• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Buổi tối, Chúc Kì Trinh nằm ở trên giường như thế nào cũng không ngủ được, cảm giác Đông Phương Càn bên cạnh nằm thẳng vẫn không nhúc nhích, bộ dạng hình như đã ngủ lâu rồi, cô ngay cả lật người cũng chỉ có thể thật cẩn thận.

Trong đầu chẳng biết tại sao luôn hiện lên hình dáng Từ Hoan Hoan, còn có khi Đông Phương Càn nhìn nét mặt cô, cái này hết hi vọng, cái này hết sức căng thẳng ẩn nhẫn, rốt cuộc quá khứ của bọn họ là thế nào? Vì sao chỉ không xa thành phố T, bảy năm sau cô mới lại trở về? Mà lúc này mình lại ở giữa hai người họ, lại đóng vai bao nhiêu nhân vật làm người ta chán ghét?

Trong lúc vô tình, lại nghĩ tới Trịnh Hân Ngạn, nếu như mình và anh ấy đang gặp lại sau sáu bảy năm, tình huống sẽ lại là như thế nào? Cái đó luôn cười, đàn ông mang theo một đôi mắt đào hoa, anh ấy, bây giờ khỏe không?

Thở dài, cô lại một chút một chút động đậy thân thể, lại chuẩn bị lật người.

“Đừng nhúc nhích.” Bỗng nhiên Đông Phương Càn mở miệng nói, “Động nhanh và động chậm đều là động.”

Chúc Kì Trinh thật sự không dám động, có chút không ngờ anh còn tỉnh. Nếu tỉnh, vậy nói chút gì đi! Cô nghĩ.

“Đông Phương Càn, lần này anh đợi mấy ngày? Sẽ không lại chỉ có hai ngày chứ?”

“Mười ngày.”

“Bà nội nói nhiều năm rồi lễ mừng năm mới anh không về nhà, em nghĩ năm nay anh cũng sẽ không trở về đâu!”

Anh im lặng một lúc lâu, lại trả lời một nẻo, “Anh ở đây, các chiến sĩ mới cấp dưới còn không nhớ nhà quá.”

“Vậy anh nhớ nhà sao?”

Nói chuyện dường như dừng hẳn, anh chưa trả lời. Hai người nằm ngửa, trong bóng đêm chỉ có thể nghe rõ ràng hô hấp lẫn nhau.

Rất lâu, lâu đến Chúc Kì Trinh nghĩ anh đã ngủ, chỉ nghe anh mới chậm rãi nói: “Có thật sự yêu thương người ta, mới gọi là nhà.”

“Cha mẹ, ông nội còn có bà nội đều vô cùng yêu thương anh nha? Làm sao anh có thể nghĩ như vậy?”

Anh hừ lạnh một tiếng, “Cũng như em, so với lợi ích của gia tộc, anh ở trong lòng họ thật sự không quan trọng”

Chúc Kì Trinh chợt cảm thấy đau lòng, hóa ra anh với mình giống nhau, đều là người đáng thương không có tự do. Nhưng mà làm cho cô khó mà tưởng tượng là, nhìn qua Đông Phương Càn kiên cường tự tin như thế, vậy mà cũng sẽ bị bức bách cho bất đắc dĩ.

“Đông Phương Càn, có thể hỏi anh một chuyện không?”

“Ừ.”

“Vì sao anh phải đồng ý kết hôn? Nghe cha em nói, chuyện hôn nhân này hoàn toàn là do anh làm chủ.”

Đông Phương Càn từ từ quay đầu lại, nhìn ánh mắt Chúc Kì Trinh, thanh âm trầm thấp nói: “Không phải em, cũng sẽ là người khác, với anh mà nói đều giống nhau.” Anh không muốn thừa nhận, thực ra là tiềm thức của anh lựa chọn Chúc Kì Trinh, từ khi xem mắt đã bắt đầu, đã chọn cô.

“Vậy tại sao là em đây?”

Dừng một lát, anh nói: “Người Đông Phương gia hôn nhân không có tự quyết định, con dâu Đông Phương gia không giống những người nông dân bình thường. Bắt đầu từ cụ cố, hôn sự nhất định là tổ chức trên sự sắp đặt, là con gái của Sư trưởng. Từ đó cụ cố một bước lên mây, từ một Liên Trưởng bé tí tẹo lên chức phó quân, thăng Thiếu tướng. Có lẽ từ lúc đó trở đi, cụ đã nếm trải được ích lợi của quan hệ thông gia, cho nên sáu người con trai hai người con gái của cụ, đến cả con cái của họ, con cái của con cái, không ai có thể tránh được vận mệnh của việc sắp đặt hôn nhân, anh tất nhiên không phải ngoại lệ.”

“Nhà anh tổng cộng có bao nhiêu người vậy?” Chúc Kì Trinh hỏi câu không có trọng điểm.

“Tính từ dưới cụ cố lên có ít nhất hơn một trăm người.”

Chúc Kì Trinh kinh hãi, lúc trước chỉ biết là Đông Phương gia nhiều người, chú bác anh em không ít, không nghĩ tới tất cả dòng họ cành nhánh bên cạnh tính xuống thật không ngờ đáng sợ, “Nhà các anh có thể tạo thành một đại đội a?”

Đông Phương Càn giật nhẹ khóe miệng, đắc ý nói: “Anh là liên trưởng!”

Chúc Kì Trinh khẽ cười một tiếng, “Anh dám mang lời này nói lại trước mặt ông nội một lần?”

“Ở trước mặt ông nội anh còn là liên trưởng.”

Chúc Kì Trinh hừ một tiếng, “Ý của anh mới vừa rồi không phải ý này, anh nói là gia tộc Đông Phương tạo thành đại đội liên trưởng.”

Không khí bởi vì vui đùa đơn giản trở nê thoải mái, cũng vì vậy làm cho thân thể cứng ngắc Chúc Kì Trinh được nới lỏng, chợt lại cảm thấy không đúng, anh nói một liên kết rộng, nhưng căn bản không trả lời vấn đề của mình a!

“Đông Phương Càn, anh vẫn chưa trả lời em vấn đề đâu!” Đợi rất lâu thấy anh vẫn không phản ứng, cô lại mang vấn đề lặp lại một lần, “Vì sao là em chứ? Theo lời của anh nói, không phải là em cũng là người khác, lúc trước em bài xích hôn nhân này như vậy, chạy đến đơn vị khóc lóc om sòm, còn……” Nói tới đây giọng cô không tự giác hạ thấp xuống, “Còn lừa người trong nhà đi tới chỗ anh đợi ở đó hai ngày, tại sao anh không giúp em giấu diếm chứ?”

Đông Phương Càn không để ý tới vấn đề ngu ngốc của cô, xoay người một cái lưng hướng ngược cô, ra lệnh nói: “Ngủ!”

Không biết tại sao, hôm nay Đông Phương Càn rất muốn nói chuyện, mới vừa rồi đã không đầu không đuôi nói liên kết rộng với Chúc Kì Trinh, mặc dù vừa mới thấy truyền đạt lệnh nói ngủ, nhưng lại nhin không được bất ngờ hỏi một câu: “Em hận anh sao?”

Chúc Kì Trinh bất ngờ, Đông Phương Càn hôm nay rất khác thường, tự nhiên còn có thể hỏi vấn đề này? Suy nghĩ, đột nhiên hiểu được, hôm nay anh gặp một người phụ nữ làm anh mất khống chế……

Thì ra là thế……

“Mới đầu đúng vậy.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó? Sau đó anh quay về đơn vị, thì em từ từ quên hận. Kết hôn và không kết hôn khác nhau cũng không lớn, trừ khi phải ở cùng mới người nhà, cũng không còn cái gì khác.” Chúc Kì Trinh cũng đưa lưng về phía anh, miễn cưỡng trả lời.

Đông Phương Càn nghe trong lòng cũng không thoải mái, tuy nói cô cùng mình kết hôn, nhưng mà lại cảm thấy không kết hôn khác nhau không lớn?

“Xem ra anh lo lắng em sẽ không thoải mái, thật dư thừa.” Anh có chút nổi giận, lật lại thuận miệng hỏi: “Em không luyện quyền Taekwondo hả?”

“Vốn tính là đi đăng kí tham gia, suy nghĩ một vòng muốn đi ra ngoài vào một vài buổi tối, có lẽ quên đi, nhất định ông nội sẽ lo lắng.”

“Ông nội không khó khăn như em nghĩ, mình mở lòng là tốt rồi.”

Hai người không nói nữa, Chúc Kì Trinh ôm ‘Tiểu Hùng’ cao ngang người bên cạnh mí mắt dần dần nặng trĩu, lúc cô sắp đi vào giấc ngủ thì lại nghe Đông Phương Càn còn nói câu: “Bởi vì là em!”

Chúc Kì Trinh mơ mơ màng màng, vậy ý tưởng đột phát một câu nói này anh có ý gì? Tự hỏi hồi lâu, tế bào não đều bị diệt thì cuối cùng cô suy nghĩ hiểu rõ, chẳng lẽ…… Anh ấy đang trả lời mình vấn đề nửa giờ sau?

Quả thực cô muốn nhảy dựng lên kêu rên: ông trời ở đâu, giết tôi đi! Mặt cá ươn này phản ứng còn thuộc loại phạm vi bình thường sao?

Đồng hồ sinh học Đông Phương Càn rất đúng giờ, mỗi ngày năm giờ sẽ tự nhiên tỉnh, nhưng hôm nay không phải, anh tỉnh là bị lạnh cóng.

Mở mắt vừa nhìn, phát hiện trên người mình một chút chăn cũng không có, mà Chúc Kì Trinh bên cạnh không những mang mình quấn thật chặt, còn mang một thú nhồi bông người lớn gấu ngựa vùi trong chăn ôm thật chặt, chặn ngang ở giữa hai người bọn họ.

Thảo nào mình không có chăn, tình cảm đều bị con gấu này cướp đi rồi. Anh tức giận đưa tay vào chăn, cướp lấy thú nhồi bông ném trên mặt đất.

Chúc Kì Trinh mơ mơ màng màng tỉnh, cảm giác ấm áp trước ngực đột nhiên bị lấy đi, cảm thấy bất mãn, phản xạ có điều kiện loại mà hung hăng đá một cước đối với Đông Phương Càn, lớn tiếng làm ồn: “Mặt cá ươn, anh cướp đồ của em làm chi?”

Đông Phương Càn không có bố trí phòng ngự, bất thình lình bị một cước đá ngã trên mặt đất. Anh lập tức xoay người một cái, liền đứng lên, trợn trừng mắt trừng Chúc Kì Trinh.

Chúc Kì Trinh nhất thời tỉnh táo lại. Trời ạ, mình làm cái gì? Bây giờ đã gây họa, xong rồi xong rồi!”

“Anh anh anh…… Anh, anh làm sao không dùng đá như vậy? Không đúng không đúng, em nói là, em không có quá dùng sức.” Nói xong lại thấy không đúng, không quá dùng sức anh cũng ngã sấp xuống, đây chẳng phải là làm cho anh càng mất mặt? Vì thế dùng sức lắc đầu, “Cũng không phải, cái kia…… anh tới đây đi mau lên giường, trời lạnh, đừng để bị lạnh.” Nói xong cô nhanh chóng từ trong chăn nhảy dựng lên, đứng ở trên giường nịnh nọt cười theo.

Đông Phương Càn hơi ngửa đầu, nhìn hầm hầm cô một hồi lâu, cô đã lạnh bắt đầu run run, Đông Phương Càn mới thong thả lên giường.

Thấy cuối cùng anh cũng nằm xuống, Chúc Kì Trinh vội vàng nhảy xuống giường, ôm lấy thú nhồi bông, vội vã chạy về trên giường. Con gấu này làm bạn với cô thật là nhiều năm, suốt đại học, cô đều muốn mang nó đi, nhưng bị anh trai ngăn lại. Về sau Đông Phương Càn trở về, cô lao thẳng đến con gấu đặt một mình bên kia.

Hiện tại cô nghĩ, mặc dù anh liên trưởng Đại nhân đã trở lại, nhưng địa vị ‘Tiểu Hùng’ cũng không kém anh, sao có thể bị bỏ trên mặt đất?

Chúc Kì Trinh ôm Tiểu Hùng vừa mới nhảy lên giường, Đông Phương Càn lạnh giọng hỏi: “Em làm gì đấy?”

“Nhặt Tiểu Hùng mang về a!” Cô không có khí thế trả lời.

“’tiểu’ ‘hùng’?” Đông Phương Càn nhìn Chúc Kì Trinh so với con gấu còn cao hơn, nặng nề mà hỏi.

Chúc Kì Trinh không rõ chân tướng, dùng sức gật đầu.

Không ngờ Đông Phương Càn đột nhiên đứng dậy, liền ôm cổ gấu, áp đảo ở trên giường, rút Tiểu Hùng ra, tiện tay ném một cái, lạnh lùng nói: "Để người thứ ba tránh ra!"

Nghe anh nghiêm trang nói , Chúc Kỳ Trinh cười khanh khách lên tiếng , "Cùng so với nó, anh mới là người thứ ba."

Đông Phương Càn chau chau mày, bỗng nhiên thả mềm ánh mắt, vô hạn kích động theo từ trong đáy lòng xuất hiện, cộng thêm vừa sáng sớm, như vậy tự nhiên phản ứng không hề che giấu thả ra ngoài.

Chúc Kỳ Trinh cười cười, sau đó cảm nhận được không khí không đúng, cũng cảm thấy trên thân thể Đông Phương Càn phản ứng, nụ cười của cô từ từ cứng lại.

Hai người cứ ngưng mắt nhìn như vậy thật lâu, Đông Phương Càn không muốn gần hơn một bước, hắn vẫn nhớ Chúc Kỳ Trinh hai lần lấy chuyện chính mình đẩy ra, chuyện chỉ là ba, lần này anh sẽ không lại chủ động. Bỗng chốc anh bò dậy từ trên người Chúc Kỳ Trinh, quay người đi vào phòng tắm.

Sau khi nghe được tiếng đóng cửa, Chúc Kỳ Trinh trò đùa dai được như ý sau đó cảm giác thành tựu thăng hoa, cô ôm lấy Tiểu Hùng che kín đầu, cười ha ha: "Mặt cá ươn, anh cũng có hôm nay, ngột ngạt chết anh!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK