• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


#Cá Basa
Sóng gió Đào gia đã qua, ta bấm bấm ngón tay, cũng tới lúc rồi.
"Tử Lăng..." Ta chọt chọt lồ ng ngực nam nhân.
Hạ Tử Lăng "Ừm?" Một tiếng nhìn ta.
"Ngày mai ta sẽ đảo chính." Ta hùng hồn tuyên chiến.
Khoé miệng hắn cong lên.

"Nàng đúng là không khách khí chút nào."
"Ngươi không cần lo lắng." Ta vuốt v e lồ ng ngực hắn.

"Cho dù ngươi không làm hoàng đế nữa, khi ta lên ngôi nữ vương ta sẽ phong ngươi làm Hoàng hậu."
Ta nhếch nhếch mày cười.
Hạ Tử Lăng bị chọc ghẹo dở khóc dở cười.
"Được, nếu nàng thắng thì tất cả đều nghe theo nàng.

Còn nếu thua..." Hắn liếm liếm môi, tà tứ nhìn ta.

"Vậy thì tất cả mọi thứ của nàng, đều thuộc về ta!"
Tối đó, bên ngoài Hoàng cung quân đội dịch chuyển, không khí gấp rút tràn đầy, giương cung bạt kiếm.

Hai tên đầu sỏ lại không có liêm sỉ làm chuyện xấu hổ tới nửa đêm, sau đó mỹ mãn ôm nhau ngủ.
Sáng sớm, cửa thành rộng mở, quân đội tràn vào Hoàng cung.
Hạ Tử Lăng đứng trên điện, bị rất nhiều mũi đao chĩa vào, sắc mặt lại vô cùng thoải mái, còn thi thoảng vuốt v e tay nhỏ trắng nõn của ai kia.
"Sao không chống cự?" Ta dịu dàng cười nhìn hắn.
Hạ Tử Lăng ôm ta vào lòng, sau đó dịu dàng tháo ra Hoàng bào khoác lên vai ta.
"Vi phu suy nghĩ kĩ từ lâu rồi, dù sao nàng làm Hoàng đế hay không thì không quan trọng, miễn là nàng ở bên cạnh ta là được rồi." Hắn giảo hoạt cười.

"Hơn nữa, ta làm Hoàng phu của nàng, không phải chúng ta có thể danh chính ngôn thuận làm phu phụ sao?"
"Không biết xấu hổ." Ta đỏ mặt cười, lại túm lấy cổ áo hắn hung hăng hôn lên trước mắt mọi người.
"Vậy từ bây giờ ta là Nữ vương, còn ngươi, là Hoàng phu của ta!"
Ta cười cuồng vọng, Tử Lăng bế ta lên, sau đó cứ bế ta như thế mà ngồi lên long ỷ.

(Cá: Đôi phu phụ vô liêm sỉ không biết xấu hổ-.-)
Thế nhưng ta cùng Hạ Tử Lăng lại không biết, bản thân lại rơi vào bẫy của một kẻ còn âm hiểm hơn.
Đột ngột một tiếng vỗ tay "bôm bốp" vang lên, một bóng người mà ta cùng Hạ Tử Lăng không bao giờ có thể nghĩ tới xuất hiện.
"Ninh thân vương!!? Ngươi..." Ta trân trối nhìn nam nhân kia.
"Chưa chết phải không?" Phong Cửu Lân cười to.
Hạ Tử Lăng cũng rất khiếp sợ, vòng tay càng siết chặt lấy cơ thể ta.
Một kẻ đã chết nay lại xuất hiện! Rốt cuộc là âm mưu này đã bắt đầu từ khi nào!!?
"Ngay từ đầu, ta đã lên kế hoạch này." Phong Cửu Lân ám trầm cười.

"Mẫu phi của ta vốn là người tộc Hin phương Bắc, bị Tiên hoàng bắt về từ bộ lạc về làm phi tần!"
Từ khi sinh ra thứ hắn nhìn thấy nhiều nhất chính là nước mắt của mẫu thân! Tiên hoàng cướp người khỏi quê hương, đến khi mang nàng về cung lại chán chường, sủng hạnh vài lần sau đó đi tìm niềm vui mới, bỏ lại mẫu thân trong cung điện to lớn trống rỗng.
Cho đến ngày Hi Lương hoàng hậu đột ngột chú ý tới nàng, ghen tỵ sắc đẹp của nữ nhân tộc Hin, sai người gán cho nàng một tội danh rồi đày vào lãnh cung, khi đó tiểu hoàng tử Cửu Lân mới chỉ 9 tuổi!
Sau đó mẫu thân của hắn chết trong cái lãnh cung lạnh giá kia, cho đến chết cũng không thể nào quay trở về quê hương.
Phong Cửu Lân thề, hắn sẽ tiêu diệt toàn bộ Hoàng tộc, sau đó mang mộ của mẹ hắn về quê an táng!
Âm mưu của hắn đã ấp ủ từ lâu, từ khi liên lạc với dị tộc phương Bắc giả vờ xâm lược, rồi mang quân xuất trận sau đó giả chết trận nơi sa trường.
May mắn làm sao hành động của tể tướng cùng Đào Phụng cho hắn một cái cớ tuyệt vời để biến mất.
"Ha ha ha...!ta đang tìm cơ hội để xâm nhập vào hoàng cung, ai dè lại bắt gặp các ngươi làm trò hề đảo chính này, quân đội của ta tràn vào hoàng cung mà không một kẻ nào ngăn cản." Phong Cửu Lân đắc ý cười to.
Ta cắn môi, ra vậy, là bởi vì ta quá cuồng vọng, không ngờ lại lòi ra một Phong Cửu Lân này!
Ta nắm chặt tay Hạ Tử Lăng.
Không sao hết, dù sao thế giới này được cùng hắn lâu như vậy, chết đi cùng nhau nữa là ta đã đủ mãn nguyện rồi.
Thế nhưng sau đó quân lính đột ngột lôi ta ra mang tới trước mặt Phong Cửu Lân.

Hắn mỉm cười đỡ tay ta nói.

"Thái hậu, nàng quả là xứng danh thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, chi bằng đi theo làm Hoàng hậu của ta đi."
Ta trừng mắt nhìn hắn.

Tên tiểu nhân vô liêm sỉ này vậy mà lại mơ ước ta!
Nói rồi hắn phất tay, cho người mang Hạ Tử Lăng đi.

"Ngày mai hành hình!" Phong Cửu Lân lạnh lùng ra lệnh.
Ta cùng Tử Lăng nhìn nhau, ánh mắt Hạ Tử Lăng lạnh băng âm u vô cùng nhìn chằm chằm Phong Cửu Lân giống như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

Ta dùng khẩu hình nói cho hắn"an tâm", sau đó xoay người bỏ đi.

Phong Cửu Lân phía sau khinh khỉnh cười, cũng không ngăn cẳn ta rời đi.
Phong Cửu Lân rất rộng rãi thoải mái cho người mang ta về Cửu Phượng cung, còn hắn thì tiếp tục sắp xếp cho lễ đăng cơ của mình.
Hắn dường như rất vội vã, đã quyết định ngày mai sẽ làm lễ đăng cơ trở thành Hoàng đế, cũng cùng lúc đó hành quyết Hạ Tử Lăng của ta.
"Ảnh vệ." Ta ngồi trong căn phòng trống rỗng nhẹ giọng gọi.
"Vụt."
Một bóng đen nhẹ nhàng xuất hiện quỳ xuống bên gối ta.
"Chủ tử..." Ảnh vệ khó khăn kêu lên.
"Ta biết chỗ khó của các ngươi.

Dù sao các ngươi cũng chỉ là vài chục ảnh vệ, chứ không phải là một quân đội hoàn chỉnh." Ta nhẹ nhàng chải tóc.
"Phụ thân đã theo Phong Cửu Lân từ bao giờ..." Ta nhẹ giọng hỏi.

Từ giây phút quân đội của ta nhường đường cho Phong Cửu Lân đi vào, ta đã biết, vị Trấn quốc công kia đã bán đứng nữ nhi của mình.
Là ta đã quá coi trọng cái gọi là máu mủ tình thâm rồi.

Suy cho cùng thì Trấn quốc công thà bắt tay cho giặc làm thần tử của kẻ khác, lại không muốn cúi đầu trước con gái của mình.
Ảnh vệ buồn bã lắc đầu.
Ta thở dài khe khẽ trong lòng, ngẩn người nhìn lên bầu trời màu đen thăm thẳm ngoài cửa sổ.
"Ngươi tên là gì?" Ta hỏi hắn.
"Tôi là Khâm Thư, thủ lĩnh ảnh vệ Cửu Phượng cung." Khâm Thư cúi đầu nói.
Đột ngột một bóng đen cũng xuất hiện quỳ xuống bên cạnh Khâm Thư.

Khâm Thư đột nhiên cứng đờ người, sau đó khẽ tránh sang một bên, người nọ cũng không ngại, lại di người lại sát bên cạnh hắn.
"Thái hậu, ta là Mật Ảnh, thủ lĩnh ảnh vệ Thiên Long cung, Hoàng thượng uỷ thác ta toàn lệnh nghe lệnh người." Mật Ảnh vô cảm nói.
Ta có chút bất ngờ nhìn hai bọn hắn hỗ động với nhau, sau đó chớp chớp mắt.
"Vậy là hai phe ảnh vệ đều ở đây?"
Mật Ảnh cùng Khâm Thư gật đầu, sẵn sàng nghe lệnh.
"Nếu vậy, ta có một nhiệm vụ cuối cùng cho các ngươi." Ta vuốt v e chiếc lược nhỏ trong tay.
Từ khi Tiểu Mai chết đi đã không còn ai chải tóc cho ta nữa rồi.


Vậy thì thôi, dứt khoát không cần chải nữa.
Ta cong cong môi.
Dù sao có lẽ sau này cũng thực sự không cần nữa rồi.
"Chủ tử...!có thể không cần như vậy hay không..." Khâm Thư khó khăn cúi đầu nói.

"Tôi cùng mọi người có thể dễ dàng dẫn người rời đi nơi này thật xa, bảo vệ cho người một cuộc sống vô lo vô nghĩ."
Ta lắc đầu, ra hiệu hắn không cần nói nữa.
"Hai người các ngươi chuẩn bị đi."
Khâm Thư cùng Mật Ảnh cũng không nói gì nữa, cúi đầu lẳng lặng rời đi.
Khâm Thư mệt mỏi trở về phòng, nơi giường ngủ sớm đã có người đợi sẵn.
"Sắc lang! Đã đến nước này còn có tâm tình nghĩ mấy chuyện vô liêm sỉ!" Khâm Thư đỏ mặt nhưng không từ chối cái ôm của Mật Ảnh.
"Không sao, ta cũng không có tâm tình.

Chỉ là ngày mai rốt cuộc còn bao nhiêu người còn có thể trốn thoát, có ta cùng ngươi hay không...!mới là thứ khiến ta sợ hãi." Mật Ảnh ủ dột lầu bầu.
Khâm Thư nhắm mắt không nói lời nào.
Bọn họ trước kia không tiếc mạng, nhưng bây giờ nghĩ rời khỏi thế giới này lại phải vĩnh viễn chia ly người kia, thật sự bọn hắn không nỡ...
"Mật Ảnh, hứa với ta...!ngươi sẽ sống..."
"Được, ngươi cũng phải hứa với ta, Khâm Thư!"
Khâm Thư mỉm cười, cúi đầu tựa vào lồ ng ngực rắn chắc ấm áp ấy.
"Nếu như ngươi chết đi, ta vẫn sẽ sống để thực hiện mệnh lệnh của chủ tử, sau đó thì sẽ đi cùng ngươi."
"Ta không muốn cô đơn sống trong thế giới không còn ngươi."
Hầu kết của Mật Ảnh hơi hơi động, sau đó "Ừ" một tiếng, ôm chặt người vào lòng.
Ngày đó trời khởi mây mù, gió nồm nam giăng kín tứ phía, sau tiếng tung hô "Hoàng thượng vạn tuế", người người hướng mắt về phía tội nhân tiền triều bị áp giải lên giữa pháp trường.
Vạn binh sĩ cầm sẵn trên tay cung tên, im lặng nhìn vị minh hoàng đã cai trị đất nước suốt hai năm qua, nay đã đến lúc bọn họ kết thúc tính mạng của hắn.
"Thái hậu, người mà nàng chính tay mang lên ngôi vị Hoàng đế kia bây giờ sắp bị hành hình ngay trước mắt nàng, sao? Có cảm tưởng gì?"
Ta im lặng khôngg thèm nhìn hắn, đăm đăm nhìn về phía Hạ Tử Lăng.

Hắn cũng đúng lúc nhìn về phía ta.
Một ánh mắt thôi, hắn đã hiểu ta muốn làm gì, nhưng cũng không ngăn cản, khoé môi nhếch lên, mặc ta làm theo ý mình.
Hạ Tử Lăng người này tựa như con giun trong bụng ta vậy.
"Cửu Lân." Ta mở miệng gọi người bên cạnh.

Hắn dường như rất bất ngờ, không nghĩ sẽ có một ngày ta gọi tên hắn.
"Ngươi nói ngươi sẽ giết sạch Hoàng tộc trung nguyên, vậy ngươi tính là gì? Còn ta nữa? Thái hậu không tính là Hoàng tộc?" Ta khinh khỉnh cười.
Quả nhiên ta chạm vào cái nhọt trên mông Phong Cửu Lân này, hắn giận tới tím mặt, sắc mặt vô cùng đặc sắc.
"Mà thôi, dù sao mọi chuyễn cũng tới hồi kết rồi..." Ta thở dài, cầm lấy tấm lệnh bài khai tử trên bàn ném xuống mặt đất, lập tức có người hét lớn, mưa tên rậm rạp giáng xuống người kia.

Có lẽ sợ Phong Tử Lân còn chưa đủ kinh ngạc, người bên cạnh đột ngột biến mất chỉ còn tàn ảnh, phút chốc sau ta đã được Khâm Thư ôm tới trước mặt Tử Lăng, một cái ôm này khiến cho khí công trong người hắn cạn kiệt, thở dốc không ngừng.
Ta nhìn Tử Lăng, hắn nhìn ta, cùng mưa tên sắp giáng xuống.
"Ta tới đây, đừng đi đâu một mình chứ." Ta cười khẽ, nhẹ như mây ôm hắn vào lòng.
Khâm Thư điên cuồng dùng khinh công bỏ chạy, để lại hai chúng ta.
Phong Cửu Lân gấp tới đỏ mắt nhưng lại vô lực vãn hồi, trừng trừng nhìn mỹ nhân mình ngày ngày ao ước lựa chọn thà chết với kẻ thù của hắn, còn hơn ở lại cùng hắn hưởng thụ vinh hoa phú quý!
Đến cuối cùng người thắng trong trận chiến này vẫn là Hạ Tử Lăng!
Chết tiệt!!!
Vạn tiễn xuyên tâm là cái cảm giác như thế này ha ha...
Ta dán môi mình vào hắn, để mặc từng cơn đau xé rách đâm thủng cơ thể, hết lần này tới lần khác, hôn tới khi mùi vị máu tươi đã thay thế cho hương vị của nụ hôn, tanh tanh nồng nồng.
"Tiểu Hi..." Tử Lăng khẽ gọi, hắn cũng chật vật không khác ta là bao, nhưng lại đang cười rất tươi.
"Ta cảm thấy rất hạnh phúc, cuối cùng ta cũng hoàn toàn được ở bên nàng...!không ai có thể tách rời chúng ta ra nữa..." Hắn bá đạo tuyên bố.
Cũng đúng, chúng ta đã bị biết bao nhiêu mũi tên xuyên qua cơ thể rồi.
Hơi thở của chúng ta mờ mịt dần, đau đớn đã chết lặng.
"Tử Lăng...!ngươi hãy yên tâm...!chúng ta sẽ được...!cùng nhau tới Thiên Sơn..." Ta nắm tay, cùng hắn đầu chạm đầu, chúng ta cùng nhau cười lớn trong mãn nguyện.
Cuối cùng trời cao cũng không thể chia tách chúng ta.
Cảnh tượng hai người ôm lấy nhau rồi cùng bị vạn tuyễn xuyên tâm đính chặt khiến cho tất cả mọi người đều ngỡ ngàng, Phong Cửu Lân mặt đen như đáy nồi, đnag chuẩn bị ra lệnh mang đôi cẩu nam nữ này xử lí, thì đột ngột trên thao trường xuất hiện mấy chục bóng đen, nhanh thoăn thoắt ôm lấy hai người, sau đó mang đi.
"Bắt lại! Nhanh chóng gi3t chết chúng!" Phong Cửu Lân liên tục ra lệnh.
Nữ nhân xảo quyệt kia!
Từng người từng người ngã xuống, nhưng vẫn gắt gao bảo vệ hai người chính giữa chịu trách nhiệm mang Hạ Tiểu Hi cùng Hạ Tử Lăng rời đi.
Máu tươi nhuộm đỏ thao trường, thế nhưng cuối cùng vẫn giữ không được bọn họ.
"Chủ tử..." Khâm Thư cùng Mật Ảnh mang theo một thân vết thương đã chạy thoát, những người đi theo bọn họ thì đã tuyệt nhiên không còn một ai, hi sinh ngăn chặn quân đội phía sau.
"Cuối cùng chúng tôi cũng hoàn thàn mệnh lệnh cuối cùng của ngài..."
Cả hai nhìn nhau cười.
May mắn, vì người bên cạnh vẫn còn sống.
"Nhanh lên, nơi Thiên Sơn người của chúng ta đang đợi."
Khi tới Thiên Sơn, hai quan tài của hai người đã sớm được mở ra, thế nhưng Khâm Thư và Mật Ảnh loay hoay cả một buổi trời vẫn không làm sao tách được bọn họ ra ngoài, đành phải sai người gấp rút chuẩn bị một chiếc quan tài rộng lớn, cố gắng sắp xếp hai người sạch sẽ ngăn nắ nhất có thể, sau đó thì hạ thổ.
Rất nhiều, rất nhiều năm sau, nơi Thiên Sơn lại xuất hiện thêm hai ngôi mộ xanh cỏ phía sau một ngôi mộ lớn, phía bên cạnh còn có một ngôi mộ được trồng một cây mai rất đẹp, phía xa xa có một ngôi nhà đã được dựng lên từ lâu, giống như là xây cho người canh giữ những ngôi mộ, phía trong hiện tại đang ở một đôi vợ chồng trẻ.
"Hai phụ thân đã được an táng, được an táng phía sau ngôi mộ của người đó, bây giờ họ đã có thể nhắm mắt xuôi tay rồi.
Người chồng mỉm cười thắp lên một nén nhang.
Đời này Mật Tự hắn may mắn gặp được hai vị phụ thân, không bị chết trong chiến tranh loạn lạc, thật sự là rất may mắn.
Người vợ của hắn là Lý Mai cũng đứng bên cạnh hắn nói: "Thật là hâm mộ, chết đi được ở cạnh người mà mình yêu thương, không cần tách ra..."
Mật Tự thở dài nói: "Hoàng đế đã già, lại nổi lên phong vân tranh giành ngôi báu.

May mắn Thiên Sơn xa xôi, chiến hoả không tới nơi, vẫn giữ được cảnh thái bình."
Hai vợ chồng nắm tay nhau bước ra, nhìn cảnh Thiên Sơn núi non trùng điệp, hạ khởi lời thề đời đời đều canh giữ ở Thiên Sơn, bảo vệ cho giấc ngủ của những người thế hệ trước.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK