Mục lục
Đồng Đội Biết Làm Nũng Quá, Làm Sao Đây?
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"285 gần chỗ tảng đá, đánh đi."

"Tôi...tôi không thấy ai hết á."

"Cậu là người mù à?"

"..."

Phương Điền không nói lời nào, cậu nhịn được.

Nhưng Sở Tinh Chiết hiển nhiên không có ý định bỏ qua cho cậu, hung hăng gây sự nói: "Câm rồi hả?"

"Không có..."

"Không có cái gì? Không có mù hay không có câm."

Phương Điền nghi ngờ đồng đội đang nhắm vào cậu, nhưng cậu không có chứng cứ.

Cậu lộ ra biểu cảm ấm ức, mặt nhăn nhúm cả lại, trả lời: "Không có nhìn thấy người nào, cũng không có bị câm."

Sở Tinh Chiết cười khẩy, "à" lên một tiếng, tạm thời tha cho cậu.

Phương Điền thở phào một hơi.

Sau đó Sở Tinh Chiết dùng hành động nói cho cậu biết, cú thở phào này của cậu là quá sớm rồi.

Lúc Phương Điền bị bom nổ trúng.

Sở Tinh Chiết: "Bộ cậu là heo hả? Không nghe thấy tiếng ném bom hay gì?"

Lúc Phương Điền đấu súng với người ta bị hạ gục.

Sở Tinh Chiết: "Cậu có thể nào bắn trúng một viên không, trúng lòng bàn chân cũng được?"

Phương Điền nhìn thấy sườn núi đối diện có người, cầm 98K lên ngắm bắn người ta, vừa bắn vừa đếm số: "98K phát súng thứ nhất." người vẫn đứng đấy.

Cậu tiếp tục bắn: "Phát thứ hai."

"Phát thứ ba, hắn chết chắc!"

"Phát thứ tư..."

Người ta vẫn không ngã xuống.

Sở Tinh Chiết cười lạnh: "Nào, cậu đếm tiếp đi, một băng đạn 98K có 5 viên, tôi xem xem cậu định bắn mấy phát, mười phát có đủ không? Cần tôi kêu người đối diện ngắt cái đầu xuống để yên cho cậu bắn không?"

Phương Điền phẫn nộ vứt súng cho hắn, nói: "Giỏi thì đi mà bắn!"

Sở Tinh Chiết nhặt 98K lên, mở ống ngắm, bóp cò, một phát gặt đầu.

Hắn phát ra một tiếng cười nhạo xem thường, nói.

"Đã phục chưa?"

Phương Điền: "..."

"Câm điếc à?"

"Không có..."

"Không có cái gì? Không có không phục hay không có câm điếc?"

Phương Điền khuất nhục đáp: "Không có không phục."

"Ồ."

"Con bot còn bắn chuẩn hơn cậu." (*Bot này là nhân vật được lập trình sẵn trong game chứ hong phải bot răm nhe)

Sở Tinh Chiết tổng kết lại.

Hai người chạy vào trong vòng bo, Sở Tinh Chiết kêu Phương Điền lái xe, Phương Điền không biết lái, chỉ có thể dè dặt từng chút hỏi: "Tôi, tôi không biết lái, anh lái có được không?"

Sở Tinh Chiết cười khẩy: "Tôi lái xe, lát gặp kẻ địch cậu bắn được à?"

Sau đó Phương Điền bị bắt phải lái xe, giữa đường đụng cây lật xe, hai người bị ngã đến yếu máu.

Không khí trầm lặng khoảng chừng là 5 giây, tim Phương Điền đập liên hồi, thở cũng không dám thở mạnh.

Sở Tinh Chiết hít sâu một hơi, giọng điệu nghiêm túc hỏi.

"Cậu có thể đừng chơi PUBG nữa không, tha cho đồng đội của cậu có được không?"

Phương Điền mím môi, mũi cũng bắt đầu cay cay, cố nghẹn lại nước mắt, nói: "Tôi cũng đã nói tôi không biết lái rồi mà..."

Sở Tinh Chiết: "Vậy thì cậu có thể làm được gì hả?"

Phương Điền nói không nên lời.

Kiểu đối thoại như thế này diễn ra suốt cả ván game. Phương Điền cảm thấy sự nhẫn nại của bản thân đã chạm tới giới hạn.

Cậu vừa ấm ức vừa hối hận, ấm ức là vì, cậu lớn đến từng này rồi mà có bao giờ bị người ta nhục nhã đến như vậy đâu, hơn nữa còn là trong lúc đang livestream trước mặt cả đống fan, cậu thậm chí không dám liếc mắt nhìn giao diện phòng phát sóng, cứ sợ nhìn thấy các fan cũng đang cười nhạo cậu.

Hối hận là vì ván game trước cậu còn tràn ngập trông chờ kéo Sở Tinh Chiết chơi cùng, cậu còn gọi hắn là anh nữa chứ.

Đâu ra anh trai nào mà mắng em trai nặng như thế chứ hả.

Phương Điền càng nghĩ càng tủi thân, vành mắt cũng đỏ hết cả lên, suýt chút rơi nước mắt.

Cậu chép chép miệng, cố gắng kìm nén dòng lệ.

Fans trong phòng trực tiếp của cậu đều đau lòng muốn chết, an ủi nói.

—— Hu hu hu, Điền cưng đừng khóc.

—— Miệng Điền Điền mếu máo mãi, tim mama đau quá đi hu hu hu.

—— Thằng đàn ông thúi này bị cái quái gì vậy trời? Chơi game giỏi là có thể muốn làm gì thì làm hả?

—— Thẳng nam thúi tha! Ghẹo khóc cục cưng của tui, đàn ông đúng là không thằng nào tốt cả!

Người xem của Sở Tinh Chiết ở bên này cũng có hơi không nhìn tiếp được nữa, sôi nổi khuyên nhủ.

—— Sở Thần bớt bớt lại đi ba, đồng đội chỉ là một bạn nhỏ thôi mà.

—— Đúng đó, tôi nghe giọng cậu ấy sắp khóc rồi, làm người ta đau lòng quá đi.

—— Số 2 là một đứa bé khá ngoan đấy, chỉ là hơi gà xíu thôi, thằng em tôi cũng tầm tầm tuổi cậu ấy mà một lời không hợp còn chửi đồng đội đây này.

Sở Tinh Chiết đọc bình luận, cũng tự thấy mình làm vậy hình như có hơi quá đáng quá mức.

Nhưng mà lời nói cũng đã nói ra rồi, xin lỗi lại là chuyện hắn không thể nào làm được.

Hắn khẽ nhíu mày, đang lúc suy nghĩ, bên tai đột nhiên có tiếng máy bay bay lướt qua, Sở Tinh Chiết nhướn mày, nói với Phương Điền.

"Đi thôi, đi loot thùng thính."

Phương Điền đang cố gắng nén nước mắt, khi nghe thấy tiếng Sở Tinh Chiết nói, còn sửng sốt, ngây ngốc hỏi: "Hả?"

"Không phải cậu có mũ 2 sao? Lên xe."

"Ồ, à..." Mặc dù cậu không biết cậu có mũ 2 với chuyện loot thính có liên quan gì với nhau.

Tính khí của đồng đội thay đổi quá nhiều, không còn là "anh" của cậu nữa, cậu cũng không dám vọng tưởng đồng đội sẽ vì cậu mà đi cướp thùng thính.

Vị trí thùng thính rơi xuống rất xa, gần như ở phía bên kia của vòng bo.

Lần này Sở Tinh Chiết lái xe, hắn lái vừa nhanh vừa vững, trong lúc đó còn dừng lại, bắn được hai người.

Đến khi cả hai thấy được thùng thính, nó đang ở khu vực Red Zone*, bên cạnh đã có người đang loot.

(*Red Zone là khu vực được đánh dấu có màu đỏ trên bản đồ, chắc chắn sẽ có bom rơi xuống và để an toàn thì người chơi cần chạy vào những ngôi nhà để ẩn nấp.N ếu đứng ở những nơi khu khu rừng, cánh đồng trống thì sẽ dễ bị ăn bom.)

Người đó ngồi bên cạnh thùng thính, đang mặc bộ đồ cỏ mới vừa liếm láp được, trên tay cầm một khẩu AWM.

Đồng đội của anh ta thì đang ở trong nhà gỗ nhô đầu ngoài ra camp giúp anh ta.

Sở Tinh Chiết thẳng tay tăng tốc lái xe chạy qua, đụng cho người đang ngồi cạnh thùng thính văng xa mấy mét, nghiền chết dưới bánh xe. Sau đó cấp tốc đổi sang ghế sau, thò người ra mở ống ngắm, dùng một băng đạn tiễn luôn tên đồng đội nấp trong nhà gỗ.

Giữa làn bình luận toàn 666, ngồi trở về ghế lái, nói với Phương Điền: "Đi liếm."

Phương Điền bị một loạt thao tác của Sở Tinh Chiết làm cho sững sờ, cả buổi vẫn chưa bình tĩnh được.

Khu vực xung quanh liên tục có bom từ trên trời rơi xuống nổ đì đùng.

Sở Tinh Chiết tưởng cậu không nghe rõ, nói lại: "Đồ cỏ đó, đi loot đi, không phải cậu mới mũ 2 sao?"

Phương Điền lúc này mới phản ứng kịp, Sở Tinh Chiết chính là muốn cậu đi liếm thùng thính.

Cậu lại cảm thấy có chút cảm động. Đáp "ừ" một tiếng rồi nhảy xuống xe chạy về phía thùng thính.

Cậu lao nhanh đến bên thùng thính, nằm bò xuống, bấm mở ra xem nhưng bên trong trống rỗng.

Lập tức thất vọng: "Bị liếm hết rồi..."

Sở Tinh Chiết thấy cậu chạy đến bên thùng thính thì ấn đường nhăn nhó, cố kìm nén bực tức bảo: "Ở trong hòm xác."

Phương Điền ngây ngốc đáp lời: "À, à."

Sau đó lại chạy sang nhà gỗ ở bên cạnh.

Đôi mày của Sở Tinh Chiết nhíu chặt, không kích ở Red Zone có mấy lần nổ tung ngay bên cạnh hắn, cứ đì đà đì đùng, đinh tai nhức óc.

Hắn hết sức bực tức, đúng lúc nghe được Phương Điền kêu lên "Ở đây cũng đâu có đâu", rốt cuộc không nhịn nổi nữa mà bùng nổ.

Tức điên rống lên.

"Tôi mẹ nó kêu cậu liếm cái dưới chân tôi đây này!"

...

Phương Điền bị dọa ngu cả người.

Bất động một hồi lâu.

Ngay tại lúc này một tiếng nổ ầm thật lớn vang lên, một quả bom nện vào xe của Sở Tinh Chiết, bom nổ kéo theo xe ô tô cũng nổ mạnh, giật máu liên tục.

Sở Tinh Chiết nhìn thấy phía dưới màn hình hiện ra dòng:

[Bạn đã bị loại do bị bom rơi trúng]

Một hồi lâu mới bật ra được một chữ: "***..."

Sau đó hắn nghe tiếng đồng đội rối loạn cuống quýt nói với hắn: "Tôi, tôi không chơi nữa, mẹ tôi về đến rồi, tạm biệt!"

Hắn trông thấy Phương Điền ngay lập tức rời tổ đội.

Sở Tinh Chiết:...

- --------------

Ngày hôm sau, khi Sở Tinh Chiết đến câu lạc bộ thì phát hiện hôm nay bầu không khí của câu lạc bộ có gì đó kì kì.

Mặc dù mọi người gặp hắn vẫn chào hỏi như bình thường, nhưng trong ánh mắt lại chất chứa chút phức tạp khó hiểu.

Hắn vẫn vác bản mặt than, điệu bộ lạnh lùng bất cận nhân tình, tập luyện như thường lệ.

Mãi đến khi đồng đội của hắn, tay bắn tỉa của chiến đội 7AG- Lâm Thâm đột nhiên đến ngồi cạnh, dùng vẻ mặt phức tạp nhìn hắn, nói: "Cậu xem Weibo chưa?"

Sở Tinh Chiết cau mày đáp: "Chưa."

Lâm Thâm quan sát hắn, do dự như có điều muốn nói: "Cậu......ài, thôi kệ, cậu tự mình lên xem thử đi." Nói rồi vỗ vỗ vai hắn, quay người bỏ đi.

Sở Tinh Chiết không hiểu chuyện gì mà bấm mở Weibo.

Sau đó phát hiện hộp thư và số lượt được tag của hắn đều bùng nổ, hắn tùy tiện nhấp vào bài viết mà một người bạn tag hắn vào.

Lập tức thấy được một video đang hot với hơn 10 nghìn lượt bình luận chia sẻ.

Tiêu đề là:

【 Khu bình luận cũng không nhìn tiếp được: Sau khi Sở Thần bá đạo ghẹo khóc thiếu niên xinh đẹp tuyệt trần, vậy mà còn ép người ta liếm phía dưới...】

Sở Tinh Chiết:???????????????

- --------------------------

Tác giả có lời muốn nói:

Sở Tinh Chiết nói Phương Điền đánh thua cả bot là nói lẫy thôi, client game (game cài đặt vào máy) không có bot đâu nha.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK