Mục lục
Xuyên Thành Nghề Nghiệp Sư Tôn Có Độ Nguy Hiểm Cao
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chuyển ngữ: Trầm Yên

........................................................

Thẩm Cố Dung liều mạng nhấc đôi chân ngắn nhỏ nhắn chạy phía sau, kêu đến khàn giọng, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn Hề Cô Hành biến mất ở ngã rẽ nơi xa.

Những luồng gió nóng lạnh luân phiên nhau thổi tới, Thẩm Cố Dung mờ mịt nhìn xung quanh.

Đây là đâu? Ta phải trở về như thế nào?

Không giống khi ở Hồi Đường Thành, mỗi lần y đi lạc đều có huynh trưởng tới tìm.

Thẩm Cố Dung đứng tại chỗ một hồi, bị từng trận gió lúc nóng lúc lạnh thổi đến run run, chỉ có thể hùng hùng hổ hổ đi tìm đường.

Chỗ này hẳn là nơi giao giữa Bạch Thương Sơn và Trường Doanh Sơn, gió cứ lúc nóng lúc lạnh, Thẩm Cố Dung quấn chặt áo ngoài của mình, không nhịn được nghiêng đầu hắt xì một cái.

Thẩm Cố Dung vừa vơ vét tất cả những từ xảo trá đem ra mắng Hề Chưởng giáo, vừa nhặt mấy viên đá nhỏ, mỗi lần gặp ngã rẽ y đều quay lưng vào đường, ném một viên đá ra sau, xem đá rơi xuống bên nào thì đi bên đấy.

Trước kia biện pháp này trăm thử trăm sai, cho nên lần này y khôn ngoan hơn, đá rơi xuống đâu y liền đi về hướng ngược lại.

Cuối cùng, y thuận lợi lạc tới một rãnh núi xa lạ.

Thẩm Cố Dung: "......"

Thẩm Cố Dung thở phì phò ngồi trên một cục đã, miệng đã mắng đến cứng đờ.

Y dừng lại một lúc, cúi đầu nhìn đôi tay múp míp, dùng hết sức bình sinh cũng không thể điều động nổi một tia linh lực từ linh mạch.

Thử một lúc lâu, cuối cùng Thẩm Cố Dung từ bỏ.

Gió từng trận nóng lạnh đan xen nhau thổi tới, khuôn mặt nhỏ của Thẩm Cố Dung đỏ ửng lên, chờ ở chỗ khỉ ho cò gáy thì có chờ cả buổi sáng cũng chưa chắc đã gặp được ai, Thẩm Cố Dung đành phải tiếp tục nhặt thêm một đống đá nữa, tiếp tục vò đã mẻ còn thêm sứt.

Một lúc sau, khi đá trong tay y đều đã bị ném hết, vẫn không gặp được người như trước, ngược lại còn đánh bậy đánh bạ đi tới chỗ một thác nước lạ.

Thẩm Cố Dung nhìn thác nước như lụa trắng kia, nghĩ thầm không xong rồi.

Quanh Phiếm Giáng Cư và Tri Bạch Đường không hề có thác nước nào lớn như vậy, rốt cuộc y đã lạc tới tận đâu vậy?

Thẩm Cố Dung sắp phát điên, y tức giận đến nỗi dậm chân tại một lúc lâu, mới mài mặt tiếp tục mò đường.

Dù thế nào cũng không thể bỏ mình tại đây.

Thẩm Cố Dung đi một vòng men theo thác nước, cuối cùng đi tới một u đàm sâu rộng, từ đây không còn đường nữa.

Bên cạnh u đàm có một tấm bia đá lớn, trên đó viết mấy chữ rồng bay phượng múa, dưới chân bia đá rêu xanh mọc đầy, nhìn có chút cổ xưa.

Tiếng thác nước làm át đi tất cả những âm thanh khác trong u đàm, Thẩm Cố Dung không nghe thấy tiếng thở dốc của dã thú ngủ say, vừa lui về sau vừa ngẩng đầu nhìn chữ trên bia đá.

"Vũ..... Phong, Phong Vũ......" Thẩm Cố Dung lùi lại mấy bước, rốt cuộc cũng nhìn thấy dòng chữ trên bia đá.

"Phong Vũ U Đàm."

Thẩm Cố Dung hơi nghiêng đầu, đang tự hỏi mấy chữ này là gì, trong đầu đột nhiên nhớ tới lời Hề Cô Hành.

Ngũ sư huynh của Thẩm Phụng Tuyết - Triều Cửu Tiêu...... Có phải đang bế quan ở một nơi tên "Phong Vũ Đàm" hay không?

Sau khi nghĩ thông suốt, Thẩm Cố Dung run bắn người, đang định nhấc chân rời đi, đột nhiên cảm giác chân mình dẫm lên thứ gì, trực tiếp vấp ngã cái oạch xuống đất.

Thẩm Cố Dung "Xoạch" một tiếng, nhắm mắt lại quỳ rạp xuống đất, còn văng xa gần một mét, suýt nữa ngã vỡ đầu.

Thứ đồ ngáng chân y kia hình như là chiếc đuôi nhọn của một con cự thú.

Thẩm Cố Dung: "......"

Thẩm Cố Dung nhớ tới nguyên hình của Ngũ sư huynh y —— Giao Long, cơ thể lại khẽ run lên.

Thẩm Cố Dung hãi hùng khiếp vía, không biết có phải bị dọa quá mức hay không, dù bên cạnh mình có khả năng chính là một con Giao Long lớn, y vẫn không kìm nén được lòng hiếu kỳ, tuy rất sợ hãi nhưng y vẫn không nhịn được nhìn theo hướng đuôi nhọn.

Theo dõi truyện tại truyenyy.vip để đọc bản dịch hoàn chỉnh nhất

Chiếc đuôi nhọn bắt đầu từ sau bia đá, tiếp lên phía trước là một cơ thể khổng lồ chìm trong Phong Vũ Đàm, cuối cùng nhìn qua u đàm, đầu Giao Long gối trên một tảng đá lớn phủ đầy rêu xanh, đang nhắm mắt ngủ đông.

Có vẻ nó đã ngủ rất lâu, trên người loáng thoáng mọc rêu xanh, dáng vẻ chiếc đầu không khác gì tảng đá, liếc qua rất khó phát hiện kia là một con Giao Long.

Thẩm Cố Dung vừa phấn khởi lại sợ hãi nghĩ thầm: "A A A Giao Long kìa! Giao Long! Tiên sinh! Giao Long thật sự tồn tại kìa!"

Tiên sinh dạy y luyện chữ lúc rảnh rỗi thường kể cho y ít chuyện chí dị, Tiểu Cố Dung ghé vào bên đầu gối y, ngẩng mặt lên tò mò hỏi: "Những thần thú trong đó thật sự tồn tại sao ạ?"

Tiên sinh cười, năm ngón tay thon dài lật một tờ bìa sách ố vàng: "Chỉ là truyền thuyết mà thôi."

Thẩm Cố Dung không biết là sợ hay kích động, đôi chân ngắn nhỏ bắt đầu nhũn ra.

Tiếng thác nước che lấp tiếng hít thở của Giao Long, mặc dù nước chảy từ trên cao xuống u đàm, thế nhưng một chút sóng gợn cũng không có.

Thẩm Cố Dung theo bản năng hít thở nhẹ xuống, sợ đánh thức Giao Long này.

Y thong thả bước chân lui về sau, cẩn thận bước qua cái đuôi của Giao Long, đang định xoay người chạy, lại phát hiện Triều Cửu Tiêu nãy giờ vẫn luôn ngủ say đột nhiên mở mắt ra.

Đôi mắt Giao Long so với đầu Thẩm Cố Dung còn lớn hơn, con ngươi lạnh băng nhìn về phía Thẩm Cố Dung, mang theo khí thế áp bức mạnh mẽ và thô bạo.

Thẩm Cố Dung: "......"

Thẩm Cố Dung nhấc chân lên chạy.

Sau lưng như có ác quỷ đuổi theo lấy mạng, Thẩm Cố Dung không biết chân nhỏ ngắn cũn của mình còn có thể chạy trốn nhanh như vậy, căn bản không dám quay đầu lại xem Triều Cửu Tiêu có đuổi theo hay không.

Không biết đã chạy bao lâu, y suýt nữa tắt thở, đang muốn dừng lại thở thì đột nhiên đụng vào một người.

Thẩm Cố Dung ngồi bệt xuống đất, đôi mắt ửng đỏ kinh hãi nhìn về phía người bị mình đụng vào.

May là Triều Cửu Tiêu không đuổi theo, người Thẩm Cố Dung đụng vào chính là Mục Trích mới trở về từ chỗ Ly Tác.

Gói kẹo sữa được Mục Trích dùng giấy bao lại trực tiếp bị đụng rơi xuống đất, sau khi lui lại mất bước, khó khăn lắm mới không té ngã, hắn ngạc nhiên nhìn về phía Thẩm Cố Dung ngã ngồi trên đất, sửng sốt hồi lâu mới vội vàng đi tới.

Hắn muốn nâng Thẩm Cố Dung dậy, lại thấy tiểu sư tôn của mình dường như bị cái gì dọa phát hoảng, đột nhiên bò dậy nhào về phía hắn.

Thẩm Cố Dung thấy Mục Trích như thấy cứu tinh, viền mắt ửng đỏ nhào vào người Mục Trích, nhón chân ôm chặt cổ hắn không chịu buông tay, trong tiếng thở dốc kèm theo cả âm thút thít.

"Mục..... Mục Mục..... Oaaaaa."

Mục Trích: "......"

Mục Trích bị đụng lui về sau nửa bước, cảm giác được cơ thể tiểu sư tôn đang run lên, sửng sốt một lúc mới vòng tay qua ôm lấy y, nhẹ nhàng vỗ vỗ sau lưng Thẩm Cố Dung, nhẹ giọng nói: "Không sợ không sợ."

Thẩm Cố Dung đã mất mặt quá nhiều lần trước Mục Trích, hơn nữa hiện tại bị dọa quá sợ, hoàn toàn không muốn che giấu bản thân nữa.

Thẩm Cố Dung ôm chặt Mục Trích, thở hổn hển dồn dập, trong miệng nói chữ được chữ mất: "Thứ kia..... nó lớn...... Oa huhu, nó nhìn ta....... Ta...huhuhu!"

Mục Trích: "......."

Mục Trích thử vận chuyển linh lực, phát hiện mình không đọc được nội tâm Thẩm Cố Dung.

Xem ra là bị dọa thật.

Thẩm Cố Dung ôm cổ Mục Trích, hận không thể dán chặt lên người hắn. Mục Trích bị y ôm đến suýt không thở nổi, đành phải vỗ về sau lưng giúp y thuận khí.

Thẩm Cố Dung vẫn đang nói: "Hắn...... Sư huynh hắn ném ta......."

Mục Trích thử phân tích lời sư tôn hắn: "Ngài nói Chưởng giáo ném ngài giữa đường?"

Thẩm Cố Dung: "Oahuhu, không tìm ra........con rồng(long)......"

Mục Trích: "Ngài không tìm ra đường, nửa đường lại gặp một con rồng?"

Thẩm Cố Dung: "Gi...giao...!"

Mục Trích: "Giao Long?"

Thẩm Cố Dung gật đầu.

Cuối cùng Mục Trích cũng hiểu rõ, hắn nhìn Thẩm Cố Dung vẫn túm mình không buông, lòng mềm thành nước, hắn thử giơ tay xoa xoa đầu Thẩm Cố Dung, Thẩm Cố Dung hàm hồ kêu một tiếng, cũng không bài xích, vùi đầu trên cổ hắn cọ cọ.

Mục Trích: "......"

Lúc này lá gan của Mục Trích cũng lớn hơn chút, hắn vỗ về Thẩm Cố Dung, nhẹ giọng an ủi y: "Có lẽ ngài đi nhầm vào Phong Vũ Đàm, Ngũ sư bá đang bế quan ở đó."

Đôi mắt Thẩm Cố Dung đỏ ửng, nhón chân lâu thấy hơi đau, y chậm rãi buông cổ Mục Trích ra, nhỏ giọng nói: "Sẽ đuổi theo ta?"

Cả người y tỏa hương sữa của trẻ con, chất giọng non nớt khi nói chuyện khiến Mục Trích không chống cự được, trái tim Mục Trích như bị cào nhẹ, giọng nói cũng mềm mại hơn.

"Sẽ không đuổi theo." Mục Trích giơ tay chỉnh băng tiêu lỏng lẻo cho y, dịu dàng nói: "Chúng ta cùng nhau về Phiếm Giáng Cư."

Thẩm Cố Dung chưa hết kinh hồn, được Mục Trích dỗ dành vài câu mới tìm về lý trí.

Y định thần lại, phát hiện ra dáng vẻ ôm chặt Mục Trích đầy mất mặt của mình, sửng sốt một lúc lập tức xấu hổ và giận dữ muốn chết.

Bên tai Thẩm Cố Dung đỏ lên, thong thả buông ra đôi tay đang ôm cổ Mục Trích của mình, lúng ta lúng túng nói: "Ta...... Ta......"

Y "Ta" một lúc lâu, lại xấu hổ đến mức không biết nên mở lời như thế nào.

Mục Trích mạnh mẽ nhịn xuống ý cười, hắn nhặt gói kẹo sữa trên đất lên, lấy ra một viên đưa tới trước mặt Thẩm Cố Dung.

Thẩm Cố Dung đang cảm thấy không chỗ dung thân, ngửi thấy hương sữa thoang thoảng, khẽ ngẩng đầu, mờ mịt nhìn Mục Trích.

Mục Trích nói: "Đây là Ly Tác sư huynh tặng cho bọn ta, rất ngọt."

Thẩm Cố Dung hơi sửng sốt, mới tiến lên trước nửa bước.

Bởi vì trên đường y ngã trái ngã phải, hai tay nhỏ dính đầy bùn đất, muốn ăn kẹo nhưng không muốn vươn tay ra cầm, đành phải trực tiếp ghé đầu vào ngậm lấy viên kẹo trong tay Mục Trích.

Mục Trích: "......"

Mục Trích trực tiếp hóa đá.

Thẩm Cố Dung ngậm kẹo, bên má hơi phồng lên, ậm ờ nói: "Ừ, ngọt."

Mục Trích đột nhiên hoàn hồn, hắn ho khan một tiếng, cúi đầu nói: "Ta dẫn sư tôn trở về."

Thẩm Cố Dung không sợ mất mặt, y gật đầu, đang muốn theo Mục Trích đi, nhưng y đã chạy quãng đường quá xa, hai chân tê mỏi đến nhũn ra, đi được nửa bước liền hơi lảo đảo.

Mục Trích vội tới dìu y: "Sao vậy?"

Thẩm Cố Dung nói thầm: "Nhũn chân."

Mục Trích chần chờ giây lát, tiến lên phía trước một bước, nói: "Sư tôn, mạo phạm."

Thẩm Cố Dung còn đang thắc mắc mạo phạm cái gì, chợt cảm giác được cánh tay Mục Trích vòng qua ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của y, sau đó thử dùng sức ôm lên!

Không, không ôm được.

Thẩm Cố Dung: "......"

Mục Trích: "......"

Xung quanh tĩnh mịch xấu hổ một lúc, Thẩm Cố Dung không nhịn được, "phụt" một tiếng bật cười.

Tai Mục Trích hơi đỏ lên, xấu hổ buông lỏng tay ra.

Đôi mắt Thẩm Cố Dung cong cong như trăng non, cười xong sự mất mặt xấu hổ của mình khi nãy cũng tan biến.

Y vươn tay về phía Mục Trích, giọng nói mang hơi sữa: "Vậy con dắt tay ta đi."

Mục Trích hơi sửng sốt, mới ngập ngừng "Vâng" một tiếng, duỗi tay nắm lấy bàn tay mềm mại của Thẩm Cố Dung, dắt y đi về phía trước.

Khi còn nhỏ, mỗi lần Thẩm Cố Dung lạc đường, huynh trưởng sẽ luôn tới tìm y; sau này lớn lên huynh trưởng cả ngày bận bịu thì đổi thành tiên sinh đến tìm y, trên đường nắm tay y dạy cách nhận biết đường về nhà —— tuy rằng lần nào y cũng không nhớ được.

Đây là người thứ ba nắm tay dắt y về nhà.

Hai người nắm tay đi một lát, cuối cùng cũng về tới Phiếm Giáng Cư.

Theo dõi truyện tại truyenyy.vip để đọc bản dịch hoàn chỉnh nhất

Ôn Lưu Băng đã đứng sẵn ở cửa chờ, thấy hai người trở về vội bước nhanh tới đón.

"Sư tôn."

Hắn vừa tới gần, Thẩm Cố Dung liền ngửi thấy trên người hắn có một mùi gây mũi, hình như là máu tươi dính vào.

Thẩm Cố Dung không dấu vết lùi về sau nửa bước, lông mày hơi nhíu lại.

Máu?

Đại đồ nhi của y lại đi giết ai?

Vẻ mặt Ôn Lưu Băng đạm nhiên, thấy đôi chân ngắn của Thẩm Cố Dung hơi run, đang muốn khom lưng ôm y trở về, lại bị Mục Trích ngăn lại.

Mục Trích đỡ lấy Thẩm Cố Dung, nhíu mày nói: "Đại sư huynh, mùi trên người huynh quá nồng, sư tôn không thích."

Ôn Lưu Băng sửng sốt, cúi đầu nhìn Lan Đình Kiếm vừa giết chóc của mình, nghi hoặc nói: "Chỉ là giết một con hạc mà thôi, mùi sẽ không quá nồng."

Mục Trích và Ôn Lưu Băng đồng thời ngẩn ngơ.

Ôn Lưu Băng.....Giết chết bạch hạc ở Phiếm Giáng Cư rồi?

Ôn Lưu Băng dùng tốc độ sấm rền gió cuốn, xách theo Lan Đình Kiếm, chỉ một lát đã bắt về bạch hạc trốn khỏi Ly Nhân Phong, giết chết sạch sẽ lưu loát.

Đối với Ôn Lưu Băng mà nói, tất cả những đối tượng có thể tạo thành uy hiếp với sư tôn nhà hắn, giết được kẻ nào thì cứ giết, một câu vô nghĩa cũng không nhiều lời.

Ôn Lưu Băng hất Mục Trích ra, ôm Thẩm Cố Dung vào trong lòng, đi về phía Phiếm Giáng Cư, vừa đi vừa nói: "Yêu tộc không có ý tốt với sư tôn, năm đó con đã nói, không thể giữ lại con bạch hạc kia. Lần này hắn to gan lớn mật, dám tự tiện truyền việc sư tôn xuống núi cho tộc mình, con chỉ giết hắn mà chưa giận chó đánh mèo với toàn bộ Yêu tộc đã là tận tình tận nghĩa rồi."

Thẩm Cố Dung: "......"

Lúc này Thẩm Cố Dung mới rõ ràng, tuy rằng đại đồ nhi trước mặt y tính tình ngay thẳng, lôi thôi lếch thếch, nhưng thân phận thống lĩnh Tru Tà của hắn đặt ở bất kỳ thành trì nào trong Tam Giới cũng đều có thể điều động vô số người vì hắn bán mạng.

Thẩm Cố Dung khô không khốc nói: "Ừ, được."

Ôn Lưu Băng ôm sư tôn hắn đặt lên giường, quỳ một gối xuống đất, hơi ngẩng đầu nhìn y: "Sư tôn không trách con lạm sát thô bạo?"

Thẩm Cố Dung nghiêng đầu: "Nhưng không phải ngươi nói hắn không có ý tốt với ta sao?"

Ôn Lưu Băng sửng sốt một lát, mới gật đầu: "Đúng vậy, tất cả ma tu Yêu tộc đều không đáng tin, sư tôn chỉ cần tin Tam Thủy là đủ rồi."

Thẩm Cố Dung: "......"

Không biết vì sao y cứ cảm thấy lời này có chút quai quái.

Ôn Lưu Băng lại không cho là như vậy, hắn luôn nghĩ gì nói nấy, còn tuyên thệ với sư tôn: "Bất kể có xảy ra chuyện gì, Tam Thủy đều sẽ bảo vệ sư tôn chu toàn."

Thẩm Cố Dung không nhịn được ngắt lời hắn: "Câm miệng."

Lúc này Ôn Lưu Băng mới câm miệng.

Thẩm Cố Dung bò lên giường, cởi bộ y phục mặc trước khi biến thành phượng hoàng kia, tìm kiếm ngọc tủy bên trong, đeo vào bên eo, đỡ phải lần thứ hai bị Hề Cô Hành ném giữa nửa đường.

Y đeo xong rồi, bỗng nhiên nhớ tới điều gì, hỏi: "Mục Trích đâu?"

Ôn Lưu Băng đang thành thạo pha trà cho y: "Ai?"

Thẩm Cố Dung: "Sư đệ ngươi."

Ôn Lưu Băng: "Về thiên viện rồi."

Thẩm Cố Dung ho khan một tiếng, vừa rồi y còn túm cổ người ta kêu trời khóc đất, vừa về tới Phiếm Giáng Cư liền không quan tâm tới người ta nữa, nhìn thế nào cũng giống qua cầu rút ván.

Thẩm Cố Dung dựa theo ký ức của Thẩm Phụng Tuyết, tìm được một chiếc nhẫn trữ vật, tiện tay ném cho Ôn Lưu Băng.

Ôn Lưu Băng không hề nghi ngờ gì sư tôn của mình, cũng không hỏi nhiều mà trực tiếp đứng dậy đi tặng đồ cho Mục Trích.

Thẩm Cố Dung nhảy từ trên giường xuống, lục lọi trong tủ quần áo của Thẩm Phụng Tuyết một hồi, mãi không tìm thấy bộ xiêm y nào có thể mặc.

Y phục của Thẩm Phụng Tuyết bình thường chỉ có hai màu đen trắng, nhạt nhẽo vô vị, Thẩm Cố Dung tuy rằng cũng thích loại quần áo tiên khí lượn lờ này, nhưng y tự biết tính tình mình hoạt bát, dù có mặc bạch sam cũng không thể biến thành tiên nhân, cho nên y càng muốn nhìn người khác mặc hơn.

Tiên sinh nhà y hoặc Lâu Bất Quy đều thích hợp với kiểu dáng này.

Thẩm Cố Dung vùi người trong rương, đang lục lọi lung tung, cánh cửa được Ôn Lưu Băng đóng lại đột nhiên bị mở ra.

Trên đầu Thẩm Cố Dung vắt một chiếc áo ngoài, vội bám thành rương đi ra ngoài xem, đúng lúc đối diện với tầm mắt của Hề Cô Hành vừa từ ngoài vào.

Nhìn thấy hắn, Thẩm Cố Dung giận sôi máu, lạnh lùng "hừ" một tiếng, lại leo vào trong rương, không thèm để ý tới hắn.

Hề Cô Hành "Chậc" một tiếng, giơ tay gõ gõ cái rương, nói: "Ra đi, không sợ buồn chết sao?"

Theo dõi truyện tại truyenyy.vip để đọc bản dịch hoàn chỉnh nhất

Lực tay hắn rất mạnh, gõ gõ thành rương gỗ, làm Thẩm Cố Dung bên trong ù hết cả tai.

Thẩm Cố Dung thở phì phò, mở rương bò ra ngoài, Hề Cô Hành thấy y leo khó khăn như vậy, tiến lên xách cổ áo y nhấc lên.

Thẩm Cố Dung vùng vẫy hai tay, sắc mặt đỏ bừng mắng hắn: "Hề chưởng giáo!"

Hề Cô Hành ném y lên giường, cười lạnh lùng: "Đệ muốn bị đánh sao?"

Thẩm Cố Dung không muốn để ý tới hắn.

Hề Cô Hành không kiên nhẫn tiến lên, đưa tay về phía y: "Ta cũng không rõ đệ thích loại nào, mua nhiều một chút, đệ tự chọn đi."

Thẩm Cố Dung sửng sốt, đang không hiểu hắn nói mua cái gì, liền thấy Hề Cô Hành xoay nhẫn trữ vật.

Trong nhẫn trữ vật tuôn ra một đống quần áo, trực tiếp đè bẹp Thẩm Cố Dung, làm y té ngã.

Thẩm Cố Dung: "......."

Thẩm Cố Dung bị chôn trong đống quần áo, suýt nữa thở không ra hơi.

Mấy trăm bộ quần áo trẻ con kia trực tiếp chất đầy giường, Hề Cô Hành thấy y vùng vẫy trong biển quần áo, giơ tay xách y ra, ghét bỏ nói: "Đệ cũng thật vô dụng."

Thẩm Cố Dung nghẹn đỏ mặt, lần này hoàn toàn nổi giận, y hung ha hung hăng nói: "Hề Cô Hành!"

Hề Cô Hành không giận lại cười, xoa xoa đầu nhỏ của y, nói: "Sau khi đệ tẩu hỏa nhập ma tính cách thú vị hơn hẳn, không âm trầm như trước kia, trêu chọc thế nào cũng đều thờ ơ."

Lửa giận của Thẩm Cố Dung lập tức tiêu tan.

À đúng, hiện tại y còn chiếm thân xác sư đệ của người ta, không có tư cách nổi giận.

Nhưng mà vẫn giận lắm á.

Hề Cô Hành thưởng thức đủ dáng vẻ giận dữ của y, lấy một chiếc áo lót đỏ như lửa từ trong ngọn núi quần áo nhỏ, ướm lên cơ thể Thẩm Cố Dung: "Hửm? Có vẻ rất vừa với đệ, đệ thay ra thử xem?"

Thẩm Cố Dung: "......"

Hề Cô Hành vốn không có ý tốt, hắn biết rất rõ Thẩm Cố Dung chưa bao giờ mặc quần áo màu sắc chói mắt như vậy, lại cố tình mua cả đống đồ hoa hòe lòe loẹt, rõ ràng chính là thái độ xem trò vui.

Thẩm Cố Dung cười lạnh lùng một tiếng, đoạt quần áo lại, nói: "Đổi thì đổi."

Lần này đến phiên Hề Cô Hành: "......"

Một lát sau, vẻ mặt Hề Cô Hành đầy quái dị nhìn chằm chằm Thẩm Cố Dung mặc áo đỏ, nghẹn hồi lâu mới nói: "Cũng hợp lắm."

Thẩm Cố Dung nghĩ thầm ngươi nói lời vô nghĩa, bản thiếu gia từ nhỏ thiên sinh lệ chất, mặc cái gì cũng không khó coi.

Hề Cô Hành thấy không có trò hay để xem, đành phải thu lại những bộ quần áo đó vào nhẫn trữ vật, đưa cho Thẩm Cố Dung để y thoải mái chọn.

Thẩm Cố Dung tức giận đạp hắn một cái.

Hề Cô Hành không chấp nhặt với y, bắt đầu nói chuyện chính: "Những ngày tới đệ không cần chạy loạn, để Tam Thủy ở thiên viện bảo vệ đệ."

Thẩm Cố Dung đang lén dẫm chân Hề Cô Hành, nghe vậy ngờ vực hỏi: "Bảo vệ ta? Trong Ly Nhân Phong còn yêu tu khác?"

"Không phải như vậy." Hề Cô Hành lắc đầu: "Bởi vì Mai Cốt Trủng..... Ma tu kia, linh lực trên bia Giới Linh tiêu hao rất nhanh, cách một khoảng thời gian sẽ tan hết một lần. Kết giới trước giờ đều do Nhị sư tỷ bố trí, mà mấy ngày nữa hắn mới trở về được."

Thẩm Cố Dung cái hiểu cái không: "Sao?"

Hề Cô Hành nói: "Mấy năm nay Ly Nhân Phong không biết đã bị người ta gài bao nhiêu mật thám, tin tức đệ xuống núi rất nhanh sẽ truyền khắp Tam Giới, tin rằng không đến mấy ngày nữa sẽ có người tới Ly Nhân Phong. Sức hấp dẫn của Thần Khí quá lớn, không chừng sẽ còn có người tự tiện xông vào kết giới đến giết đệ, vẫn nên cẩn thận chút thì hơn."

Thẩm Cố Dung gật đầu: "Được."

Mạng nhỏ quan trọng.

Hề Cô Hành lại dặn dò vài câu, lúc này mới xoay người rời đi.

Ẫm ĩ một ngày, bên ngoài sắc trời cũng tối sầm xuống.

Ôn Lưu Băng ôm theo một đứa nhỏ bốn tuổi đeo băng tiêu che mắt từ bên ngoài trở về, cuối cùng được Chưởng giáo nhận lấy ôm về Phiếm Giáng Cư, tin tức này trong một ngày đã truyền khắp Ly Nhân Phong.

"Tam Thủy sư huynh ôm một đứa nhỏ bốn tuổi cực kỳ giống Thánh quân từ bên ngoài về, Chưởng giáo còn tự mình đi đón."

Chỉ một câu này, truyền cho vô số người, cuối cùng trực tiếp thay đổi hương vị.

"Phụt!" Hề Cô Hành suýt nữa phun ngụm trà trong miệng ra, không thể tin nổi hỏi Ly Tác: "Thánh quân có con trai tư sinh bốn tuổi? Cái này là ai nói?"

........................................................

Trầm Yên có lời muốn nói:

Cuối cùng bạch hạc cũng chính thức trở thành hạc kho tàu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK