• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


[ Lúc này biệt thự đã bị máu tươi nhiễm đỏ, thi thể đầy đất làm người ta không rét mà run.
Thiếu nữ cúi đầu, đứng yên lặng ở trong núi thi thể, biểu tình cô đơn: “Không phải......Đều không phải.....Em đi đâu rồi?”
Biểu tình đột nhiên trở nên điên cuồng: “Ngươi gạt ta.....Ngươi nói hắn sẽ xuất hiện ở chỗ này!”
“Còn phải đợi bao lâu....”
Thiếu nữ vô lực ngồi ở trên mặt đất, đôi tay che mặt, hai vai run nhè nhẹ.
“Thực xin lỗi.....Thực xin lỗi.....Là ta sai...”
Thiếu nữ tóc rối tung trên mặt đất, thân hình dần dần trong suốt, bộ váy trắng tinh nhiễm đầy máu tươi.

]
******
Hôm sau, Xuyên Bách đã sớm tỉnh, cũng không biết có phải bởi vì chuyển tới nơi ở mới không, tối hôm qua cậu ngủ cực kỳ không an ổn.
Chỉ cần nhắm mắt lại, cậu liền cảm giác trong bóng tối tựa hồ có thứ gì đó nhìn chằm chằm cậu, cả đêm đều nơm nớp lo sợ.
Cậu vô lực đứng dậy, nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu, thở ra một ngụm khí lạnh.
“Có người ở đây không?”
Dưới tầng vang lên tiếng chuông cửa, ngoài cửa truyền đến một giọng nam, Xuyên Bách nhìn thoáng qua điện thoại, hiện tại mới 7 rưỡi sáng, ai mà tới sớm như vậy, là ai đây?
Nghe thanh âm, đối phương là nam, nhưng ở chỗ này cậu không có bạn bè, việc chuyển nhà cũng không nói cho bất luận kẻ nào.
Xuyên Bách mang nghi hoặc trong lòng, vội vàng xuống tầng, từ mắt mèo cửa nhìn ra bên ngoài.
Ngoài cửa là một thiếu niên dị quốc, tuổi xấp xỉ với cậu, một đầu tóc vàng, có đôi con ngươi màu xanh dương, thân hình cao lớn.
“Anh là ai?”
Xuyên Bách không dám tùy tiện mở cửa, rốt cuộc cậu một mình ở đất nước xa lạ, vẫn nên cẩn thận một chút.
Thiếu niên nghe được thanh âm cậu, mắt xanh lộ ra kinh hỉ, vội vàng nói: “Cậu là hộ gia đình mới chuyển tới nơi này đúng không? Tôi là người dân đảo H đây.”
Thiếu niên như là sợ cậu hoài nghi, giơ giơ đồ vật trên tay lên, đồ vật đóng gói vuông vóc, không biết là thứ gì.
Xuyên Bách có chút nửa tin nửa ngờ, từ mắt mèo nhìn lướt qua trên dưới thiếu niên.
Nhìn bộ dáng cậu ta.....Hẳn là không phải người có ý đồ gây rối đi? Nói thật, cậu không quá muốn mở cửa....Không biết vì sao, thiếu niên này cho cậu một loại cảm giác rất không thoải mái.
Nhưng nếu không mở cửa.....Khả năng sẽ gánh trên lưng cái thanh danh khắc nghiệt, tình cảnh ở trên đảo có thể càng khó khăn về sau.
Xuyên Bách nghĩ nghĩ, vẫn quyết định mở cửa, thiếu niên thấy cửa mở ra, trên mặt lập tức giơ lên một mạt cười: “Cậu là người Long quốc sao? Đây là tặng cho cậu, cũng không biết cậu có thích hay không?”
Thiếu niên đưa đồ vật cho cậu, Xuyên Bách vội vàng xua tay: “Không cần khách khí như vậy!”
Thiếu niên sang sảng cười một tiếng, nhét đồ vật kia vào trong tay cậu: “Không có việc gì, đây là một phần tâm ý của tôi, về sau chúng ta chính là hàng xóm!”
Cậu không dự đoán được người dân đảo H sẽ khách khí như vậy, làm cậu có chút luống cuống chân tay, cậu nhanh chóng mở miệng nói: “Nếu không cậu vào nhà ngồi một chút nha?”
Thiếu niên cũng không câu nệ, gật gật đầu, lập tức đi vào phòng khách sô pha ngồi xuống.
Xuyên Bách có chút xấu hổ, gãi gãi đầu, người dân nơi này thật rất tự nhiên a!
“Anh trước ngồi một lát, tôi đi pha chén nước trà.”
Thiếu niên hơi hơi mỉm cười, gật đầu ý bảo, mắt xanh nhìn chằm chằm thân ảnh Xuyên Bách tiến vào phòng bếp, tiện đà dời đi tầm mắt, ánh mắt lạnh nhạt, bắt đầu nhìn quanh bốn phía.
Đây là biệt thự trong cốt truyện, hiện tại Thương Lục hẳn đang trốn ở chỗ nào đó.
Xem ra hắn đã sắp với tới thành công, pháo hôi tựa hồ đối với hắn có ấn tượng không tồi.
Xem ra cách thông qua trò chơi này cũng không phải rất khó.
Hắn khinh miệt cười một tiếng, trong mắt tràn đầy khinh thường.
Không sai, hắn chính là La Văn, chẳng qua hắn đang tạm thời mượn thân thể của người dân nào đó ở đảo H.
La Văn xem xét chung quanh hoàn cảnh, trong lòng đã hiểu rõ, trước mắt hắn là tầng một, tựa hồ không tồn tại hơi thở của Thương Lục.
Nhưng tầng hai lại rất cổ quái, ẩn ẩn có một cỗ hơi thở làm người ta không thoải mái.
La Văn nhìn về phía Xuyên Bách đang bận rộn trong phòng bếp, khóe miệng gợi lên một mạt cười.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, pháo hôi hẳn sẽ không tìm thấy cái cốc đi?
Hắn trước khi tới nơi này, đã nợ hệ thống điểm tích phân, đổi đạo cụ, có thể tạm thời đem đồ vật nào đó giấu đi, thời gian không dài, nhưng này cũng đủ để hắn thu hoạch tình báo.
Hắn tin tưởng chính mình nhất định có thể thông qua cái phó bản này, chỉ là một chút tích phân mà thôi, bất đắc dĩ chỉ đành như vậy.
Hắn chậm rãi đứng dậy, nhẹ nhàng đi lên tầng hai.
Lúc này La Văn căn bản không đem NPC trò chơi để vào mắt, ở trong lòng hắn, NPC chẳng qua là người dẫn đường hắn hoàn thành nhiệm vụ mà thôi, liền tính là tức giận, về sau cũng có thể xoát lại độ hảo cảm.
Hắn hít sâu một hơi, đưa mắt bắt đầu đánh giá hoàn cảnh tầng hai.
Tàng hai không có gì dị thường, tranh trong phòng Xuyên Bách đều là tranh phong cảnh, Thương Lục hẳn sẽ không trốn nhờ ở trong đó.
Hết thảy quá mức với bình thường, bình thường tới nỗi làm hắn có chút sợ hãi...
“Kẽo kẹt....”
Gác mái đóng chặt không biết vì sao lại lộ ra một góc, cửa gỗ phát ra âm thanh quỷ dị.
Trong lòng La Văn nhảy dựng, tuy nói là trò chơi, nhưng cái cửa gỗ này đột nhiên tự mở ra, thật sự làm hắn sợ.
Hắn có chút sợ hãi, nhưng trong lòng càng thêm hưng phấn.
Cái game kinh dị này chế tác rất thật a! Khung cảnh quỷ dị, ngay cả hiệu ứng âm thanh cũng hoàn hảo như thế!
Khóe miệng hắn cong lên, sợ hãi trong lòng cũng biến mất.

Rốt cuộc.....Này cũng chỉ là một trò chơi mà thôi.
La Văn đẩy cửa gác mái ra, chậm rãi bước vào trong đó.
Trong gác mái là một mảnh đen tối, chỉ ẩn ẩn lộ ra một tia sáng từ ngoài cửa sổ, hắn mở công tắc điện bên tường, nhìn nhìn xung quanh.
Đột nhiên, hai mắt hắn trừng lớn, vui sướng trong mắt căn bản không thể che giấu.
Là bức tranh kia đúng không?
Từ góc độ hắn nhìn lại, ở chỗ góc tường có một bức tranh cao nửa người, mơ hồ có thể phân biệt ra trong tranh vẽ gì, La Văn có chút hưng phấn, vội vàng bước đến trước bức tranh.
Mà khi hắn thấy rõ ràng người trong tranh, vui sướng trong mắt dần dần tan đi, cau mày.
Không.....Không đúng.....Thương Lục rõ ràng là nam......Nhưng đây.....Là một nữ nhân....
Thiếu nữ trong tranh lúc này đang mỉm cười, mắt đen thâm thúy, cánh môi đỏ thắm như máu.

Hệ thống tựa hồ không nói cho hắn Thương Lục là nữ.....? Hơn nữa Thương Lục.....Hẳn cũng không muốn trốn ở trong tranh nữ nhân đi?
La Văn nhất thời suy nghĩ hỗn loạn, trong lòng rất bực bội.
Nguyên bản cho rằng tiếp cận pháo hôi là có thể tìm được Thương Lục, không nghĩ tới hết thảy đều là hắn ảo tưởng, không biết phương pháp tiêu diệt Thương Lục thì thôi đi, ngay cả tên đó trốn ở đâu hắn cũng không tìm thấy.
“Bỏ đi.....Trước thử xem sao!”
La Văn cắn răng một cái, từ trong lòng lấy ra một cái bật lửa.
Tuy rằng không biết phương pháp tiêu diệt Thương Lục, cũng không biết Thương Lục đến tột cùng trốn ở bức tranh nào, nhưng nếu Thương Lục sống ở trong tranh, hẳn là rất sợ lửa, nói không chừng đánh bậy đánh bạ liền vừa lúc tiêu diệt được y?
Hắn đối với ý tưởng của mình phi thường có tự tin, trong lòng kinh hoảng, ngay sau đó bật lửa, chậm rãi đến gần bức tranh..
“Ngươi đang tìm ta sao? Khanh khách....”
Thiếu nữ trong tranh đột nhiên nở nụ cười, bộ dáng dữ tợn vô cùng, hai tròng mắt như là lỗ máu, bộ váy trắng tinh bị máu tươi nhiễm đỏ, máu thậm chí còn tràn ra từ khung tranh.
La Văn lúc ấy đã bị dọa đến choáng váng, lảo đảo vài bước, phía sau đụng phải vật dụng trên gác mái, liền ngã xuống mặt đất, đau đớn sau lưng khiến hắn nhịn không được kêu lên một tiếng, tiện đà hai tròng mắt trừng lớn, không thể tin tưởng nhìn phía bức tranh.
“Sao....Sao lại.....”
Thiếu nữ càng cười dữ tợn, nàng chậm rãi đi ra từ trong bức tranh, đầu ngón tay chảy đầy máu xuống sàn nhà.
Thiếu nữ ngồi xổm xuống, nhẹ giọng mở miệng: “Làm sao vậy? Nói không nên lời?”
“Ngươi....Ngươi là Thương Lục?”
Thiếu nữ nghe vậy, thấp giọng cười, khi lại lần nữa giương mắt, trong mắt là hắc ám vô tận.
Đột nhiên, nàng vươn tay, một phen bóp chặt cổ La Văn, đầu ngón tay nắm chặt, mắt đen tràn đầy hưng phấn.
“A....Ặc...”
La Văn trừng lớn hai mắt, sắc mặt đỏ lên, hắn cảm giác chính mình sắp hít thở không thông, chỉ có thể liều mạng bẻ ngón tay Thương Lục ra, chỉ là vẫn không làm nên chuyện gì, đầu óc trống rỗng.

Hắn sắp chết sao...?
Tiếng cảnh báo của hệ thống không ngừng vang lên, não hắn đã nhức muốn chết.
“Có người ở đây không?”
Trên tầng đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, trong lòng Thương Lục cả kinh, mắt đen hung hăng liếc xéo La Văn, ánh mắt tàn nhẫn, y đột nhiên buông lỏng tay, nhanh chóng đi vào bức tranh, lại vẫn là bộ dáng năm tháng tĩnh lặng kia.
La Văn được thả ra, chỉ có thể nằm trên mặt đấg từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, kịch liệt ho khan ra tiếng.
Trong lòng hắn cảm thấy rất may mắn, còn tốt.....Vẫn sống.....
“Anh đang làm gì!”
Bên tai đột nhiên truyền đến một tiếng gào, La Văn giương mắt nhìn lại, nguyên lai là pháo hôi.
Xuyên Bách đối diện với ánh mắt của hắn, trong lòng là lửa giận không thể át xuống, con ngươi chứa đầy tức giận, sắc mặt đỏ lên.
Vừa rồi cậu ở phòng bếp cọ xát nửa ngày, chính là vì tìm cái cốc giấy, kết quả cốc giấy như là bị ai đó giấu đi rồi dường như, tìm nửa ngày mới thấy, chỉ là khi cậu rót nước xong, phòng khách nào còn bóng dáng thiếu niên kia?
Trong lòng cậu kỳ quái, cho rằng thiếu niên đã đi rồi, vừa mới chuẩn bị buông cốc giấy, lại nghe thấy trên tầng truyền đến âm thanh kỳ lạ.
Trong lòng cậu cả kinh, trong đầu nhanh chóng hiện lên bức tranh thiếu nữ, vội vàng lên tầng xem xét, lại phát hiện thiếu niên này tiến vào gác mái, đồ vật trong gác mái thậm chí bị hắn phá rơi đầy xuống đất.
Tầm mắt Xuyên Bách chuyển qua bên tay hắn, đồng tử căng chặt, bật lửa đang nằm lặng trên mặt đất.
“Chưa được người khác cho phép liền tự tiện xông vào gác mái, anh cảm thấy như vậy rất lễ phép sao?”
“Không.....Không có! Cậu nghe tôi nói này, bức tranh này không thích hợp...”
“Đừng nói nữa! Thỉnh anh mang theo đồ vật của mình rời khỏi nơi này!”
Xuyên Bách bị hắn làm tức giận đến cả người phát run, nguyên bản cho rằng hắn là nhiệt tình thành ý tới chào hỏi cậu, không nghĩ tới hắn cư nhiên tự tiện lên gác mái! Còn mang theo bật lửa!
La Văn thở hổn hển, lúc này chưa trấn định lại tinh thần, tim đập như nổi trống, vội vàng nhặt cái bật lửa trên mặt đất lên liền ngượng ngùng rời đi.
Chỗ ngực truyền đến tiếng tim đập kịch liệt, La Văn chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, nếu vừa rồi pháo hôi đến muộn một chút, khả năng hắn đã trực tiếp bị Thương Lục giải quyết!
Càng làm cho hắn không nghĩ tới chính là.....Thương Lục cư nhiên là nữ....! Không, không đúng, thanh âm y rất trầm thấp, không giống là nữ nhân......Chẳng lẽ Thương Lục là nam giả nữ?!
La Văn hoàn toàn ngốc, vì sao hệ thống chưa từng nói với hắn chuyện này! Làm hại hắn thiếu chút nữa cái mạng nhỏ này đều ném đi!
Lúc này hắn có chút mơ màng hồ đồ, muốn nói lại thôi.
“Tôi là.....La Văn, bức tranh này.....Thật sự rât cổ quái.....Đừng trách tôi không nhắc nhở cậu.”
La Văn ném xuống những lời này, hít vào một hơi, rời khỏi biệt thự.
Xuyên Bách cảm thấy có chút không thể hiểu được, cái gì cũng không nói, đóng cửa gác mái lại, biểu tình lạnh nhạt.

“Tôi nhìn người có cổ quái chính là anh.”
La Văn nhìn Xuyên Bách thần sắc lạnh băng trước mặt, trong lòng chỉ hy vọng pháo hôi có thể sớm ý thức được nguy hiểm.
Nguyên bản hắn vẫn luôn ngầm xem thường Thương Lục trò chơi này, nhưng hôm nay sau khi chạm mặt với Thương Lục, hắn mới biết được, sức mạnh của Thương Lục làm hắn không thể chống lại.
Ánh mắt kia của Thương Lục, hẳn sẽ không tính toán buông tha chính mình, hiện tại bảo vệ mạng sống vẫn quan trọng hơn, sau đấy lại đi điều tra phương pháp tiêu diệt Thương Lục.
La Văn nắm chặt nắm tay, lần đầu tiên ý thức được nguy hiểm đang đến gần.
Lúc này, trên cửa sổ gác mái ở biệt thự.
Thương Lục một bộ bạch y, đầu tóc tán loạn, mắt đen gắt gao nhìn chằm chằm bóng dáng La Văn rời đi, ánh mắt tàn nhẫn, tựa hồ muốn xé nát la Văn ra thành từng mảnh.
Đáng giận.....Vì sao người cản trở hắn càng ngày càng nhiều!
Người này đến từ đâu....? Cư nhiên còn muốn tiêu diệt chính mình!
Vì so tất cả mọi người cản trở hắn? Nếu như vậy......Đều đi chết đi!
Bất quá....Trước khi tiêu diệt em trai ngoan của hắn.....Cần phải giải quyết gia hoả tên La Văn này!
Ánh mắt Thương Lục lạnh như băng hàn, lại chậm rãi bước vào trong bức tranh.
Trong gác mái là một mảnh yên tĩnh, tất cả sự việc vừa rồi phảng phất như không tồn tại.
Mà lúc này Xuyên Bách đang ở dưới tầng, cậu đứng ở bên cạnh cửa nhìn bóng dáng La Văn rời đi, trong lòng không biết là có tư vị gì.
Nguyên bản cậu cho rằng, La Văn nhiệt tình muốn cùng cậu trở thành hàng xóm, trở thành bạn tốt, nhưng kết quả thì sao, hắn bất quá là mang theo mục đích tiếp cận cậu.
Trong đầu cậu lại lần nữa hiện ra bộ dáng Thương Lục, lạnh lẽo trong lòng cũng dần dần tiêu tán.
Từ ngày hôm qua chuyển đến đến bây giờ, chỉ có Thương Lục là thật lòng muốn cùng cậu làm bạn bè, cô ấy còn mời cậu vào nhà uống trà...
Lúc này Xuyên Bách đã vứt hành động hôm qua của Thương Lục ra sau đầu, ở trong cảm nhận của cậu, Thương Lục là một cô gái ưu tú, ôn nhu thiện lương, không giuống với những người khác.
Xuyên Bách lắc lắc đầu, vô lực thở dài.
Về sau vẫn đừng tùy tiện mở cửa cho người khác, nếu không ngày nào đó xảy ra chuyện gì, hối hận cũng không kịp.
Nghĩ đến việc La Văn vừa mới làm loạn ở gác mái, trong lòng Xuyên Bách càng bực bội, cậu nhịn không được lẩm bẩm: “Sao lại có thể loại người như vậy, làm loạn gác mái còn phiền mình sửa sang lau dọn lại.”

Xuyên Bách thở ra một ngụm, chậm rãi bước đến gác mái, lại lần nữa mở cửa phòng ra.
Đồ vật La Văn tạp đổ vẫn nằm trên mặt đất, mắt nâu Xuyên Bách hiện lên một tia bất đắc dĩ, tiện đà ngồi xổm xuống bắt đầu thu thập lại mọi thứ.
Mà khi cậu đang chăm chú làm việc, lại không chú ý tới, thiếu nữ trong bức tranh ở phía sau, một đôi mắt đen đang gắt gao nhìn chằm chằm cậu.
Cậu cố hết sức dọn một cái hộp giấy, cũng không biết bên trong chứa cái gì, lại nặng như vậy!
Khó khăn lắm mới nâng hộp giấy lên, Xuyên Bách vừa mới chuẩn bị đặt lên trên rương gỗ để ở kệ, dưới chân không biết vướng thứ gì, không ngăn được mà lảo đảo ra sau.
Xuyên Bách tay mắt lanh lẹ, vội vàng đỡ vách tường bên cạnh, lúc này mới không bị ngã, nhưng hộp giấy trên tay, đã rơi bộp xuống đất, chia năm xẻ bảy, đồ vật bên trong giờ phút này rơi ra đầy đất.
“Chết rồi....!”
Xuyên Bách vội vàng ngồi xổm xuống bắt đầu thu thập những đồ vật trên mặt đất, nhưng ánh mắt cậu lại bị một quyển sách hấp dẫn, động tác cũng dừng một chút.
Cậu nhẹ nhàng phất đi lớp bụi ở trên, thấp giọng lẩm bẩm: “Người trong tranh....? Quyển sách này cư nhiên là chữ Long quốc.....”
Cậu nhịn không được mở cuốn sách ra, bởi vì hàng năm bị đặt ở gác mái, quyển sách này hơi hơi ố vàng, chữ cái cũng mơ hồ không rõ.
Đột nhiên, ánh mắt Xuyên Bách bị một hàng chữ nhỏ hấp dẫn.
“Thuật giấu trong tranh, cần lấy linh hồn để trao đổi, một đổi một....”
Xuyên Bách không rét mà run, trực giác mách bảo cậu tốt nhất không nên tiếp tục lật xem, cậu nhanh chóng đóng lại, luống cuống tay chân mà thu dọn những đồ vật khác, không dám nhìn một cái.
Cậu không biết vì sao trên gác mái sẽ xuất hiện cuốn sách như vậy, tất cả sự việc dường như được cố tình an bài tốt, nơi này là nước ngoài, sao lại xuất hiện cuốc sách về Long quốc?
Nghi vấn trong lòng càng lúc càng lớn, cậu nhịn không được chuyển ánh mắt lên người thiếu nữ trong bức tranh.
Thiếu nữ lúc này đang lẳng lặng ở bên trong, tư thái ưu nhã, khuôn mặt mỉm cười.
Hết thảy có phải quá mức trùng hợp không? Thiếu nữ này lớn lên giống y như đúc Thương Lục, La Văn lại điên điên khùng khùng nói bức tranh này không thích hợp, ở trên gác mái lại nhảy ra quyển sách này....
Xuyên Bách nắm chặt nắm tay, trong lòng cũng có chút sợ hãi, không dám nhìn về phía thiếu nữ, bước nhanh rời khỏi gác mái.
Thiếu nữ trong tranh nhìn bóng dáng Xuyên Bách, mắt đen tràn đầy cô đơn cùng không tha.
Bảo bối vì sao không nhìn y nữa? Trước đó vốn không phải như thế này.
Chẳng lẽ y trở nên xấu xí sao? Hay là nói gia hỏa kia đẹp mắt hơn y?
Thật chán ghét! Tên này xài chung một thân thể với y chưa tính! Cư nhiên còn câu dẫn bảo bối của y!
Y hiện tại thật muốn cởi bỏ bộ nữ trang nhân trên người, nhưng bảo bối sẽ phát hiện không thích hợp.....
Trong lòng y càng thêm ghen ghét, chỉ có thể nỗ lực áp xuống không khoẻ trong lòng.
Gia hỏa kia hẳn đã biết ý nghĩ của chính mình đi! Cho nên liều mạng muốn đoạt được quyền khống chế thân thể.
Y sẽ không để gia hoả đáng chết kia thực hiện được!
Bảo bối là của một mình y!
******
Hai giờ chiều, nắng vừa phải, Xuyên Bách đang ở trong vườn hoa bón phân cho những bông hoa hồng.
Cậu là người thích cái đẹp, nói ngắn gọn chính là một con nhan cẩu, những gì mỹ lệ cậu đều thích, hoa cũng thế, mà người cũng như thế.
“A, Xuyên Bách tiên sinh, anh cũng bón phân cho hoa hồng sao?”
Một thanh âm trầm thấp truyền đến, Xuyên Bách ngẩng đầu, là Thương Lục.
Đồng tử cậu co rút, trong lòng có loại cảm giác khác lạ, vội vàng buông chiếc xẻng trong tay, co quắp xoa xoa tay ở trên tạp dề.
Lúc Thương Lục tới tại sao lại không có âm thanh.....Giống như gió thổi qua vậy.
“Ừm, tôi rất thích hoa hồng.”
Nghe vậy, Thương Lục thấp giọng cười, mắt đen tràn đầy ôn nhu.
“Vậy sao? Anh thích là được.”
Thương Lục một câu không đầu không đuôi làm đầu óc cậu có chút bối rối, nhưng vẫn nói: “Vào nhà nghỉ ngơi một chút đi.”
“Từ từ,” Thương Lục một phen túm chặt ống tay áo cậu, “Xuyên Bách tiên sinh đã quên sao? Ngày hôm qua đã đáp ứng sẽ giúp tôi vẽ tranh...”
Xuyên Bách ngẩn ra, Thương Lục không đề cập tới thì cậu cũng quên mất, còn có việc liên quan tới bức tranh ở gác mái, cậu cần phải hỏi Thương Lục một chút.
Thần sắc cậu đột nhiên có chút ngưng trọng: “Tôi.....Thương tiểu thư, có một số việc tôi muốn hỏi cô một chút.....! Mời cô qua đây một chút.”
Thương Lục nghiêng nghiêng đầu, làm như có chút khó hiểu, biểu tình nghi hoặc trên mặt chọc vào lòng Xuyên Bách, trên mặt cậu hiện lên đỏ ửng.
Thương Lục....Thật sự thật xinh đẹp....
Cậu lắc lắc đầu, ném những suy nghĩ tán loạn trong đầu, bước nhanh dẫn Thương Lục vào gác mái, mở ra cánh cửa kia.
Quả nhiên, thiếu nữ trong tranh vẫn ở kia, bộ dáng tựa hồ còn kém hơn so với trước đó, nhưng chỉnh thể ngũ quan không có gì biến hóa.
“Cô.....Cô biết người trong bức tranh là ai không? Kỳ thật ngày đó khi nhìn thấu cô, tôi phi thường kinh ngạc cũng là vì bức tranh này.”
“A, anh là nói bức tranh này sao? Chủ nhân trước đó của căn biệt thự này là họa sĩ, đây là bức tranh mấy năm trước hắn giúp tôi vẽ, không nghĩ tới lại đặt ở nơi này.”
Thương Lục đột nhiên nở nụ cười: “Đáng tiếc hắn đã cư trú tới nơi khác, còn là người rất tốt nữa.”
“Chỉ là...”
“Không phải nói sẽ giúp tôi vẽ tranh sao?”
Thương Lục đột nhiên đánh gãy lời cậu, tiến lên một bước tới gần cậu, không khí giữa hai người trở nên ái muội, hơi thở ấm áp của đối phương ở bên tai ở cậu.
Quá gần....Quá gần rồi...!
Gác mái nhỏ hẹp âm u, một loại không khí kỳ quái giữa hai người, Xuyên Bách còn có thể nghe được tiếng tim đập kịch liệt của chính mình.
Trong khoảng thời gian ngắn Xuyên Bách có chút hoảng loạn, mắt cũng không dám nhìn Thương Lục: “Tôi.....!Chúng ta hiện tại liền đi thôi....”
“Xuyên Bách tiên sinh, mùi của anh anh.....Thật thơm.”
Thương Lục đột nhiên mở miệng, thanh âm trầm thấp, mắt đen thâm thúy, hô hấp càng nặng nề, chọc đến Xuyên Bách nhất thời không biết phải làm sao.
Trên người cậu tựa hồ không có mùi gì mà.....
“Tôi.....Thương tiểu thư....Chúng ta có phải có điểm gần quá rồi không.....”
Xuyên Bách quay mặt đi, không dám cùng Thương Lục tiếp xúc tứ chi, gương mặt đỏ ửng.
“Vậy sao? Tôi không cảm thấy.”
Dục vọng bên trong mắt Thương Lục tựa hồ sắp tràn ra, hắn chậm rãi vươn tay, cầm lấy tay Xuyên Bách.
Cảm giác được trên tay truyền đến ấm áp, Xuyên Bách nhịn không được trừng lớn hai tròng mắt.

Thương Lục.....Đang làm cái gì?
“Xuyên Bách tiên sinh, tôi thích anh.

Có lẽ anh sẽ cảm thấy tôi tuỳ tiện, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy anh, cũng không thể tự kềm chế.”
“Tuy rằng chúng ta mới quen biết mấy ngày, nhưng tôi cảm giác chúng ta tựa hồ đã quen biết từ đời trước, nếu anh không muốn cùng tôi ở bên nhau, không sao hết, tôi có thể chờ.”
Lời nói của Thương Lục hoàn toàn làm Xuyên Bách choáng váng, cô gái tốt như vậy, bỗng nhiên lại thích loại nam nhân như cậu?
Cậu không nằm mơ chứ.....Thương Lục sao có thể thích cậu.....
Xuyên Bách chậm rãi giương mắt, đối diện với cặp mắt đen của Thương Lục, thần sắc nghiêm túc, không giống như đang nói đùa.
“Thương tiểu thư, cô đừng nói đùa, cô ưu tú như vậy.....Tôi.....Không xứng với.....Cô hợp với người tốt.....Oa!”
Cậu còn chưa dứt lời, Thương Lục vươn tay một phen bưng kín miệng cậu, cô đơn trong mắt y tựa hồ muốn bao phủ cậu.
“Anh không cần phải xem nhẹ chính mình như vậy.....Tôi thích anh.....Anh chính là đáng giá.”
“Cho nên.....Anh sẽ cùng tôi ở bên nhau sao?”
Thương Lục cứ như vậy nhìn chằm chằm cậu, trong mắt có chút thật cẩn thận, đôi tay vẫn không muốn buông ra, ngược lại còn cầm tay cậu chặt hơn.
Lúc này trong đầu Xuyên Bách suy nghĩ hỗn loạn, giống một cuộc len rối chỉ, nhưng đáy lòng lại có vài phần chờ mong, thậm chí có chút vui sướng.
Thương Lục chính là thiếu nữ trong tranh.....Cậu vẫn luôn thích y....
Chính là cô ấy ưu tú như vậy, mỹ lệ như vậy, cậu thật sự không xứng với cô....
Cậu chỉ là một họa sĩ nhỉ, ngay cả bản thân cũng không nuôi được, nhưng Thương Lục không giống nhau, vừa thấy chính là từ nhỏ sống trong nhung lụa, còn có một anh trai.
Mà cậu, vẫn luôn lẻ loi một mình.
“Tôi.....Trước đó cô nói với tôi.....Cô còn có anh trai......Nếu chúng ta ở bên nhau, anh ấy khẳng định sẽ rất tức giận.”
“Anh trai.....?”
Thương Lục cúi đầu, cau mày, hận ý trong mắt càng đậm.
Không nghĩ tới gia hỏa kia cư nhiên nói việc của y cho bảo bối! Đáng chết!
Trong mắt Thương Lục hiện lên một tia không kiên nhẫn, khi lại lần nữa ngẩng đầu, đầy mặt ôn nhu: “Tôi cùng anh trai là song sinh, hắn sẽ ngoan ngoãn phục tùng tôi, hắn sẽ không tức giận đâu.”
“Cho nên.....Chúng ta ở bên nhau đi? Tôi thật sự.....Rất thích anh.”
Thương Lục cách cậu càng gần, mái tóc dài như tơ lụa dừng ở đầu vai cậu, Xuyên Bách thậm chí có thể nhìn thấy lỗ chân lông trên mặt Thương Lục.
Tim đập càng lúc càng nhanh, mắt nâu Xuyên Bách hiện lên một tia giãy giụa.
Cậu.....Cậu cũng thích Thương Lục a.
Cậu hít sâu một hơi, rốt cuộc dám cùng Thương Lục đối diện: “Kỳ thật...!Kỳ thật khi tôi nhìn thấy bức tranh ở gác mái, tôi liền đối với thiếu nữ trong ấy nhất kiến chung tình.”
“Hai ngày này tôi vẫn luôn giãy giụa, phân không rõ chính mình thích rốt cuộc là cô hay là người trong tranh....”
“Hôm nay biết được chân tướng.....Tôi muốn nói, Thương Lục.....Kỳ thật tôi cũng......Tôi cũng rất thích cô....”
Lời còn chưa dứt, Thương Lục thế nhưng ôm chặt lấy cậu, đôi tay gắt gao nắm phần eo cậu, hận không thể ấn cậu vào trong lòng ngực, hai người không bao giờ tách ra mới được.
“Thật tốt quá.....Thật tốt quá.....Lúc này đây.....Tôi tuyệt không sẽ buông tay....”
Xuyên Bách bị y ôm gắt gao, quả thực sắp hít thở không thông, một cô gái mà sao sức lực tay lại lớn như vậy?
Cậu chỉ có thể vươn đôi tay, nhẹ nhàng đáp ở lưng Thương Lục.
Kỳ quái.....Vì sao lưng của Thương Lục rộng như vậy......Bất quá vóc dáng của y cao.....Khung xương khá lớn cũng không có vấn đề gì....
Thương Lục nhẹ nhàng ngửi hơi thở thuộc về Xuyên Bách, đáy lòng là thoả mãn chưa bao giờ có..
Lúc này đây, em sẽ không vì tôi mà chết.
Từ nay về sau, chúng ta sẽ luôn ở bên nhau, bất luận kẻ nào cũng đừng nghĩ tách chúng ta ra.
******
Màn đêm, Xuyên Bách nằm ở trên giường, suy nghĩ hỗn loạn, cậu không biết quyết định của mình là chính xác hay không.....
Thời điểm Thương Lục rời đi......Còn đưa ra cho cậu một yêu cầu kỳ quái.
Nhớ tới yêu cầu Thương Lục, cậu liền cảm thấy có chút biệt nữu, nhịn không được trở mình, mặt hướng ra ngoài cửa sổ.
Khi đó ở gác mái, Thương Lục gắt gao ôm cậu, như hận không thể chặt đứt eo cậu vậy, thật lâu sau, y rốt cuộc chịu buông cậu ra, mở miệng liền hỏi cậu, có thể dọn vào ở cùng nhau hay không.
Xuyên Bách lúc ấy đã bị Thương Lục làm choáng váng, thời gian hai người quen biết quá ngắn, tuy rằng biểu lộ tâm ý cho nhau, nhưng...
Thời gian hai người tiếp xúc rốt cuộc không dài, sao có thể ở chung được?
Huống hồ, Thương Lục là cô gái chưa lập gia đình, cậu cũng không thể đáp ứng yêu cầu nàng, có một số việc, nữ nhân không hiểu, nhưng cậu là nam nhân, cậu hiểu được.
Cậu cự tuyệt Thương Lục, hơn nữa nói cho y, tốc độ tiến triển quá nhanh, vẫn dựa theo quá trình bình thường mà kết giao.
Thương Lục ngay lúc đó liền mang biểu tình thoạt nhìn có chút thất vọng, chỉ là thực nhanh liền khôi phục nguyên trạng, cũng nói cho chính mình, mỗi một ngày đều sẽ tới tìm cậu, lúc sau y liền không nói một lời mà rời đi.
Cũng không biết Thương Lục có phải tức giận không.....Cậu lại lần nữa trở mình, hô hấp đều đặn, đưa lưng về phía cửa sổ, rơi vào cảnh trong mơ.
Lúc này rèm cửa sổ hơi phất, ánh trăng sáng ngoài.
Trong một mảnh yên tĩnh, tranh phong cảnh treo ở trên tường đột nhiên xuất hiện một thiếu nữ, thiếu nữ cách lồng kính tranh càng ngày càng gần, tựa hồ sắp muốn leo ra khỏi bức tranh.
Rốt cuộc, thiếu nữ cũng ra khỏi bức tranh, lúc này hắn mặc một bộ bạch y, mắt đen si mê nhìn về phía người trên giường.
Nàng cách Xuyên Bách càng ngày càng gần, ánh trăng chiếu xuống gương mặt nàng, một đôi mắt đen như hàm chứa muôn vàn ánh trăng.
Thương Lục chậm rãi vươn tay, đầu ngón tay nhẹ vỗ về gương mặt Xuyên Bách, ánh mắt ám trầm.
“Không nghĩ tới.....Anh vẫn cùng y ở bên nhau....”
Hắn chậm rãi rũ xuống mi mắt, che lại mất mát trong mắt, cười tự giễu.
“Đúng vậy.....Tôi bất quá là kẻ đáng thương ở nhờ trong thân thể y mà thôi.”
Năm tháng quá mức dài lâu, hắn sớm đã quên chính mình xuất hiện như thế nào.
Khi vừa xuất hiện ở trong thân thể Thương Lục, hắn đối với “Giới tính” không quá hiểu biết, cho nên cố chấp cho rằng chính mình là một người phụ nữ.
Hắn không có tên, chỉ là ở nhờ trong thân thể Thương Lục, cùng y là một thể, biết được y hỉ nộ ai nhạc, đồng thời....Hắn giống như một con chuột....!Rình coi chuyện cũ của y.
Mỗi ký úc của Thương Lục, đều không rời khỏi một thiếu niên mắt nâu, cậu rất ôn nhu, khi cậu nói chuyện với Thương Lục, bên trong con ngươi chỉ có y.
Có lần đầu tiên, sẽ có lần thứ hai, lần thứ ba, Thương Lục khi đó không biết hắn tồn tại, hắn đơn giản dứt khoát tránh ở trong thân thể Thương Lục, rình coi Thương Lục cùng thiếu niên kia.
Hắn rất hâm mộ, cũng rất ghen ghét...
Hắn không điên cuồng như Thương Lục, nhưng đối mặt với thiếu niên này, lần đầu tiên hắn sinh ra ý muốn chiếm hữu một người.
Sau đấy thiếu niên không còn nữa, Thương Lục giống như trở nên điên rồi, hắn biết, cơ hội của hắn tới rồi.
Hắn xuất hiện ở trước mặt Thương Lục, hứa hẹn rằng hắn sẽ cho y sức mạnh, sẽ giúp y tìm được thiếu niên kia, tiền đề là, y cần phải cùng chính mình xài chung một thân thể, Thương Lục đáp ứng rồi.
Vài thập niên sau hắn vẫn luôn cùng Thương Lục tìm kiếm thiếu niên, hắn rốt cuộc cũng biết được, thiếu niên tên là Xuyên Bách.
Lúc này hắn, đã biết được giới tính chân chính của mình, hắn cùng Thương Lục giống nhau, là nam nhân, cũng không phải nữ nhân.
Nhưng hắn cũng không tính toán nói cho Thương Lục, hắn vẫn luôn gạt Thương Lục, mãi cho đến hiện tại.
Giấy không gói được lửa, sự việc vẫn là bị lộ, Thương Lục đã có ý muốn tiêu diệt hắn, hắn thật vất vả mới đoạt được quyền khống chế thân thể, đáng tiếc cũng không thể cùng Tiểu Bách trò chuyện.....
Một khi đã như vậy, anh trai ơi, để xem, Tiểu Bách sẽ lựa chọn anh.....Hay là tôi? Hắn chậm rãi cười, dần dần tới gần Xuyên Bách, đặt cánh môi mình lên trán Xuyên Bách.
Xuyêm Bách trong lúc ngủ mơ cực không an ổn, mày nhíu chặt, cánh môi khẽ nhếch.
Nhìn khuôn mặt Xuyên Bách, hắn nhẹ nhàng cười, thần sắc ôn nhu.
“.....Chúng ta nhất định sẽ lại gặp mặt...”
Bất quá hiện tại, hắn vẫn nên giải quyết cái gã đáng ghét kia a.
Thân ảnh hắn dần dần trong suốt, cuối cùng biến mất, ánh trăng ngoài cửa sổ vẫn như vậy.

Xuyên Bách nằm ở trên giường không hề phát hiện, trên trán bị bao phủ một tầng mồ hôi mỏng, bất an trở mình.
Mà lúc này, trong phòng của La Văn.
“Hệ thống, ta có thể trực tiếp nói cho pháo hôi về việc của Thương Lục không? Như vậy tiện cho ta tiến hành nhiệm vụ a!”
Tính toán nhỏ trong lòng La Văn bùm bùm vang lên, dù sao chỉ cần trước khi pháo hôi chết liền tiêu diệt Thương Lục là được mà?
Trước mắt pháo hôi đã không còn tín nhiệm gã, nếu muốn lợi dụng pháo hôi tiếp cận Thương Lục khả năng có chút khó khăn.
Biện pháp duy nhất trước mắt, hẳn là trực tiếp nói cho Xuyên Bách về chân tướng của bức tranh kia, hai người liên thủ, trực tiếp giải quyết Thương Lục.
【 Cầu sinh giả có ý đồ thay đổi hướng đi cốt truyện, cảnh cáo lần đầu tiên! 】
Giọng nữ máy móc lạnh băng của hệ thống vang lên, La Văn sợ tới mức giật mình la lên.
Cái quỷ gì! Cư nhiên cũng không thể! Vậy gã nên làm thế nào để hoàn thành nhiệm vụ? Thương Lục hiện tại đã ghi hận gã, hiện tại mạng sống của gã tùy thời đều gặp nguy hiểm, căn bản chính là mất mạng ở trong trò chơi a!
Gã nhịn không được run lên hai cái, hiện tại rốt cuộc cũng biết, vì sao trò chơi này chế tác hoàn mỹ như vậy, lại không có bao nhiêu người dám đề cập.
Bởi vì căn bản không có người lấy mạng mình ra đùa giỡn.
Gã thật sự hối hận, chính mình không nên ôm tư tưởng tìm kiếm cái lạ đi chơi trò chơi này.
【 Thỉnh người sống tự giải quyết, hệ thống không xử lý.


Hệ thống này dường như đang cùng hắn đối nghịch, biết hiện tại hắn đang phiền não cái gì, nó sẽ tiết lộ ra sao?
Trong lòng La Văn đầy bực bội, ý tưởng cũng dần dần không có phía trước như vậy lý tính.
“Bỏ đi...Trước tới phụ cận biệt thự Xuyên Bách xem xét tình huống, nói không chừng có thể tiến vào biệt thự.”
Có lẽ là vì áp lực quá lớn, trong lòng La Văn có chút sa ngã.
Hã thở dài, nắm chặt dao nhỏ trên tay, liếc mắt nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ, đứng dậy rời khỏi phòng.
Mà gã không phát hiện, sau khi rời đi, trong phòng gã xuất hiện một than ảnh màu trắng, người nọ có mái tóc dài rối tung, mắt đen âm trầm.
Trước mắt là 3 giờ sáng, đảo H là một mảnh yên tĩnh, ngẫu nhiên nghe được vài tiếng chó sủa, trừ cái này ra thì đó là tiếng côn trùng kêu vang, không còn gì khác.
La Văn ngừng ở bên cái cây cách biệt thự không xa, ánh mắt lại nhìn về phía biệt thự trước mặt.
Lúc này biệt thự tựa hồ phá lệ âm trầm đáng sợ, có lẽ là bởi vì đêm tối đi.
Gã đột nhiên hít vào một hơi, nắm chặt dao trên tay, tim đập càng thêm kịch liệt, tựa hồ sắp nhảy ra cổ họng.
Gã thừa nhận mình tới đường cùng, gã muốn rời khỏi trò chơi.
“Hệ thống, ta.....Ta có thể rời khỏi trò chơi không?”
【 Nếu cầu sinh giả tự mình rời khỏi trò chơi, hệ thống không thể bảo đảm ngài có thể thuận lợi trở lại thế giới hiện thực hay không.


La Văn lần này thật sự sợ hãi, thậm chí có điểm muốn khóc: “Cái gì.....Có ý gì.....Ta không thể rời khỏi trò chơi sao?”
Hệ thống vẫn chưa trả lời, nhưng đáp án đã rất rõ ràng, La Văn chỉ cảm thấy hối hận.
Trước khi chơi trò chơi này, gã còn lên diễn đàn nhìn, có một ID tên là: Anh trai bị bệnh tâm thần đã đăng một bài viết, nói thẳng chính mình bị Thương Lục hành thế nọ thế kia.
Lúc ấy gã chỉ cảm thấy tên này quả thực ngu ngốc, game kinh dị êm đẹp chứ có phải trò chơi yêu đương đâu, này không phải tìm đường chết sao?
Bất quá chủ tus nói cho người chơi, chính mình là bị Thương Lục giải quyết, thời điểm trở lại thế giới hiện thực thì thân thể đau nhức, còn tưởng rằng chính mình sắp chết.
Cho nên La Văn lúc này mới dám yên tâm chơi trò chơi này, có lẽ trò chơi căn bản không bí ẩn như vậy.
Nhưng hiện tại, hệ thống lạnh nhạt, hoàn cảnh lạ lẫm, gã đích xác không muốn tiếp tục chơi.
“Rời khỏi trò chơi? Trò chơi vừa mới bắt đầu mà thôi......Hì hì hì...”
Trong rừng cây đột nhiên vang lên một tiếng cười quỷ dị, ở trong màn đêm vô biên vô hạn phá lệ thấm người.
Chuông cảnh báo vang lên trong lòng La Văn, gã thầm nghĩ không xong, cũng không quay đầu lại mà bắt đầu chạy vào trong rừng cây.
Nhất định là Thương Lục.....Hắn tới rồi! Chắc chắn đã tới rồi!
“Ngươi muốn đi đâu vậy.....? Nơi này là thế giới của ta mà.”
Thiếu nữ mặc váy trắng không ngừng hiện lên ở trong rừng, bên trong rừng cây yên tĩnh chỉ có tiếng cười quỷ dị của nàng.
La Văn không biết Thương Lục là có ý gì, gã căn bản không muốn chạm mặt Thương Lục, hiện tại chỉ có thể trốn, trừ bỏ tránh xa Thương Lục, gã căn bản không có năng lực chống lại hắn.
Nhưng Thương Lục như là đang chơi đùa cùng gã, không ngừng chế tạo ra các loại thanh âm quỷ dị để hù dọa, lại chậm chạp không xuống tay.
La Văn rốt cuộc nhịn không được, dừng bước chân: “Ngươi rốt cuộc muốn thế nào?!”
Tiếng cười của Thương Lục quanh quẩn trong rừng cây, thân ảnh hắn dần dần rõ ràng, xuất hiện ở trước mặt La Văn.
Hắn nhẹ nhàng nghiêng nghiêng đầu, tươi cười ngọt ngào: “Muốn gì à? Đương nhiên là giết ngươi nha.”
La Văn trừng lớn mắt, bước chân lùi ra phía sau, gót chân lại đụng phải một đá, gã hung hăng ngã ở trên mặt đất.
Bùn đất và đá vụn làm lòng bàn tay hắn đau đớn, nhưng Thương Lục trước mặt càng làm cho gã cảm thấy sợ hãi.
Thương Lục từ trên cao nhìn xuống bộ dáng chật vật của La Văn, trào phúng trong mắt giống như dao nhỏ đâm vào da thịt gã.
“Thật là ngu xuẩn, chẳng lẽ ngươi còn không biết chính mình hiện tại đang ở đâu sao?”
“Có ý gì.....?”
La Văn nghe thấy lời này, bắt đầu nhìn quanh bốn phía, lại không phát hiện có gì khác thường.
Đột nhiên, gã tựa hồ nhớ tới cái gì, trong lòng cả kinh.
“Ngươi.....Nơi này là thế giới trong tranh?”
Thương Lục nghe vậy, thấp giọng cười, mắt đen lóe lóe: “Rốt cuộc cũng phát hiện ra....”
La Văn lúc này chỉ cảm thấy sợ hãi che trời lấp đất đánh úp lại, gã căn bản không biết chính mình đến tột cùng đã vào trong thế giới của Thương Lục khi nào.
Có lẽ.....Có lẽ từ khi gã ra cửa....Chính gã đã không còn ở thế giới chân thật.
“Cho nên,” Thương Lục ngồi xổm xuống, đầy mặt ôn nhu: “Hiện tại muốn giết ngươi.”
Dứt lời, hắn liền duỗi tay ra, một phen bóp chặt cổ La Văn, đầu ngón tay dùng sức, biểu tình điên cuồng.
“Chết đi.....Chết đi! Chết đi!”
“Khụ khụ.....A!”
La Văn không khỏi trợn trắng mắt, hô hấp khó khăn, trong đầu càng trống rỗng.
“Khặc.....Hệ thống.....Đạo cụ....!”
Vừa dứt lời, chỉ thấy quanh thân La Văn nổi lên kim quang, Thương Lục bị kim quang ảnh hưởng, nhịn không được nhắm lại mắt, sức mạnh trong thân thee tựa hồ cũng yếu đi.
Chủ trong vài giây, La Văn liền biến mất truớc mặt Thương Lục, phảng phất như chưa bao giờ tồn tại.
Sắc mặt Thương Lục lúc này có chút tái nhợt, hận ý trong mắt đen căn bản không giấu được.
“Cư nhiên đã chạy thoát....”
Lúc này La Văn được hệ thống cứu ra, từng ngụm từng ngụm thở phì phò nằm trên mặt đất, mồ hôi ướt đẫm, con ngươi như mơ hồ không còn ánh sáng.
Còn tốt....May mắn.....Khi tiến vào trò chơi gã sợ hãi xảy ra chuyện, tiêu phí một ít tích phân mua đạo cụ bảo mệnh, nếu không xảy ra chuyện, đạo cụ đã mua sẽ tự động trả về.
Gã lúc ấy còn cười vào mặt trò chơi này, hiện tại gã cảm thấy hành động lúc ấy của mình quả là quyết định sáng suốt!
Trước mắt gã còn thiếu hệ thống tích phân, nếu không hoàn thành nhiệm vụ này, gã căn bản không thể trả lại, nói không chừng khả năng sẽ vĩnh viễn ở lại trong thế giới này!
Không được....Gã cần phải nghĩ biện pháp!.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK