• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sam Sam đến đây ăn nè! - Chương 24

“Trong nhà ngoài tôi ra thì ai cũng ăn uống rất kén chọn. Nông trại này là do ông nội chúng tôi xây. Bởi nhiều đồ ăn hiện giờ không được an toàn lắm, nên ông quyết định tự mình xây nông trại này, tự làm ra đồ ăn và thuê những người này đến giúp đỡ.”

Chờ Ngôn Thanh đến, đoàn người cùng nhau đi đến nông trại. Phong tiểu thư kéo Sam Sam ngồi chung xe với mình, nói là muốn trò chuyện cùng cô.

Cô vừa lái xe, vừa cười nói với Sam Sam về lai lịch của nông trại. “Ông nội lúc còn sống thường nói nếu chúng tôi đã có nông trại rồi thì phải đem bốn chữ “thổ nông công thương” làm tiêu chí hàng đầu”

Sam Sam tò mò “A” một tiếng, làm nông với làm kinh doanh thì còn lý giải được. Công ty Phong Đằng sở hữu rất nhiều công trình, coi như đã được “nông-công-thương” rồi. Còn “thổ” thì thế nào?

Phong tiểu thử nhìn ra sự nghi hoặc của cô, chủ động giải thích: “Tổ tiên nhà chúng ta là học sĩ, có rất nhiều nhân tài xuất sắc vào thời Minh, nhưng đến đời chúng tôi thì lại chuyển qua kinh doanh.”

Sam Sam nghe có điểm ngây ngốc, vốn nghĩ gia đình Đại Boss có tiền thôi, không nghĩ tới lại có gốc gác sâu xa như vậy. Suy nghĩ một hồi, Sam Sam mới nhớ đến một chuyện.

“À, Nguyệt, có chuyện này tôi cần nói với cô, thực ra người truyền máu cho cô vào lần thứ hai không phải là tôi, mà là một đồng nghiệp khác trong công ty.”

Phong tiểu thư có chút kinh ngạc, hồi tưởng lại: “Ai nha, việc này anh tôi cũng không muốn gạt tôi, lúc tôi hỏi có phải cô truyền máu cho tôi không thì anh lại không trả lời. Tôi cứ nghĩ người đó là cô chứ. Chắc là sợ tôi sẽ đưa cơm cho người khác ăn”

Nói xong Phong Nguyệt liếc nhìn Sam Sam một cái, trong mắt hiện lên tia bỡn cợt: “Xem ra cơm nhà tôi không phải ai cũng có thể tùy tiện ăn nha.”

Sam Sam giải thích xong liền an tâm, không suy nghĩ đến động cơ của Đại Boss, dù sao thì cũng không thể hiểu được. Làm bộ không nghe Phong tiểu thư trêu chọc, Sam Sam quan tâm hỏi: “Cô không phải vừa mới bị hạ huyết áp sao, hiện tại có thể lái xe được không?”

“Không có việc gì, đừng sợ bóng sợ gió. Hơn nữa, nông trại rất gần, đi cũng không quá nửa tiếng.”

Quả nhiên không bao lâu thì đã đến nơi. Phong Nguyệt nói: “Đến rồi.”

Sam Sam nhìn ra ngoài cửa sổ, trước mặt là một cách rừng, xa xa là đồng ruộng và hồ, ven đường có vài căn nhà hai tầng, vài người đang đứng chờ ở đó.

Phong Nguyệt “A” một tiếng, nói: “Sao Lệ Trữ lại ở đây?”

Nguyên Lệ Trữ cười nói: “Nguyệt này, đồ ăn tất niên năm nào ở nhà mình không phải đều lấy từ nông trại sao, chẳng lẽ năm nay lại tiếc hả?”

Phong Nguyệt oán trách nói: “Mình chỉ thuận miệng hỏi, chứ không có ý gì. Năm rồi do người trong nông trại mang đến nhà bạn mà, sao năm nay họ không mang đến?”

Lệ trữ cười nói: “Không phải nói mình đã ăn rồi lại đến lấy nữa chứ? Mình chỉ muốn ghé thăm anh bạn thôi.”

Nông trại của Phong gia hằng ngày đều cung ứng đồ ăn cho những người khác trong gia đình, vào thời điểm Tết như hiện nay cũng cung cấp thức ăn như mọi khi.

Ánh mắt Lệ Trữ nhìn về phía Phong Đằng không chớp mắt khi thấy anh xuống xe, tự nhiên nói: “Anh Phong, đã lâu không gặp.”

Phong Đằng gật gật đầu, “Lệ Trữ.”

Sam Sam đứng ở một bên khó trách được cảm nhận sâu sắc: Oa, thì ra Đại Boss thật đáng ngưỡng mộ.

Đứng ở một bên sam sam ở điện quang hỏa thạch trung khó được sâu sắc chân tướng: Oa, nguyên lai là boss đại nhân ngưỡng mộ giả.

Nguyên Lệ Trữ hiển nhiên không dấu vẻ vui mừng, cứ tấm tắc khen Phong Đằng, nào là đầu tư kinh doanh ở phía tây lớn thế nào, người hầu nhìn cô nói mà khẽ cười một chút.

Tiết Sam Sam nghe mà tự nghĩ lại thân mình. Xem đi, xem đi, đây mới là cao thủ, thật có tài nói ngọt làm cho Đại Boss vui, còn cô thì một lời cũng chẳng nói được.

Phong Nguyệt nhìn thấy Sam Sam bộ dáng thơ thẫn, nghĩ cô đang mất hứng. Nếu cô đã biết anh hai đối với Lệ Trữ hoàn toàn vô tình, đương nhiên phải giúp anh giải thích với Sam Sam, cô khẽ nói với Sam Sam: “Lệ Trữ là cháu gái của bà Lý, bà Lý theo hầu bà nội chúng tôi, ở nhà chúng tôi cả đời rồi, sau khi bà nội qua đời, bà Lý mới theo hầu ba tôi, Lệ Trữ cùng chúng tôi lớn lên, anh hai coi cô ấy như là một đứa em gái mà thôi.”

Phong Nguyệt nhấn mạnh ở câu cuối, nói xong, cô cũng không biết Sam Sam có hiểu hay không, quay sang nói với Lệ Trữ: “Các người ôn chuyện cũ xong chưa, định ôn tới trời tối luôn sao.”

Nguyên Lệ Trữ trách yêu: “Nguyệt, bạn thật là, mình thật vất vả mới có cơ hội nói chuyện với anh Phong.”

Nói xong Lệ Trữ vòng tay ôm tay Phong Đằng, mừng rỡ nói: “Anh Phong, hôm nay chúng ta đi câu cá đi. Lần trước đi câu em không câu được gì cả, hôm nay không ngại dạy em câu cá nữa chứ?”

Phong Nguyệt thở dài, biết bạn của mình nếu gặp anh thì sẽ không buông tha. Cô ấy đã thích anh từ lâu, chỉ là trước kia thấy mình xuất thân bình thường, không dám lộ liễu biểu lộ tình cảm, nay lại loáng thoáng nghe chuyện của Sam Sam, thấy Sam Sam gia thế bình thường như mình lại được anh hai để mắt đến, Lệ Trữ tự nhiên không cam lòng.

Phong Nguyệt đảo mắt lại có ý tưởng, anh hai chưa từng gặp trường hợp như vậy, trước kia Lệ Trữ không biểu lộ tình cảm, muốn cự tuyệt cũng không thể nào cự tuyệt được. Hiện tại cô ấy đã biểu lộ trực tiếp, nên nhân cơ hội này để anh hai cô nói rõ ràng với Lệ Trữ, để không làm chậm trễ thanh xuân của Lệ Trữ.

Vì thế cô cũng không ngăn cản gì. Cô nhìn Sam Sam và nói: “Sam Sam, nếu không chúng ta đi chọn đồ ăn đi.”

Tuy nói là tự mình chọn đồ ăn, nhưng là Phong tiểu thư chỉ đạo, người hầu mới là người chọn đồ ăn.

Phong Đằng nói: “Em nhàn hạ thì được rồi, đừng làm hư Sam Sam.” Tiếp theo anh quay sang chỗ Sam Sam nói: “Tiết Sam Sam, em cũng lại đây.”

Anh nói xong liền cùng Ngôn Thanh cầm cần câu đi về phía hồ. Sam Sam nhìn Phong Nguyệt, Phong Nguyệt đau đầu nói: “Quên đi, chúng ta cùng qua đó.”

Đi sau hai người đàn ông đó, Nguyên Lệ Trữ tựa hồ mới phát hiện Sam Sam, mỉm cười nói: “Vị tiểu thư này là?”

Sam Sam lễ phép trả lời: “Xin chào. Tôi là Tiết Sam Sam.”

Lệ Trữ cũng lễ phép mỉm cười: “Tôi là Lệ Trữ.”

Lệ Trữ không trực tiếp đem họ mình nói ra, hàm ý rằng cô cùng Phong gia vô cùng thân thiết, ngay sau đó vừa cười vừa ngâm ngâm nói: “Tiết tiểu thư chẳng lẽ cũng giống tôi đến đây lấy đồ ăn?”

“Không phải, tôi chỉ đến đây chơi thôi.”

“Không biết Tiết tiểu thư làm ở ngành nào?”

“Ách, tôi làm về tài vụ.”

“Ở Phong Đằng?”

“Đúng vậy.”

Nguyên Lệ Trữ cười rộ lên, “Nói như vậy, chúng ta coi như là đồng hành, bất qua tôi không tốt số như cô, được làm nhân viên của anh Phong.”

Phong Nguyệt chen vào nói: “Lệ Trữ làm về đầu tư tài chính, vừa là người cố vấn quản lý tài sản cá nhân của tôi.”

Nguyên Lệ Trữ sẵn giọng: “Nguyệt đừng trêu mình chứ, gì mà cố vấn quản lý tài sản, chính bạn lười làm, nên mình mới quản lý giúp thôi.”

Nói xong liền cùng Phong Nguyệt bàn về kế hoạch đầu tư trước mắt, giá cả thị trường, hàn huyên một hồi, cô quay đầu cười hỏi Tiết Sam Sam: “Tiết tiểu thư, về sự biến động thị trường, cô có ý kiến gì không?”

Sam Sam căn bản không chú ý hai người đang nói cái gì, chỉ hiểu ngụ ý là về đầu tư gì đó. Cô nhìn phía trước thấy bóng dáng Phong Đằng cùng Ngôn Thanh, cuộc nói chuyện nãy giờ chắc hẳn anh nghe rất rõ. Vị Lễ Trự tiểu thư này muốn thể hiện bản thân thì thôi, làm gì mà kéo luôn cả cô vào.

Sam Sam lắc đầu nói: “Tài vụ và tài chính thật ra khác nhau rất xa, tôi chỉ ăn uống qua ngày, lại chẳng có tiền dành dụm, cho nên cũng không quan tâm mấy chuyện đầu tư. Nếu có ý định đầu tư mà lại chẳng có tiền thì sẽ rất khó chịu, nói không chừng còn bí quá hóa liều được ăn cả ngã về không mà đi tham ô của công.”

Nguyên Lệ Trữ bị nghẹn lại. Cái gì “Nếu có ý định đầu tư mà lại chẳng có tiền thì sẽ rất khó chịu”, đây chẳng phải châm chọc cô sao? “Được ăn cả ngã về không” chẳng phải nói trước mắt thâm tình sao. Thì ra Tiết Sam Sam nói về bản thân là giả, thực tế là dùng những lời này bỡn cợt cô. (được ăn cả ngã về không: ở đây Lệ Trữ nghĩ Sam Sam nói vậy vì thấy cô có cảm tình với Phong Đằng, học làm sang đi đầu tư này nọ, mà gia thế lại bình thường, nên muốn câu dẫn Phong Đằng để có tiền mà đầu tư)

Phong Nguyệt không khỏi nhìn Sam Sam, xem ra cô chỉ là muốn giải thích, nhưng ngôn giả vô tình, người nghe có tâm. (ý nói là Sam Sam không có ý gì, nhưng Lệ Trữ lấy bụng ta suy ra bụng người)

Đang cùng Ngôn Thanh nói nói cười cười, Phong Đằng xoay người ra vẻ uy nghiêm: “Tiết Sam Sam, em trước mặt tôi mà dám tham ô của công?”

Phong Nguyệt yên lặng quay đầu nhìn Sam Sam… rồi lại quay sang nhìn Lệ Trữ và lắc đầu…

Lúc đến bên hồ câu cá, Phong Đằng buông cần câu, hỏi Sam Sam: “Em không muốn câu cá sao?”

Sam Sam lắc đầu: “Sẽ không.”

Nghe Phong Đằng hỏi như vậy, mọi người đều nghĩ anh muốn dạy Sam Sam câu cá. Nguyên Lệ Trữ cứng đờ. Ai ngờ Phong Đằng chỉ gật gật đầu, sau đó chỉ vườn rau bên cạnh hồ và nói: “Vậy em đi lấy củ cải đi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK