• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Sao cơ?"


Tiểu Tố cười tủm tỉm: "Đúng vậy đấy, em bị ba ép buộc phải cưới Du tổng, nhưng em và hắn ta mới chỉ đính hôn thôi, chưa thể cưới. Nhưng sau đó rất nhiều chuyện, em cũng kể với anh rồi đấy, hắn ta gặp lại được người con gái mà hắn yêu, tuy chưa khôi phục được trí nhớ nhưng ít nhất cũng nhận ra được bản thân hắn hoàn toàn nên hủy hôn với em."


"Du tổng mà em nói, có phải là... Du Minh Hiển không?" Khương Nhược nhướn mày.


"Ủa, sao anh biết?"


Khương Nhược đưa tay đỡ trán, kể từ hai năm trước, anh đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc với tất cả bạn bè không chừa một ai, kể cả gia đình cũng vậy nhưng lại chỉ giữ liên lạc với người mẹ mà anh kính trọng. Ngày ngày vùi đầu vào làm việc gây dựng công ty, bạn bè của mình ra sao anh cũng chẳng buồn bận tâm, thật không ngờ tên Du Minh Hiển đó ăn ở ra sao mà bị mất kí ức, còn cùng với Tiểu Tố đính ước, lại chuẩn bị cưới nhau nữa cơ chứ.


"Sau này, dù có ra sao cũng đừng rời xa anh nữa nhé." Khương Nhược trầm ngâm giây lát tựa như đang suy nghĩ điều gì đó rồi nói tiếp: "Anh cũng nên xin lỗi vì đã... giấu em một điều."


Tiểu Tố hơi nghiêng đầu: "Anh giấu em điều gì cơ?"


"Em có muốn bước chân vào gia tộc hào môn Khương gia kia không?"


"Anh nói gì vậy? Cuộc đời này, em chỉ có duy nhất một mong muốn, đó là mai sau được ngồi chung bàn thờ với anh thôi."


"Trước kia, anh vốn là một kẻ suốt ngày chỉ biết ăn chơi phá của. Có lần, trong một lần cãi nhau, ba anh nổi trận lôi đình, anh tức giận, quyết định... bỏ nhà đi bụi..."


Kể đến đây, Khương Nhược lại cảm thấy có chút gì đó rất ngại, Tiểu Tố đột nhiên phì cười càng làm cho anh xấu hổ hơn.


Khương Nhược kho khan hai tiếng, ánh mắt nhìn hơi mông lung: "Nếu như, anh là... đại thiếu gia của Khương gia thì sao?"


Tiểu Tố nghiêng đầu, không ngại ngần mà nhìn thẳng vô mắt Khương Nhược, môi khẽ mấp máy: "Thì sao là thì sao chứ? Anh là ai đối với em không quan trọng. Điều quan trọng chính là người em yêu là anh, chính là anh đấy Khương Nhược à."


***


"Người vừa nãy là ai?" Minh Hiển đen mặt, giọng nói tràn đầy nộ khí. Sao cô lại có thể có những hành động thân thiết kia với người đàn ông khác mà không phải hắn? Hắn không hiểu sao nhưng hắn ghét điều này.


Dư Hân nhún vai: "À, đó là Giãng Viên - bạn thân của tôi thôi, cậu làm gì mà căng vậy."


"Bạn thân?" Ánh mắt Minh Hiển tối sầm lại. Hắn đột nhiên chùn giọng xuống: "Sau này đừng có thân thiết như vậy với một người con trai nào khác ngoài tôi. Tôi không thích."


Minh Hiển thật sự không hiểu bản thân mình tại sao lại không thích. Chỉ là, khi nãy nhìn thấy cô như vậy, hắn cực kì chướng mắt, trong lòng lại luôn cảm thấy rất khó chịu.


Dư Hân cười híp mắt: "Cậu ghen à?"


Chừng hơn nửa phút sau, Minh Hiển mới đáp: "Có lẽ vậy."


Những hạt tuyết trắng xóa vẫn lặng lẽ rơi xuống, trái tim hai người như hòa chung một nhịp đập, trong đáy mắt giờ đây như chỉ còn tồn tại duy nhất hình bóng đối phương. Dư Hân nháy mắt tinh nghịch: "Này, Minh Hiển. Theo tôi đến một nơi được không?"


Minh Hiển im lặng, không suy nghĩ nhiều chỉ nhẹ nhàng gật đầu thay cho câu trả lời.


Dư Hân đưa hắn đến rạp chiếu phim, ban đầu Minh Hiển còn tưởng cô có tâm trạng muốn cùng hắn xem phim tình cảm để bồi đắp tình cảm nữa cơ.


Khi bước vô phòng hắn lại thấy nguyên một căn phòng rộng lớn lại vắng tanh chẳng có một ai.


Minh Hiển nheo mắt khó hiểu nhìn cô, đáp lại hắn, Dư Hân chỉ mỉm cười đầy ẩn ý, chủ động nắm tay hắn kéo đi, tự chọn hai chỗ ngồi ngay giữa gian phòng.


Màn hình rộng lớn bắt đầu hiện lên những hình ảnh mà theo một số người thì là rất sống động, rất đặc sắc, kèm theo đó, tiếng âm thanh cũng đồng lúc vang lên âm u kì dị bên tai.


Khóe môi Minh Hiển giật giật, Dư Hân cô lại rủ hắn đi xem phim kinh dị. Con... mẹ nó nữa chứ.


Hơn một tiếng lặng lẽ trôi đi trong im lặng, hết phim, màn hình lại trở về trạng thái đen ngòm. Những tưởng rằng mọi chuyện đến đây là hết, không ngờ màn hình lại đột nhiên phụt sáng lên, hình ảnh con ma nữ tóc dài da trắng bóc như mắc bệnh bạch tạng, hốc mắt đen ngòm không ngừng chảy máu, miệng ả ứa đầy thứ nước gì đó đen đen, tổng thể gương mặt kinh dị đến mức hú hồn chim én cực rõ nét hiện lên to đùng đùng trên màn ảnh làm hại Minh Hiển bị một phen giật mình.


Rất nhanh, hình ảnh đó liền biến mất như chưa từng được chiếu lên. Thay vào đó, một đoạn clip ngắn được phát lên, đây là kết quả của sự kết hợp từ những hình ảnh hai năm trước Dư Hân chụp Minh Hiển ở bờ biển, ngoài ra đặc biệt còn được cô lồng tiếng vào, là tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng hát trầm trầm quyến rũ đầy mê hoặc.


Cô khẽ liếc mắt sang nhìn Minh Hiển tựa như muốn xem phản ứng của hắn ra sao, liệu làm như này có giúp hắn khôi phục trí nhớ được chút nào không. Dư Hân vẫn còn nhớ như in, nhớ lúc đó khi hắn cất tiếng hát, bản thân cô đã thầm ghi âm lại, vốn chỉ định để khi nào rảnh rỗi nhớ hắn mới bật ra nghe lại, nhưng không ngờ có ngày lại cần dùng đến vào việc như thế này.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK