• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Anh đối với tôi chính là thưởng thức.”

“Mười năm rồi tôi không có một cái scandal…Này còn chưa đủ sao.”



Người vừa ra tên, mặc kệ giá trị bản thân rốt cuộc cao bao nhiêu, luôn có thể đưa tới rất nhiều nhân khí.

Lý Dịch Chi sau trận đấu vừa muốn đứng dậy hoạt động vận động, ngồi nhiều giờ như vậy thân thể có chút ăn không tiêu.

Anh đứng lên còn chưa kịp ra khỏi phòng, di động liền vang lên.

Gọi điện tới là một người xa lạ, nguyên lai là một khu viện trường Đại học nổi danh muốn làm kỷ niệm ngày thành lập trường, vừa vặn Nam Kinh vừa muốn tổ chức một hồi giải đấu cờ vây chuyên nghiệp danh tiếng lớn Tân vương, cho nên mới muốn Lý Dịch Chi đến trường học hạ cờ hướng dẫn.

Hướng dẫn kỳ là kỳ thủ chuyên nghiệp nhất lưu đối với những kỳ thủ khác đánh cờ hàm chứa tính chất dạy học.

Lý Dịch Chi lấy được thẻ dự bị, chỉ là Sơ đẳng chuyên nghiệp, ở hiện tại không thiếu Cửu đẳng chuyên nghiệp trong kỳ đàn, anh một cái Sơ đẳng là tuyệt đối xếp tên không cao, bất quá Lý Dịch Chi danh khí rất lớn.

Bên nhà trường nói thời gian tương đối gấp gáp, bởi vì bên đánh cờ hướng dẫn kỳ rất nhanh phải đi nơi khác, vì thế liền định tại buổi chiều ngày mai.

Lý Dịch Chi đời trước cũng từng tới Đại học hoặc là Đàn tràng chuyên nghiệp hạ qua hướng dẫn kỳ, rất nhiều hướng dẫn kỳ giá cả đắt đỏ, Đàn tràng chuyên nghiệp sở dĩ thu phí rất cao, một phần nguyên nhân là muốn dùng tiền này đó mời nhân vật nổi tiếng kỳ đàn đến hướng dẫn, nhân vật nổi tiếng càng nhiều, nói lên viện Đàn tràng này trình độ thầy giáo càng tốt.

Lý Dịch Chi không nghĩ tới mình sẽ được mời, kỳ thật hơn phân nửa là muốn cái mánh lớn này mà thôi, bản thân anh không muốn đi tham gia, chơi thắng không chừng có người sẽ nói Đại học không có kỳ thủ chuyên nghiệp, thắng cũng chẳng có gì lạ, chơi thua nhất định sẽ bị người làm khó dễ.

Căn cứ không nghĩ trêu chọc sự tình, suy nghĩ chuyên tâm chơi cờ, Lý Dịch Chi uyển chuyển cự tuyệt bên nhà trường, bất quá bên nhà trường vô cùng thành khẩn, Lý Dịch Chi không chịu được người ta thỉnh cầu, bị thỉnh cầu hết lần này đến lần khác rốt cục mềm lòng đáp ứng luôn.

Thời điểm Lý Trận trở về vẫn có chút ngẩn người, Lý Dịch Chi nghe được tiếng mở cửa thì đi ra ngoài, nói: “Có người mời em hạ hướng dẫn kỳ.”

“A.”

Lý Trận gật đầu, qua ước chừng nửa nửa phút, mới thình lình phản ứng ra khỏi mộng, kinh ngạc nói: “Hướng dẫn kỳ?”

“Vâng, là một viện Đại học.”

Lý Trận nở nụ cười cười một tiếng, “Nhất định là cảm thấy em hiện tại nổi danh, mời qua thì tất cả mọi người đều có mặt mũi, đám người kia chính là như thế.”

Anh nói xong, nhìn thấy biểu tình của Lý Dịch Chi liền hiểu được, Lý Dịch Chi nhất định là chịu không nổi người khác nhõng nhẽo kiên quyết mè nheo, cuối cùng là đã đáp ứng, vì thế nói: “Khi nào thì đi?”

“Chiều ngày mai.”

“Chiều ngày mai?”

Lý Trận lại cười một tiếng, càng là ý tứ hàm xúc không rõ, “Bọn họ nhất định là trước mời người khác đi hạ hướng dẫn kỳ, bất quá trên đường thay đổi, bị thả bồ câu, vì thế bắt em đến cho đủ số, gần đây cảm thấy em nổi danh, thứ hai em cũng không phải cái nhân vật lớn gì nên sẽ không khó mời.”

Lý Dịch Chi cũng hiểu được là có chuyện như vậy, bất quá đã muốn đáp ứng rồi.

Tên tuổi của Lý Trận so với Lý Dịch Chi không nhỏ, giới cờ vây có thể khởi sắc như thế này, đều là dựa vào một hơi mượn sức Lý Trận mà nhảy lên.

Cho nên Lý Trận là khẳng định không thể xuất hiện tại cái trường Đại học gì đó.

Đời này lần đầu tiên được mời đi hạ hướng dẫn kỳ, Lý Dịch Chi khó tránh khỏi khẩn trương, dù sao nếu thất bại, khẳng định bị người đội mũ chụp bậy.

Lý Dịch Chi đi lên diễn đàn, muốn tìm người nói chuyện, gần đây Diệp Nhiên luôn chạy không thấy bóng dáng tăm hơi, Lý Dịch Chi cũng biết, Mạt Sùng Viễn vẫn luôn ngốc ở Nam Kinh, Diệp Nhiên tự nhiên là đi tìm anh ta, Lý Dịch Chi cũng không thể gây trở ngại ở chung của người ta, vì thế chỉ có thể ngâm mình ở trên mạng.

Anh login, kỳ tích nhìn thấy tiểu đồ đệ Thiên Nguyên đản đản vậy mà tại tuyến, gần đây Thiên Nguyên đản đản vẫn luôn nói mình tương đối bận, thời gian login cũng không cố định, chạm mặt một lần là khó càng thêm khó.

Kỳ thật là Trần Cảnh chia nhỏ rất vất vả, Than Bánh thật vất vả cùng Lý Dịch Chi quan hệ biến tốt, tính toán chuyên tấn công bằng một cái tài khoản.

Bất quá Trần Cảnh sợ Lý Dịch Chi cho cái Thiên Nguyên đản đản này của mình tin nhắn, liền thừa dịp lúc Lý Dịch Chi không trên mạng đi lên nhìn xem, không nghĩ tới ngay lúc đó Lý Dịch Chi login.

Phái Thần: Đồ đệ

0 Thiên Nguyên 0: Sư phụ anh đã đến rồi

Phái Thần: Vi sư buổi chiều ngày mai phải đi hạ hướng dẫn kỳ

0 Thiên Nguyên 0: Chúc mừng

0 Thiên Nguyên 0: Khẩn trương à?

Phái Thần: Ừ…Hiểu sư chỉ có đồ

0 Thiên Nguyên 0: Sư phụ, thực lực của anh không thành vấn đề

Phái Thần: Cám ơn

Trần Cảnh nhìn thấy tin nhắn của Lý Dịch Chi, lập tức cầm lấy di động để một bên, nghĩ nghĩ, rồi bấm điện thoại.

Đối phương nhất định là lưu lại điện thoại của anh, tiếp nhận phi thường nhanh.

Âm thanh trầm thấp dễ nghe của Trần Cảnh từ trong di động truyền tới, tín hiệu có thể không tốt, tựa hồ có một chút tiếng điện nhiễu, khiến cho trái tim Lý Dịch Chi đều run lên một cái.

Trần Cảnh nói: “Sư phụ, chiều ngày mai có thời gian không, ra ngoài ăn một bữa cơm đi.”

Lý Dịch Chi tất nhiên muốn đi, nếu Trần Cảnh còn chưa có kết hôn, không có đối tượng qua lại, anh tất nhiên muốn cùng Trần Cảnh thời điểm ở chung nhiều một chút, cho dù là quan hệ sư đồ hữu danh vô thực.

Lý Dịch Chi lúc này mới bắt đầu thống hận bản thân đã không cự tuyệt người ta, nếu lúc ấy cự tuyệt trường Đại học hướng dẫn kỳ, như vậy ngày mai có thể được đi ăn cơm với Trần Cảnh, nhưng hiện tại không được.

“Anh…Không tiện rồi, ngày mai có cái hướng dẫn kỳ, anh buổi chiều phải đến Đại học.”

“Như vậy…”

Trần Cảnh cố ý dừng một chút, làm bộ như thực tự nhiên, giống như lần đầu tiên nghe nói đến, ngữ khí thật đáng tiếc, còn nói thêm: “Sư phụ chiều mấy giờ đi, Đại học nào?”

Lý Dịch Chi nói chiều một giờ rưỡi, còn nói một cái tên Đại học.

Trần Cảnh cười một tiếng, nói: “Sư phụ đến Nam Kinh lâu như vậy, tôi đều chưa có tận tình làm chức tránh của chủ nhà…Như vậy đi, ngày mai tôi nghỉ một buổi không làm việc, buổi chiều lái xe đưa anh đến trường học, hạ xong hướng dẫn kỳ vừa lúc có thể cùng nhau ăn cơm.”

Lý Dịch Chi cổ họng chuyển động một cái, không biết nói gì cho đúng, cảm giác trong lòng rất kì quái, Trần Cảnh đồng ý dùng một buổi chiều bồi mình, chỉ vì ăn cơm chiều, điều này làm cho anh thật cao hứng, nhưng lại bởi vì Trần Cảnh như thế, khiến cho tim Lý Dịch Chi lại đập thật nhanh, không biết về sau cậu ta muốn kết hôn, mình có thể hay không cười tham gia tiệc cưới của cậu ta, có lẽ điều này đều quá sớm, anh khẳng định vốn là chưa suy xét…

Trần Cảnh nói xong hai người liền cũng không nói chuyện, trong nhất thời có chút yên tĩnh, Trần Cảnh cũng không sốt ruột, qua ước chừng nửa phút mới lên tiếng: “Sư phụ?”

Lý Dịch Chi ho khan một tiếng, che giấu thất thần vừa rồi, cười nói: “Tốt a, bất quá phải phí phạm thời gian nửa ngày của em.”

“Vừa lúc tôi nghĩ xem sư phụ chơi cờ.”

Chưa nói mấy câu, Trần Cảnh liền cắt, Lý Dịch Chi vẫn luôn cầm di động, cuối cùng thở dài.

Sáng sớm hôm sau Lý Dịch Chi liền tỉnh, bởi vì phải đi hạ hướng dẫn kỳ, anh cố ý chọn bộ trang phục tương đối chỉnh chu, thời tiết Nam Kinh nóng hơn so với Bắc Kinh, mặc âu phục có chút quá, Lý Dịch Chi chọn kiện áo cổ V màu xám nhạt, da anh khá trắng, mặc có vẻ thực sạch sẽ, cũng không tính là tùy tiện.

Trần Cảnh tới đón Lý Dịch Chi, đương nhiên hỏi địa chỉ, không nghĩ tới Lý Dịch Chi thế nhưng ở trong khách sạn chơi cờ của Trần thị.

Trần Cảnh lúc lái xe qua đây, thấy Lý Dịch Chi đã ở đó đợi.

“Đợi lâu.”

“Anh cũng vừa mới xuống.”

Lý Dịch Chi ngổi ở vị trí ghế phụ, cài dây an toàn, tuy rằng nói chuyện rất bình tĩnh, nhưng trong lòng hoàn toàn không giống vẻ ngoài bình tĩnh như vậy, anh cài dây an toàn tay đều có chút run, cắm vào hai lần mới rốt cục đem gắn dây an toàn vào.

Không đến hai mươi phút liền tới Đại học, Trần Cảnh đem xe đỗ ở bên ngoài trường học, cùng Lý Dịch Chi đi vào, hôm nay Trần Cảnh mặc cũng hết sức thoải mái, cũng không nghiêm chỉnh như lúc trước, đi vào trong trường Đại học hoàn toàn không có cảm giác không đúng.

Lúc Lý Dịch Chi đi vào phòng hội nghị lớn, sớm đã có bên trường học chờ, nhìn thấy anh đến vội vàng nghiêm đón, trong phòng hội nghị sinh viên tiến vào xem cờ đã muốn ngồi chật, đều duỗi đầu hướng bên này nhìn, còn có người lục tục tiến vào, không có chỗ ngồi liền đứng ở cửa.

Bởi vì rất nhiều sinh viên đều là cùng bạn tới, ghế ngồi đôi gần như không có, nhưng ghế một người coi như tìm vẫn tốt, Trần Cảnh tìm vị trí ngồi xuống, đợi xem Lý Dịch Chi chơi cờ.

Lý Dịch Chi lên đài, bởi vì đời trước loại hoạt động này tham gia không ít, cho dù phía dưới đứng đầy truyền thông, Lý Dịch Chi cũng không phải lần đầu tiên ứng phó, vì thế tuy rằng có chút khẩn trương, nhưng thật sự đến hội trường rồi cũng không có một chút cảm giác khẩn trương.

Bên nhà trường hết sức nhiệt tình giới thiệu Lý Dịch Chi, dật vu ngôn biểu* mà ca ngợi, đem Lý Dịch Chi khen đến thật vĩ đại, tương lai bất khả hạn lượng, sau bên nhà trường liền nói, muốn cho Lý lão sư cùng sinh viên trường học tiếp một bàn hướng dẫn kỳ.

*溢于言表: Tình cảm bộ lộ trong lời nói.

Các sinh viên đều là mộ danh mà đến, chính là vì bàn hướng dẫn kỳ này, các sinh viên sau khi vỗ tay, Lý Dịch Chi ngồi xuống, một bên khác đánh cờ nhưng chưa có đến.

Bên nhà trường nói bởi vì em sinh viên đánh cờ này rất đặc biệt, chắc hẳn là đang chạy tới.

Lúc này cửa hội trường có chút động tĩnh, các sinh viên đứng ở cửa sôi nổi tự động tránh ra, làm cho xuất hiện một con đường đi để cho người đi qua, loại động tĩnh của tràng diện người đông nghìn nghịt này rất lớn.

Người vào là một cô gái trẻ, tuổi chưa đến hai mươi, cô gái buộc tóc đuôi ngựa, ánh mắt trong veo như nước, rất trẻ, cũng rất xinh đẹp. Mặc áo cổ lá sen màu hồng nhạt có viền hoa, váy dài trắng tuyết, váy rất dài, thẳng che đến tận chân.

Cô bé này ngồi trên xe lăn.

Đúng là vị Lâm tiểu thư ngày đó cùng Lý Trận gặp mặt.

Cô bé không để cho người đẩy, chính mình lăn chuyển xe lăn tiến về phía trước, bên nhà trường đứng ở trên đài thực lớn tiến giới thiệu cô bé, nói là sinh viên ưu tú đại biểu cho bên nhà trường, Lâm Thư Hồng.

Lâm Thư Hồng đi đến dưới đài, lúc này mới có người phụ giúp cô ta đi qua trên sườn dốc đài.

Bởi vì cô bé là kỳ thù nghiệp dư, hơn nữa không có cấp bậc, vì thế Lý Dịch Chi muốn chấp cô ta hai quân.

Hiện tại toàn thể bàn cờ nhường cho Lâm Thư Hồng hai quân nên Lý Dịch Chi nắm trắng.

Bắt đầu mục tiểu tinh, Lâm Thư Hồng hắc kỳ treo góc trên, đen trắng hai quân lần đầu tiên tiếp xúc ở góc trên bên trái, quân đen của cô bé đem quân trắng của Lý Dịch Chi từ khoảng giữa phân chia rời ra.

Lý Dịch Chi nhíu mày một chút, theo bản năng ngẩng đầu nhìn thoáng qua người đối diện, Lâm Thư Hồng cũng đang nhìn anh, lông mi nhìn tốt lắm, ánh mắt cười đến cong cong, tựa hồ rất rạng rỡ.

Lý Dịch Chi không nghĩ tới sẽ cùng cô bé đấu mắt, nhanh chóng cúi đầu tiếp tục nhìn bàn cờ.

Anh thăm dò tính đi về góc trái thả kiếp tài, hắc kỳ không thể không ứng kiếp, Lý Dịch Chi nhấc lên chấm dứt tranh kiếp.

Bạch kỳ ở trong tranh kiếp lấy được thắng lợi, xoay chuyển thế cục bên trái. Hạ đến đây, Lý Dịch Chi lại ngẩng đầu nhìn thoáng qua cô bé đối diện, Lâm Thư Hồng cúi đầu, tựa hồ đang cẩn thận nghiên cứu ván cờ.

Cùng với ‘Ba’ một tiếng giòn vang, Lâm Thư Hồng hạ quân xuống, lựa chọn công kích cờ đơn lẻ của Lý Dịch Chi.

Lý Dịch Chi nắm quân đen trong tay, bất khả tư nghị lần thứ ba ngẩng đầu nhìn cô bé.

Nhịn không được kinh ngạc nói: “Thương Hải Hoành Lưu?”

Lâm Thư Hồng hướng anh trừng mắt nhìn, cũng không nói chuyện, bất quá xem như là thuận theo.

Hướng dẫn kỳ có màn hình lớn phát chiếu, thời gian này vừa lúc cho bàn cờ đặc tả, hơn nữa chơi cờ là không được nói lời nào, cũng không yêu cầu tiếp sóng âm thanh, cho nên không ai chú ý tới Lý Dịch Chi nói nói.

Lý Dịch Chi nháy mắt hiểu được tại sao đôi khi Thương Hải Hoành Lưu nói chuyện luôn im bặt mà dừng, tại sao nói thích kỳ phong ngoan cường của mình, tại sao nói hâm mộ mình.

Hóa ra cô bé này là một người tàn tật, cùng Lý Dịch Chi lúc ban đầu như nhau, chẳng qua Lý Dịch Chi quá mức may mắn, mắt của anh trị được, mà Lâm Thư Hồng không được, Lâm Thư Hồng vẫn cứ đứng dậy không được. Hơn nữa Lý Dịch Chi thành công từ kỳ thủ nghiệp dư chen vào kỳ đàn chuyên nghiệp, mà Lâm Thư Hồng không thể, Lâm Thư Hồng khả năng cả đời cũng không trèo lên được kỳ đàn.

Lý Dịch Chi tại khiếp sợ sau đó lập tức thu liễm cảm xúc, Phái Thần cùng Thương Hải Hoành Lưu bàn đầu tiên đấu cờ thắng được rất khó khăn, mà hiện tại Lý Dịch Chi chấp cho cô bé này hai quân, này hiển nhiên là làm cho ván cờ sau đó càng thêm khó khăn.

Bạch kỳ tự cứu sống thành công, Lâm Thư Hồng bắt đầu công kích Đại Long của anh, Lý Dịch Chi bắt đầu từng bước xâm chiếm thế lực yếu kém của hắc kỳ, toàn bộ đều tương tự như nhau, chẳng qua hai người hắc bạch kỳ đổi một chút mà thôi.

Bởi vì hắc kỳ vừa mới bắt đầu chiếm địa thế có lợi, tuy rằng chỉ là hai quân, bất quá ưu thế rất nhanh liền hiển hiện ra, quân đen yếu kém dưới sự vây quanh của quân trắng Lý Dịch Chi, bỗng nhiên nhảy xa, bay ra điều khiển tay, trong nháy mắt xoay chuyển ván cờ.

Lý Dịch Chi đầu lông mày siết chặt, nói vậy cô bé trước đó có nghiêm túc nghiên cứu lần đầu tiên đấu cờ của bọn họ, trận thi đấu này hiển nhiên là kiệt tác sau khi tỉ mỉ phục bàn.

Lý Dịch Chi ngón trỏ cùng ngón giữa nắm chặt quân, ánh mắt gắt gao nhìn thẳng bàn cờ.

Ở đây đại đa số đối với cờ vây chính là yêu thích nghiệp dư, lúc Lý Trận đánh bại Cửu đẳng Nhật Bản đoạt được quán quân thế giới, cờ vây được bay lên trở thành một loại biểu hiện yêu nước, bất quá phần lớn người ta vẫn là dân thường, hạ một tay năm mươi phút một giờ cũng không tính hiếm thấy, nhưng ở trong mắt nhân sĩ nghiệp dư, thời gian đã muốn quá dài.

Lý Dịch Chi hiển nhiên gặp cổ chai, nếu anh tiếp tục giống trước như vậy hạ xuống, như thế kết cục nhất định là bất lợi, làm một người kỳ thủ chuyên nghiệp, không có đạo lý sẽ dễ dàng nhận thua.

Lý Dịch Chi chỉnh chỉnh suy nghĩ hơn hai mươi phút, đột nhiên nghĩ đến thời điểm cùng Lữ Hạo Ngũ đẳng đấu cờ, Lữ Hạo Ngũ đẳng bỏ qua một mảnh Đại Long mấy chục mục.

Lý Dịch Chi trong lòng va chạm mãnh liệt, một loại ý tưởng cứ nhảy vọt lên, khiến cho Lý Dịch Chi không tự chủ được mà thẳng sống lưng, anh có thể cảm giác được sau lưng tựa như bị điện giật như nhau, cái ý tưởng này thế nhưng làm cho bản thân anh đều nhiệt huyết tràn trề phóng ra.

Quân trắng của Lý Dịch Chi dừng ở trên bàn cờ, sinh viên dưới đài lập tức một mảnh ồ lên, bắt đầu sôi nổi châu đầu ghé tai.

Trần Cảnh cũng ngồi thẳng người, hơi hơi nghiêng về phía trước, ánh mắt nhìn thẳng màn hình, Lý Dịch Chi nhìn như đi một chiêu hồ đồ, đánh rớt mất hơn bảy mươi mục quân trắng.

Lâm Thư Hồng không có đạo lý không giết rụng một mảnh quân trắng này.

Vào lúc cô bé chuẩn bị hạ thu phục mảnh quân trắng này, Lý Dịch Chi trên mặt cũng lộ ra vẻ mỉm cười.

Vài tay hạ kế tiếp của Lý Dịch Chi chính là cũng không tính chậm, nghĩ nhiều nhất là mười phút, cô bé hạ quân cũng không chậm, bởi vì cô nhìn thấy thắng bại đã định, ăn luôn mảnh hơn bảy mươi mục Đại Long này, còn có cái gì có thể trở bàn chứ.

Ước chừng người chơi hơn một trăm ba mươi, Trần Cảnh bỗng nhiên thở phào một cái, người ngồi bên cạnh anh cũng là một bạn sinh viên, thấy vẻ mặt của anh, cười nói: “Aiz cậu cũng hiểu được bạch kỳ nhất định phải thua sao, cái gì ngôi sao mới của cờ vây chứ, bất quá cũng chỉ thế mà thôi.”

Trần Cảnh liếc mắt nhìn cậu ta, biểu tình cũng không đổi, thản nhiên nói: “Lý Dịch Chi thắng.”

Sinh viên kia dùng một bộ ánh mắt bất khả tư nghị nhìn Trần Cảnh, hiển nhiên không thể lý giải Trần Cảnh vì sao nói thế.

Sự thật chứng minh Trần Cảnh nói đúng, Lý Dịch Chi thắng.

Thời điểm người chơi hơn một trăm ba mươi, tốc độ Lâm Thư Hồng hạ chợt biến chậm, mày cũng càng ép càng chặt.

Khiến cho cô không nghĩ tới chính là, cũng làm cho mọi người không nghĩ tới chính là, Đại Long của Lý Dịch Chi này, kỳ thật là mồi nhử, anh ta tổn thất một cái Đại Long để làm kiếp tài, Lâm Thư Hồng trong khi tàn sát Đại Long, thiếu cảnh giác, bất tri bất giác, đem trung phục toàn bộ tặng cho Lý Dịch Chi.

Hắc kỳ tại trung phục bị giết rụng một mảng lớn, trung phục theo sau trắng áp đảo, Lý Dịch Chi đi cờ rất dày, tính toán đường đi tinh chuẩn, đem Lâm Thư Hồng tính đường đi phỏng chừng không sai biệt lắm.

Hắc kỳ càng hạ càng chậm, chậm đến một tay cũng vượt qua hai mươi phút, cuối cùng Lâm Thư Hồng đem quân đen quăng vào hộp cờ của Lý Dịch Chi, ngẩng đầu cười nói: “Lý lão sư, em nhận thua.”

Hắc kỳ ném quân nhận thua.

Hướng dẫn kỳ người chơi không đến một trăm bốn mươi kết thúc, dẫn tới dưới đài lại là một mảnh ồ lên, kỳ phong Lý Dịch Chi quả nhiên là lấy ngoan cường để nổi danh, tuyệt địa phản kích gọn gàng xinh đẹp.

Đây chẳng qua là một hồi đấu cờ vây, lại như chiến trường như nhau, còn có xu thế hướng tới tư thế anh hùng.

Bên nhà trường nguyên là cho rằng sinh viên của mình có thể thắng được kỳ thủ chuyên nghiệp được mời đến này, bất quá xem ra vẫn là thiếu chút nữa, kết quả này cũng xem như đều là vui mừng lớn, bên nhà trường không có gì mất mặt, đương nhiên danh khí của Lý Dịch Chi càng lớn.

Bởi vì tràng cờ vây này thời gian hạ tương đối dài, bên ngoài sắc trời cũng có chút mờ mịt, bên nhà trường liền đơn giản nói vài câu sau đó liền tan hội họp.

Lý Dịch Chi từ trên đài đi xuống, rất nhiều sinh viên tìm anh kí tên, anh cho tới bây giờ không biết mình thế nhưng lại có nhiều fan như vậy, còn có muốn cùng anh chụp ảnh chung.

Điên cuồng nhất chính là có sinh viên nữ tìm Lý Dịch Chi, nói là fan trung thành của Lý Dịch Chi, muốn cùng anh kết giao, hy vọng Lý Dịch Chi có thể cân nhắc.

Lý Dịch Chi bị chọc cho có chút dở khóc dở cười, vỗ vai sinh viên nữ, cười nói: “Em thích chính là cờ của tôi, hy vọng tương lai có một ngày, em sẽ không chán ghét con người tôi.”

Dù sao đời trước, anh cũng có được vô số người mê cờ, cũng có được vinh quang cao nhất của kỳ đàn, chẳng qua kết thúc là u ám, nhóm người mê cờ trước đó có bao nhiêu thích anh, sau liền có bao nhiêu chán ghét anh, ghét bỏ anh.

Lúc Lý Dịch Chi từ hội trường thoát ra, không thấy được Trần Cảnh, nhiều thời giờ như thế, trời lại tối, Lý Dịch Chi còn tưởng rằng Trần Cảnh có việc bản thân đi rồi.

Anh lấy điện thoại ra, bởi vì chơi cờ không muốn bị quấy nhiễu nên Lý Dịch Chi cũng thế đều là tắt máy, mở máy lên, không có người gọi điện cho anh.

“Sư phụ.”

Lý Dịch Chi nghe được âm thanh, toàn bộ cơ thể nhẹ run lên một cái, Trần Cảnh cũng không ở xa bước chậm lại đây, Trần Cảnh cũng mặc áo cổ V, phía dưới mặc quần xanh đậm, còn mang mộ đôi giày boot.

Trần Cảnh cầm trong tay một chai nước, nhìn bộ dáng là mới vừa mua, hướng bên này bước chậm qua, đem nước đưa cho Lý Dịch Chi.

“Tôi thấy anh vẫn luôn không động nước trên bàn, thời gian dài như vậy khát nước rồi.”

Lý Dịch Chi tiếp nhận lấy, cười nói: “Một chút cờ liền quên uống.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK