• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Diệp Chính Thần ngồi xổm ở trước mặt tôi, tay đặt trên đỉnh đầu tôi, không nhẹ không nặng, lòng bàn tay cực nóng thấm qua từng sợi tóc."Anh còn có thể làm gì cho em?"

Giọng anh mang theo âm rung, so với tôi còn muốn run hơn.

Tôi cắn môi, lắc đầu, anh đã làm quá nhiều cho tôi.

Anh buông tay ra, không hề cố gắng vãn hồi tôi, không cần danh nghĩa vì yêu mà dây dưa tôi, cũng không tranh thủ xin tôi tha thứ. Anh không quấy rầy tôi, vì để cho tôi có thể mau chóng quên anh.

Đây chẳng phải là điều tôi muốn sao? Nhưng tôi lại càng hy vọng... anh có thể lại ôm tôi một lát.

Chỉ cần một cái ôm đơn thuần và chân thành.

Giống như trước kia thật lâu, thật lâu...

Tôi ngước nhìn anh, không biết có phải biểu tình của tôi lộ ra khát vọng tận đáy lòng mà anh trầm thấp thở dài, tay chậm rãi đặt lên vai tôi, sau một lát, ôm tôi vào lồng ngực ấm áp…

Cồn nóng xông thẳng lên óc, phòng tuyến tâm lý của tôi khoảnh khắc đó hỏng mất.

Cảm tình như đê vỡ, hồng thủy đổ xuống, mang lý trí đi ra...

Tôi ôm thắt lưng anh, gần như tham lam hít vào hương vị trên người anh, lưu luyến mà ấm áp. Đầu óc hỗn độn rốt cuộc không áp lực được tiếng lòng.

"Sư huynh." Nước mắt nóng bỏng chảy xuống cổ áo anh."Em nhớ anh..."

Rất nhớ, rất nhớ!

Anh đột nhiên nâng mặt tôi lên, tôi chưa kịp phản ứng lại.

Anh đã hôn lên môi tôi, môi vừa chạm xuống đã trở nên mạnh mẽ, long trời lở đất, đầu lưỡi cố chấp cường thế xâm nhập trong lúc tôi đang kinh ngạc mà khẽ nhếch miệng lên, không thể chống đỡ mà xâm nhập, lại xâm nhập...

Tựa hồ muốn đem áp lực, nhiệt tình trong khoảng thời gian qua giải thoát đi ra.

"Ngô, không..." Tôi mơ hồ cự tuyệt, đầu lưỡi chống đẩy đầu lưỡi anh, phản đến thành quay.

Tôi nghĩ đấm anh, cánh tay vô lực để trên ngực anh lại giống như vuốt ve.

Vì thế, anh càng thêm không kiêng nể gì, trong mắt chớp động nóng rực dục niệm, môi như cuồng dã mà đoạt lấy, tay cũng đưa dần đến cổ áo tôi.

"Thứ lạp" một tiếng, vạt áo lên tiếng trả lời bị xé rách, da thịt lộ ra dưới ngón tay anh...

Theo vạt áo rộng mở, anh bạc môi đi xuống, lướt qua lưu luyến, trên da thịt tuyết trắng lưu lại đừng vệt hôn ngân...

Chấn kinh cộng thêm thần kinh tê liệt, tôi như bị điểm huyệt bình thường, mơ hồ .

"Không được!" Tôi rốt cục phản ứng lại, càng không ngừng lắc đầu, hạ giọng cầu anh."Không cần, Dụ Nhân tại cách vách, vợ anh ngay sát vách..."

Động tác của anh dừng một chút.

Tôi nhân cơ hội giãy ra, vừa đứng lên, anh bắt được chân tôi, một phen xả xuống váy tôi, xé cả tất chân.

"Diệp Chính Thần!" quần áo tàn phá còn một nửa ở trên người, hoàn toàn không ngăn được bàn tay thăm dò của anh, tôi giận đến nỗi cả người phát run. "Anh có biết anh đang làm gì không?"

Anh cương ngạnh mà trả lời."Anh không biết!"

"Anh!"

Thê tử hợp pháp ngay tại phòng bên, anh cư nhiên chạy đến phòng tôi, đem tôi ấn nằm trên mặt đất...

Đây là Diệp Chính Thần mà tôi nhận thức?.

Nội tâm cầm thú, thân hình khí phách bức người, mày kiếm nhướng lên, con ngươi thâm thúy kiên đinh…Toàn thân anh tản mát ra nỗi cuồng vọng cùng bá đạo không ai bì nổi…

Anh ấn tôi trên mặt đất, áp lại đây.

Mặt đất thực cứng.

Áp lực trầm trọng đặt ở trên người tôi, thả một khắc càng không ngừng đè ép, tuỷ sống sắp bị anh áp bước ra.

Tôi cắn chặt môi dưới, nuốt xuống tiếng kêu cứu, ánh mắt thủy chung nhìn về phía bức tường.

Mùi máu tươi thản nhiên theo kẽ răng chảy vào.

Nếu một giây trước tôi còn có một tia mềm mại quyến luyến với anh, nhưng từ giấy này, tôi đối với anh chi có hận, hận khắc vào xương cốt...

Anh ôm tôi đến trên giường, không nóng lòng muốn tôi mà nằm trên cơ thể tôi đang giãy dụa, chậm rãi hưởng thụ sự phản khác bất lực cùng chế phục lạc thú của tôi.

Nửa giờ sau, trên người tôi đầy những vết xanh tím, không có một tấc da thịt nào thoát khỏi sự âu yếm thô bạo của anh...

Tôi cuối cùng hao hết khí lực, nằm vô lực như người chết, than ở trên giường...

Anh nở nụ cười, chậm rãi đẩy tóc đã ẩm ướt trên mặt tôi, hai bàn tay tại gò má tôi mà vuốt ve."Theo?"

Tôi hung hăng trừng mắt nhin anh, cổ họng hỏa lạt lạt mà đau."Diệp Chính Thần, đừng làm em thêm hận anh!"

"Dù sao đã làm rất nhiều lần, thêm lần nữa cũng không sao!" Anh không nhanh không cởi nốt tàn vật còn xót lại trên người tôi, lại cởi y phục của mình.

Tôi vô lực phản kháng, nhìn anh làm xong hết thảy, nhìn anh dùng lực chế trụ đầu gối của tôi, tách ra hai chân...

Tôi cắn răng, hàm răng cắn chặt."Chờ em có khí lực, nhất định giết chết anh!"

Anh gần sát tôi, tay tham dò xét. Thắt lưng dùng một chút lực mãnh liệt thúc vào.

Trong giây lát, lửa nóng cùng tê đau xâm nhập vào cơ thể, anh hưng phấn than nhẹ.

Tôi không có hô lên tiếng, hàm răng nghiến chặt, mùi máu tươi ẩm ướt tiến vào miệng.

Tôi không phân biệt rõ là thống khổ hay là hạnh phúc...

Anh điên cuồng mà hôn tôi, lời lẽ dây dưa, thân thể va chạm kịch liệt, tất cả đều là hương vị tinh phong huyết vũ.

Nếu có ai hỏi tôi, cả đời này trải qua sự kiện gì khó quên nhất, tôi sẽ nói cho người đó, chính là bị người mình yêu nhất cường bạo.

Nội tâm tràn ngập hận ý, thân thể bị lửa nóng nhồi, xụi lơ vô lực tại trời đất quay cuồng, lay động mà trầm luân.

Ngũ tạng lục phủ đều bị xé thành mảnh nhỏ, linh linh toái toái, nhưng mỗi một phút đều không ngưng suy nghĩ...

Điều bi ai nhất là cảm quan thần phục, khoái cảm cực hạn tại mỗi lần anh cấp tốc xâm nhập đã sắp đến, tôi mất đi lý trí mà ôm anh, cầu xin anh dừng lại...

Anh không có dừng lại, đưa tôi lên đỉnh cao muôn trượng.

Thời khắc này, tôi mới ý thức được trong lòng vẫn là nóng.

Mặc kệ đau lòng cùng oán hận, trải qua nhiều chuyện, tình yêu của tôi đối với anh chưa bao giờ thay đổi, về sau cũng sẽ không thay đổi...

Có một người khi bạn đã yêu, không có cách nào lại yêu được người khác.

Dưới từng cái vuốt ve toàn thân cùng hôn triền miên, tôi từng trận run rẩy, đáy lòng lạnh như băng tối đã bắt đầu nóng, thiêu cháy.

Tôi ôm bờ vai anh, hỗn loạn, đứt quãng nói: "Ngày đó, anh vì cái gì không gạt em? Nếu đã lừa từ đầu, vì cái gì không lừa nốt..."

Nam nhân lừa gạt tôi cũng không giận, mà giận là anh không lừa cho đến hết.

"Anh có thể gạt em nói hôn nhân này là giả ... Anh vì làm thủ tục thị thực cho cô ấy..." Cứ việc lấy lý do thập phần vụng về này, tôi cũng sẽ tin tưởng.

Tôi tình nguyện làm một người ngốc nhưng hạnh phúc, chứ không muốn làm một người sống vừa thanh tỉnh lại vừa đau khổ.

Anh dừng lại động tác tại thắt lưng, hai tay đồng thời ôm lấy tôi run run thân mình.

Chúng tôi trong lúc đó gắt gao mật hợp, không có một khe hở.

Anh nhìn tôi, mắt anh trong bóng đêm lòe lòe sáng, chân thành và tha thiết."Là giả, mọi chuyện em thấy đểu là giả. Không cần hỏi anh là vì cái gì, em chỉ cần tin tưởng lời của anh, cứ lưu lại bên cạnh anh… Ba năm sau, em muốn cái gì, anh cũng có thể cho em."

Tôi nhìn về phía vách tường, thực muốn biết Dụ Nhân bên phòng bên có nghe thấy được những lời này hay không.

Tôi tự giễu cười cười.

Diệp Chính Thần thấy ý cười ở khóe miệng tôi, giận đến nghiến răng nghiến lợi, rút ra, lại đột nhiên tiến vào."Em cho tới bây giờ không chịu tin anh…Nói là cái gì cũng tin tưởng anh, đều là giả ..."

Tôi đau đến đại hãn đầm đìa.

Rốt cuộc cái gì là chân thật, cái gì là giả dối.

Rốt cuộc là anh lừa gạt tôi, hay là tôi lừa gạt anh.

Tôi cũng không rõ.

Tóm lại, chúng tôi thiệt tình yêu nhau, yêu vô cùng bi thương...

Phòng bên còn có một cô gái, so với chúng tôi còn bi thương hơn.

...

Yêu tuyệt vọng cùng cừu hận cuối cùng đều hóa thành một hồi triền miên liều chết, vô số lần yêu hận đan xen, vô số lần thống khổ cùng cực lạc trùng hợp.

Sắp chấm dứt thời điểm, anh trong thân thể tôi đánh thẳng về phía trước, tôi đột nhiên thức tỉnh, dùng sức đấm lưng anh."Không được, không phải thời kỳ an toàn ..."

Anh nắm hai tay tôi ấn ở trên giường."Vậy sinh một đứa nhỏ cho anh đi."

"Anh điên rồi?! Ra ngoài!"

Không để ý đến cự tuyệt của tôi, anh đến chỗ sâu nhất, phóng thích...

"Nếu em mang thai, chúng ta đời này sẽ dây dưa không rõ ." Trong mắt của anh thế nhưng lại có thần thái khát khao.

"Anh!Anh!" Không có bất cứ ngôn ngữ đủ để biểu đạt nỗi hận của tôi đối với anh, đây là loại nam nhân nào a! Nuôi dưỡng tình nhân đã không đủ ngại, còn phải thêm một đứa con ngoài giá thú."Anh cút đi cho tôi!"

Tôi sợ anh còn ở thêm một giây, sẽ bị anh bức điên, một ngụm cắn chết anh.

Anh ngồi xuống, nhưng không có ý tứ rời đi."Nha đầu, em thế nào mới bằng lòng tha thứ cho anh? Vô luận yêu cầu gì anh cũng có thể làm."

"Vĩnh viễn đừng xuất hiện ở trước tôi, anh làm được không?"

"Nếu làm như thế này có thể làm cho em vui vẻ, anh có thể làm được." Anh hỏi tôi: "Nhưng em thật sự vui vẻ sao? Rời xa anh, thật là em rất muốn sao?"

"Đúng!"

Anh kéo tay trái của tôi, nâng lên, hai cái đồng hồ một đen một trắng trên haiái cổ tay, mỗi bước nhảy của kim giây đều kích thích lên lòng tự tôn yếu ớt của tôi.

Kỳ thật, tôi rất muốn cùng một chỗ với anh. Đạo đức cùng pháp luật không cho phép tôi nói ra những lời này.

Đó là quyền lợi Dụ Nhân mới có...

"ở bên cạnh anh đi." Anh ôm tay tôi vô cùng thân thiết ôm tôi vào trong ngực" Đừng lo lắng những người khác, chỉ cần chính em vui vẻ là tốt rồi!"

Thái độ cùng ngữ khí của anh cực kỳ giống nam nhân bao dưỡng tình nhân trong kịch truyền hình.

Đáng hận nhất là, anh còn cư nhiên đưa bàn tay hướng về phía ngực tôi, khiêu khích lên vùng mẫn cảm.

Tôi cuốn chăn lui xuống cuối giường. anh lại triền đến, chóp mũi chậm rãi cọ sát và sau tai."Nha đầu, anh cũng nhớ em... Chúng ta đừng tra tấn nhau nữa."

Trước mắt tôi lúc đó là quần áo phân tán trên chăn, đệm.

Loại sự tình này, nếu thỏa hiệp lần đầu tiên, sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba… Thói quen, cũng sẽ quên thế nào là tôn nghiêm, thế nào là đạo đức.

Mỗi một người thứ ba, ban đầu đều là cương liệt, về sau, còn không phải không an tâm mà tâm niệm, khuất phục cho nội tâm khát vọng mãnh liệt.

Tôi muốn khuất phục, lập tức sẽ bị khuất phục .

Ngay tại lúc phòng tuyến tự tôn cùng đạo đức lung lay sắp đổ thì tôi nghĩ đến một màn trong bệnh viện:

Dụ Nhân ngồi ngay ngắn tại ghế, chậm rãi để ý làn váy.

Diệp Chính Thần nằm ở trên giường, lẳng lặng mà nhìn.

Tôi xấu hổ vô cùng mà ôm giữ ấm chén...

...

Hơi cồn cùng máu xông thẳng lên đỉnh đầu, đầu óc tôi nóng lên, một phen đẩy anh ra, phóng vào phòng bếp cầm một con dao nhọn."Đi! Nếu anh không đi, tôi giết chết ngươi!"

Anh nhìn thoáng qua con dao trong tay tôi."Em ngay cả đao còn cầm không xong, có thể giết người sao?"

"Anh đừng ép tôi."

"Anh không tin em lại giết anh." Anh một chút tiến tới gần tôi, làm cho tôi lui xuống một chút, anh nở nụ cười."Em luyến tiếc."

Tôi nhìn anh, hai tay cầm thật chặt chuôi đao.

Anh từng bước ép sát, ỷ vào tôi thương anh, ỷ vào tôi luyến tiếc.

Dao tôi cầm không còn chỗ lui, tâm thay đổi, tôi quay dao lại chính mình."Nếu anh không đi, tôi..."

Anh nhìn thấy mũi dao cách cổ tôi không đến một li, sắc mặt thay đổi."Đừng làm rộn ."

"Tôi..."

Tôi vừa mở miệng, không có lưu ý, trước mắt nhoáng lên, cổ tay bị anh chặt chẽ nắm. Động tác của anh cực nhanh.

"Anh biết em hận anh, anh làm em tiến thối lưỡng nan." Anh dùng tay kia nắm ra ngoài tay tôi, mũi dao để ở chỗ tim anh."Nếu đâm anh một nhát có thể làm em có chút dễ chịu, em liền đâm đi."

Tôi nghĩ đến anh chỉ nói thế, không nghĩ tới anh...

Anh nắm tay của tôi đâm đến, mũi dao gặp một chút lực cản mềm mại, anh ấn thêm chút lực…

Thế giới như đọng lại im lìm.

Máu tươi từ chỗ mũi dao chảy ra.

"Không được!"

Tôi dùng hết sức rút tay về, dao rơi tự do trên mặt đất.

Một giọt máu ở trên mũi dao...

Tôi hốt ha hốt hoảng đi lấy cái hòm thuốc, đem một cuộn băng gạc xả loạn thất bát tao.

Sớm đem phương pháp cấp cứu học trước kia quên không còn một chút, tôi cầm lấy một đoàn băng gạc đặt tại vết thương của anh, tim anh đập mạnh dưới tay tôi. Một tận đau nhức từ lòng bàn tay truyền khắp toàn thân, nhát dao kia như đâm tại trên người tôi.

"Còn hận anh sao?" Anh hỏi tôi.

Tôi khóc lắc đầu."Anh biết là em không muốn anh bị thương..."

"Lại cho anh thêm một cơ hội nữa nhé, chờ anh ba năm..."

Máu thấm ướt sũng băng gạc, lửa nóng thêm sắc hồng.

Máu từ đâu chảy ra?

...

***

Ngày hôm sau, tôi cố gắng nâng cao tinh thần, tắm gội giặt dũ, thu thập xong này nọ. Đang định đến trường, ngoài ý muốn nhận được điện thoại do Ấn Chung Thiêm đánh tới.

Nhớ rõ vừa mới đến Nhật Bản, Ấn Chung Thiêm thường xuyên gọi điện thoại, hoặc là nhắn lại trên mạng cho tôi.

Từ lúc tôi nói tôi có bạn trai, anh ấy không chủ động gọi cho tôi thêm nữa.

Không biết vì cái gì anh đột nhiên gọi điện thoại đến, tôi do dự một chút, tiếp điện thoại.

"Hi!" Trừ câu chào đó, tôi không biết nên nói cái gì.

"Tiểu Băng." Tiếng anh thực trịnh trọng."Em tại Nhật Bản có nhiều việc không?"

"Hoàn hảo, gần đây có chút bận."

"Có thể thu xếp thời gian về nước một chuyến được không?"

Yêu cầu này có điểm đột ngột, nếu là người khác tôi có thể đổ cho là cái gì, nhưng là Ấn Chung Thiêm – người luôn luôn thận trọng từ lời nói đến việc làm, anh mà đưa ra yêu cầu đột ngột như vậy, tất nhiên có lý do của anh.

"Chuyện gì xảy ra?" Tôi vội vàng hỏi.

"Bạc thúc thúc, vừa mới giải phẫu xong..."

Tôi thấy cả người máu như đông cứng, ngã ngồi ở trên giường.

Trong khoảng thời gian qua, mỗi lần tôi gọi điện thoại về nhà, giọng điệu của mẹ và cha tôi đều thực bình tĩnh. Đơn giản hỏi một chút tình hình gần đây của tôi liền khẩn cấp dập máy.

Tôi bởi vì tâm tình không tốt, cũng không có dư thừa tâm tư mà để ý.

"Cha em bệnh gì?" Tôi vội vàng hỏi.

Anh trầm mặc trong chốc lát."Em trở về rồi nói sau."

Nếu là bệnh bình thường, cha mẹ tôi sẽ không gạt tôi, Ấn Chung Thiêm cũng sẽ không để cho tôi trở về.

"Tính mạng có nguy hiểm hay không?" Tôi không ngừng mà mặc niệm: không có, không có, nhất định không có.

"Giải phẫu thực thành công, thầy thuốc nói... Tạm thời, không có."

Ấn Chung Thiêm nói một câu "Tạm thời không có", giống như tiếng chuông địa ngục khủng bố."Em sẽ mua vé máy bay ngay."

Tôi lập tức cắt đứt điện thoại, trong lúc tra danh bạ tìm điện thoại đặt vé máy bay tay tôi còn run rẩy, trước mắt hết thảy đều là mơ hồ .

Đặt xong chuyến sớm nhất, 10 giờ sáng ngày mai.

Tôi lại một đêm không ngủ, thu thập xong hành lý, mang theo vài thứ trọng yếu.

Đi qua cửa phòng Diệp Chính Thần, tôi nhìn thoáng qua tên của anh trên cửa phòng, nghĩ lại mình còn nợ anh một câu trả lời.

Chậm rãi buông va ly hành lý, tôi ấn chuông cửa phòng anh.

Cửa mở ra, trước cửa là Dụ Nhân mặc một thân áo ngủ màu đỏ.

Y phục của cô ấy thực đỏ, so với máu của Diệp Chính Thần đỏ hơn.

"Có chuyện gì không?" Vẫn là nụ cười nhàn nhạt.

Rạng sáng bốn giờ, trời đã tờ mờ sáng, sương mù dừng ở xa xa, một mảnh mông lung.

Cây cũng mông lung, hồ nước cũng mông lung.

Tôi ngồi xe buýt đi sân bay quốc tế.

Quốc gia này, thành phố này, nhà trọ này, tôi nghĩ không còn có thể quay lại...

Lúc làm thủ tục đăng ký, nhân viên phục vụ nhắc nhở tôi: "Cô không làm thủ tục tái nhập cảnh, sau khi rời khỏi đây, cần phải làm lại thị thực."

"Tôi hiểu, không sao."

...

Còn hai giờ là bay, tôi ngồi ở ghế trên gọi điện thoại, tôi đem tin về nước nói cho Lăng Lăng, Tần Tuyết, Phùng ca còn có Lý Khải...

Cuộc cuối cùng, tôi gọi cho Diệp Chính Thần.

Điện thoại vang lên một tiếng, tôi liền hối hận, đang muốn cắt đứt, bên kia có người nhận máy.

"Nha đầu?" Điện thoại đầu bên kia thực im lặng, tiếng của anh cũng ép tới rất thấp.

Tôi hít vào một hơi, nói: "Đối xử tốt với Dụ Nhân, mặc kệ anh yêu hay không yêu cô ấy, anh nên gánh vách trách nhiệm của mình."

"..."

"Em đi rồi..." Tôi dùng tiếng Nhật nói một câu: "Sayonara!"

Tiếng Nhật có nghĩa là "Hẹn gặp lại ", người Nhật Bản chỉ dùng trong tình huống xác định hai người vĩnh viễn sẽ không gặp lại.

Không đợi anh truy vấn, tôi cắt đứt điện thoại.

Cuối cùng, tôi nghe thấy anh nói hai chữ: "Chờ anh..."

Tôi đương nhiên sẽ không chờ anh.

Đến giờ lên máy bay, tôi đi ra hướng cửa hải quan, nhân viên đang kiểm tra hộ chiếu của tôi thì anh chạy đến...

Tôi nhìn anh một lần cuối, rất nhiều đêm giấc mộng đều quay về sẽ là bộ dáng của anh khi đó.

Anh chen qua đám đông, một thân màu trắng, bên ngoài là áo sơ mi màu trắng…có một mảng màu đỏ tươi của máu thấm ra.

Anh hô tên của tôi, không phải nha đầu.

"Bạc Băng, Bạc Băng..." Tôi lần đầu tiên nghe anh hô lên tên của tôi, mới phát hiện tên tôi lộ ra thân thiết rét lạnh.

Tôi nhận lại hộ chiếu nhân viên kiểm tra đưa, đi qua cửa.

Anh chạy lại đây, bị nhân viên kiểm tra ngăn lại.

"Bạc Băng!" Anh chẳng quan tâm ánh mắt của người khác, lo lắng mà hô."Em chờ chút, anh có lời nói với em! Rất trọng yếu, thật sự rất trọng yếu!"

Trong tay tôi, hành lý như đá nặng ngàn cân, tôi dẫn theo nó, đi vào cửa.

"Nha đầu, anh yêu em!"

Tôi đứng yên tại chỗ, lệ như suối trào.

"Em cho anh ba phút, anh sẽ nói hết sự thật…ba phút, chỉ cần ba phút."

Đây là yêu cầu cuối cùng của anh.

Mà tôi, không có cho anh.

Tôi nói với anh tiếng chỉ có chính mình nghe thấy: "Sư huynh, em đi rồi. Tin tưởng em, về sau sẽ không thương tổn như thế này nữa ..."

Sau đó, tôi thường thường mà nghĩ lại, nếu tôi cho anh ba phút đó, anh sẽ nói cho tôi biết cái gì.

Là lời nói thật, hay vẫn lại là một lời nói dối chân thật?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK