• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tứ a ca thật cao hứng, trong lòng của hắn cho là Sở Sở chỉ để ý một mình hắn, trong mắt chỉ có một mình hắn mới phải, Tô Tô đó nếu cho là bám vào thái tử mà có thể từ ma tước thành phượng hoàng, nữ nhân như vậy sớm lộ ra bộ mặt thật thì đối với Sở Sở cùng mình mà nói ngược lại là chuyện tốt.

Tứ a ca phất tay một cái, Cao Vô Dung cùng Đại Nữu lui ra ngoài, Tứ a ca cầm lấy sách trong tay Sở Sở, thấy là một quyển Bạch Hương từ phổ, ngược lại cười, xem ra nha đầu này cũng không còn đem chuyện Tô Tô để ở trong lòng, Sở Sở nhích người nói:

“Gia hôm nay trở về rất sớm a.”

Tứ a ca nói:

“Hôm nay không có sự tình gì lớn, Lưu Cầu quán thu thập xong rồi?”

Sở Sở chu mỏ nói:

“Có cái gì để dọn dẹp, nơi đó mỗi ngày có người đúng giờ đi sửa sang lại.”

Tứ a ca trầm ngâm một lát nói:

“Nàng bảo Điền Văn Viễn chuẩn bị vài tiết mục mới mẻ đi, nếu Hoàng a mã phân phó, nàng phải thêm chút tâm tư mới phải.

Sở Sở gật đầu đáp ứng tò mò hỏi:

“Chuyện này cũng không giống phong cách của sư phụ, dụ dỗ nữa sao?”

Trong mắt Tứ a ca lóe lên một tia lệ khí, đưa tay điểm một cái vào trán của nàng nói:

“Cái này cũng chỉ là kế hoãn binh, nhiều nhất ba năm, Hoàng a mã tất nhiên xuất binh Cát Nhĩ Đan.”

Sở Sở âm thầm gật đầu:

“Đúng a! Khang Hi trước sau đối với Cát Nhĩ Đan dụng binh mấy lần, cuối cùng vẫn là Thập Tứ nhất chiến thành danh, hoàn toàn đều nhờ Cát Nhĩ Đan mới tạo ra vương gia đại tướng quân người đời sau ca ngợi không thua kém Tứ a ca.”

Tứ a ca nói:

“Ngày mai hoàng a mã lệnh Thập Tam Thập Tứ và thái tử cùng đi, ngày mai nàng tự mình nhìn chằm chằm một chút để không xảy ra sai lầm, Sách Vượng không phải người dễ lừa gạt.”

Sở Sở chu miệng nhỏ giọng nói:

“Nhưng người ta không muốn gặp Tô Tô đó!”

Tứ a ca cười cười nói:

“Cái này còn không phải kết quả nàng xen vào việc của người khác, về sau xem nàng còn dám nữa không?”

Sở Sở làm mặt quỷ lầu bầu nói:

“Ai biết được lòng người.”

Quay đầu xem đồng hồ Tây Dương để trên bàn, mới hơn hai giờ, nhãn châu xoay động nhanh chóng nói với Tứ a ca:

“Không bằng hôm nay ngài mang theo nô tỳ đi dạo lưu ly xưởng một chút nha?”

“Muốn mua cái gì sai nô tài đi là được.”

Sở Sở nói:

“Mua đồ thì phải chính mình tự đi mới được, lại nói nô tỳ cũng không có gì nhất định mua, cũng chỉ là tò mò đối với lưu ly xưởng thôi. Nghe Thập Tứ nói rất náo nhiệt, nơi Thập Sát Hải còn có một tửu lâu Cửu a ca mở, thức ăn bên trong đều là món ăn Quảng Đông chính tông, vừa đúng lúc đi nếm thử một chút.”

Khóe miệng Tứ a ca nhẹ nhàng giơ lên nói:

“Được, hôm nay gia liền dẫn nàng đi dạo một chút.”

Sở Sở vội vàng nói:

“Ngàn vạn đừng tiền hô hậu ủng mang một đám thị vệ đi theo, vậy không dễ chơi, chỉ cần hai người ngài cùng nô tỳ, giống như phu thê dân gian bình thường, nam nhân đánh xe, nữ nhân ngồi, rất tự tại.”

Tứ a ca quả thật rất động lòng, không vì điều gì khác, liền vì hai chữ “phu thê” trong miệng nha đầu này, nghe vào trong tai, đi vào trong lòng rất hưởng thụ, nhìn Sở Sở vui vẻ đến tận đầu lông mày, nói:

“Nhưng nàng phải đáp ứng gia một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Thêu cho gia cái hà bao!”

Sở Sở cười chỉ mình lỗ mũi nói:

“Kêu nô tỳ thêu cho ngài, nô tỳ không biết làm chuyện này, kêu Đại Nữu thêu cho ngài một cái đi, nô tỳ giúp một tay thiết kế hình dáng.”

Tứ a ca kéo tay của nàng, giữ tại lòng bàn tay, nhìn chằm chằm mắt của nàng, nhẹ giọng nói:

“Cái này có thể để cho người khác thêu ư, nàng không phải biết vật đính ước của người Mãn chúng ta chính là hà bao ư, hà bao do người yêu thêu mới trân quý nhất, cho nên bất kể nàng có thể hay không, đều phải thêu cho gia một cái.”

Nhìn con ngươi của Tứ a ca mang đầy tia sáng chân thành tha thiết, bên trong nồng ấm tình ý làm Sở Sở không dám nhìn thẳng, đưa mắt nói:

“Đã như vậy nên là đích phúc tấn Na Lạp thị thêu cho ngài mới phải.”

Tứ a ca bưng lấy mặt của Sở Sở, không để cho nàng dời ánh mắt đi nói:

“Gia muốn nàng thêu, hơn nữa chỉ có nàng thêu gia mới mang, đáp ứng gia!”

Ánh mắt của Tứ a ca giống như mặt hồ thâm thúy không thấy đáy nước, nhìn Sở Sở thật sâu, làm Sở Sở không khỏi trong lúc say mê, khẽ gật đầu một cái, Tứ a ca hài lòng vỗ vỗ gương mặt của nàng nói:

“Đi thôi, dọn dẹp một chút đổi bộ y phục, gia dẫn nàng đi dạo.”

Xoay người đi ra ngoài, lúc Đại Nữu đi vào Sở Sở đang gõ đầu của mình, Đại Nữu vội vàng tới gần lấy tay của nàng ra nói:

“Sao lại đánh đầu của mình?”

Sở Sở âm thầm giận chính mình, làm sao lại bị Tứ a ca mê hoặc rồi đáp ứng chứ, nói sẽ làm cái hà bao đó, thiệt là, quyệt mồm đổi một hán phục tay ngắn màu đỏ tươi, đến cửa Dung Nguyệt cư, không có nhìn thấy xe ngựa, Tứ a ca một thân cẩm bào màu xanh, áo ngoài màu đen, nơi vạt áo xuyết ngọc bội màu xanh, trên đầu đỉnh đội nón màu xanh, người đứng thẳng cao ngất tiêu sái, nếu như trong tay ở cầm một cái chiết phiến (quạt), chính là một công tử thế gia đi du lịch, nhưng Tứ a ca cầm trong tay không phải là cây quạt mà là một roi ngựa, bên cạnh một đại hắc mã thần tuấn.

Sau giữa trưa, ánh mặt trời chiếu vào trên người của hắn, giống như độ lên một tầng vàng óng, thấy Sở Sở ra ngoài, Tứ a ca khẽ mỉm cười nói:

“Đánh xe, gia không am hiểu, không bằng cùng gia cưỡi ngựa được không, phu nhân?”

Sở Sở đi đến bên cạnh hắn, Tứ a ca đỡ eo của Sở Sở lên, khẽ dùng sức, nâng nàng ngồi lên lưng ngựa, còn mình lật người nhảy qua ngồi sau lưng Sở Sở, ôm lấy Sở Sở cầm dây cương. Con ngựa chạy, Sở Sở cảm thấy cảnh vật lúc này có chút cảm giác giống như cùng người mình yêu giục ngựa hồng trần, tựa vào trong ngực rộng rãi ấm áp của người đàn ông ở sau lưng rất có cảm giác an toàn. Hôm nay tâm tình Tứ a ca cực kỳ tốt, Sở Sở xưa nay chưa từng đáng yêu nghe lời như thế, thật hy vọng thời gian vĩnh viễn dừng lại vào giờ khắc này, cùng người trong ngực gần gũi như vậy, Tứ a ca thậm chí có thể cảm thấy lòng của Sở Sở động, mặc dù vẫn còn có chút mê mang, đã làm hắn mừng rỡ như điên rồi.

Hắn tin tưởng đợi một thời gian, Sở Sở sẽ yêu mình như chính mình yêu nàng, dù sao nàng đã động lòng không phải sao.Tứ a ca khống chế tốc độ của ngựa để ngựa không chạy quá nhanh, dù sao cũng có thời gian, cộng thêm bây giờ đang là thời tiết tháng năm, dọc theo đường đi hoa đỏ lá xanh, xuân ý dồi dào, rất nhiều gia đình đạp thanh đi hướng Kinh Giao, rất náo nhiệt. Hai người cưỡi ngựa xem hoa, ước chừng một canh giờ mới tới ngoài cửa ngoại thành, Sở Sở liếc nhìn lại, là một đường cái không tính là rộng, chỉ là hơi thở văn hóa rất nồng, bán đồ cổ ngược lại không nhìn thấy, đều là bán ít sách cùng giấy và bút mực.

Tứ a ca thưởng tán bạc vụn cho lão đầu coi ngựa, dắt Sở Sở đi vào, Sở Sở buồn bực nói:

“Nơi này nguyên lai là bán sách, không phải bán đồ cổ sao?”

Tứ a ca nói:

“Đó là tây lưu ly xưởng, qua lối rẽ trước mặt mới tới đông lưu ly xưởng.”

Sở Sở gật đầu một cái, hai bên đều là cửa hàng nhỏ, có đơn sơ cũng có trang hoàng rất tốt, đến trước cửa một nhà gọi Tùng Trúc trai, Tứ a ca dừng lại nói:

“Sách nơi này rất tốt, vào xem một chút đi.”

Sở Sở theo hắn đi vào, vừa vào cửa liền thấy bốn vách đều là giá sách, bày đầy bộ sách, mỗi quyển sách cũng có kèm theo nhãn, bên trên viết rõ thư mục cùng bảng giá, rất rõ ràng dễ hiểu. Có hai gã sai vặt mặc áo xanh đang sửa sang lại một vài chỗ chưa xếp sách lên, thấy Tứ a ca đi vào vội vàng cúi chào hiển nhiên là biết Tứ a ca. Một gã sai vặt vội vàng chạy ra phía sau, một người khác đem bọn họ vào phòng trong. Phòng trong là một nhã thất, Sở Sở đoán đại khái giống như phòng đọc sách ở hiện đại, gần cửa sổ có một bàn bát tiên gỗ đỏ, hai bên bàn là ghế thái sư, vách tường treo đôi liễn:

“Dưỡng tâm ít ham muốn ăn uống, không vui như đi học.”

Rất hợp với tình hình, xuyên thấu qua cửa sổ có thể thấy được mơ hồ bên trong là viện rất sâu, cũng là sống lâu lên lão làng, hoa và cây cảnh sum suê, Tứ a ca cùng Sở Sở ngồi xuống, gã sai vặt dâng trà nói:

“Tứ gia đợi chút, đúng dịp Tam gia nhà chúng tiểu nhân hôm nay đang ở phía sau với bằng hữu.”

Vừa dứt lời từ mặt bên bình phong bốn cánh đi vào một người, cẩm bào ngọc đái, số tuổi so với Tứ a ca lớn hơn chút, có một loại phong độ tôn quý của người trí thức, mắt quét qua Sở Sở cười nói:

“Sao hôm nay Tứ đệ có thời gian rảnh rỗi tới tiểu điếm của Tam ca?”

Tứ a ca cười nói:

“Nha đầu Sở Sở này muốn tới lưu lyđi dạo, nghĩ tới trong tiệm có vài tạp ký nha đầu này thích coi, cho nên mới nhìn một chút.”

Lúc này trong mắt Tam a ca mới sáng lên, nhìn chằm chằm Sở Sở nói:

“Ngươi chính là Sở Sở ở làng du lịch, Đông cách cách làm trời mưa ở Sơn Đông Trực Đãi?”

Sở Sở âm thầm thở dài: chính là người sợ nổi danh, heo sợ mập, tiến lên khẽ khụy chân hành lễ nói:

“Nô tỳ Đông Sở Sở gặp qua Tam a ca!”

Tam a ca khoát tay một cái nói:

“Khách khí, cách cách là ái đồ của Hoàng a mã, lại là đại công thần của Đại Thanh, ta chịu không nổi lễ của ngươi, đã đến đây rồi, đến vừa đúng, cùng nhau đi vào. Ta đang cùng một đám bằng hữu đàm luận cách cách đấy, đại pháo Hồng Y sao lại làm mưa xuống được.”

Sở Sở thầm nghĩ:

“Đám người này cũng thật bát quái, không phải danh sĩ nên nói chuyện luận từ thi thư sao lại nói tới những thứ này?”

Tứ a ca từ chối không được, dắt Sở Sở theo Tam a ca đi vào phía sau, chuyển qua bình phong là một đường tiến vào viện, bố trí vô cùng thanh thoát. Xuyên qua cửa vào trước mặt không gian rộng mở trong sáng, trung gian là một hồ nhân tạo không nhỏ, nước hồ trong veo, giữa hồ có một đình thủy tạ, dựa vào một bên hồ đều là cánh cửa sổ thật cao đơn độc, màn cửa sổ cũng đều dùng sa mỏng, màu sắc xanh biếc cùng màu với lá sen lộ trên mặt nước, thanh thúy nhã nhặn.

Xuyên qua trên hồ một cầu tre nhỏ, là cửa vào thủy tạ, Tam a ca bọn họ vừa tiến đến, mọi người liền cũng đứng lên, ba văn sĩ, số tuổi trên bốn mươi, điển hình cho hình tượng văn nhân, cằm cũng có chòm râu dê, lúc nói chuyện luôn có thói quen lấy tay vuốt râu ria rất thuận tay, bên cạnh có hai nữ tử uyển chuyển, một đứng sau cầm án, một đứng ôm tỳ bà, Sở Sở oán thầm: thật là hưởng thụ quý tộc.

Ba văn nhân cùng Tứ a ca cũng biết nhau, rối rít hành lễ, Tam a ca nói:

“Hôm nay các ngươi có thêm may mắn nữa!”

Chỉ vào Sở Sở nói:

“Đây chính là Đông cách cách mới vừa rồi c ngươi nói!”

Tứ a ca nói với Sở Sở:

“Từ bên trái là Cố Trinh Quán, Nghiêm Thừng Tôn, Chu Di Tôn đều là danh sĩ đương thời. Đúng rồi nàng không phải ưa thích thơ của Nạp Lan Dung Nhược ư, mấy người này đều là hảo hữu của Nạp Lan Dung Nhược khi còn sống.”

Sở Sở làm lễ ra mắt, mấy người đã đến nghiêng người tránh qua, Tam a ca cười nói:

“Ngươi cũng không cần hù dọa bọn họ, ngươi là đồ đệ Hoàng a mã ai dám chịu lễ của ngươi.”

Sở Sở nháy nháy mắt nói:

“Người đọc sách đều nên tôn kính, sư phụ cũng rất coi trọng văn nhân tài tử.”

Mọi người gật đầu, trong thủy tạ kê một dãy ghế đệm, ở giữa có bàn nhỏ cách xa nhau, hai nữ tử ở phía đối diện khảy đàn, mặt bên là một án thư thật dài, phía trên đặt bút viết mực giấy nghiên mực, đại khái là khi bàn luận câu từ chảy ra thì tùy thời có thể ghi chép luôn. Lấy Tam a ca Tứ a ca làm trung tâm rối rít ngồi xuống, tiểu nha đầu lần nữa dâng trà nước điểm tâm lên.

Bên trái chính là Cố Trinh Quán, nói:

“Tại sao có thể làm trời mưa vậy? Cách cách có thể giải thích nghi hoặc cho đám lão phu hay không?”

Tam a ca cùng Tứ a ca cũng nhìn chằm chằm Sở Sở, hiển nhiên cũng muốn biết. Sở Sở thầm nghĩ: giải thích những điều đó với mấy lão đồ cổ này thật đúng là không dễ dàng, kiến thức mấy người này so với Khang Hi kém nhiều mặt, suy nghĩ một chút giản lược nói:

“Nói một cách thẳng thừng cũng không có gì, trời mưa cũng chỉ là hơi nước ở mặt đất bốc hơi lên bầu trời gặp lạnh mà thành, không có hơi nước bay lên thần tiên cũng sượng mặt làm mưa. Tiểu nữ cũng chỉ trực tiếp chế tạo hơi nước gặp lạnh, dùng đại pháo Hồng Y châm ngòi dĩ nhiên là có mưa rơi xuống, nên không có chuyện thần kỳ gì cả.”

Tam a ca cười nói:

“Nghe cô nương vừa nói ngược lại thành chuyện dị thường đơn giản rồi, Hoàng a mã hôm qua còn nói, trong điển tịch từ cổ chí kim nội ngoại không ai bằng đệ tử của mình, không có người thứ hai, ta rất khâm phục!”

Sở Sở đổ mồ hôi hột thầm nghĩ:

“Khang sư phụ này nói mạnh miệng, mình chính là dính tiện nghi ba trăm năm thôi, lấy những thứ này so với văn nhân danh sĩ đương đại thì thua chắc.”

Vội vàng khoát tay nói:

“Chỉ biết chút da lông thôi, Tứ gia thường nói tiểu nữ không bằng vô tài mới có đức!”

Mọi người bật cười, văn nhân ở giữa nói:

“Đúng rồi, cô chính là cách cách đem Khổng thánh nhân, cùng hoa u lan hát thành bài hát, mới vừa rồi chúng ta nghe một khúc u lan! Nhưng bây giờ khó có thể tưởng tượng hát ra đúng là cảm xúc...”

Vừa nói đại khái cảm thấy để cho Sở Sở biểu diễn không thích hợp lắm, nhanh chóng lắp bắp không có nói tiếp, Tam a ca khẽ mỉm cười, hướng về phía hai nữ tử phất tay, hai người khẽ chào ra khỏi thủy tạ, Tam a ca đứng dậy ngồi vào phía sau cổ cầm, ngón tay khảy một hồi âm phù thanh thúy, cười như không cười nhìn Sở Sở nói:

“Nghe nói Cửu đệ may mắn đệm nhạc lần đầu tiên cho cách cách, đến nay vẫn làm người nghe được ngay lập tức khen không dứt miệng. Ta cầm kỹ mặc dù không bằng Cửu đệ, nhưng không đến nỗi nào, không biết có vinh hạnh này hay không?”

Sở Sở thầm nghĩ:

“Thật là, đều nói hết đến nước này rồi, ta có thể cự tuyệt sao?”

Chỉ có thể gật đầu, đứng ở một bên cầm án, chờ Tam a ca đệm nhạc, khúc u lan mang hơi hướng cổ phác u nhã vang lên, Sở Sở theo tiết tấu nhẹ giọng hát:

“Lan kia xanh tốt

Bát ngát hương thơm

Vạn hoa cùng tỏa

Hương thơm lẩn khuất

Không ngắt để đeo

Sao hoa tàn héo?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK