• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Editor : Minh Nguyệt Tâm Vy ^^
“Hoàng hậu , nàng nói như vậy cũng có lý, cái này chỉ là hai gốc cây hoa cúc cỏn con, tuy là vừa đẹp lại vừa kỳ lạ nhưng là sao có thể thắng được thiên kiều bá mị trong hậu cung này của trẫm đâu!” Nói xong, hắn liếc xéo mọi người, khóe miệng tựa tiếu phi tiếu cười.Thoạt nhìn hắn vô cùng quỷ dị!
Hạ nữ chỉ biết cúi đầu, cánh tay hơi hơi đau kia đã nói cho nàng biết, vị hoàng đế này, thập phần không vui vì lí do thoái thác đó của nàng. Nhưng nàng vừa rồi cũng đâu có nói sai. Sự tình vốn là như vậy mà! !
Hơn nữa, người không vì mình, trời tru đất diệt. Nàng cũng là vì muốn cuộc sống nho nhỏ của mình sau này không phải chịu nhiều ánh mắt thiêu đốt quá mức mãnh liệt mà nói chút lời dỗ ngọt. Kết quả vẫn là phải chịu tội rồi!
Quả nhiên, người như nàng vậy, vẫn nên học cái gọi là “im lặng là vàng” thì tốt hơn! ! Ít nhất thì, nói ít sẽ bớt đi được một ít phân tranh!
Mà chúng phi tử lại nhìn không ra Dục Húc là không thật tâm. Chỉ là thấy hắn như thế nói, khóe miệng lại lộ ra một chút nụ cười mê hoặc, đều như bị câu mất hồn, vẻ mặt bày ra nét cười rạng rỡ đến trăm hoa xấu hổ.

Chính là khóe mắt Hạ Nữ vẫn chú ý tới, chỉ có trên mặt Hoa chiêu dung, vẫn cười thản nhiên như trước. Tựa hồ, mang theo một chút đùa cợt, ánh mắt cũng cực kỳ cao ngạo, nhìn những phi tử bên cạnh bị Dục Húc mê hoặc. Ánh mắt kia, rất kỳ quái! Làm Hạ Nữ, không khỏi nhìn nàng nhiều thêm một chút.
Không phải là một nữ tử cực đẹp, ngũ quan trên khuôn mặt tươi tắn, còn cái mũi kia cao thẳng như nhân tài kiệt xuất, xem ra thập phần có cá tính. Chỉ là nếu lấy thẩm mỹ của nữ tử hiện thời đem ra so sánh thì bộ dạng này của nàng có vẻ mang theo một chút tục tằng, tứ chi cũng hơi thô dài, nhìn trông có chút giống nam nhi. Không đủ tư vị nữ nhân.
Nàng lục lại trí nhớ, Ôn nhi đã từng nói với nàng, hình như Hoa chiêu dung này, phụ thân là tướng quân, thuở nhỏ nàng có tập võ, võ công không tệ.
Khi đó Ôn nhi còn đặc biệt nói cho nàng biết, trăm ngàn chớ trêu chọc nàng, bằng không sẽ bị đánh. Nghe nói, Hoa chiêu dung này, tính tình cũng không tốt, chỉ không biết cái vị hoàng đế này vì cái gì mà lại nhịn được nàng lâu như vậy?
Thật là kỳ quái mà? Nàng nhìn về phía một ít ánh sáng vàng, nhíu mày suy nghĩ sâu xa. Nàng cảm thấy, trong cung này, dường như mỗi người đều không đơn giản! Không, còn có một người đơn giản đó chính là nàng. Hạ Nữ không khỏi cười nhạo chính mình.
Chỉ thấy Tuyết Nguyệt cười thanh tú xinh đẹp, hướng phía Dục Húc liếc mắt tình tứ: “Hoàng thượng nói vậy thực là làm cho bọn tỷ muội đều mắc cỡ chết được! !”
Nàng luôn như thế, mê hoặc mà táo bạo, chính là, Hạ Nữ cảm thấy Dục Húc hẳn là không thích bộ dáng này của nàng mới phải. Nữ nhân, vẫn là ôn nhu hàm súc một chút, mang một ít rụt rè cùng e thẹn, nam nhân mới cảm thấy nhìn mãi không chán . Nhưng mà suy cho cùng nàng cũng không phải nam nhân, lại càng phải là Dục Húc a!
Bởi vì nàng thấy Dục Húc buông tay nàng ra, dùng sức một cái liền ôm chầm lấy Tuyết Nguyệt trước mặt chúng phi tử, cũng không quá tình cảm, chỉ là nhẹ chút điểm điểm chóp mũi của nàng, vẻ mặt sủng nịch nói : ” Nàng a ! Cái miệng nhỏ nhắn cũng đủ hơn cây hoa cúc này gấp trăm lần !”
Nói xong, hắn cúi đầu ngay trước mặt của mọi người, hôn chụt cái miệng kiều diễm ướt át thoa son đỏ mọng của Tuyết Nguyệt, cười đến sáng lạn.
Hoàng đế chết tiệt, quả nhiên là rất biết hưởng thụ mà! !
Chỉ thấy gương mặt Tuyết Nguyệt ửng hồng, môi đẹp nở ra nụ cười duyên dáng nhìn về phía mọi người. Ánh mắt không hề che giấu khinh thường quét qua Hạ Nữ, vẻ mặt đắc ý, như là đang hướng về phía mọi người mà khiêu chiến.
Ở giữa đám người trong sân, trừ bỏ Thanh quý phi thật không có người nào có thể đối mắt với nàng. Hơn nữa theo như nàng thấy, Dục Húc tựa hồ đúng như lời nói của cung nữ, thập phần sủng ái Tuyết Nguyệt. Chỉ là. . . . . .
Nàng quay qua hướng Tuyết Như, quả nhiên, trong cặp mắt thông tuệ kia có một ngọn lửa giận mà nàng đã quen thuộc, đó là một loại phẫn nộ đến cực điểm. Đúng vậy, Tuyết Như, làm sao có thể nhẫn nhịn được việc Tuyết Nguyệt lại được sủng ái hơn nàng đâu?

Nàng cho tới bây giờ vẫn luôn cho rằng Tuyết Nguyệt tuy rằng xinh đẹp, nhưng so với sự thông tuệ của nàng lại kém hơn, nhưng hôm nay xem ra, dường như từ trước đến nay, hoàng đế đều là chỉ thích nữ nhân có diện mạo bên ngoài xinh đẹp mà thôii.
Bất quá, xem nét mặt của các phi tử khác tựa hồ cũng không tốt đẹp gì.
Lại thấy Tuyết Như tựa hồ nghĩ ra điều gì đó, nở nụ cười giảo hoạt, nhẹ giọng nói vớ Dục Húc : “Hoàng thượng, thật khó có được một ngày như hôm nay, chúng tỷ muội lại có duyên tề tựu đông đủ nơi đây như thế, nếu cứ đứng thưởng cúc như vậy thì có phần vô vị, không bằng, chúng ta cùng chơi một trò chơi nhỏ đi?” Nói xong vẻ mặt sáng lên nhìn về phía Dục Húc.
Các phi tử khác cũng gật đầu hùa theo, kỳ thật chính là không cam lòng nhìn Tuyết Nguyệt độc chiếm sủng ái. Nếu như là mắt không thấy, tâm cũng có thể phẳng lặng, nhưng là tận mắt nhìn thấy, làm sao có thể không giận, không sinh khí đâu.
Vì thế, đề nghị này của Tuyết Như, giống như phát ọi người một tấm vé thông qua, chỉ đợi người cầm quyền gật đầu.
Dục Húc nhìn nét mặt của chúng phi tử, hắn còn không biết suy nghĩ trong lòng các nàng sao. Bất quá, hắn muốn chính là loại hiệu quả này, như vậy mọi việc mới có thể càng ngày càng thuận lợi.
Liếc mắt nhìn Hạ Nữ, hoàng hậu bình thản của hắn, nàng thế nhưng vẫn đang cúi đầu, không nói một lời, không hưởng ứng, cũng không phản đối. Tựa hồ, nàng luôn đặt mình ở ngoài thế cuộc, nhưng là hắn tuyệt không cho phép nàng đứng ngoài cuộc ! Trò chơi này, nàng chính là một quân cờ quan trọng không thể thiếu được! ! Nếu thiếu nàng sao có thể chơi tốt được! !
Vì thế khóe miệng hắn cong lên một chút, nở ra nụ cười nhàn nhạt, không nhìn Tuyết Nguyệt, mà lại nhìn sang Hạ Nữ, hỏi: “Hoàng hậu, ngươi cảm thấy như thế nào?”

“Được.” Chẳng biết tại sao, Hạ Nữ sớm đã đoán trước được hoàng đế chắc chắn sẽ đẩy vấn đề này sang cho nàng. Cũng không phải là nàng cảm thấy chính mình tài giỏi, mà đây chính là linh cảm của nàng.
Vị hoàng đế này, muốn đưa nàng tới đây, thì như thế nào có thể bỏ qua cơ hội này? Trò chơi?….Thật không biết Tuyết Như đang muốn ngoạn cái loại trò chơi gì đây?
Nghe nói thiên kim tiểu thư như các nàng đều thích chơi một loại trò chơi, đó chính là học đòi người ta chơi trò làm thơ, đối khẩu! ! Hơn nữa Tuyết Nguyệt có nhan sắc xinh đẹp nhưng lại rất kém cỏi, mà Tuyết Như, tài hoa lại thực cao, nàng chính là luôn kiêu ngạo vì sự tài hoa, thông tuệ của mình.
Bất quá cái trò chơi này, thật là muốn hại nàng xấu mặt mà ! Nàng chỉ là có nghe qua người ta nói chuyện, đọc thơ, nhưng nàng lại chưa thật sự một lần được đọc sách, ngâm thơ. Có người từng nói, càng sợ chuyện gì thì nó càng xảy ra.
“Vậy Như Tiệp dư thật ra muốn chúng ta chơi trò chơi gì?” Hắn hỏi.
Tuyết Như vẻ mặt cười cười: “Nô tì trước kia từng chơi một trò chơi thập phần thú vị, gọi là ngâm thơ nối tiếp, chính là người đầu tiên đọc lên một câu thơ, người thứ hai liền lấy chữ cuối cùng trong câu thơ của người đầu tiên để đọc lên một bài thơ khác bắt đầu bằng chữ đó, chỉ đơn giản như vậy mà thôi. Hoàng thượng cảm thấy được không?”
Dục Húc nhìn vẻ mặt tái mét của Hạ Nữ, gật đầu cười: “Được lắm hay lắm, liền chơi cái trò chơi này đi!”….

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK