• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Quý Thanh Cừ cảm giác mình thân ở giữa biển lửa và tầng băng, một giây là nóng bỏng thiêu đốt, sau một khắc lại sẽ biến thành lạnh thấu xương.

Ở giữa nóng lạnh luân phiên, nơi nào đó chính giữa trong thân thể nhảy lên theo, một cái lại một cái, đồ vật nhỏ dường như có nhịp tim, miễn cưỡng đem nàng từ trong giấc mộng đánh thức.

Quý Thanh Cừ mở mắt ra, ngây ngốc nhìn gian phòng, tầm mắt rời rạc gần một phút mới dần dần hoàn hồn.
Đối với ký ức của tối hôm qua, nàng là có ấn tượng, chỉ là nàng cảm thấy, nhớ tới những việc này còn không bằng quên đi càng tốt hơn.

Nàng biết là tỷ tỷ ở ngàn cân treo sợi tóc cứu mình, đem mình từ hội quán mang về đến nhà, mãi cho đến giai đoạn này, ký ức đều là rõ ràng.

Nhưng sau đó xảy ra chuyện gì, lại là đứt quãng, hồi ức rải rác lại để cho Quý Thanh Cừ mặt đỏ tới mang tai.
Nàng quá nóng rồi, cũng quá khó chịu rồi, vào lúc đó, Quý Thanh Cừ chỉ có thể tìm kiếm người có thể giải cứu nàng, thế là nàng ra tay đối với Quý Hâm Thư.

Mùi vị trên người tỷ tỷ để cho mình cảm thấy an tâm, cho nên nàng hôn cô, như vậy còn chưa đủ giảm bớt khô nóng của thân thể, nàng ngay ở trong phòng tắm làm loại chuyện đó..
Hồi tưởng lại những hình ảnh kia, trên mặt Quý Thanh Cừ ửng hồng một mảnh, viền mắt đều bởi vì xấu hổ tỏa nhiệt, ngưng tụ ra nước sương.

Nàng nhớ tới rất rõ ràng, mình là làm sao đem Quý Hâm Thư kéo vào bồn tắm, lại là làm sao ấn lấy đầu cô, để cô cho mình..

Trong đầu vào thời khắc này lóe ra hình ảnh vô cùng rõ ràng, nàng nhìn thấy tỷ tỷ kêu không muốn, ôn nhu để cho mình tỉnh táo một chút, nhưng chính mình cũng không để ý mà đem cô đặt ở bên tường, đem đầu của cô đặt tại giữa hai chân.
Hình ảnh tới đây đã đủ để Quý Thanh Cừ cảm thấy lúng túng, càng trí mạng là, ở sau khi nàng thoải mái rồi, lại còn xé lung tung quần áo của Quý Hâm Thư.

Nàng vừa cắn vừa gặm bộ ngực của tỷ tỷ, còn dùng tay của chính mình đem đối phương nắm bị thương rồi.

Những hình ảnh kia từng hình ảnh dường như phim chiếu lại lóe qua ở trước mắt, Quý Thanh Cừ thống khổ nắm lấy đầu của mình, nghĩ thầm mình rốt cuộc đều làm cái chuyện vô liêm sỉ gì.
Người kia không phải người khác, là chị gái của mình, càng là người luôn thương yêu chăm sóc chính mình.

Nhưng mà..


Nàng lại..

Nàng lại ép buộc chị gái của chính mình dùng miệng cho nàng..

Còn đối với tỷ tỷ làm chuyện thất lễ như vậy.

Nghĩ đến những thứ này, Quý Thanh Cừ cảm giác đầu và thân thể của mình đều muốn phát nổ.

Nàng không chỉ là cảm thấy lúng túng và khó xử, quan trọng hơn là, tiếp theo các nàng nên làm sao ở chung.
Quý Thanh Cừ nghẹn ngào một tiếng nằm trở lại trên giường, thân thể còn lưu lại khoái ý để chân tâm ở giờ khắc này run lên mấy lần, Quý Thanh Cừ cắn môi dưới, lại vẫn là không có cách nào khống chế suy nghĩ của mình, luôn là sẽ nhớ tới chuyện tối ngày hôm qua..

Hẳn là tỷ tỷ rất tức giận chứ? Dù sao mình ép buộc cô làm loại chuyện đó, còn đem thân thể của cô cũng nắm đến bị thương rồi.
Quý Thanh Cừ cuộn lấy thân thể nằm ở trên giường, nàng có chút khát, cũng không dám đi xuống lầu lấy nước, sợ sẽ đụng phải Quý Hâm Thư, nhưng mà, vẫn như thế núp ở nơi này cũng không phải cách.

Quý Thanh Cừ ở trên giường lăn qua lộn lại nửa giờ, cuối cùng vẫn là dự định đi dưới lầu xem thử.

Nàng nghĩ đến dấu vết trên người, xưa nay chưa thấy chọn một bộ áo ngủ váy ngủ mà mặc, còn đem nút áo ngủ từ đầu đến đuôi toàn bộ buộc chặt.

Nhìn chính mình tinh khiết hiền lành trong gương, Quý Thanh Cừ vỗ vỗ gương mặt ửng hồng, đạp dép lê đi xuống.
Dưới lầu có âm thanh, nói rõ trong biệt thự không chỉ là một mình mình, Quý Thanh Cừ đứng ở khúc quanh cầu thang, quả nhiên thì thấy được Quý Hâm Thư đang đứng ở nhà bếp làm bữa sáng.

Cô mặc quần áo màu trắng đã từng mặc ở nhà, tóc dài được cô dùng một cái sợi vải thắt ở sau đầu, một cách tự nhiên mà buông xuống.

Quý Thanh Cừ mím mím môi, làm bộ làm bộ tự nhiên đi xuống lầu
"Tỷ, chào buổi sáng." Nàng nhẹ giọng nói một câu, sau khi thấy mình nói xong, cơ thể của Quý Hâm Thư hơi cứng một hồi, trong lòng cũng là dời sông lấp biển.

"Ừm, thức dậy rồi, thân thể có còn địa phương không thoải mái hay không." Quý Hâm Thư quay đầu lại hỏi Quý Thanh Cừ, tầm mắt ở trên người của người sau đánh giá, tựa hồ đang tìm tòi nghiên cứu cái gì.

"Không có không thoải mái, tỷ, tối ngày hôm qua là chị cứu được em à? Em chỉ nhớ tới có mấy người đem em mang về, sau đó em thì cái gì đều nhớ không nổi." Quý Thanh Cừ nhỏ giọng nói qua, nàng có thể nhìn ra Quý Hâm Thư cũng không có tức giận và ý truy cứu, cảm giác mình nên làm bộ không nhớ rõ chuyện tối ngày hôm qua mới tốt.

Cho dù như vậy sẽ có vẻ rất nhát gan, nhưng chí ít sẽ không để cho hai người ở chung rơi vào hoàn cảnh càng thêm lúng túng.
"Em là nói, chuyện tối ngày hôm qua, em cũng không nhớ tới sao?" Quý Hâm Thư nghe thấy lời của Quý Thanh Cừ, tâm trạng sinh ra mấy phần mất mác.

Tối ngày hôm qua cô chờ tác dụng thuốc của Thanh Cừ qua đi, cũng một mình trở về trong phòng.

Trải qua một buổi tối dằn vặt, Quý Hâm Thư suốt đêm khó ngủ.

Cô không biết bắt đầu từ ngày mai đến sau này, Thanh Cừ sẽ làm sao đối xử chính mình, hoặc là nói nàng sẽ làm sao cư xử chuyện hai người thân mật.
Quý Hâm Thư cảm thấy Thanh Cừ hẳn là không bài xích chính mình, nàng biết mình là ai, lại vẫn là đồng ý thân mật với mình, điều này nói rõ Thanh Cừ không phải hoàn toàn không có cảm giác đối với mình.

Quý Hâm Thư vốn nghĩ, nếu như hôm nay Thanh Cừ hỏi chuyện ngày hôm qua, cô sẽ nói với Thanh Cừ tất cả của tối hôm qua đều là chính mình đồng ý, cũng sẽ nói cho nàng biết chính mình đồng ý dùng thân phận tỷ tỷ ra yêu nàng, nhưng bây giờ, Thanh Cừ cũng không nhớ tới những chuyện kia rồi.
Nỗi lòng lo lắng bỗng nhiên buông ra, nhưng cũng có mất mác nói không ra ở bên trong.

Quý Hâm Thư suy nghĩ, nếu Thanh Cừ không nhớ rõ, cô cũng không cần thiết cố ý đi nhắc nhở, khiến cho hai người lúng túng.

Chuyện tối ngày hôm qua vốn là bất ngờ, Thanh Cừ sớm muộn đều là của chính mình, cô không cần thiết mượn tình huống đột phát lần này để hoàn thành mục đích.

Nghĩ như thế, Quý Hâm Thư nhẹ nhõm rất nhiều, nếu Thanh Cừ không nhớ rõ, cô cũng sẽ làm bộ chưa từng xảy ra chuyện gì.
"Em chỉ nhớ tới sau đó em rất khó chịu, sau đó thì ngủ thiếp đi, tỷ, em không làm cái gì đối với chị chứ?" Quý Thanh Cừ cúi đầu nói ra.

Một bộ dáng dấp suy tư điều gì rồi lại không nhớ ra được, thấy nàng đại khái là thật sự đều quên đi rồi, Quý Hâm Thư lắc đầu một cái, nói nàng không hề làm gì cả.

Quý Thanh Cừ nghe được lời của Quý Hâm Thư, cũng như là thở phào nhẹ nhõm ngồi ở bên cạnh bàn.
"Chuyện lần này vẫn may chị đi đến đúng lúc, nếu không hậu quả không thể tưởng tượng nổi, Thanh Cừ, bình thường chị không muốn hạn chế sự tự do của em là cảm thấy em có thể bảo vệ tốt chính mình, bây giờ nhìn lại, đại khái là chị nghĩ sai rồi, em a, sau này còn dám chạy lung tung không?" Quý Hâm Thư thấy Quý Thanh Cừ không nhớ rõ, sừng sộ lên bắt đầu giảng lí lẽ.


Cô thừa nhận chính mình có tư tâm, cô một mặt hi vọng bảo vệ Thanh Cừ, để tránh khỏi chuyện như vậy phát sinh nữa; Mặt khác, cô cũng muốn Thanh Cừ dùng nhiều thời gian hơn ở cạnh chính mình, mà không phải cùng những bằng hữu kia ở quán bar lăn lộn.
"Tỷ, em biết sai rồi, em đáp ứng chị, sau này em đều không đi những địa phương kia." Quý Thanh Cừ thật lòng xin lỗi, xin lỗi chuyện lần này nàng cũng sợ rồi, đương nhiên là không dám chạy lung tung khắp nơi nữa, cảnh giác cũng cao hơn so với trước đây.

Thấy nàng là thật tâm nhận sai, Quý Hâm Thư mặt lạnh, đem bữa sáng làm xong đặt ở trước mặt Quý Thanh Cừ, lại làm xong đồ ăn mèo cho Đô Đô một bên.
Nhìn một người một con mèo ngoan ngoãn mà cúi đầu ăn đồ ăn, Quý Hâm Thư cong lấy khóe miệng cười cười.

Quý Thanh Cừ sau khi ăn cơm xong, cảm thấy đầu còn có chút ngất, nàng lên tiếng nói với Quý Hâm Thư, ôm Đô Đô đồng dạng ăn uống no đủ đi lên lầu nghỉ ngơi.

Xác định nàng lên lầu, Quý Hâm Thư lúc này mới liên hệ Đường Khởi.
"Đại tiểu thư, đã dựa theo dặn dò của ngài giải quyết Hoắc gia." Đường Khởi mới vừa nhận được điện thoại thì hồi báo chuyện Quý Hâm Thư giao phó, nàng rất rõ ràng, một khi dính đến Quý Thanh Cừ, chính là phải ưu tiên xử lý trước nhất, huống chi chuyện lần này vẫn đặc thù như thế.
"Hội quán kia, ta không muốn nhìn thấy nữa."
"Nhưng hội quán đó cũng là một trong những sản nghiệp của Quý gia."
"Ta nói lại lần nữa, ta không muốn nhìn thấy hội quán đó."
"Vâng, đại tiểu thư, ta đây thì phái người đi dỡ bỏ hội quán đó."
Quý Hâm Thư nhìn điện thoại đen đi, một lần nữa ngồi trở lại đến trên ghế salông, cho dù chuyện ngày hôm qua đã giải quyết, nhưng trong lòng cô trước sau còn nghĩ mà sợ.

Chỉ cần nghĩ đến có một chút sơ xuất, Thanh Cừ sẽ bởi thế mà bị thương, Quý Hâm Thư thì hận không thể giết Hoắc Thành.

Thế nhưng, cô sẽ không dễ dàng như vậy để hắn chết, cô muốn để hắn trải qua dằn vặt, mang theo sợ hãi đối với mình chết đi.

Chỉ có như vậy, mới có người rõ ràng, Thanh Cừ là người không thể động.
Quý Hâm Thư đứng dậy, chuẩn bị lên lầu nghỉ ngơi, ở khi động tác đứng dậy sinh ra ma sát, làm cho áo lót cọ lấy ngực, mang theo đau nhói không nhỏ.

Quý Hâm Thư sắc mặt khẽ biến thành đỏ, cô đi tới phòng thuốc, cầm một ít thuốc mỡ dùng ngoài da, lúc này mới trở về phòng.

Sau khi đến trong phòng, cô cởi áo khoác và áo lót, cúi đầu nhìn về phía vết thương.
Tối ngày hôm qua cô không có để ý, mãi đến tận sáng nay mới phát hiện, tối hôm qua địa phương bị Thanh Cừ làm bị thương tất cả đều sưng lên, đặc biệt là đỉnh núi bị nàng cắn gặm, hai cái nhị hoa vốn là rất nhỏ bởi vì bị thương mà sưng lên, xung quanh vật mềm trắng nõn hiện đầy vết nắm màu đỏ.

Quý Hâm Thư nhìn một thân vết thương của mình, bất đắc dĩ thở dài.


Thanh Cừ a, nếu như ôn nhu một chút nữa là tốt rồi.
Quý Hâm Thư nửa quỳ nửa ngồi ở trên giường, cô cúi đầu cầm lấy thuốc mỡ, nặn ra một ít ở trên tay, lại chậm rãi bôi lên vết thương.

Quý Hâm Thư cho rằng Quý Thanh Cừ ngủ rồi, khi trở về phòng cũng không có đóng cửa, cô chưa từng chú ý, ở lúc chính mình bôi thuốc, một bóng người đứng trước cửa, mà khoảng cách khe cửa mở ra, vừa vặn có thể đem động tác của cô thấy rõ.
Quý Thanh Cừ cảm giác mình tới không phải lúc, thực ra nàng là muốn hỏi thử chính mình tối hôm qua có đem Quý Hâm Thư làm bị thương hay không, lại không nghĩ rằng sẽ đụng phải tình cảnh như vậy, lại cũng giải đáp vấn đề của nàng.

Lớp da của Quý Hâm Thư trắng nõn lại mỏng manh, trước đó đã nói, bất kỳ hành vi thô lỗ nào đều rất dễ dàng lưu lại vết thương ở trên người cô, huống chi là chính mình tối hôm qua không chút lưu tình đối đãi như thế.
Theo quần áo và áo lót rơi xuống, Quý Thanh Cừ tinh tường thấy được vệt mềm sưng đỏ của Quý Hâm Thư, nơi đó vốn là trắng mịn hoàn mỹ, giờ khắc này lại hiện đầy vết trảo đỏ tươi và dấu tay, có thể thấy được tối hôm qua chính mình dùng sức lực rất lớn.

Hai viên đỉnh mềm mại kia trở nên càng thêm hồng hào, sưng lên thật cao.
Tình cảnh này kêu gọi ký ức tối hôm qua của Quý Thanh Cừ, nàng nhớ tới chính mình giống như bị điên lôi kéo quần áo của tỷ tỷ, bất luận Quý Hâm Thư ngăn cản thế nào cũng không nghe lời.

Nàng còn cắn nơi đó của tỷ tỷ, rất dùng sức mà lôi kéo gặm cắn, Quý Hâm Thư kêu đau, để cho mình nhẹ chút, nhưng chính mình khi đó không lý trí chút nào, căn bản không nghe lọt.
Nghĩ đến những việc mình làm này, Quý Thanh Cừ vừa áy náy lại đau lòng, còn vô cùng lúng túng.

Nàng nhìn thấy Quý Hâm Thư cố nén đau, đem những thuốc mỡ kia bôi ở đỉnh ngực, đỉnh sưng lên bị một tầng thuốc mỡ bao trùm, làm cho màu đỏ kia trở nên óng ánh long lanh, dường như là trái dừa đông bao bọc dâu tây.

Quý Thanh Cừ ngơ ngác nhìn, tim đập nhanh hơn, như là hận không thể từ trong thân thể nhảy nhót ra ngoài.

Nàng cũng không biết tại sao mình chưa đi, tại sao cứ như vậy nhìn đến sửng sốt, bây giờ nàng căn bản đã không có tư tưởng và thần trí của mình.
Ngay ở khi Quý Hâm Thư quay người đi bôi phía sau lưng, Đô Đô không biết từ nơi nào nhảy ra bỗng nhiên quấy trước cửa, làm ra âm thanh không nhỏ, đã kinh động Quý Hâm Thư bên trong.

Mắt thấy cô bỗng nhiên cầm quần áo lên che ở trước người, Quý Thanh Cừ vội vàng làm bộ dáng vẻ vừa tới, tự nhiên đi vào trong phòng.
"Tỷ, phía sau lưng chị ngày hôm qua là bị em nắm bị thương sao? Em giúp chị bôi thuốc đi." Quý Thanh Cừ đi tới, nhẹ giọng nói, thấy được nàng sắc mặt tự nhiên, tựa hồ cũng không có hoài nghi, Quý Hâm Thư cho rằng nàng là vừa đến, cũng không có thấy được hành động trước đó của mình, hơi thở phào nhẹ nhõm.
"Được, coi như phạt em được rồi, giúp chị bôi thuốc." Quý Hâm Thư cười cười, chỉ chỉ thuốc mỡ trên giường, Quý Thanh Cừ nghe lập tức ngồi ở bên giường, đem thuốc mỡ nặn ở trên tay, mềm nhẹ bôi ở phần lưng Quý Hâm Thư.

So với dữ tợn trước ngực, vết thương của phần lưng cũng không có tốt hơn bao nhiêu, nhìn những vết trảo rắc rối phức tạp kia, Quý Thanh Cừ cúi đầu nhìn móng tay của mình, tâm tình phức tạp.
Nàng đột nhiên cảm giác thấy, mình có phải nên đem móng tay cắt đi không đây? Nhưng mà..

Làm như vậy móng đẹp thì không đẹp rồi a.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK