, cao giọng, nói:

"Trong muôn ngàn chuyện ác, dâm là hàng đầu, tại hạ muốn giới luật đầu tiên là nghiêm cấm dâm hành, bức hiếp phụ nữ nhà lành!".

Quần hào lại hạ giọng bàn bạc, nhưng không có ai phản đối.

Hồ Bách Linh nhìn toàn trường, trầm ngâm một lát, tiếp lời:

"Tàn sát những người vô tội, tàn hại những nhà thiện lương, là chuyện khiến cho người trong chốn lục lâm chúng ta bị chỉ trích nhiều nhất, phải xếp vào đại giới thứ hai!".

Lời này vừa nói ra, quần hào đều nhốn nháo, lập tức có người cao giọng nói:

"Giới luật cấm giết người này của minh chủ, hình như đã quá hà khắc, những kẻ đi lại trên giang hồ như chúng ta, kiếm cơm trên đường đao mũi kiếm, nếu như không thể giết người, chẳng khác nào tự trói buộc tay chân, mặc cho người chém giết ...".

Người ấy chưa nói xong, đột nhiên có ba bóng người phóng tới, một người cười lớn, tiếp lời:

"Ý của minh chủ là không cho chúng ta giết bừa người tốt ...".

Quần hào quay đầu nhìn lại, thấy đó chính là La Phù Nhất Tẩu và Lĩnh Nam Nhị Kỳ.

Hồ Bách Linh thấy thân pháp ba người nhanh nhẹn như thế, giống như vết thương đã giảm hết, trong lòng thầm kinh hãi, nhủ thầm, ba người này bị thương không nhẹ, sao có thể hoàn toàn hồi phục trong vòng nửa ngày như thế?

La Phù Nhất Tẩu Hoắc Nguyên Kha khi còn cách Hồ Bách Linh hơn một trượng, đột nhiên dừng lại, ôm quyền nói:

"Bọn chúng tôi vừa hồi phục thần trí, lập tức chạy đến đây, nhưng vẫn muộn một bước, ming minh chủ miễn cho tội đến trễ". Trong lời nói hay vẻ mặt đều lộ vẻ cung kính vô cùng.

Hồ Bách Linh trong lòng tuy cảnh giác, nhưng miệng vẫn mỉm cười nói:

"Ba vị đến thật đúng lúc, hãy mau ngồi vào tiệc, uống chén rượu rồi hãy nói. La Phù Nhất Tẩu cười nói:

"Minh chủ nay đã là kẻ đứng đầu trong lục lâm thiên hạ chúng ta, có chuyện gì chỉ cần căn dặn, lời nói khiêm nhường này chúng tôi nào dám nhận".

Thần thái lời nói này của y, cũng không biết thật hay giả, quần hào trong toàn trường ai nấy đều cảm thấy kỳ lạ, quay đầu nhìn về ba người ấy.

Chỉ thấy Hoắc Nguyên Kha và Lĩnh Nam Nhị Kỳ cung kính thi lễ với Hồ Bách Linh, rồi tìm ba chỗ ngồi vào.

La Phù Nhất Tẩu danh lừng thiên hạ, được người ta coi là cao thủ hàng số một trong chốn lục lâm, lúc này đột nhiên lại ngoan ngoãn như thế, không những khiến cho quần hào đều cảm thấy kỳ lạ, mà cả Hồ Bách Linh, kẻ cơ trí hơn người cũng cảm thấy nghi hoặc không yên, không biết y đến đây là có lòng gì.

Lúc này, Chung Nhất Hào và nho sĩ trung niên đột nhiên đứng dậy, khệnh khạng đến chỗ Lĩnh Nam Nhị Kỳ và La Phù Nhất Tẩu ngồi xuống một bên.

Đây rõ ràng là hành động thị uy, nhưng cũng khiến cho người ta cảm thấy một sự cân bằng, bởi vì võ công của Lĩnh Nam Nhị Kỳ và nho sĩ trung niên, Chung Nhất Hào kém nhau không nhiều, Hồ Bách Linh thì đã đủ chống lại La Phù Nhất Tẩu.

Hồ Bách Linh thấy hành động của Chung Nhất Hào và nho sĩ trung niên nhanh nhạy, như tăng thêm không ít đảm khí, mỉm cười, nói:

"Hiện nay trên giang hồ, đa số đều không giữ tín nghĩ, giữa mọi người với nhau đều là trá ngụy, tuy đã có hứa hẹn, nhưng gặp phải xung đột lợi hại thì lập tức không màng đến lời hứa nữa, khiến cho đôi bên không thể hòa thuận với nhau, cho nên, không giữ tín nghĩa được xếp vào đại giới thứ ba!".

Chàng ngừng một lúc, thấy không có người phản bác, tiếp tục nó:

"Mười ba tỉnh của hai miền nam bắc, khu vực rộng lớn, rất khó thống nhất, nếu như có một người không nghe theo, sẽ ảnh hưởng đến toàn cuộc, nếu như chúng muốn từ bỏ những điều tệ hại hàng trăm năm nay trong chốn lục lâm, phải coi chuyện không nghe lệnh vào đại giới thứ tư ...".

Nói đến đây, đột nhiên ngừng lại, ánh mắt di chuyển, quét một vòng rồi lại nói tiếp:

"Đại giới thứ tư này, là do tại hạ căn cứ vào những điều tệ hại trong chốn lục lâm mà đặt ra, hàm ý đại thể đã thuật ở trên, trước khi chưa thành định án, các vị hãy cứ tranh biện, một khi đã công bố, mong các vị nghe theo mà hành động".

Đột nhiên La Phù Nhất Tẩu đứng dậy, nói:

"Điều đại giới thứ tư mà minh chủ vừa nói, quả thực là điều tệ hại trong chốn lục lâm chúng ta, tại hạ ủng hộ trước tiên".

Quần hào nhìn thấy Hoắc Nguyên Kha tán đồng giới luật thứ tư trước nhất, ai nấy đều ngạc nhiên, trong nhất thời, hàng trăm cặp mắt đều nhìn về phía y.

Hồ Bách Linh cơ trí hơn người, nào chịu mất cơ hội, nói tiếp:

"Nếu các vị không phản đối, chuyện này hãy cứ định như thế, trước tiên mời các vị say sưa một phen, ngày mai tại hạ sẽ ban bố giới luận thứ tư bằng văn thư". Nói xong thì chậm rãi bước về phía chỗ ngồi của mình.

Trong quần hào, đa số đều là những kẻ không chịu trói buộc, nhưng lại không muốn phản đối trước, trong lòng mỗi người đều không vui, nâng chén uống cạn.

May mà, Vạn Hiểu Quang cất rượu rất nhiều, quần hào tuy uống mạnh, nhưng vẫn còn rượu, trong chốc lát, người trong toàn trường mười phần đã say hết sáu bảy.

Hồ Bách Linh tuy bề ngoài không nhìn thấy được gì, nhưng trong lòng của chàng nặng nề, chỉ e quần hùng không phục bốn điều giới luật của chàng, bỏ đi hết cả. Chàng tuy không có lòng lưu luyến chức minh chủ này, nhưng cứ như thế, tâm nguyện làm điều thiện của chàng sẽ trôi theo dòng nước.

Vạn Hiểu Quang thở dài, hạ giọng nói:

"Huynh đệ hùng tài đại lược, quả thực người thường khó bì kịp, bỏ hết điều ác sau lưng, vung trồng nhân tốt, tấm lòng hiệp nghĩa này, tiểu huynh tuy không dám nói người đời sau chẳng làm được, nhưng người xưa cũng chẳng có, xem ra những lời đồn ngày xưa, đều là có ý không tốt, tiểu huynh cũng bị mê hoặc, tưởng là thật, quả thực hổ thẹn rất nhiều".

Hồ Bách Linh mỉm cười:

"Điều ấy cũng chẳng phải, năm xưa có lời đồn huynh đệ làm nhiều chuyện ác không những chuyện nào cũng là sự thật, mà e rằng lời đồn vẫn chưa nói hết, chao ôi! Nếu không gặp Hương muội, chỉ e rằng tiểu đệ giờ này vẫn là kẻ hai tay nhuốm đầy máu!".

Vạn Hiểu Quang thở dài, nói:

"Nói như thế, đệ muội không những là xinh đẹp muôn phần, mà còn là một nữ tử tài sắc vẹn toàn!".

Đột nhiên Hồ Bách Linh hạ giọng nói:

"Sau khi đại ca đến Vạn Nguyệt Hiệp, có biết một nơi tên gọi là Mê Hồn Cốc ở đâu không?".

Vạn Hiểu Quang nói:

"Nơi ấy không phải là Mê Hồn Cốc mà phải gọi là Mê Tông Cốc, bởi vì đường đi trong cốc chằng chịt, người vào trong cốc sẽ lập tức không phân biệt được phương hướng, có rất nhiều tiều phu, thợ săn lạc vào trong cốc thì mãi không trở về, cho nên dân của vùng ấy coi nơi này là cấm địa ...".

Hồ Bách Linh đang nhăn nhó mặt mày thì vui mừng, nói:

"Vậy Mê Tông Cốc cách đây bao xa?".

Vạn Hiểu Quang nói:

"Khoảng năm mươi dặm, tiểu huynh đã vào trong cốc hai lần, ngoại trừ phát giác đường đi trong cốc phức tạp, khó phân biệt phương hướng, còn thấy hình như có dấu chân của các loại mãnh thú ...".

Hồ Bách Linh vội vàng hỏi:

"Đại ca đã từng đến, quả thực rất tốt, không biết có thể dắt huynh đệ đi xem thử không?".

Vạn Hiểu Quang nói:

"Nơi ấy hoang vắng lạ thừơng, không có bóng người, giờ đây đệ đã là minh chủ của lục lâm trong thiên hạ ..." đột nhiên y hiểu ra kêu à một tiếng, nói:

"Phải chăng huynh đệ muốn xây dựng Mê Tông Cốc thành tổng đường của lục lâm trong thiên hạ?".

Hồ Bách Linh trong lòng hình như rất vui mừng, vẻ buồn bã biến mất, mỉm cười:

"Tiểu đệ tuy có ý ấy, nhưng giờ đây nói ra hãy còn quá sớm". Chàng ngừng một lát, hạ giọng, nói tiếp:

"Huynh đệ đã giành được chức minh chủ, nhưng giờ đây lòng người vẫn chưa hoàn toàn nghe theo tiểu đệ, bốn điều giới luật đã khiến không ít người không vừa ý, chỉ cần có một người ra mặt khiêu khích, sẽ khiến cho trời long đất lở, Mê Tông Cốc ấy có ít người đến, đúng là nơi tốt để chúng tôi xử lý việc nội bộ ..." nói đến đây, đột nhiên nhún vai, mắt mở to, thần uy lẫm lẫm, hào khí ngất trời.

Vạn Hiểu Quang giật mình, nói:

"Tấm lòng hiệp nghĩa của huynh đệ đã đủ khiến kinh thiên động địa, nhưng lực của một mình huynh đệ, làm thế nào chống lại quần hùng vây công, chuyện này không nên quá gấp".

Hồ Bách Linh lắc đầu thở dài, nói:

"Quần hào lục lâm trong thiên hạ, tụ lại một nơi, nói thì dễ, bỏ qua cơ hội này mãi mãi sẽ không có ngày này nữa, sự quan tâm của đại ca, huynh đệ xin nhận lãnh, nhân lúc đệ muội chưa quay về, chúng ta hãy lên đường càng sớm càng tốt, chỉ cần đại ca có thể dắt đệ đến cửa cốc, những chuyện khác, đệ đã có tính toán sẵn". Nói xong thì đứng phắt dậy, bước ra ngoài sân.

Vạn Hiểu Quang vốn muốn ngăn cản, nhưng thấy vẻ mặt của chàng rất dứt khoát, cho nên không ra tay ngăn cản nữa, mắt dõi theo bóng dàng của chàng bước vào trong trường.

Hồ Bách Linh bước vào trong trường, đưa mắt nhìn quần hào đang say lúy túy, nói lớn:

"Các vị huynh đệ!".

Tiếng quát này như sấm dậy giữa mùa xuân, chấn động đến nỗi tiếng động vang lại trong cốc không ngớt, quần hào trong trường đa số đều bị chấn động đến nỗi điếc tai, sực tỉnh dậy, gắng gượng mở mắt, nhìn về phía Hồ Bách Linh.

Hồ Bách Linh nghiêm trang nói:

"Vạn Nguyệt Cốc này không phải là nơi ở lâu, có thể dừng chân tạm thì được, nhưng rốt cuộc không phải là kế lau dài, chúng ta hãy sớm tìm một nơi để an cư ...".

Chàng hơi ngừng lại rồi nói:

"Cách đây năm chục dặm, có một nơi gọi là Mê Tông Cốc, nghe nói trong cốc thường có mãnh thú động vật xuất hiện, nếu là kẻ nhát gan, không dám đến Mê Tông Cốc, xin mời hãy bước về phía trước mười bước ...".

Những người ấy tuy say lúy túy, rất ít người còn tỉnh táo, nhưng cũng đã có chút rượu vào người, nghe lời nói khích của chàng, tuy có những người cảm thấy chuyện này bất ngờ, nhưng cũng không chịu đi sau người khác, toàn bộ đều ngồi yên tại chỗ không động đậy.

Hồ Bách Linh sắc mặt ngưng trọng, quay nhìn về phía Vạn Hiểu Quang, cao giọng nói:

"Nếu như các vị đều muốn đi, chúng ta hãy lập tức lên đường!" tiếng đi vừa nói ra, mọi người đều đứng dậy bước về phía trước.

Nhưng có tiếng xô đẩy bàn ghế, quần hào đều đứng dậy, đi theo sau Hồ Bách Linh.

Đột nhiên vọng lại tiếng kêu dịu dàng, nói:

"Đại ca, đại ca! huynh đi đâu, tại sao không chờ muội?".

Hồ Bách Linh hơi nhíu mày, dừng lại.

Quần hùng cũng đều đứng yên.

Như cảm thấy một làn gió thơm lướt qua quần hùng, khiến cho những người đang say sưa đều mở to mắt ra nhìn, chỉ thấy Cốc Hàn Hương ôm đứa trẻ, phóng ra như tên bắn, y phục phất phơ, mang theo một luồng gió thơm.

Chạy một mạch tới chỗ Hồ Bách Linh rồi mới ngừng lại, trên mặt lộ vẻ oán trách, nói:

"Sư phụ có nhiều lời muốn nói với muội, cho nên muội ...".

Hồ Bách Linh không để cho nàng nói tiếp, mỉm cười nói:

"Ta đã nhờ đại ca giữ nàng ở Vạn Nguyệt Hiệp mấy ngày, đợi cho chúng ta tảo trừ mãnh thú, độc xà trong Mê Tông Cốc xong, xây dựng nhà cửa, sẽ đến đây rước nàng". Chàng yêu thương Cốc Hàn Hương vô cùng, chưa bao giờ để cho nàng đau lòng, dù cho có nỗi đau sinh ly tử biệt, nhưng vẫn giả vờ như không có việc gì, nío ra rất nhẹ nhàng.

Cốc Hàn Hương nhoẻn cưới, nói:

"Từ ngày chúng ta xe duyện kết tóc, có mấy lúc rời nhau đâu, chao ôi! Dù cho Mê Tông Cốc ấy có hiểm nguy đến mức nào, muội cũng phải đi cùng với đại ca!' Vạn Hiểu Quang thở dài, nói:

"Huynh đệ, đệ hãy nghĩ lại ...".

Hồ Bách Linh mỉm cười, coi như trả lời.

Cốc Hàn Hương đưa mắt nhìn quanh, thấy quần hào đều say sưa, có rất nhiều người cả đứng cũng không vững, người lắc la lắc lư, trong lòng đột nhiên sinh cảm giác sợ hãi, hạ giọng nói:

"Đại ca, có rất nhiều người đều đã uống say, ngày mai hãy đi Mê Tông Cốc!".

Hồ Bách Linh nói:

"Đêm nay và ngày ma đều như nhau. Đã làm phiền đại ca dẫn đường cho chúng ta!".

Vạn Hiểu Quang thấy chàng quyết lòng muốn đi, có khuyên cũng không được, thế rồi mới nói:

"Ý huynh đệ đã quyết, tiểu huynh cũng sẽ làm hết sức mình, giúp cho huynh đệ một tay". Rồi bước về phía trước.

Hồ Bách Linh dắt theo quần hào, đi sau Vạn Hiểu Quang, gió đêm thổi tới khiến cơn say giảm đi không ít.

Vạn Hiểu Quang rất hiểu địa thế nơi này, dắt quần hào vượt qu lối hẹp mà đi, y sợ những kẻ đang say sưa khi leo núi thì rơi xuống, sẽ khiến cho quần hào mất mạng với nghĩa đệ với mình, cho nên tránh những con đường hiểm trở, đi vòng theo sơn cốc, cho nên tốc độ rất chậm.

Hồ Bách Linh cơ trí hơn người, lòng biết nghĩa huynh có ý giúp đỡ, nhưng trong lòng của chàng lại có nghĩ khác, nhân lúc quần hào vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, dắt họ vào trong Mê Tông Cốc, nếu như có kẻ không phục bốn giới luật của mình mà phản kháng, thì sẽ ra tay tàn sát, trước tiên trừ đi những kẻ ác ôn nhất để chuộc lại những lỗi lầm năm xưa ... hạ giọng nói với Vạn Hiểu Quang:

"Đại ca hãy cứ đi nhanh, dù thế nào, trước khi trời sáng, chúng ta phải đến cho được Mê Tông Cốc".

Vạn Hiểu Quang quay đầu lại nhìn, gia tăng cước bộ y theo lời Hồ Bách Linh.

Y bước nhanh, quần hào cũng bước nhanh, bước chân nghe rầm rập.

Bốn năm mươi dặm đường núi đối với những người một thân mang đầy võ công này chẳng phải là chuyện khó, khoảng hai canh giờ sau, đã đến được Mê Tông Cốc.

Ngẩng đầu lên nhìn, thấy thế núi liên miên, một dãy sơn cốc quanh co lẫn vào trong các ngọn núi.

Trước cửa cốc là các loại câu cổ thụ, cỏ hoang mọc đầy, bít kín lối vào, trông rất hoang vắng.

Lúc này, trời đã sắp sáng, ở chân trời phía đông, hiện lên một dải màu trắng.

Vạn Hiểu Quang dừng bước, nhìn sơn cốc ấy nói:

"Nơi có cỏ bít kín chính là lối vào của Mê Tông Cốc!".

Hồ Bách Linh ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy quần hào đều lặng lẽ đứng im, ánh mắt đều nhìn về phía chàng.

Hồ Bách Linh trong lòng đang nghĩ ra cách đối phó với quần hào, đột nhiên nghe Vạn Hiểu Quang nói:

"Mê Tông Cốc này có rất ít người đến, trong cốc có nhiều độc vật mãnh thú, huynh đệ hãy ngồi điều dưỡng tinh thần, chuẩn bị làm việc lớn, tiểu huynh sẽ mở đường cho đệ". Nói rồi lách mình bước vào trong cốc.

Hồ Bách Linh mỉm cười:

"Nào dám làm phiền nghĩa huynh". Rồi bước vội theo sau.

Cốc Hàn Hương cũng theo Hồ Bách Linh vào trong sơn cốc.

Quần hào thấy Cốc Hàn Hương vào trong sơn cốc, nhủ thầm, hạng nữ lưu mà cũng không sợ, chúng ta đường đường là nam tử hán đại trượng phu sau có thể đi sau kẻ khác".

Rồi cất bước vào trong.

Vài người ở phía trước vừa đi, người ở phía sau cũng kéo nhau bước theo, chia thành hai hàng, sánh vai bước vào trong cốc.

Khi Hồ Bách Linh đuổi đến sau lưng Vạn Hiểu Quang, hạ giọng hỏi:

"Đại ca, Mê Tông Cốc có nơi nào có thể dễ cố thủ nhất?".

Vạn Hiểu Quang đột nhiên thi triển công phu khinh công "tinh đình điểm thủy", phóng vọt lên ba lần, bay về phía trước khoảng ba bốn trượng.

Hồ Bách Linh biết y vì muốn né tránh tai mắt người khác cho nên cố ý chạy xa ra một đoạn, nhất thời đè chân khí đuổi theo.

Vạn Hiểu Quang ngừng lại, Hồ Bách Linh đã đến sau lưng, nói:

"Chuyện của huynh đệ, đại ca ngàn vạn lần đừng nhúng tay vào, nếu như đại ca giúp cho huynh đệ, sự việc sẽ lập tức rắc rối hơn nhiều, lúc đó sẽ khó mà thu xếp được, đại ca chỉ cần nói đại khái tình thế trong cốc cho tiểu đệ biết, rồi hãy lập tức quay về Vạn Nguyệt Hiệp".

Thần Tiên Phi Thoa Vạn Hiểu Quang hơi trầm ngâm chỉ tay về phía vách núi ở trước mặt nói:

"Vách núi ở phía trước mặt, chính là môn hộ của cốc này, sau khi đến ngã rẽ ở nơi ấy, thì coi như đã vào Mê Tông Cốc, trong đó có hàng trăm ngàn lối nhỏ, đừng nói là người mới đến, dù cho là người đến vài lần cũng khó mà nhận rõ đường đi nước bước, chỉ cần lạc hướng, lập tức sẽ bị vây trong đó, tiểu huynh ngày trước khi vào thăm dò trong cốc, đã suy nghĩ kỹ càng, từng bước cẩn thận, mỗi khi qua một ngã rẽ, sẽ đốt lên một ngọn hương, nhưng vẫn bị lạc trong cốc cả một ngày một đêm mới có thể tìm được lối ra".

Hồ Bách Linh nói:

"Nói như thế, chỉ cần giữ được môn hộ của vách núi kia, sẽ lập tức khóa kín được cốc này".

Vạn Hiểu Quang nói:

"Không sai ..." y trầm ngâm một lúc rồi nói tiếp:

"Theo ta biết, chỗ ngã rẽ của vách núi này, có một bãi cỏ rất rộng, đủ chứa tất cả những người ở đây, nhưng ta cũng mong huynh đệ đừng quá gấp gáp, trước tiên phải suy nghĩ chu đáo, đặt ra kế hoạch rồi hãy hành động, như thế mới có thể không có điều sơ suất".

Hồ Bách Linh tiếp lời:

"Lời căn dặn của đại ca, tiểu đệ ghi nhớ trong lòng, giờ đây trời không còn sớm, đại ca cũng nên quay về Vạn Nguyệt Hiệp".

Vạn Hiểu Quang hơi thở dài, nói:

"Huynh đệ tuy đảm lược hơn người, nhưng đây không phải chuyện nhỏ, cho nên cần phải cẩn thận, tiểu huynh cáo biệt ở đây".

Hồ Bách Linh vái dài một cái để đưa tiễn, nói:

"Sau khi đại ca trở về Vạn Nguyệt Hiệp, mong hãy chuẩn bị trước, nếu như tiểu đệ lần này không thuyết phục được quần hào, tất sẽ gây nên một cuộc kịch chiến gió tanh mưa máu, sinh tử vẫn chưa biết, tiểu đệ đã sớm gác việc sống chết sang một bên, nhưng e rằng liên lụy đến đại ca".

Vạn Hiểu Quang nói:

"Huynh đệ hãy yên tâm, ba ngày sau, ta sẽ đến Mê Tông Cốc tìm đệ. Nói rồi vọt người một cái đã cách xa bốn năm trượng, chạy nhanh ra ngoài cốc.

Hồ Bách Linh nhìn theo bóng dáng của Vạn Hiểu Quang, lòng nhủ thầm, nhìn thân pháp của đại ca, võ công chắc đã có tiến bộ. Nhưng cũng mong cơn sóng gió này không liên lụy đến y.

Nhìn thấy ái thê đang ôm đứa trẻ, vội vàng chạy đến, chỉ thấy mặt nàng có chút buồn bã, mất đi nụ cười mê người thường ngày.

Hồ Bách Linh xoay người đi gấp về phía trước.

Từ ngày Hồ Bách Linh và Cốc Hàn Hương quen biết nhau, nàng chưa bao giờ thấy chàng đối với mình như thế, cho nên lo lắng, trong lòng buồn bã, nén không được nước mắt lưng tròng.

Nhưng nàng tính tình thiện lương ôn nhu, tuy đau lòng nhưng lại không oán trách trượng phu, chỉ đưa tay áo lau nước mắt, chậm rãi bước theo, để ý nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong mấy ngày hôm nay, chuyện gì đã khiến cho trượng phu phiền não như thế.

Nàng chỉ nhớ lại những chuyện đã qua, bất giác bước chân chậm lại, quần hùng đi ngang qua nàng, mỗi người đến bên cạnh nàng đều bất giác ngừng lại, bị thu hút bởi sắc đẹp mê người của nàng, cho đến khi người đi sau va vào mới vội vàng bước tiếp.

Mấy trăm ánh mắt đều nhìn về phía nàng, nhưng nàng hình như không cảm thấy được điều ấy, vẫn chậm bước, ngửa mặt nhìn trời, nghĩ đến tâm sự của mình.

Đột nhiên có tiếng người thì thầm bên cạnh nàng:

"Phu nhân ...".

Cốc Hàn Hương hơi giật mình, luồng suy nghĩ bị cắt đứt, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Chung Nhất Hào mặt che mạng, chậm bước bên cạnh nàng.

Chỉ nghe Chung Nhất Hào cười một tiếng, nói:

"Phu nhân đang nghĩ gì, phía sau không còn người nữa".

Té ra quần hào đã đi hết về phía trước, Chung Nhất Hào thì đi tách ra, hình như cố ý đi chậm lại cùng với nàng ...

Cốc Hàn Hương kêu a một tiếng, bước vội về phía trước.

Khi nàng chạy đến vách núi, quần hào đã tụ tập trên bãi cỏ bên cạnh vách núi, Hồ Bách Linh đứng đối diện với mọi người, tuy uy phong vẫn lẫm lẫm, nhưng rõ ràng rất cô độc.

Cốc Hàn Hương đột nhiên cảm thấy, mình nên đứng cùng với chàng.

Yù nghĩ ấy lướt qua đầu nàng, nàng lập tức chạy đến, đứng sau lưng Hồ Bách Linh.

Hồ Bách Linh chăm chú nhìn quần hào, vẻ mặt nghiêm túc lạ thường, nói:

"Sơn cốc này, người ta gọi là Mê Tông Cốc, nghe đồn rằng trong cốc thường có độc xà mãnh thú xuất hiện, người bình thường vào trong cốc, sẽ như hạt cát vào trong biển khơi, không còn mạng mà quay về, cho nên nơi này rất ít người đến".

Quần hào đều bất giác quay đầu lại nhìn, chỉ thấy u cốc giao nhau, muôn lối quanh co, giống như lưới nhện, không khỏi nhíu mày, không biết Hồ Bách Linh có dụng ý gì.

Hồ Bách Linh cười sảng khoái, lớn tiếng nói tiếp:

"Tại hạ sau khi nghe được có cốc này, đột nhiên nghĩ đến chúng ta tụ hội lần này, tuy là tìm ra một người làm minh chủ lục lâm, nhưng lại vẫn chưa có một nơi làm căn cứ địa, địa lý cốc này, quả thực rất thích hợp, cho nên tại hạ muốn tạm thời xây dựng một nơi căn cứ ở trong Mê Tông Cốc ...".

Quần hào lập tức xôn xao, không ít người châu đầu ghé tai, bàn bạc nhốn nháo.

Chỉ nghe trong quần hào có người cao giọng hỏi:

"Ý của minh chủ, phải chăng là muốn giữ chúng tôi ở Bắc Nhạc, không để cho chúng tôi quay về nơi cũ?".

Lời ấy vừa nói ra, trong trường lập tức im lặng, hàng trăm cặp mắt đều đổ về phía Hồ Bách Linh, tình thế căng thẳng vô cùng.

Hồ Bách Linh mỉm cười, chậm rãi trả lời:

"Huynh đệ được các vị hậu ái, trở thành minh chủ, các vị cũng nên nghe lệnh của huynh đệ".

Mấy câu này nói rất chậm rãi, từng chữ đều có lực, vang vọng trong sơn cốc, quần hào trong toàn trường nghe xong đều sững người ra tại chỗ.

Lúc này quần hào đang nhốn nháo, Hồ Bách Linh không những không có lời vỗ yên, làm dịu lòng bọn họ, ngược lại còn dùng mệnh lệnh để trói buộc quần hào, điều ấy quả khiến cho người ta bất ngờ.

Cũng bởi vì lời của chàng bất ngờ, quần hào trong nhất thời không nghĩ ra lời để đối đáp, đều sững sốt.

Hồ Bách Linh ánh mắt như điện, nhìn lướt qua quần hào một vòng rồi nói:

"Trong số các vị, nếu như có người không tín nhiệm huynh đệ, hoặc không chịu nghe lệnh huynh đệ, mời hãy bước ra ...".

Nói đến câu cuối cùng, giọng gằng lại, âm thanh chấn động lỗ tai, vang vọng trong vách núi không ngớt.

Quần hùng trầm mặt, thần sắc của mỗi người đều lộ vẻ bực dọc, ai nấy đều nhìn nhau, thế cuộc càng căng thẳng hơn, Hồ Bách Linh đột nhiên cười sảng khoái, nói:

"Chúng ta là người trong chốn lục lâm, đa số đều coi nhẹ sự sống chết của mình, đêm năm tháng của cuộc đời dùng vào trong việc tranh danh đoạt lợi, tàn sát lẫn nhau, cho nên mới bị những người danh môn chánh phái trong võ lâm coi là hắc đạo, không thấy được mặt trời, tiếng tăm càng nhiều thì sát nghiệp càng lớn, các vị có bao giờ tự hỏi đã tàn hại bao nhiêu gia đình, giết hại bao nhiêu người ta trói gà không chặt, hành vi này có nên ...".

Đột nhiên trong quần hào có người quát lớn:

"Bọn chúng tôi tham dự đại hội ở Hàn Bích Nhai, đề cử ra minh chủ lục lâm, là để thống nhất thực lực của lục lâm chúng ta, đối kháng với bọn người tự xưng là hiệp nghĩa xuất thân từ danh môn chánh phái, không ngờ minh chủ lại lấy lòng từ bi của cửa Phật đến độ hóa chúng tôi, những chuyện hành tiện tích đức này, không cần minh chủ phải phí lời, chỉ e người ở đây ai cũng hiểu được".

Hồ Bách Linh mỉm cười nói:

"Ý của huynh đệ, không phải cấm các vị giết người mà là giết những người đáng giết, nếu như cứ tùy hứng mà giết người vô tội, không những là bị người trách cứ, và cả lẽ trời cũng khó dung. Trên đời này có rất nhiều kẻ giàu có mà bất nhân bất nghĩa, đủ cho bọn chúng ta trừ khử chúng, nếu như các vị tin lời của huynh đệ, trong vòng năm năm, lục lâm sẽ có bộ mặt khác.

Cốc Hàn Hương đột nhiên bước tới phía trước hai bước, đối mặt với quần hùng, nói lớn:

"Khi chúng tôi đến Bắc Nhạc, đã cứu được đứa trẻ này trong một mảnh rừng hoang ...".

Nàng cúi nhìn đứa trẻ, nói tiếp:

"Đứa bé này tuổi còn nhỏ mà trên vai trái, chân phải mỗi nơi đều có vết đao thấu xuống, cái chết của cha mẹ chúng càng thê thảm hơn, người nam thì hai tay bị bẻ gãy, sau đó bị một đao ngang eo chém thành hai đoạn, về nữ thì trên mình trúng bốn nhát đao, thê thảm vô cùng, khiến ai nhìn thấy cũng rơi nước mắt ...".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK