• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

1237.
Hắn đi vào rất nhanh.

Hắn một bên quan sát căn nhà mà Thanh Hòa đang ở bây giờ, trong sân có xích đu, còn có đủ thứ loại hoa, nhìn có vẻ rất là ấm áp.

Bên ngoài cũng không có phơi quần áo của đàn ông, xem ra không có dấu vết của đàn ông ở đây sinh sống lâu dài, mọi thứ đều rất tốt, chỉ còn thiếu hắn và Hi Hi, chờ bọn họ vào ở rồi mọi thứ liền rất hoàn mỹ đấy.

Đột nhiên Thiệu Thanh Hòa dừng lại bước chân, "Cố Cảnh Thiên ngươi đùa bỡn tôi có phải rất thú vị phải không, tôi sẽ bởi vì cái tỏ tình không đáng tiền kia của người liền ngây ngốc vui vẻ, hay là ngươi cảm thấy con người này của tôi là người sẽ té ngã hai lần cùng ở một chỗ sao!"

Cố Cảnh Thiên cũng không biết làm như thế nào để cô ấy tin tưởng hắn thật sự yêu cô ấy, yêu đến mức độ đời này phải là cô ấy, hắn khàn giọng, "Thanh Hòa, anh chỉ là muốn theo đuổi lại em, nếu như anh có gì sai, anh sẽ sửa!"

Thiệu Thanh Hòa nghe xong lời nói của hắn chỉ cảm thấy buồn cười, "Sai, Cố đại tổng giám đốc cũng lại có một ngày cảm thấy mình đã sai rồi, vậy ngươi liền cút đi a! Rời tôi thật xa, đừng đến phiền tôi nữa, chỉ cần ngươi cút ra khỏi thế giới của tôi, tôi liền cám ơn ngươi rồi."

Một cơn đắng chát ở dưới đáy lòng của Cố Cảnh Thiên được khua ra, hắn giữ lấy tay của Thiệu Thanh Hòa, "Thanh Hòa, cái gì cũng được, chỉ cần em đừng cho tôi rời khỏi em."

Thiệu Thanh Hòa không chút do dự mà hất tay của hắn ra, "Cố đại tổng giám đốc ngươi là đang cầu xin tôi người phụ nữ ti tiện làm nhiều việc xấu loang lồ này mà ngươi hay nói trong miệng sao? Cố đại tổng giám đốc tự hạ giá trị của mình như vậy, tôi làm sao chịu được."

Hắn há miệng, trước kia hắn chính là dùng lời nói như vậy để tổn thương người phụ nữ ở trước mắt này đấy, cô ấy còn chưa nói vài câu lời nói tàn nhẫn hắn liền đã đau đến sống không bằng chết, cô ấy rốt cuộc là kiên trì tiếp như thế nào.

"Thanh Hòa, anh "

Thiệu Thanh Hòa nhìn về phía xa, cắt ngang lời mà hắn sắp nói ra, những năm kia của quá khứ cô thật sống được quá mệt mỏi quá mệt mỏi rồi, "Cố tổng, chúng ta cho mọi thứ trước kia đều qua hết đi! Tôi không muốn hận nữa, hận một người thật sự là quá mệt mỏi rồi, chúng ta về sau đường ai nấy đi, ngài chỉ cần thỉnh thoảng có thể cho tôi đi gặp Hi Hi là tôi đã thấy đủ rồi."

Cô ấy bây giờ chính là hận hắn cũng không muốn sao?

Cố Cảnh Thiên lập tức cảm thấy trong cổ họng cuồn cuộn máu tươi, hắn ôm cô ấy vào lồng, như điên rồi vậy, "Không thể nào, cả đời anh cũng không muốn buông thả em nữa."

Nếu như hắn thả cô ấy đi, vậy hắn còn có thể sống tiếp được không?

Thiệu Thanh Hòa đẩy hắn ra, ánh mắt chán ghét hướng hắn tỉa tới, "Cố tổng, nếu như ngài là muốn tìm phụ nữ, trên thế giới này có rất nhiều người phụ nữ đều muốn leo lên giường của ngài, nhưng không bao gồm tôi."

Nói xong, Thiệu Thanh Hòa liền vào trong phòng, cô nhìn thấy Hi Hi một mình ngoan ngoãn đang ở đó đánh đàn dương cầm, lòng của cô mới bình tĩnh trở lại, cô không biết Cố Cảnh Thiên muốn làm gì, cũng không có hứng thú muốn biết, nhưng hắn không nên nhất chính là tới quấy rầy cuộc sống yên bình lại hạnh phúc của cô.

Cố Cảnh Thiên ở tại chỗ trầm tư một hồi, vẫn là đi vào phòng, coi như là nhà của mình mà tùy tiện, nhìn thấy ly nước màu hồng ở trên mặt bàn, hắn lập tức liền dùng để rót nước uống.

Nhìn thấy Thiệu Thanh Hòa trừng mắt nhìn hắn hắn cũng không quan tâm chút nào, còn cố ý uống nhiều ly, dù sao chỉ cần có thể theo đuổi lại vợ, dù là chuyện không biết xấu hổ cỡ nào hắn cũng có thể làm được.

Hắn tùy ý đi dạo ở trong phòng, trong quá trình này hắn liền nghĩ xong phải ở chỗ nào thêm vào đồ đạc của mình.

Hắn sờ lên bụng của mình, lại nhìn về chén đĩa trống không trên mặt bàn, lại nhìn đến trái cây được gọt sẵn để ở trên đàn dương cầm của con hắn, đãi ngộ của hai cha con thật là khác nhau một trời một vực.

Đáng lẽ những phúc lợi này đều là của mình, nhưng năm đó tất cả hành động của hắn đã làm tổn thương thấu cả lòng của cô ấy, bây giờ suy bại đến kết cục này cũng không phải là hắn đáng đời.

Cố Cảnh Thiên đi đến bên cạnh đàn dương cầm, rất là da mặt dày mà cầm lên trái cây được gọt sẵn, tao nhã mà bỏ vào trong miệng của mình, hoàn toàn không quan tâm đến một lớn một nhỏ đang nhìn hầm hầm.

Thiệu Thanh Hòa đi tới, đem chén đĩa ở trong tay của hắn giật qua, nhưng lúc này chén đĩa đã trống không rồi, "Cố Cảnh Thiên, ngươi có biết xấu hổ không, ngay cả trái cây của con trai cũng giành."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK