• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Trái với dự đoán của Khung Dực, lá thư từ Vương Đô chỉ ghi vỏn vẹn một câu lạnh lùng:
Trước mắt chuyên tâm dẹp loạn sơn tộc.

Trễ nhất mùa xuân phải về, khi về cho người bẩm báo với kinh thành trước bảy ngày.
Ban đầu Khung Dực hơi ngạc nhiên, nhưng chỉ sau một chốc hắn đã hiểu ra.

Trọng điểm của thư này chính là thời gian.

Từ bây giờ đến mùa xuân cũng còn hơn bốn tháng, vừa kịp để Vương Đô chuẩn bị mọi việc hậu cần cho cuộc chiến vào năm sau.

Hơn nữa, trước khi Đại Thương xua binh nam tiến, Ngọc Huyên tuyệt đối không thể biết được hay nghe ngóng được điều gì.

Càng gần tới lúc chiến sự nổ ra, phụ hoàng cùng đại ca hắn sẽ càng canh chừng y cẩn thận.
Mùa xuân này Khung Dực đưa Ngọc Huyên quay về, kinh thành Trích Nguyệt xinh đẹp phồn hoa sẽ biến thành chiếc lồng giam lạnh lẽo, chặt chẽ khóa lại người kia tận cho đến khi chiến tranh kết thúc.

Dù là bên nào thắng trận, Ngọc Huyên và Khung Dực cũng đều sẽ là người thua.
Những ngày này Nhị vương tử rất bận rộn.

Đoàn quân chinh tây lên đường để lại một khoảng trống trong đội dân binh của Khúc Băng và dải Chinh Sa, khiến hai nơi đều phải chiêu mộ lứa dân binh mới.

Việc đóng thuyền ở vịnh Lam Thủy đã dần dần chuyển mình sang đóng những con thuyền có thể chứa tầm hơn mười người thay vì loại thuyền nhẹ chỉ chứa được hai người như trước đây.

Nhóm tộc du mục của Kháp Tư thỉnh thoảng vẫn đến khu doanh trại Lam Thủy, ghé vào xưởng gỗ rồi giúp cái này cái nọ, đổi lại Bàn Minh Sơn tặng cho họ hạt giống, thuốc men, vũ khí và vải vóc, giao tình hai bên cũng rất tốt.

Các tướng lĩnh còn lại thì phải huấn luyện binh sĩ theo phương án phá giải cách hành binh của Kinh Lạc, nhất là Tượng Binh và Bộ Binh của Tam Đại Soái.

Thêm vào đó, hắn và Lâm Sách vẫn đều đặn lên núi truy tìm tung tích Hỏa Xà.
Chính vì bận rộn như vậy nên Khung Dực cũng không biết rằng Ngọc Huyên của hắn kì thực cũng chẳng rỗi rãi là bao.
Tối hôm đó khi Thống lĩnh Nhạn Quân vừa về đến biệt viện, Ngọc Huyên đã chạy ào ra tận cửa rồi nói ngay một tràng dài:
"Anh đưa em lên chợ phiên sơn tộc đi! Ngày mai hay ngày kia đi ngay được không? Em nói chuyện với tất cả lang y giỏi trong trấn rồi, họ làm được thuốc cao theo công thức Kinh Lạc nhưng bị thiếu mất vài dược liệu.

Họ nói thông thường chợ phiên sơn tộc sẽ có bán dược liệu quý tìm được trên núi, em nhất định phải đi xem rồi mua về.

Chợ họp vào lúc...!Ối, anh làm gì thế?"
Không để Ngọc Huyên nói hết câu, Nhị vương tử đã quen thói vác người ta lên vai rồi tung chân đạp cửa bước vào phòng.
Rầm.

Khung Dực vứt người kia lên giường rồi nằm đè lên, không hôn không âu yếm mà đưa tay ra úp lên hai gò má hồng hồng của y, sau đó cật lực vò.
"Thế thì ta cho người đi mua là được, em đích thân chạy lên đó làm gì? Hửm? Lỡ có gì nguy hiểm thì sao, hửm?"
Ngọc Huyên nắm lấy hai tay Khung Dực cố gỡ ra nhưng không thắng nổi, tức giận phì phò mà trợn mắt với hắn.

Thế nhưng lúc này gương mặt xinh đẹp của y đang bị vò đến nhăn nhúm lại, bờ môi nhỏ thì bị ép nhô ra trước chúm cha chúm chím trông rất buồn cười, cũng vô cùng đáng yêu.
"Um...!mâu bun em ro..."
Mau buông em ra!
"Hahaha, không buông! Nói mau, vì sao lại đòi tự mình chạy lên đó?"
"Ênh lòm sao bít mua..."
Anh làm sao biết mua?
"Có gì mà không biết? Nhị vương tử của em lẽ nào lại bị một mớ dược liệu làm khó sao? Nào, nói cho ta nghe, phải mua cái gì?"
Đến khi Ngọc Huyên vùng vẫy thoát ra được khỏi hai cánh tay to lớn của Khung Dực rồi, hai má y đã đỏ ửng, không rõ vì bị bẹo bị vò nãy giờ hay vì tức.

Y nhào tới cắn một phát rõ đau vào cánh tay của hắn, làm hắn phải gồng tay lên chống đỡ một trận.
"Em muốn cắn chết ta à?"
Khung Dực xắn tay áo lên xem, trên cánh tay màu mật là một dấu răng nhỏ, để lại một vệt đỏ tươi như son, dường như còn dính cả một chút nước bọt.
"Anh muốn vò cho méo mặt em luôn à?" Ngọc Huyên dường như vẫn còn ấm ức, vừa cho tay lên xoa xoa mặt vừa trừng mắt nhìn hắn bảo.
Nhị vương tử nhếch mép cười nhẹ, đưa cánh tay còn in dấu răng lại gần cho Ngọc Huyên nhìn.

Ngọc Huyên còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì hắn đã lấy tay lại, đoạn cúi mặt xuống vươn lưỡi ra khẽ li3m đi chút nước bọt còn sót lại, ánh mắt thì muôn phần lả lơi mà ghim chặt vào Ngọc Huyên.

Vừa phong lưu, vừa quyến rũ.
Ngọc Huyên chỉ kịp thấy trong đầu nổ ầm một tiếng, miệng lắp bắp không biết đáp trả cái gì, hoặc giả nên đá anh xuống giường hay nên nhào đến cắn thêm phát nữa.


Từ khi biết tập tục ở Kinh Lạc là mười tám tuổi mới được viên phòng, anh dù ấm ức thấy rõ nhưng vẫn rất biết chừng mực.

Những âu yếm của anh luôn dừng lại đúng lúc, dĩ nhiên điều đó không có nghĩa là anh không thử trêu ghẹo Ngọc Huyên rồi xem phản ứng của y thế nào.

Có hôm anh sẽ vòi t4m chung rồi vờ như là sắp sửa làm thật, có hôm anh sẽ luồn tay vào trong áo y rồi xoa cho cả người y nóng rực, sau đó bàn tay chậm rãi di chuyển xuống dưới, dưới nữa, đến khi Ngọc Huyên phải cuống quýt nhảy khỏi giường anh mới chịu dừng tay, hứa hẹn không làm gì thêm.
Đến mùa xuân này Ngọc Huyên sẽ tròn mười bảy tuổi, cơ mà thật sự chuyện giao ho4n giữa nam tử y vẫn hoàn toàn không rõ phải làm như thế nào.

Dù anh chưa bao giờ bắt y hứa hẹn điều gì, thẳm sâu trong lòng Ngọc Huyên cũng đã quyết định rồi.
Trước khi y quay về Kinh Lạc, y sẽ hoàn toàn trở thành của anh, chỉ thuộc về một mình anh.
Không phải y muốn dâng tặng cái gì cho anh, cũng không phải y muốn để lại một lời giã biệt sau cùng gì hết.

Ngọc Huyên chỉ ích kỷ muốn anh mãi mãi ghi nhớ một mình y mà thôi.

Khắc sâu vào trái tim anh hình ảnh của mình, cho anh nếm vị mật ngọt ngào mà chỉ hai bọn họ mới biết.
Nếm một lần rồi dùng nửa đời sau để hoài niệm, nhớ nhung.
Thật ngốc.

Thật khờ dại.

Nhưng ái tình là như vậy còn gì? Chính những đoạn nhân duyên không có nghĩa lý nhất, không có kết quả nhất lại làm cho người ta rung động mãnh liệt nhất, nguyện bỏ mặc tất cả để trầm luân.

"Sao lại ngẩn ra rồi?"
Khung Dực vươn tay ra xoa xoa hai chiếc má đỏ bừng của Ngọc Huyên, trìu mến hỏi.
"Anh Khung Dực..."
Ngọc Huyên chợt nhích sát lại, tay nhón lấy một lọn tóc thắt bím của Khung Dực rồi cầm nó như chiếc bút, vẽ lên mặt hắn những đường ngoằn ngoèo làm hắn nhồn nhột, ngưa ngứa.
"Cho em đi lên bản trên núi đi, đi mà.

Em sẽ ngoan, sẽ cẩn thận, sẽ đi theo sát bên anh không rời nửa bước..."
Khung Dực im lặng chưa đáp nhưng đã bắt đầu mềm lòng.

Thấy vậy, Ngọc Huyên bèn nhích lại gần thêm một chút, thỏ thẻ dụi dụi.

"Đi mà...!Em muốn tự tay mua dược liệu làm thuốc trị thương cho anh."
Rốt cuộc Nhị vương tử cũng cởi giáp quy hàng, chiều theo ý người ta.

Một ngày đầu đông trời chưa đổ tuyết, Khung Dực, Ngọc Huyên cùng một toán thân vệ cải trang thành thương nhân của Khúc Băng rồi lẫn vào đoàn người đi buôn lúa mì, ngô ngọt và vải vóc đi lên Tuyết Nhạn.

Khung Dực cẩn thận cho Ngọc Huyên mặc áo choàng dày có mũ trùm đầu, lại còn choàng khăn che kín nửa mặt rồi mới an tâm.
Chợ phiên năm nay vẫn náo nhiệt như năm nào, khắp nơi bày đầy gian hàng bán các loại bảo thạch, thịt rừng, rượu nếp, dược liệu, có cả vải thô và trang sức.

Ngọc Huyên lần đầu tiên được lên trên bản, hơn nữa lại mua được dược liệu y cần, vui đến cười tít mắt, miệng cứ nói luyên thuyên, tay nắm chặt lấy tay Khung Dực kéo đi chỗ này, chỉ chỗ nọ.

Nhị vương tử thấy người ta vui như thế, lòng cũng ấm áp vui lây, cùng y dạo hết chỗ này ngắm vải dệt thô nhiều màu sặc sỡ lại tấp vào chỗ nọ xem những món trang sức bằng kim loại đủ mọi kiểu dáng, phát ra tiếng kêu leng keng vui tai.

Sau cùng họ còn ngồi nghỉ trong một lán bán rượu nếp nhắm cùng thịt rừng nướng trên than hồng, vừa sưởi ấm vừa ăn uống no say cho đến khi thôn bản lên đèn.
Ngọc Huyên mải vui nên không biết, kể từ khi họ đặt chân vào bản và đi đến chợ phiên, một đôi mắt đen đặc quánh như màn đêm vẫn luôn dõi theo họ.

Vị đương gia Hồ tộc đó giữ khoảng cách từ xa, cũng lắc đầu ra hiệu không cho thủ hạ động tay động chân gì, cứ thế để cho Thống lĩnh Nhạn Quân và Hoàng tử Kinh Lạc có một ngày vui vẻ.

Khi đoàn "thương nhân" Khúc Băng nọ bắt đầu rời khỏi chợ phiên rồi theo lối đường mòn mà xuống núi, Hồ Nhất Niệm còn đứng dậy đi theo một đoạn dài, trên gương mặt gió sương lạnh lẽo kia lại phảng phất một nét màu khó tả.
Dường như đó là màu của nhớ nhung.
"Thống lĩnh.

Hắn chỉ đứng nhìn, không đuổi theo cũng không có động tĩnh gì khác." Một người thân vệ tiến lại thì thầm vào tai Khung Dực.
Khung Dực lẳng lặng gật đầu, đoạn xốc nhẹ người đang lim dim ngủ trên lưng mình rồi rảo chân bước nhanh xuống núi.

Trong lòng hắn nổi lên một cảm giác khó chịu rất rõ ràng.

Ánh mắt tên Hồ Nhất Niệm kia nhìn Ngọc Huyên của hắn là sao? Có ý đồ gì?
Bảy ngày sau đó, tuyết bắt đầu rơi xuống Khúc Băng.


Khung Dực luyện binh và đi tuần về sớm lại chẳng thấy người kia đâu, sốt ruột đi tìm khắp nơi mới tìm được Ngọc Huyên đang ở trong y quán của Tống lang y, bận rộn phụ giúp lão bào chế dược liệu đến quên cả giờ cơm.

Những đóa hoa ngân châm hái bên cạnh dòng ôn tuyền trên Tuyết Nhạn được Ngọc Huyên cẩn thận đem về ép khô rồi mới rửa sạch, sau đó cùng lang y bào chế ra thuốc mỡ trị thương, tất cả được đúng mười lọ nhỏ.

Ngọc Huyên quý như vàng, cẩn thận ôm về để vào hành lý mang theo khi quay lại Vương Đô, miệng thì luôn nhắc nhở Khung Dực lẫn Kỷ Phong cách dùng, còn bắt họ học thuộc lòng rồi đọc lại cho y nghe.
Bôi vào khi vết thương đã khô bắt đầu khép miệng.

Ngày ba lần, không chạm nước.
Đêm giao thừa năm đó, Thống lĩnh Nhạn Quân và Chu công tử của Kinh Lạc được người dân trấn Khúc Băng mời dự bữa cơm đoàn viên.

Mới năm trước họ còn đón Tết trên chiến trường ở dải Chinh Sa, năm nay đã lại vui vầy cùng bá tánh dưới chân Tuyết Nhạn, thấy cháu nội Tam Di Nương năm nay đã lững chững tập đi, còn nhà Hoàng Tứ Nương thì đang háo hức chuẩn bị đón dâu mới vào mùa xuân.

Bá tánh Khúc Băng không biết Ngọc Huyên là Hoàng tử duy nhất của Kinh Lạc, lại thấy y hiền lành thân thiện, thế là sau vài tuần rượu ai ai cũng bạo gan hẳn.
"Chu công tử, hay là ngài đừng quay về Vương Đô, cũng đừng quay về Kinh Lạc.

Ở lại Khúc Băng này cùng chúng ta, lập thê, thành gia, khai chi tán diệp.

Ngài thấy thế nào?"
"Phải đấy phải đấy! Thứ nữ nhà Tần lão bá đang độ trăng tròn, dung mạo vô cùng xinh đẹp lại hiền lương."
"Nhà Trương thúc cuối thôn đây cũng có một cô thứ nữ chưa gả, năm nay dường như cũng sắp mười tám rồi."
Ngọc Huyên hữu lễ mỉm cười ngồi nghe, thỉnh thoảng gật đầu vâng dạ trong khi Thống lĩnh ngồi kế bên thì gương mặt đen thui y như bầu trời đêm đó.

"Phải đấy Chu công tử à! Hôn lễ làm đơn giản một chút cũng được, thậm chí có thể học theo tập tục người trên Đại Mạc, đôi uyên ương ở bên nhau trên thảo nguyên bát ngát một đêm, cho trời đất, đồng cỏ và ngàn sao chứng giám, sáng ra thì đã là phu thê rồi, hahaha."
"Hoàng Tứ Nương nói chí phải, chí phải! Thành thân theo kiểu du mục của Đại Mạc đang rất thịnh hành đấy, haha!"
Ngọc Huyên tỏ ra khá thích thú về tập tục thành thân này, cứ mở to mắt chú ý lắng nghe.

Như dã thú đánh hơi được nguy hiểm, Khung Dực lập tức đứng dậy tìm cớ cáo lui rồi lôi người kia về.
Sau lần đấy, sang xuân Khúc Băng có bất kỳ lễ hội nào, nhà ai có dịp gì mời tiệc mời cơm, Nhị vương tử đều giấu nhẹm người kia, sau đó còn thay mặt Chu công tử "nuối tiếc" khước từ.
Thấm thoắt vụ lúa đông xuân cũng sắp bước vào mùa gặt.

Hoa bạch mai, hoa anh đào trên rừng đã qua độ mãn khai, chuẩn bị bước vào lúc úa tàn.

Ngày xuân nắng còn chan hòa rực rỡ, Ngọc Huyên ngẩng mặt lên nhìn hàng anh đào dọc con đường nhỏ vào thôn đang nở rộ đợt hoa cuối cùng rồi nhón chân, vươn tay khẽ chạm.

Một đóa hoa lặng lẽ rơi gọn vào lòng bàn tay y.
"Ngọc Huyên, hoa tàn rồi, chúng ta về thôi."
Y quay lưng lại, chạm ánh mắt vào nụ cười ấm áp của anh.

Ngọc Huyên bước đến, cài bông hoa đó lên vành tai Khung Dực rồi khúc khích cười.
Anh không những không tức giận mà còn cài bông hoa đó chặt hơn để nó khỏi rơi, sau đó nhìn y nháy mắt ra chiều đang hỏi có đẹp không.

Ngọc Huyên bật cười thành tiếng, gật gù rất đẹp.
"Vâng.

Chúng ta về thôi."
Mùa xuân ở Vương Đô vẫn rực rỡ đến nao lòng.

Những gốc ngọc lan và gốc táo trước viện của Tiểu Huyền đang độ ra hoa, khu vườn lúc nào cũng thoang thoảng hương thơm nhè nhẹ, ong bướm dập dìu bay lượn như khiêu vũ.

Khung Tuấn bước ra ngoài, đứng trầm ngâm giữa cảnh xuân tươi đẹp.
Những ngày gần đây sức khỏe Tiểu Huyền không tốt.

Thái y bắt mạch chẩn đoán cũng chỉ kết luận là cảm xoàng lúc giao mùa, thế nhưng trong lòng Đại vương tử luôn dấy lên một cảm giác bất an mơ hồ.

Khung Tuấn suy nghĩ một chút rồi lắc đầu, tự cho bản thân lo lắng viển vông, nói đoạn căn dặn thân vệ đốc thúc Thái Y Viện chuẩn bị thuốc bổ và dược liệu tốt cho Tam vương tử.
Sau khi người thân vệ lĩnh mệnh cáo lui, Đại vương tử một mình quay về điện.


Trên những hành lang dài cẩn đá hoa cương màu trắng, màu ngà đặc trưng của Trích Nguyệt, nắng chiều hắt lên một chiếc bóng dài cô độc.

Khung Tuấn vừa đi vừa miên man suy nghĩ, bước chân này nối tiếp bước chân kia, trước mắt không thấy rõ đường nào lối nào, chỉ đi như thế theo quán tính.
Hắn đã đoán đúng.

Hắn đã lường trước được.

Không có gì là ngạc nhiên, không có gì là khó chịu.
Hôm qua Quảng Ngân Trình về kinh báo cáo việc chuẩn bị cho chiến tranh, ngoài ra còn đem theo một tin tức vô cùng quan trọng, chính thức khẳng định những suy đoán trước đây của Khung Tuấn.

Vua chủ Kinh Lạc Chu An đang có ý muốn kén Phò mã cho Đại công chúa Vũ Miên.

Những ứng cử viên sáng giá nhất chính là dàn hậu bối của Tam Đại Soái, cũng là những người bạn thuở ấu thơ cùng Công chúa lớn lên.

Điều này giải thích được lý do vì sao những tháng gần đây Công chúa hay lui tới doanh trại của Tam Đại Soái, lại cùng những thế gia công tử đó đấu võ, cưỡi voi, luyện cung, đi quyền.
Xem ra ai đánh bại được Công chúa thì người đó sẽ là Phò mã tương lai.

Lúc suy nghĩ đến việc này, Khung Tuấn cũng đã cân nhắc đến một yếu tố: có thể Vũ Miên thật sự thích một trong những vị thế gia công tử đó.

Tuy nhiên, chẳng mấy chốc hắn đã gạt ý nghĩ kia ra khỏi đầu.
Đã sinh ra trong hoàng thất, việc được nên duyên cùng người mình yêu quả thật là một ước mơ hão huyền đến nực cười.

Liên hôn chính trị luôn luôn là một trong những phương tiện hữu hiệu nhất để đạt được những mục đích cao hơn, mà những mục đích đó thì cũng chỉ quanh đi quẩn lại trong ba thứ: đất đai, binh lực, thế gia hậu thuẫn.
Khung Tuấn tin rằng Vũ Miên không phải dạng nữ nhi thường tình.

Nàng chắc chắn phải hiểu rõ điều đó.
Câu hỏi là nàng sẽ chọn ai trong bọn họ?
Trong Tam Đại Soái, ai cũng là thế gia lâu đời của Kinh Lạc, ai cũng nắm giữ binh quyền trọng yếu.

Trừ Nguyễn Giang chủ quản Thủy Binh còn chưa có người nối dõi, Trần Lượng chủ quản Tượng Binh và Tống Cơ Long chủ quản Bộ Binh đều có con trai và hiền tướng tuổi trẻ tài cao dưới trướng của mình.

Hừ, giữa Tượng Binh và Bộ Binh à? Bộ Binh lớn hơn về quy mô vì có bao gồm luôn Kị Binh mà trước đây do Chu An chủ quản, thế nhưng Tượng Binh lại là một binh chủng độc nhất vô nhị của Kinh Lạc, có thể nói là khó có quốc gia nào sánh bằng.

Không thể khinh nhờn sức chiến đấu của những thớt voi chiến khổng lồ đó trên sa trường, đặc biệt là khi công thành và cận chiến.

Tượng Binh chính là một đội quân hùng mạnh có thể phá vỡ hàng ngũ của địch, là cơn ác mộng thật sự của Bộ Binh thậm chí cả Kị Binh.

Chính nhờ binh chủng độc đáo và nguy hiểm này mà dù Kinh Lạc tổng thể yếu thế hơn Đại Thương về mặt quân sự trong suốt bao năm qua nhưng Đại Thương cũng chưa thể xâm chiếm mảnh đất phương nam màu mỡ đó.
Khung Tuấn vừa đi vừa nhíu mày suy nghĩ, những bước chân cứ như đang bước trên mây.

Nếu là hắn, hắn sẽ chọn bên nào?
Vũ Miên, nàng sẽ chọn ai?
Nàng...!thích bọn họ chứ?
"Đại vương tử!"
Khung Tuấn bị cắt ngang dòng suy nghĩ, cau mày ngẩng lên nhìn.

Người tới không phải là thân vệ hắn mà là quan truyền lời của phụ hoàng.
"Bệ hạ cho gọi ngài.

Nhị...!Nhị vương tử đã đưa Hoàng tử Kinh Lạc về rồi."
Khung Tuấn thoáng sững ra một chút nhưng ngay lập tức đã lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày.

Đại vương tử trầm mặt lại, gật đầu tỏ ý đã biết, đoạn xoay lưng dợm bước về phía chính điện của Hoàng đế.
"Không phải ở chính điện đâu, Đại vương tử.

Hoàng tử Kinh Lạc đã được đưa về cung điện của Tam vương tử, còn Nhị vương tử thì đã đến Hình phòng."
Khung Tuấn ngừng bước chân, quay nghiêng nửa người như thể chờ đợi quan truyền lời tâu cho rõ lại.

Quả nhiên, vị quan kia rất hiểu chuyện, lập tức khom lưng rồi thưa:
"Bệ hạ cho gọi Đại vương tử đến Hình phòng của hoàng cung."
Hình phòng của Trích Nguyệt là nơi dùng để trừng phạt tội nhân theo vương pháp.

Vì được đặt ngay trong hoàng cung nên Hình phòng này không phải dành cho hạng đầu trộm đuôi cướp bình thường mà chủ yếu dành cho quan viên, quý tộc, binh sĩ của Vương Đô và dĩ nhiên là bao gồm cả hoàng thất.

Tuy nhiên, trước nay chưa hề có việc hoàng thất phải chịu phạt ở đây, nói chi đến thân phận Nhị vương tử kiêm Thống lĩnh Nhạn Quân cao quý.
Khi hai cánh cửa sắt nặng nề kéo ra, ánh sáng bên ngoài rọi vào khoảng trống bên trong, hắt lên thân ảnh của một người đang quỳ giữa sảnh.

Trái với khung cảnh ghê rợn thường thấy của Hình phòng, nơi này không có những chiếc giá cao ngất giắt đầy hình cụ, không có cọc gỗ và xích sắt để trói người.

Hình ngục này chỉ có duy nhất một bức tượng cao hơn một trượng, tạc hình vị vua khai quốc của Đại Thương tên là Đốc Uy, xung quanh là bốn bức tường lát đá hoa cương trắng toát.


Trong điện im phăng phắc, chỉ có ánh lửa bập bùng từ những ngọn đèn dọc lối đi là khẽ khàng chuyển động.

Hoàng đế Khung Vũ im lìm ngồi trên thượng tọa nhìn xuống nơi người thứ tử đang quỳ.

Khung Dực hôm nay chỉ mặc độc một tấm áo trong may bằng vải thô màu xám nhạt.

Binh phục lẫn trường bào đều cởi bỏ, tuy nhiên trên trán hắn vẫn là chiếc vương miện sắt của hoàng tộc Đại Thương.
Nghe tiếng bước chân của Đại vương tử bước vào, Nhị vương tử không hề ngước lên mà vẫn duy trì tư thế dập đầu, hai tay áp sát xuống sàn, trán chạm vào nền đá lạnh lẽo.
"Khung Dực, con có biết đã phạm tội gì không?"
Trong Hình phòng âm u, chất giọng trầm trầm của Hoàng đế vang vọng khắp không gian, cơ hồ khiến ánh nến càng run rẩy.
"Bẩm phụ hoàng, nhi thần biết." Khung Dực bình tĩnh đáp lời.
"Tội đó phải chịu hình phạt gì?"
"Bẩm phụ hoàng, bảy ba hai mươi mốt lần gậy sắt nung đỏ đánh vào lưng."
Hoàng đế im lặng một chút rồi cất lời, giọng nói lần này hơi cao hơn một chút:
"Con có biện giải gì không?"
Khung Dực đột nhiên im lặng không lên tiếng, trong khi Khung Tuấn thì lạnh lẽo nhìn nhị đệ.

Đừng ngu ngốc, Khung Dực.
Khung Tuấn bất giác hơi siết lại nắm tay, mắt thì ghim chặt vào nhị đệ.

Đừng-thừa-nhận.
"Bẩm phụ hoàng, con...!không có gì để biện giải." Khung Dực rốt cuộc hơi khàn giọng đáp lời.
Đại vương tử len lén thở ra một hơi, thế nhưng lại không nhìn thấy một tia hy vọng le lói trong đôi mắt Hoàng đế chợt lụi tàn.
Từ khi biết thứ tử của mình ngoan cố kháng chỉ, trong lòng ngài đã dấy lên lo ngại.

Cho đến khi tin tức Nhị vương tử ngông cuồng ngang ngược cướp người đập vào tai, bất an trong lòng ngài đã chất cao như núi.

Giờ đây tận mắt chứng kiến đứa con mình sinh ra rồi nuôi lớn thành người quỳ đó, cam tâm chịu khổ hình đau đớn bậc nhất của Đại Thương cũng không hé răng nói một lời, ngài đã hiểu.
Là yêu.
Ban đầu ngài cứ ngỡ kẻ vướng vào lưới tình chính là trưởng tử của mình.

Giai nhân mà quẻ bói nhắc đến hiển nhiên là Công chúa Vũ Miên xinh đẹp như hoa của Kinh Lạc.

Nếu là như vậy, Đại vương tử sẽ được giai nhân, còn Nhị vương tử sẽ được thiên hạ.

Thế nhưng bây giờ, ngay cả Khung Dực cũng...
Chưa kể, còn là với một nam nhân!
Mặc dù Ngọc Huyên rất thuần lương, hiểu chuyện lại tài giỏi, tương lai cũng sẽ là Vua chủ tiếp theo của Kinh Lạc, thế nhưng Hoàng đế Đại Thương vẫn không thể nào chấp nhận chuyện này.

Tạm không nói đến việc luân thường đạo lý, thân phận của Khung Dực và Ngọc Huyên vốn đã định sẵn bọn họ không thể nào có một kết cục viên mãn bên nhau trọn đời.

Điều này đã quá rõ ràng, Hoàng đế không thể tin rằng người thứ tử anh dũng thiện chiến của mình lại không nhìn ra.

Bởi thế tận cho đến khi hỏi Khung Dực có gì để biện hộ không, ngài vẫn một mực nuôi hy vọng rằng tất cả chỉ là một sự hiểu lầm nào đó, rằng vở kịch hoang đường này có thể xuất phát từ một nguyên nhân hoàn toàn khác.
Đằng này sự thật lại tát cho ngài tỉnh mộng.

Một cơn giận bất chợt bùng lên trong tích tắc, dìm sâu Khung Vũ vào bất lực và khổ sở.

Rầm! Ngài đứng bật dậy vung chân đá văng chiếc ghế khiến nó đập vào tường rồi vỡ đôi.
Khung Tuấn kinh ngạc đến thốt không nên lời, còn Khung Dực thì vẫn quỳ dưới sàn, tóc nâu vàng phủ xuống cơ hồ che khuất gương mặt.

Hoàng đế Đại Thương trước nay âm trầm điềm tĩnh, tâm ý khó đoán cũng không nhiều lời, chưa bao giờ lộ ra cảm xúc dữ dội như thế này.
"Được, được lắm! Dụng hình đi! Người đâu, còn chờ gì nữa?" Khung Vũ gầm lên trong thịnh nộ.
"Rõ, thưa Bệ hạ!"
"Giao cho Đại vương tử đích thân giám sát." Hoàng đế hạ lệnh rồi phất tay giận dữ bước ra khỏi Hình phòng.
Lúc này, binh lính từ phía ngoài bắt đầu mang hình cụ vào.

Đầu tiên là một vạc than to phải hai người khiêng, đỏ hừng hực lửa.

Sau đó là ba chiếc gậy sắt dài tầm hai thước, một đầu quấn dây thừng nhuyễn để cầm cho chắc tay, một đầu để trần được cắm v4o vạc than hồng.

Khung Dực bị bắt nằm lên một chiếc ghế gỗ dài, chiếc áo thô kia cũng phải cởi ra để lộ tấm lưng vạm vỡ màu mật ong phủ đầy những vết sẹo mờ mờ do nhiều năm đánh trận mà thành.

Vào lúc hai tay hắn sắp sửa bị trói lại để khỏi vùng vẫy khi hành hình, Khung Dực chợt ngước lên nhìn Khung Tuấn đang đứng trước mặt rồi khàn giọng nói:
"Đại ca...!Đại ca đích thân đánh đệ đi."
Một lời vừa nói ra đã ngay lập tức khiến Khung Tuấn sững người chết lặng.
"Đại ca, đệ cầu xin đại ca đó.

Đích thân đánh đệ đi mà.".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK