Mục lục
Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc Kịch Bản BE
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tô Tô cầm Diệt Hồn châu lệ, thần châu ở trong tay nàng phát ra ánh sáng dìu dịu, giống như nó sắp nhận chủ nhân.

Gió nhẹ lướt qua Hoang Uyên, Tô Tô từ cổng nhìn ra ngoài, vầng trăng màu lam sắc thái yêu dị, thần lực từng tầng từng tầng bao trùm Hoang Uyên.

Những nơi đi qua, bạch cốt ở khắp nơi, phong ấn màu vàng ở Hoang Uyên sáng lên.

Đám yêu quái kinh dị thò đầu ra, phát ra tiếng kêu.

Câu Ngọc nói: "Tắc Trạch phải biến mất, hắn sớm đã nhịn không được, vạn năm tiêu hao, hắn không cách nào giữ vững Hoang Uyên, bất lực nhìn yêu quái trốn đi. Hắn đã đi trước, tán đi thần hồn, vì Hoang Uyên gia cố phong ấn. Như hắn nói, phong ấn này nhiều lắm là chỉ có ba năm."

Ba năm sau, mất đi Thần trấn, Ma Thần một khi thức tỉnh, đám yêu quái xông ra Hoang Uyên, thiên hạ đại loạn.

Điểm sáng màu trắng rơi vào trong tay Tô Tô, nàng được một thần lực nâng lên.

Câu Ngọc: "Tắc Trạch muốn đưa ngươi cùng đứa trẻ ra ngoài Hoang Uyên."

Quả nhiên, như Câu Ngọc nói, Tô Tô nhìn cảnh tượng Hoang Uyên càng ngày càng xa, Yêu Nguyệt màu lam dần dần ảm đạm.

Ấn ký ấm vàng lấp lóe, cảm thấy khí thần rơi xuống, vô số yêu quái của Hoang Uyên trốn đi.

Bao gồm cả Tự Nữ, trên mặt nàng vui mừng, cũng muốn xông ra khe hở Hoang Uyên.

Một thần lực màu vàng óng, phản kháng tại toàn bộ yêu quái Hoang Uyên, chỗ có yêu quái không thể động đậy.

Chỉ có thần lực trên người Tô Tô là ôn hòa, trước khi nàng hôn mê, Hoang Uyên cách nàng càng ngày càng xa, nàng rơi vào trong khe hở.

Thần lực của Tắc Trạch bao trùm nàng, ngăn trở gió bên trong khe hở đưa nàng ra khỏi Hoang Uyên.

Khe hở phát ra kim quang, chậm rãi đóng lại.

Bên ngoài Hoang Uyên là Cực Bắc Thiên sơn.

Băng tuyết bao trùm, nhìn qua đều là màu trắng.

Gió trong khe hở quá mãnh liệt, Tô Tô vô tri vô giác nằm trên mặt băng.

Câu Ngọc nói: "Tiểu chủ nhân, mau tỉnh lại!"

Mi mắt Tô Tô run rẩy, mở mắt ra.

Lọt vào mắt nàng rõ ràng đã ra khỏi Hoang Uyên, bên cạnh có một thân thể nhỏ lạnh buốt

Là đứa trẻ mà Tô Tô cứu từ trong tay Xà Yêu.

Đứa trẻ sắc mặt tái nhợt, tay cầm chặt vạt áo nàng, còn chưa có tỉnh lại.

Câu Ngọc: "Gió trong khe hở Hoang Uyên quá mãnh liệt, thân thể hắn không tốt, dù có Tắc Trạch che chở, cũng cảm thấy khó chịu."

Tô Tô đỡ hắn lên, hiện tại mới có thời gian nhìn đứa nhỏ này.

Hắn đáng yêu, trên mặt hiện ra vẻ trẻ con.

Tô Tô đánh giá đứa bé, nhịn không được nói: "So với Đạm Đài Tẫn khi còn bé đáng yêu hơn nhiều."

Câu Ngọc đồng ý phụ họa: "Còn không phải sao."

Đạm Đài Tẫn khi còn bé cười lên đều âm trầm, lúc giết người, khiến người khác tê cả da đầu.



"Đáng yêu cũng phiền phức, thân thể của hắn xem ra mắc bệnh, mới dùng nhược thủy băng quan phong bế, trời xui đất khiến rơi vào Hoang Uyên, không nghĩ tới bị ép tỉnh lại."

Câu Ngọc nói: "Ngươi bây giờ đi tìm Đạm Đài Tẫn, hắn làm sao bây giờ."

Tô Tô nói: "Trước dẫn hắn ra núi băng đã, xem có nhà nào có thể nhận nuôi hắn hay không."

Câu Ngọc quan sát đứa bé, nói: "Khó lắm, trừ phi có kỳ tích, bằng không thì thể chất của hắn sống không nổi. Trời sinh người yếu, được thiên tài địa bảo treo mệnh, bây giờ hắn mất đi cái để dựa vào, không biết có thể sống bao lâu."

Tô Tô xoa mặt đứa trẻ, nói ra: "Sinh mệnh vốn là chuyện không thể làm trái."

Nếu như có thể ở trong mưa gió bão bùng lớn lên, tương lai hắn nhất định sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều người.

Ở thời đại này, sống đâu có phải là chuyện dễ dàng?

Câu Ngọc cảm thấy đứa nhỏ này có chút quen mắt, lại nhớ không nổi đã thấy ở đâu.

Nghĩ không ra nguyên cớ, nó dứt khoát cũng không nghĩ nữa.

"Tiểu chủ nhân, ta ngủ đông." Lần này tỉnh lại quá lâu, nó tranh thủ thời gian cố gắng không tiêu hao linh lực, cũng có thể để Tô Tô trở về được nếu chưa đến lúc.

Tô Tô: "Được."

Thiên Sơn quá lạnh, Tô Tô vội vàng lấy máu vẽ bùa, biến ra một con chim đại bàng, nàng mang đứa trẻ cùng mình ngồi lên.

Đại Bằng đưa hai người ra khỏi Thiên Sơn, máu Tô Tô không có cách nào duy trì, đành phải để chim đại bàng đáp xuống gần đó.

Nàng cõng đứa bé đang hôn mê, tiếp tục đi ra ngoài.

Ở chân núi là đường uốn lượn, suối nước từ trên núi chảy xuống, hướng ra ngoài, có chút ấm áp.

Chim sẻ trong rừng líu ríu bay ra tò mò nhìn bọn họ.

Tô Tô đi không bao lâu, chảy rất nhiều mồ hôi.

Rõ ràng Thiên Sơn rất lạnh, bên ngoài sao nóng như vậy?

Đứa bé lúc này tỉnh lại, mấy con sóc thò đầu ra, trong miệng chất đầy hạt dẻ, tránh trên tàng cây nhìn.

Lông mi thon dài chớp chớp, ý thức được có người cõng mình.

Thiếu nữ nhẹ nhàng thở ra, trên trán chảy ra một chút mồ hôi, môi như cánh hoa hồng hồng.

Hắn sững sờ nhìn về phía thiếu nữ.

Nàng dùng dây lụa màu tím búi tóc, tóc mai Tô Tô rủ xuống lộ ra vẻ xinh xắn đáng yêu.

Thân thể Tô Tô mềm mại, đứa trẻ bỗng nhiên nhớ đến nương nói nam nữ bốn tuổi không chung chiếu, có chút ngượng ngùng, lặng lẽ rụt tay đang khoác lên vai nàng.

Tô Tô cảm thấy trên lưng động tĩnh, cười nói: "Ngươi đã tỉnh rồi?"

Đứa trẻ nhìn nàng, nhỏ giọng nói: "Cám ơn tỷ đã cứu ta. Ta rất nặng, tỷ như vậy rất mệt mỏi, buông ta xuống đi, ta có thể tự đi."

Tô Tô theo lời buông hắn xuống: "Ta là Diệp Tịch Vụ, ngươi tên là gì?"

Nam hài do dự một chút, thấp giọng nói: "Ta tên Tiểu Sơn."

Tên này nghe không giống tên thật, nhìn bộ dáng Tiểu Sơn co quắp, Tô Tô cũng không vạch trần hắn.

Có thể sử dụng quan tài nhược thủy, mặc trên người là ngọc tơ tằm dệt thành, nghĩ thế nào cũng không thể lấy tên Tiểu Sơn là tên thật.

Cũng không biết là đứa bé kim tôn ngọc quý nhà ai, lưu lạc đến nước này.

Như Câu Ngọc nói, trong loạn thế, người quá yếu ớt, căn bản không sống nổi.

Tô Tô rất nóng buông Tiểu Sơn xuống, vội vàng cởi áo choàng

Mặt Tiểu Sơn càng đỏ.

Tô Tô nói: "Tiểu Sơn, ngươi cũng nhìn thấy, băng quan bị hòa tan, ta không có cách nào tìm nhược thủy đúc lại, về sau ngươi định làm như thế nào?"

Nàng là quyết định hỏi ý Tiểu Sơn.

Tiểu Sơn nhìn nàng, cúi đầu xuống, nhỏ giọng hỏi: "Ta có thể đi theo tỷ không?"

Tô Tô có chút bất ngờ, lắc đầu nói: "Ta có việc phải làm, rất nguy hiểm, không thể mang theo ngươi."

Đầu ngón tay Tiểu Sơn trắng bệch, nói: "Được rồi."

Hắn cũng biết mình phiền phức.

Nhưng hắn không buông tha, Tô Tô còn có thể hung ác quyết tâm, còn đứa nhỏ này quá mức nhu thuận, trong lòng Tô Tô có cảm giác tội lỗi.

Cũng may nàng rõ ràng, bây giờ không thể hành động theo cảm tính. Rơi vào tay Đạm Đài Tẫn, Phiên Nhiên cũng đi tìm cái chết, đừng nói là đứa trẻ yếu ớt này.

Hai người đi rồi, trong rừng đột nhiên truyền ra tiếng bước chân.



Ngay sau đó, là một giọng nói của hán tử thô kệch: "Cái con mẹ nó, cái này cái gì thế. Bọn nó đến cướp bóc trong thôn ta, nếu không phải Lão tử đi săn, sớm đã chết đói rồi."

Một giọng nói khác: "Nghe nói bọn họ đã đánh tới Vũ Châu, không biết Đại Hạ còn có chống đỡ đám Chu Quốc mọi rợ kia được bao lâu."

Hán tử nói: "Chu Quốc đổi Hoàng Đế, ngươi không biết sao?"

"Cái gì? Đổi Hoàng Đế!"

"Hai ngày trước nghe nói Chu Quốc Hoàng Đế bị đệ đệ của hắn giết chết rồi, hiện tại thi thể còn treo tại biên cảnh Mạc Hà." Hán tử nói.

Một người khác thật vui vẻ: "Trước đó Chu Quốc Hoàng Đế Đạm Đài Minh Lãng nuôi dưỡng yêu quái, khiến cho dân chúng lầm than, hiện tại đổi Hoàng Đế, tân đế chắc không tàn bạo bằng Đạm Đài Minh Lãng đâu!"

Hán tử cười nhạo nói: "Ngươi nói tân đế nhân từ sao, nghe nói hắn bắt được ca ca của hắn, cũng không vội đăng cơ, cắt bỏ từng mảnh từng mảnh thịt, khoét mắt, toàn bộ đút cho chó hoang. Hai chân chỉ chừa xương trắng, cho ruồi cùng độc trùng gặm nuốt. Đạm Đài Minh Lãng bị trói ở trên cột cờ, chống cự ba ngày, cuối cùng tắt thở. Có người nói, tân đế không vội đăng cơ là muốn đánh Đại Hạ xong mới đăng cơ."

Một người khác không thể tin nói: "Nhưng.....Đạm Đài Minh Lãng không phải nuôi yêu quái sao? Trận chiến Mạc Hà, hắn nuôi dưỡng yêu quái, đến Diệp đại tướng quân cũng thua, làm sao lại bị tân đế giết."

Bách tính muốn cuộc sống an ổn, tân đế Chu Quốc tàn nhẫn còn hơn vị Hoàng Đế trước, thực sự khiến cho người ta kinh hãi.

Hán tử nói: "Ai biết được, yêu quái suy cho cùng là yêu quái, ngươi cho rằng là mèo chó gì?"

Hai thợ săn đi về phía trước, gặp được Tô Tô và Tiểu Sơn.

Đám thợ săn giật mình, hai mặt nhìn nhau.

Nơi núi rừng này, tại sao có thể gặp được thiếu nữ xinh đẹp và trẻ con? Chẳng lẽ.....

Còn không chờ sắc mặt bọn họ biến đổi, Tô Tô lên tiếng hỏi: "Xin hỏi hai vị đại ca, Chu Quốc tân đế có phải tên Đạm Đài Tẫn không?"

Nghe giọng nói của nàng hiền lành, trên người cũng không có cảm giác yêu mị.

Người hán tử đầu tiên lá gan lớn, đáp: "Chúng ta cũng không biết tân đế tên là gì."

Tô Tô nghe bọn hắn đàm luận, biết bây giờ tình huống không tốt lắm.

Lại thêm thời tiết nóng bức, căn bản cũng không giống thời tiết tháng ba lúc nàng mới vào Hoang Uyên.

"Đại ca, bây giờ là mấy tháng rồi?"

Thợ săn trả lời nói: "Tháng bảy, cô nương, ngươi cùng đứa bé này, làm sao lại ở trong núi?"

Tô Tô nói: "Vốn là lên núi tìm thuốc, không ngờ tới tại ở trong núi rừng quá lâu, thuốc cũng không tìm được."

Hán tử nói: "Nơi này cũng không an ổn, Chu Quốc đánh tới, toàn bộ nhờ Tuyên Vương điện hạ trông coi cửa thành. Cô nương, ngươi đừng tìm thuốc nữa, vẫn là sớm về nhà, cùng người nhà mau chóng rời đi đi."

Hai người này ngược lại là người tốt.

Tô Tô nói: "Ta đã biết, ta sẽ dẫn theo đệ đệ trở về. Vừa mới nghe các ngươi nói.....Diệp đại tướng quân bại trận Mạc Hà, là chuyện gì xảy ra?"

Thợ săn nặng nề thở dài, nói: "Hoàng Đế cũ của Chu Quốc nuôi một con hổ trắng Điếu Tình, thân thể yêu quái kia có thể to đến nửa toà núi nhỏ. Hai quân còn chưa giao chiến, quân đội Diệp đại tướng bị Điếu Tình cắn chết. Các binh sĩ chạy thì chạy, trốn thì trốn, còn không đánh thì đã thua."

"Mạc Hà thất thủ, bây giờ đã rơi vào tay Chu Quốc."

Tô Tô vội hỏi: "Diệp đại tướng quân không sao chứ?"

"Nghe nói bị trọng thương, đến nay hôn mê bất tỉnh. Tuyên Vương điện hạ, đang thay thế Diệp đại tướng quân, canh giữ ở Vũ Châu."

Trong lòng Tô Tô nặng nề.

Nàng không thể ngờ tới, rõ ràng mình vào Hoang Uyên chưa đến ba ngày, bên ngoài đã qua ba tháng.

Xem ra tốc độ thời gian trôi qua ở trong Hoang Uyên khác biệt, vừa ra, đại cục đã thay đổi thành một cục diện hỏng bét.

Chỗ tốt duy nhất, khả năng chính là trong Hoang Uyên.

Kết Xuân tằm trên người nàng cũng không phát tác.

Bây giờ Đạm Đài Tẫn giết Đạm Đài Minh Lãng, còn đối mặt với quân của Tiêu Lẫm.

Phụ thân bị thương, Đại ca ở Gia Dự quan trúng độc, Nhị ca đầu quân cho Đạm Đài Tẫn, không có một tin tức tốt.

Trong nháy mắt, nhân gian đã qua tháng bảy.

Tô Tô nói cảm ơn với hai tên thợ săn, dẫn theo Tiểu Sơn đi lên phía trước.

"Đến chân núi, chúng ta phải chia tay rồi." Tô Tô nói với Tiểu Sơn: "Tỷ tỷ muốn đi Vũ Châu, Vũ Châu đang chiến tranh nên không thể mang theo ngươi. Đến lúc đó tỷ sẽ tìm gia đình tốt cho ngươi."

Tiểu Sơn nhìn dưới mặt đất.

Đã như thế này, phụ thân lặng yên không một tiếng động rời xa hắn, mẫu thân cũng rất ít quan tâm hắn, về sau lại muốn đi đến chỗ rất xa, hiện tại.....Thiếu nữ trước mắt, cũng muốn rời bỏ hắn mà đi.

Tiểu Sơn nói: "Tỷ tỷ thận trọng."

Hắn đã quen biệt ly, cũng không biết thân thể này, có thể sống đến năm nào, tỷ tỷ cũng không phải người thường, nàng đi làm đại sự, nhất định không thể mang theo hắn.



Tô Tô cho dù trong lòng ghi nhớ lấy Vũ Châu, nhìn dáng vẻ đang thương của hắn, cũng có chút không đành lòng.

Nàng lấy xuống một lá trúc, nhỏ máu trên lá trúc, để lá trúc biến thành một con chim com xanh biếc.

Nàng để chim bói cá vào trong tay Tiểu Sơn.

"Đừng buồn, cái này tặng cho ngươi."

Chim bói cá trên tay Tiểu Sơn, Tiểu Sơn nhấp khóe môi, trong mắt hiện lên chút vui vẻ.

"Thật sự cho ta?"

Tô Tô cười nói: "Ừ."

Tiểu Sơn thận trọng nói: "Nó sẽ luôn bên cạnh ta sao?"

Tô Tô lắc đầu.

Một lá trúc, tiêu hao linh lực cũng không nhiều, là nàng mượn từ sức mạnh của Khuynh Thế Hoa biến hóa sinh linh.

Nếu nàng chết rồi, tiểu tinh linh chim sẽ lại biến thành lá trúc.

Tiểu Sơn thấy nàng lắc đầu, ngẩn người, thấp giọng kiên định nói: "Ta sẽ cố gắng trân quý nó."

Tiểu tinh linh chim chiêm chiếp kêu một tiếng, bay trên bờ vai của Tiểu Sơn.

*****

Trong thành Mạc Hà, thiếu niên mặc áo đen tựa ở trên vương tọa.

Hắn miễn cưỡng ngồi, trước người là một con bạch hổ Điếu Tình đang nằm sấp. Hắn lặng lẽ liếc nhìn các đại thần bị trói trong điện, đại thần bị ép quỳ xuống.

"Nghịch tặc, ngươi giết đế, không xứng là tân đế!"

"Hôm nay cho dù chết, chúng ta cũng sẽ không thần phục với ngươi."

"Làm nhục Chu Đế, lương tâm bị chó tha, nhất định chết không yên lành."

Bọn họ nhân số đông đảo, tốt xấu là tâm phúc của Đạm Đài Minh Lãng ở Chu Quốc, lại ở cùng Đạm Đài Minh Lãng nhiều năm như vậy, giờ phút này, ai cũng sẽ không phục dụng "Ngoại môn Tà đạo" thượng vị Đạm Đài Tẫn.

Bên ngoài, Đạm Đài Minh Lãng còn bị treo trên cột cờ, từ xưa đến nay, chưa thấy qua Hoàng Đế nào thảm như vậy.

Tiểu súc sinh trước mắt này căn bản cũng không phải là người.

Văn nhân vốn nặng khí khái, nếu bọn họ thần phục nghịch tặc, thiên cổ về sau, sách sử viết như thế nào?

Nghĩ đến đây, bọn họ càng hăng hái, giống như mắng thêm Đạm Đài Tẫn một câu, trong lòng sẽ dễ chịu hơn một chút.

Mắng liên tiếp, trong điện vô cùng ồn ào.

Mấy tướng lĩnh Di Nguyệt tộc nhìn Đạm Đài Tẫn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

*****

Mn nhớ vote ủng hộ mik nha~

(11-1-2022)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK