• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phản ứng của cả bọn làm Huy muốn hộc máu, nhưng mà một play boy lại nói mình vẫn còn zin, quả thật chẳng khác nào một tên đồ tể lại ăn chay niệm phật.

Nhất là khi Yến còn chứng kiến Huy đang.....

với một nữ sinh sau trường, nói Huy là hàng nguyên đai nguyên kiện...

có Chúa mới biết được. Ngoài miệng thì không nói gì quá nghiêm trọng nhưng trong lòng đứa nào cũng hãi hùng...

Suýt nữa thì...!! Bọn nó cũng thầm may mắn là đã hành độn và đã thành công.

Đồng thời trong lòng sỉ vả kẻ nào đã nghĩ, đã mưu đồ, đã thực hiện cái chuyện ghê tởm đó. Trong thời gian nghỉ ở nhà, ngoài 4 chàng ra, nhà Ly còn tiếp đón một vị khách không mời nữa là Tịch Doanh.

Số là nhỏ Linh lại khóc lóc thở than với anh trai, nghĩ đến Tịch Kiên và Tịch Nhân còn đang vui duyên mới nên đối tượng xấu số được nó chọn than thở là Tịch Doanh.

Nghe tin bọn nó ẩu đả bị thương, Tịch Doanh cúp máy.

Chưa đầy một tiếng sau đã có mặt ở nhà Ly.

Linh nhìn thấy Doanh mừng quýnh, chạy lên chuẩn bị sà vào lòng Doanh nũng nịu: "- Anh ba!!!!!!" Linh vẻ mặt đáng thương, mắt rơm rớm.

Tịch Doanh ánh mắt thể hiện sự đau xót, chạy tới, Linh giang tay ra, chuẩn bị ôm Doanh.

Doanh tiến đến gần, và rồi........

lướt qua Linh.......

đến trước mặt Ly, kéo Ly dậy xoay một vòng xem xét, vội vã hỏi: "- Em không sao chứ? Khám kĩ chưa? Rốt cuộc là bọn nào đánh em? Sao không chạy đi lại hay gọi người tới giúp? Xem vết thương trên mặt nè, lỡ để lại sẹo thì sao? Sao em chẳng chịu nghĩ cho mình chút nào vậy?" Doanh càng nói càng to tiếng, đến cuối cùng gần như thét lên khiến Ly phải bịt lỗ tai.

Yến và Tâm thấy Doanh như vậy biết điều lặng lẽ rút lui, trước khi đi không quên kéo theo Linh đang đứng xụ mặt hờn dỗi. Linh mặc dù vô cùng bất mãn khi biết Doanh không phải vội vã đến tìm mình, nhưng cũng biết ý rút lui tạo không gian cho anh trai.

Lúc này Ly mới thoát khỏi vòng tay của Doanh, cười khổ nói: "- Anh làm gì mà khẩn trương vậy? Không thấy em vẫn bình thường à? Chỉ là thương ngoài da thôi mà!" Doanh nhìn kĩ Ly một lần nữa, quả thật chỉ có mấy vết thương ngoài da, nhưng qua miệng Linh than thở thì đúng là.....

ác liệt.

Thấy Doanh cứ nhìn mình chằm chằm, Ly lên tiếng để phá vỡ bầu không khí im lặng: "- Anh không đi thăm nhỏ Linh hả? Thấy anh đến nhỏ mừng lắm đấy! Anh không ngó ngàng đến nó nó lại giận cho coi!" Ly cười đùa, chỉ chỉ về phía lối đi ra vẻ tiễn khách.

Doanh không đi, ngược lại ngồi xuống ghế, nói: "- Nó không sao! Anh biết tính nó mà! Với lại vốn dĩ anh đến đây không phải để nghe nó than thở làm nũng, mà là tìm em!" Nói xong Doanh nhìn nó, mỉm cười trìu mến. Thấy Doanh đột nhiên tình cảm vậy, Ly cũng hơi bối rối, nhưng rất nhanh nó lại trấn tĩnh lại, cũng ngồi xuống mỉm cười nhìn Doanh: "- Tìm em? Có chuyện gì quan trọng hả anh? Tầm cỡ quốc gia hay quốc tế?" "- Sao em vẫn có thể tươi cười được nhỉ? Em cứ tỏ ra như vậy, càng khiến anh thấy đau lòng hơn!" Doanh vẫn không rời mắt khỏi Ly, trong ánh mắt pha chứa sự đau xót.

Ly tắt cười, bối rối: "- Anh nói vậy là sao? Không cười chẳng lẽ em phải khóc? Chỉ có mấy vết thương ngoài da thôi mà, đâu nghiêm trọng đến vậy" "- Anh không nói chuyện đó! Chuyện 4 năm trước, và toàn bộ chuyện của em.....

chuyện gì anh cũng biết hết!" Doanh ngập ngừng nói, nhìn Ly dò xét.

Ly im lặng.

Ly không thích nói nhiều về chuyện thân phận của nó, nhất là với những người nó thân quen, nên nó luôn chọn cách im lặng. Không khí bỗng dưng trở nên nặng nề ngột ngạt, Doanh cũng không biết nên nói tiếp như thế nào khi Ly cứ im lặng như vậy. "- Anh chỉ muốn nói....

ý của anh là....

haizzz!" Sau một hồi lâu Doanh lên tiếng, nhưng nói mãi vẫn không hoàn chỉnh câu, Doanh hít một hơi sâu, quay mặt Ly nhìn thẳng mắt mình, nói một hơi: "- Dù em là con ai hay dù bố mẹ em là ai, em vẫn là Lưu Ly trong lòng anh.

4 năm trước anh không thể nói gì, bây giờ anh không thể hứa trước điều gì, anh chỉ biết nói hãy chờ anh, chờ đến lúc anh đủ mạnh để che chở cho em, lúc đó em sẽ không cần cố mạnh mẽ, không cần việc gì cũng tự lực cách sinh như vậy, anh sẽ làm chỗ dựa cho em" Nói xong, Doanh cúi xuống thơm nhẹ lên má Ly một cái rồi.....

buông tay....

nhìn Ly còn đang sững sờ ngơ ngác....

rồi chạy mất.... Ly ngồi lại ngơ ngác nhìn theo bóng Doanh.

Nếu là trước kia nó chắc chắn sẽ rất vui sướng, nhất là nếu ở thời điểm hơn 4 năm gần 5 năm trước, Doanh mà nói những lời này thì nó đã không thay đổi đến vậy, chỉ là cuộc đời có rất nhiều chữ nếu........ Đứng lấp ló ở cửa phòng xem trộm, 3 nàng cộng thêm 4 chàng lại mới tới chơi, 7 người chăm chú dõi theo tình hình bên trong.

Cho đến khi Doanh lao ra mới tản mát đi chỗ khác. "- Ôi anh trai! Cuối cùng cũng có ngày nói rõ lòng mình, đứa làm em này cũng thấy mừng thay cho ổng!" Linh cảm thán, ra vẻ sụt sùi xúc động, lấy tay áo lau đôi mắt....

không một giọt nước. "- Sau này bà phải gọi Ly là chị dâu rồi đấy có biết chưa? Đúng là thân càng thêm thân!" Tâm tươi cười rạng rỡ. "- Dù sao vấn đề bây giờ là ở phía Ly, nó vẫn chưa nói gì nha!" Yến lên tiếng. "- Còn gì để nói, Ly chẳng phải cũng thích anh Doanh từ xưa sao?" Linh phản đối. "- Ồ! Ly thích anh của Linh à?" Minh ngạc nhiên, liếc nhìn Thiên ẩn ý, Thiên lúc này lại một bộ thờ ơ hững hờ không thèm chú ý.

Ngược lại Kiệt lại càng tỏ ra lạnh lùng băng giá, nhìn chằm chằm Linh chờ nghe đáp án. Nhận ra được ánh mắt khác thường của Kiệt, Linh như bị đóng băng nói không lên lời, cúi gằm mặt im lặng, Tâm nhận ra sự khác thường của Linh vội đỡ lời: "- Chuyện hồi xưa rồi, bây giờ tình cảm của Ly như thế nào thì không biết, nhưng bọn mình cũng mong Ly với anh Doanh thành đôi!" Tâm mỉm cười. "- Cũng đẹp đôi đấy chứ? Anh em nhà bà thật khéo chọn, toàn chọn hết hoa khôi không à!" Huy châm chọc Linh.

Linh quay ra liếc xéo Huy, vừa lại liếc Tâm một cái: "- Ý ông là Ly là hoa khôi hay 2 bà chị ông là hoa khôi?" Linh nheo mắt nhìn Huy, vẻ khinh bỉ. Huy và Linh lại đấu võ mồm ầm ĩ, Yến và Kiệt không quan tâm, Minh và Tâm khoanh tay đứng nhìn, không ai hay Thiên đã lẳng lặng bỏ đi từ lúc nào.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK