• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đến cửa núi N, vừa xuống xe, Lý Viện Viện cảm thấy nhẹ nhõm như vừa được sống lại.

“Được đi bằng hai chân thật tốt quá.” Cô cảm thán, Trương Nam bên cạnh trêu chọc: “Hôm nay cô sẽ được đi cho đã.”

Mọi người sắp xếp hành lý bắt đầu leo lên núi. Quả đúng như Trương Nam nói, hôm nay phải đi rất nhiều. Lúc mới bắt đầu tình thần sức lực của mọi người còn dồi dào, dọc đường hứng chí ngắm hoa ngắm cỏ, dừng lại chụp hình. Nhưng dần dần, có mấy cô gái bắt đầu đi không nổi, miệng hỏi không ngừng: “Còn bao xa nữa? Còn phải leo bao lâu nữa?”

Từ đầu Trương Nam đã cho mọi người biết còn hai tiếng nữa mới tới địa điểm cắm trại, nhưng leo hết hai tiếng này lại tới hai tiếng khác, đến hai giờ chiều, mọi người đều mệt nhoài. Lý Viện Viện không vận động suốt kỳ nghỉ Đông, lúc này cũng thở dốc: “Rốt cuộc là còn bao nhiêu cái hai tiếng nữa vậy?” Cô hỏi, “Anh lừa bọn này thì có.”

“Lúc nãy là khích lệ, hiện giờ thật sự chỉ còn hai tiếng nữa thôi.”

“Mẹ ơi còn hai tiếng nữa kia à!” Mọi người đồng thanh kêu gào ai oán.

Lý Viện Viện đành thở dài, trước đây cô rất ít đi ra ngoài, nhưng hễ ra ngoài là có kiệu khiêng suốt đường đi. Sau đó tới đây, cho dù có luyện tập cũng là cô cam tâm tình nguyện vận động, còn bị ép leo cả ngọn núi như hiện giờ thì chưa từng xảy ra.

Yến Tư Thành len lén nhìn cô. Đến khi bắt đầu xuất phát lại, anh cố ý chờ sau khi những người khác đi rồi mới đứng dậy. Bây giờ Lý Viện Viện rất mệt, chỉ cúi đầu ngồi đó, chờ Yến Tư Thành bên cạnh đứng dậy cô mới đứng theo.

“Viện Viện.” Yến Tư Thành quay lưng về phía Lý Viện Viện, khẽ nghiêng đầu nhìn cô, “Anh cõng em nhé.”

Lý Viện Viện ngây ra, không phải cô chưa từng được Yến Tư Thành cõng, trước khi tới thế giới này, lúc bị giặc cướp truy sát, trong lúc khẩn cấp cô cũng từng để Yến Tư Thành cõng mình, nhưng… cảm giác lúc đó và hiện giờ sao có thể giống nhau y chang được.

“Em nặng lắm.” Lý Viện Viện nói, “Đường núi gập ghềnh, Tư Thành thật sự cõng em được sao?”

Yến Tư Thành đương nhiên gật đầu không suy nghĩ.

Vậy là Lý Viện Viện nhét ba lô mình vào trong ba lô Yến Tư Thành, sau đó đeo ba lô anh trên vai, đứng lên một hòn đá, hai tay vòng qua cổ Yến Tư Thành ôm cổ anh, để Yến Tư Thành cõng cô.

Đầu Lý Viện Viện đặt trên vai Yến Tư Thành, cô cắn môi mừng thầm: “Nặng phải không?” Cô nói.

Yến Tư Thành lắc đầu, cất bước đi theo các bạn phía trước.

“Tư Thành.”

“Ừ.”

“Anh tốt với em quá.”

Chân Yến Tư Thành đạp phải một hòn đá, anh nghiên người nhưng lại lập tức đứng thẳng ho một tiếng: “Hôm nay ít người leo núi thật.”

Lý Viện Viện nghiêng đầu sang bên khác, cong môi cười thầm.

Yến Tư Thành cảm thấy mấy ngày này, hay có lẽ là thời gian này anh nên cố gắng xa lánh Lý Viện Viện mới phải, nhưng thấy cô mệt nhọc, thấy cô thở dài, thấy cô mím môi, cơ thể và cảm xúc anh hoàn toàn không thể bị lý trí khống chế. Anh muốn giúp cô bớt phiền muộn, chia sẻ gánh nặng với cô, đây là nguyên tắc bất di bất dịch sâu thẳm trong nội tâm anh.

Anh không lừa gạt lòng mình được…

Bốn rưỡi chiều, đoàn người mệt nhọc cuối cùng cũng leo được tới địa điểm cắm trại. Con trai dựng lều, con gái sửa soạn hành lý, lấy nồi niêu chén bát ra chuẩn bị cơm tối. Trương Nam nhìn quanh một vòng: “Có ai nhìn thấy Lý Viện Viện và Yến Tư Thành không?”

Nghe hỏi vậy mọi người đều ngẩn ra: “Chẳng phải ở phía sau đó sao?”

Có người quay đầu nhìn lại, một lúc sau, người đó kinh ngạc thốt lên: “Ôi cha mẹ ơi! Yến Tư Thành cõng Lý Viện Viện leo lên kìa.”

Tiếng hô này khiến mọi người đều chạy tới đầu đường đưa mắt nhìn xuống, ở mấy ngã rẽ của đường núi bên dưới, Yến Tư Thành đang cõng Lý Viện Viện từng bước leo lên, hơi thở tuy có phần gấp gáp nhưng lại không hề có dáng vẻ vô cùng mệt nhọc, Lý Viện Viện thì… đang nằm nhoài trên lưng Yến Tư Thành ngủ…

Mọi người đồng loạt chắp tay sùng bái: “Bạn trai thần thánh.”

“Tình yêu đích thực.”

Lâm Hiểu Mộng quay đầu liếc nhìn rồi ném đồ vật trong tay xuống đất thật mạnh.

Dựng liều xong, nồi niêu chén bát cũng được bày ra, có mấy người xung phong xắn tay áo bắt đầu nấu cơm, nhưng vừa nhìn là biết ở nhà không làm việc nhiều, bữa cơm được nấu trong hỗn loạn.

Yến Tư Thành thấy vậy bèn nói với Lý Viện Viện phải đi một lúc, Lý Viện Viện đang vui vẻ nhìn các bạn căng thẳng nấu ăn nên cũng không hỏi thêm, để mặc Yến Tư Thành đi.

Leo núi suốt một ngày mọi người đều đói, đến khi thức ăn được bưng lên, vừa mất tập trung là bị giành hết. Lý Viện Viện chưa từng trải qua cảnh giành giật như vậy, chén bưng trong tay, đũa không tìm được cơ hội nào để gắp thức ăn. Thức ăn mọi người mang tới cũng không nhiều, mỗi người chỉ ăn lưng bụng rồi bắt đầu gặm đồ ăn vặt của mình, lúc này Lý Viện Viện tội nghiệp mới gắp mấy sợi củ đậu và cà chua mọi người giành giật còn sót lại để trộn với cơm ăn.

Sau đó lục bánh trong ba lô mình ra gặm.

Được một lúc, Lý Viện Viện bỗng nhớ ra, vừa nãy Yến Tư Thành nói muốn đi, hiện giờ đã ăn cơm xong một lúc rồi mà sao anh vẫn chưa về, có khi nào xảy ra chuyện gì trên ngọn núi lớn này rồi không… Lý Viện Viện lo lắng đứng dậy, đang định nói với Trương Nam một tiếng rồi đi tìm, bỗng cảm thấy di động rung lên, Lý Viện Viện lấy ra nhìn, là tin nhắn của Yến Tư Thành, anh kêu cô đi dọc theo đường núi về phía trước chừng mười phút rồi rẽ vào một con đường nhỏ.

Lý Viện Viện không nghi ngờ gì liền cầm đèn pin đi tìm ngay, còn chưa rẽ vào con đường nhỏ Lý Viện Viện đã ngửi thấy mùi thơm của thịt nướng.

Mắt cô sáng lên, bước chân nhanh thêm. Vòng qua ngã rẽ nhìn thử, trên một khoảng đất nhỏ, Yến Tư Thành đang đốt một đống lửa, trong tay là một con thỏ, Lý Viện Viện vô cùng kinh ngạc: “Tư Thành mua thỏ ở đâu vậy?”

“Không phải mua đâu.” Yến Tư Thành nói, “Lúc nãy áng chừng thức ăn mọi người đem theo, anh nghĩ không đủ nên đi bắt một con thỏ.”

“Bắt à?” Lý Viện Viện kinh ngạc nhìn con thỏ một lúc, lòng thầm tán đồng lời các bạn nói lúc nãy, anh thật sự là một người bạn trai thần thánh. Tuy về mặt ý nghĩa thật sự thì Yến Tư Thành vẫn chưa phải là bạn trai của cô.

“Ừ, so với Đại Đường thì động vật trong núi ở đây thật sự quá ít, phải tốn chút công sức mới tìm được nó.” Yến Tư Thành nói, “Còn phải nướng một lúc nữa, Viện Viện có đói không?”

Lý Viện Viện lắc đầu: “Lúc nãy em ăn một chút lót bụng rồi, còn Tư Thành vẫn chưa ăn gì hết.” Cô lấy trong túi ra một hộp bánh, “Để em cầm thỏ cho, anh ăn lót bụng trước đi.”

Yến Tư Thành ngây ra, đúng là đói thật. Anh đưa thỏ cho Lý Viện Viện rồi xé bánh bắt đầu ăn.

Trời đã tối hẳn, ánh sao nhấp nháy, Lý Viện Viện cầm thỏ lật tới lật lui nướng: “Lâu rồi không cảm thấy yên bình như vậy.”

“Ừ.”

Thời đại này mới là chốn hồng trần thật sự, khắp nơi đều ồn ào huyên náo.

“Tư Thành, lúc trước em từng nghĩ, nếu một mình em tới đây thì hiện giờ em sẽ thế nào. Em nghĩ rất lâu, cuối cùng phát hiện rằng nếu em một mình tới đây, lúc này bất luận thế nào chắc chắn em cũng không thể sống tốt.” Lý Viện Viện cười nhìn anh, “Anh biết tại sao không?”

Yến Tư Thành im lặng ăn bánh.

Lý Viện Viện cười, “Không liên quan đến tiền bạc vật chất, cuộc sống tiện lợi, vì cho dù lúc bắt đầu tiếp nhận những thứ đó rất khó khăn, nhưng em cũng tự tin mình có thể một mình tiếp nhận chúng, chỉ có cô độc là một mình em không cách nào hóa giải.”

“Tư Thành, cảm ơn anh đã đi cùng em bấy lâu nay.”

Rõ ràng… là anh phải cảm ơn cô, cảm ơn Điện hạ đã để anh bầu bạn cùng cô…

Yến Tư Thành mấp máy môi, nhưng cuối cùng vẫn tiếp tục im lặng ăn bánh, anh không thể đáp. Yến Tư Thành cảm thấy bây giờ anh phải cố gắng tránh bày tỏ mọi tình cảm với Lý Viện Viện.

Thỏ nướng xong, hai người đang chuẩn bị ăn thì Trương Nam bên kia gọi tới, nói chuẩn bị bắt đầu trò chơi tối nay, hỏi hai người đang ở đâu. Lý Viện Viện mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh nói dối: “Tôi và Tư Thành thấy cảnh đêm đẹp nên lên núi ngắm sao, mọi người chơi trước đi, tôi và anh ấy sẽ về ngay.” Cúp máy xong, cô vỗ cánh tay Yến Tư Thành, “Ăn mau ăn mau.”

Vốn định từ từ hưởng thụ thức ăn ngon nhưng lại phải ngấu nghiến nuốt xuống bụng, Lý Viện Viện no nê nấc một tiếng. Cô chùi miệng rồi cùng Yến Tư Thành cầm đèn pin quay về.

Vừa về tới địa điểm cắm trại thì thấy mọi người đã đốt một đống lửa, đang chơi trò chơi.

Lý Viện Viện và Yến Tư Thành tới trễ, mọi người hùa nhau phạt hai người, bắt họ chơi trò chơi, họ phải phối hợp dùng trán kẹp một trái táo, vận chuyển trái táo từ đầu này đến đầu kia, phải vận chuyển năm trái mới thắng, nếu không sẽ bắt họ đi rửa chén.

Lý Viện Viện quay đầu nhìn, mấy người này ăn cơm xong quả nhiên vẫn chất đống chén bát ở đó, sinh viên thời nay thật lười nhác quá thể…

Mọi người reo hò ầm ĩ, Lý Viện Viện vừa định nhận lời, Yến Tư Thành đã nhíu mày lắc đầu, mọi người cụt hứng thở dài ai oán, Lý Viện Viện kéo tay Yến Tư Thành: “Tư Thành, thử mức độ ăn ý của chúng ta đi.”

Yến Tư Thành cúi đầu nhìn Lý Viện Viện, ánh lửa chiếu rọi nụ cười lung linh của cô, vậy là Yến Tư Thành lại thỏa hiệp…

Yến Tư Thành và Lý Viện Viện đứng đối diện nhau, Lý Viện Viện đặt một trái táo trước trán, sau đó Yến Tư Thành đối diện dùng trán chống bên kia của trái táo, kẹp trái táo lại ở giữa, mặt hai người cách nhau rất gần, cơ hồ có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.

Má Lý Viện Viện thoáng nóng lên, Yến Tư Thành thầm than thở, nên từ chối… lẽ ra nên từ chối không nương tình…

Trọng tài là một cậu con trai nhỏ nhắn, cậu ta ra lệnh một tiếng, Yến Tư Thành và Lý Viện Viện dịch chuyển đi về chiếc giỏ bên kia. Động tác của hai người không nhanh, nhưng bước chân ăn ý đến kinh người, đặt một trái vào giỏ xong, hai người lại chạy về kẹp trái thứ hai bỏ vào.

Đến trái thứ tư, bước chân của hai người đều rất nhanh.

Vốn dĩ trò chơi này rất khó, nhưng hai người thật sự phối hợp quá mức ăn ý khiến các bạn xung quanh đang xem vô cùng thất vọng: “Họ ăn ý quá đi, chẳng có chút thử thách nào!”

Có người đề nghị: “Trọng tài! Yêu cầu tăng độ khó!”

Lúc này Lý Viện Viện và Yến Tư Thành đã kẹp trái táo thứ năm đi về đích.

Cậu con trai kia nghe ý kiến của mọi người, lập tức chạy tới đích, thấy hai người Yến Tư Thành sắp đi tới, cậu ta đảo mắt bưng chiếc giỏ chạy đi.

Biến động này khiến tất cả mọi người có mặt đều sửng sốt, cậu con trai cầm chiếc giỏ lắc lắc: “Ha ha, các cậu đuổi không kịp đâu, đuổi không kịp đâu!”

Khán giả cười ầm lên.

Lý Viện Viện đang kẹp trái táo cũng vừa cười vừa giận: “Lần này chỉ đành rửa chén thôi.”

Yến Tư Thành không nói một lời ôm Lý Viện Viện lên: “Viện Viện, em dùng sức thêm một chút.” Nói xong anh ôm Lý Viện Viện lên bắt đầu đuổi theo cậu con trai kia.

Cậu ta giật mình, cong chân chạy. Một đuổi một chạy khiến mọi người cười nghiêng ngả, nhưng đôi chân ngắn của cậu ta dù sao cũng không phải đối thủ của Yến Tư Thành, chẳng mấy chốc đã bị Yến Tư Thành tóm được. Quả táo thuận lợi được đặt vào giỏ.

Yến Tư Thành đặt Lý Viện Viện xuống, khán giả bên kia đã cười đến chết đi sống lại, Lý Viện Viện đỏ mặt phồng má hét lên: “Tôi đề nghị! Trọng tài không công bằng, phải đi rửa chén!”

Đề nghị này lập tức được mọi người phụ họa, quả hồng mềm dù sao cũng dễ nhặt dễ bóp.

Khi Lý Viện Viện và Yến Tư Thành ngồi xuống tham dự trò chơi, cậu con trai kia vừa rửa chén vừa than thở thỏ chết nấu chó săn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK