• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Giờ nghỉ trưa, mọi người đều trở về phòng của mình.Thời gian này là giữa tháng chín, là mùa thu hoạch vụ thu.

Việc đồng áng rất bận rộn.

Sau khi vào phòng, Lục Thừa lấy túi vải bên trong tủ đầu giường ra:“Tôi vốn là muốn xin cho em đi làm nhân viên chấm công nên sáng nay cố ý đi tìm trưởng thôn nói chuyện.

Công việc này so với làm nông nhẹ nhàng hơn nhiều, em là người thành phố, chưa từng chịu khổ.

Ngày hôm qua, những vết xước trên người em chắc là do bị lá cây quẹt trúng.”Diệp Kiều nghe Lục Thừa nói như thế, cô liền nhớ đến sự việc diễn ra trong đêm hôm qua mà ngượng ngùng đỏ mặt.“Nếu em không muốn làm nhân viên chấm công mà muốn làm đầu bếp thì tôi phải cùng trưởng thôn bàn bạc một chút”Nhân viên chấm công và đầu bếp, người mắt kém cũng biết việc nào nhẹ hơn, Lục Thừa có lòng tin trưởng thôn sẽ không gây khó dễ.“Đây là cái gì?”Diệp Kiều đang còn mơ màng suy nghĩ thì túi vải đã nằm trong tay.“Em mở ra xem đi”Diệp Kiều nghi hoặc mở bao vải, bên trong có chiếc hộp sắt lớn cỡ bàn tay, cô tò mò hỏi:“Kem dưỡng da?”Những năm này thịnh hành mỹ phẩm dưỡng da.

Hộp sắt hình tròn màu bạc, bên trên nắp hộp có in hình cô gái xinh đẹp.“Ừ, em dùng thử xem sao?”Lục Thừa hối thúc cô mở ra: “Tôi nhờ bạn mang từ thành phố Hải về, một hộp tặng trưởng thôn, còn một hộp là cho em.”Tặng quà cho trưởng thôn cũng là vì muốn tìm một công việc nhẹ nhàng cho Diệp Kiều, cô cảm động mím môi: “Lục Thừa, cảm ơn anh”“Chúng ta là vợ chồng, cần gì phải khách sáo?”.

Lục Thừa cười đáp.Diệp Kiều dùng lòng bàn tay lấy một ít kem thoa lên mu bàn tay còn lại, xoa nhẹ một lát thì kem thấm vào da, rất mịn lại thoảng nhẹ mùi hương của hoa Lài.“Thơm quᔓEm thích là tốt rồi”.

Lục Thừa đứng dậy, đi đến bàn uống nước, đưa lưng về phía cô che giấu nụ cười không tự chủ của mình.Nhìn theo bóng lưng của Lục Thừa, Diệp Kiều không nghĩ ra vì nguyên nhân nào mà nguyên chủ của thân thể này lại ghét bỏ anh ta, một người đàn ông toàn tâm toàn ý đối tốt với vợ.


Nếu là Diệp Kiều cô, hẳn là sẽ khác đi.Lục Thừa uống nước xong, quay trở lại bên giường.

So với đêm tân hôn thân mật, giữa hai người lúc này lại giữ khoảng cách.

Nếu người không quen biết mà thấy cảnh tượng này thì sẽ cho là hai người đang lén lút vụng trộm.

Ai nghĩ được sau một đêm ân ái mãnh liệt, quan hệ của hai người ngày càng thụt lùi.Lục Thừa lên tiếng trước, giọng anh khàn khàn: “Trước đây, nhà ông Chu trong thôn cũng muốn vào nhà ăn nên tìm đầu bếp Lưu Học Siêu so tài.

Lúc đó tuy là ông ấy thắng nhưng ngày hôm sau đã bị người ta đánh gãy chân”“Anh là nói do trưởng thôn....”Diệp Kiều có chút bất ngờ.

Hiện tại là xã hội pháp trị, pháp luật không chừa một ai.

Vậy mà còn có kẻ cậy quyền thế một tay che trời, làm việc xấu xa.“Tôi không tận mắt nhìn thấy nhưng người trong thôn đều nói như thế”.


Lục Thừa đột nhiên nghiêm sắc mặt: “Nhưng em yên tâm, nếu em thật muốn làm đầu bếp, tôi sẽ bảo vệ em”Nhìn người trước mắt một lòng vì mình, Diệp Kiều cảm thấy vừa ngọt ngào vừa chua xót, người tốt như vậy sao trong truyện lại thảm đến thế, không đáng chút nào.Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng gọi vọng vào: “Anh Lục, anh có ở nhà không? Trên núi có lợn rừng chạy ra, đi bắt không?”“Bắt chứ.” Đứng phía bên ngoài cổng nhà họ Lục là một thanh niên cao gầy.Lục Thừa nghe nói có lợn rừng, ánh mắt sáng lên vội phóng xuống giường.

“Đây là chuyện tốt.

Nếu tôi bắt được lợn rừng thì sẽ có nhiều thêm thịt, là cơ hội để em trổ tài nấu nướng”Diệp Kiều nằm nghiêng trên giường, tay chống lên má nhìn Lục Thừa đang hưng phấn, cô thầm nghĩ: người đàn ông này thật có nhiều mặt, lúc thì trầm ổn như người lớn tuổi, khi thì trẻ con như vậy đấy.“Em đợi đấy, tôi đi bắt lợn rừng về cho em”“Anh từ từ thôi, phải cẩn thận đấy”.

Nhìn dáng vẻ gấp gáp chạy ra ngoài của Lục Thừa, Diệp Kiều thật lo lắng.

Như đọc được suy nghĩ của cô, anh ta vừa chạy vừa quay đầu lại, tươi cười nói:“Đừng lo, bên ngoài rất nguy hiểm, em cứ ở trong nhà chờ tin tốt của tôi”Diệp Kiều lớn đến tuổi này còn chưa từng thấy qua lợn rừng.

Nghe thấy bên ngoài tiếng la ó ngày càng to, cô càng không có can đảm đi ra ngoài xem náo nhiệt.

Chỉ dám đứng trong sân để nhìn ra bên ngoài“Được, được, được, mau trói lại mang về”Âm thanh ồn ào lắng xuống, tiếng cười vui vẻ của nhiều người vang lên.Đã bắt được lợn rừng rồi sao? Diệp Kiều bước tới phía trước vài bước, đúng lúc đối mặt với ánh mắt sáng rực của Lục Thừa đang vội đi về phía này.“Em là người thành phố chắc chưa từng thấy qua lợn rừng? Tôi dẫn em đi xem”“Đi chỗ nào xem vậy?”“Ở nhà ăn, nơi đó đã đun sẵn nước.

Tối hôm nay sẽ mở tiệc mổ lợn”Diệp Kiều vừa tò mò vừa sợ hãi, cô nắm chặt cánh tay của Lục Thừa, đi theo anh ta qua vài con đường nhỏ trong thôn đến nhà ăn.


Thì ra, nơi này vốn là từ đường của thôn được sửa lại làm nhà ăn cho phù hợp với chính sách quốc gia.

Bình thường thì sân lớn trước nhà ăn là nơi phơi lúa thóc.

Nhưng giờ này, toàn là người trong thôn, lợn rừng bị bắt sống được đặt giữa sân.“Oa”Diệp Kiều tròn xoe đôi mắt, ngạc nhiên hỏi:“Lợn rừng to lớn như vậy sao?”Cô là đầu bếp, từng thấy qua rất nhiều nguyên vật liệu dùng trong ẩm thực.

Thịt heo mọi là món mà thực khách ưa thích.

Cô chỉ không nghĩ, lợn rừng cũng màu đen, không biết là thịt của nó ăn có ngon hơn không nhỉ?“Đừng nhìn nó to lớn như thế, những bộ phận có thể ăn được không nhiều đâu”Dựa vào lời kể lại của những người lớn tuổi trong thôn, Lục Thừa cho cô biết ngọn núi nằm trải dài phía sau thôn là nơi có nhiều thú dữ.

Thường ngày, mọi người chỉ quanh quẩn bên ngoài kiếm sống, không ai dám vào núi.

Nhiều năm rồi, người trong thôn bắt về không dưới mười con lợn rừng, tất cả đều do chúng nó tự chạy từ trong núi ra.“À, tôi nghe nói thịt lợn rừng rất thô”Diệp Kiều thuận miệng nói.Người trong thôn làm việc rất nhanh nhẹn, thịt đã sớm được chia ra thành từng miếng lớn.

Trưởng thôn phì phà tẩu thuốc:“Tối hôm nay mọi người ăn tiệc tại nhà ăn.

Sau đó mỗi nhà được chia hai lạng thịt, mọi người tự mang về”Tất cả đều vỗ tay vui mừng.


Diệp Kiều nhìn khuôn mặt phúc hậu của trưởng thôn, thế nào cũng không nghĩ ra, ông ta như vậy mà lại có thể cho người đánh gãy chân của con trai nhà họ Chu.Tuy đã từng nghe qua chuyện ăn cơm tập thể ở thập niên bảy mươi, nhưng lần này lại là lần đầu tiên Diệp Kiều được tự mình tham gia.Cô thấy mấy người đàn ông vạm vỡ khiêng một cái thùng sắt to lớn ra giữa sân rồi đổ nước vào bên trong.

Thì ra, đó chính là cái bệ bếp dính liền với cái nồi bên trên, bên dưới có thể đun lửa.“Ài...”Diệp Kiều đang nhón chân lên xem thì nghe được tiếng thở dài bên tai, cô liền xoay người lại nhìn Lục Thừa.

Thấy ánh mắt dò hỏi của cô, anh ta giải thích: “Người đổ nước vào nồi chính là đầu bếp Lưu Học Siêu....Chờ nồi nước này sôi lên thì thịt cũng đã chín...”“Cứ để vậy mà nấu rồi ăn à? Không có gia vị làm sao có thể nuốt xuống được?” Diệp Kiều xoắn xuýt hỏi.“Mọi người đều quen với kiểu như thế ““Lục Thừa”“Cái gì?”Diệp Kiều cắn môi ngập ngừng: “Ông ta làm như vậy là quá lãng phí, con lợn rừng này là do anh cực khổ mới bắt được.

Tôi....”Lục Thừa nở nụ cừơi, giọng hắn mang theo ý dỗ dành:“Tôi biết rồi”Trong lúc Diệp Kiều còn ngơ ngác, giọng nói của Lục Thừa lại vang lên bên tai cô.

“Chú Lưu”Trưởng thôn đang xem mọi người chia thịt liền ngẩng đầu:“Lục Thừa, có chuyện gì vậy?”“Chú Lưu, vợ tôi rất có hứng thú với thịt lợn rừng, cô ấy muốn phụ giúp mọi người.

Chú xem có được không ạ?”Trưởng thôn híp đôi mắt lại, nhìn về phía Diệp Kiều:“Cô gái nhỏ, có đủ sức không?”“Chú Lưu, tôi muốn dùng com lợn này so tài cùng với đầu bếp Lưu”Diệp Kiều thẳng thắn trả lời, xung quanh truyền lại tiếng thì thầm thảo luận.

Ai nấy đều không ngờ, cô gái từ thành phố chuyển đến nông thôn này, trong vòng chưa đày một tháng đã gả cho tên xấu xa nhà họ Lục, nay lại muốn gây xích mích với người có quyền thế là trưởng thôn.

Mọi người đều chờ xem cô mất mặt.Trưởng thôn nghe vậy ra vẻ suy nghĩ rồi nói: “Thế thì so đi, đúng lúc hôm nay mọi người đều có mặt, ai cũng có thể làm giám khảo”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK