• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trang Trạch với Chu Vân Thần ở chung một căn phòng đôi, mà giờ phút này chiếc giường bên cạnh cậu lại trống không, chăn đệm màu trắng ngay ngắn nổi bật trong ánh đèn mờ tựa như tấm màn che ở linh đường, tối tăm lại tĩnh mịch.

Trang Trạch nhìn trần nhà, ảo tưởng bản thân bị thương nằm trong tuyết trắng, nhắm mắt lại sẽ đi tới một thế giới khác.

Cạch một tiếng, cửa mở. Chu Vân Thần một thân toàn mùi rượu tiến vào.

Trang Trạch kinh ngạc đứng dậy. Chu Vân Thần nắm chặt cổ tay của cậu, như là sợ cậu chạy mất, hắn nhìn chằm chằm cậu, hai mắt đỏ sậm: "Cô ta ở phòng bên cạnh."

Trái tim Trang Trạch đột nhiên căng thẳng, không biết hắn có ý tứ gì.

Chu Vân Thần nhìn chằm chằm cậu, gần như gằn từng chữ một nói: "Cô ta ở phòng bên cạnh tắm rửa, đang chờ tôi."

Trang Trạch không có cách nào nhìn hắn, môi mỏng khẽ động: "Vậy cậu qua đấy đi."

Chu Vân Thần ép cậu nhìn mình: "Tôi sẽ lên giường với cô ta."

"Ồ." Trên mặt Trang Trạch không còn một chút huyết sắc, thanh âm của cậu cũng nhẹ đến kỳ cục.

"Cậu......" Rõ ràng Chu Vân Thần là đao phủ giờ đao, thế nhưng giờ phút này lại giống như bị trói trên chiếc giá treo cổ, "Cậu vẫn thích cô ta sao?"

Trang Trạch nói: "Đúng vậy, vẫn thích cậu ấy." Làm sao mới có thể không thích hắn nữa đây? Cậu cũng rất muốn biết cách.

Chu Vân Thần mất đi tất cả sức lực, điên cuồng trong mắt cũng tan đi, hắn suy sụp nói: "Cô ta không thích cậu."

Trang Trạch chỉ có thể trả lời hắn: "Không sao." Từ lúc bắt đầu là tự cậu tự mình đa tình, hết thảy sau này đều là cậu đáng nhận.

Chu Vân Thần đi rồi, Trang Trạch nằm ở trên giường, nhắm hai mắt lại. Bọn họ ở phòng bên cạnh sao?

Cách âm thật tốt.

Thật tốt, cách âm thật tốt.

Trang Trạch bị khát tỉnh, uống rượu xong đều sẽ như vậy, nửa đêm khát nước không chịu được.

Trang Trạch phát hiện trong phòng không có nước, cậu cũng không buồn ngủ, liền xuống lầu đi dạo một chút, cậu nhớ cách đó không xa hình như có một cửa hàng tiện lợi.

Cậu mở cửa ra, thấy Chu Vân Thần đứng ngoài cửa.

Thanh niên cao lớn dựa vào vách tường màu đỏ sẫm, hai chân dài giao nhau, tựa như rất mệt mỏi, sau lưng hơi cong, tóc mái giữa trán rũ xuống, che khuất đôi mắt, chỉ để lộ ra đôi môi đơn bạc cùng chiếc cằm thon gầy.

Trang Trạch ngây ngẩn cả người. Chu Vân Thần cũng ngây ngẩn cả người.

Một người không nghĩ đến người đó sẽ đứng ở đây, một người lại không ngờ tới người kia sẽ đi ra ngoài.

Chu Vân Thần nhìn về phía cậu, dừng một chút hỏi: "Sao vậy?"

Trang Trạch nhìn nhìn phòng bên cạnh. Chu Vân Thần xoa xoa tóc, bực bội bói: "Cô ta đi rồi."

Trang Trạch không muốn biểu hiện ra ngoài, nhưng cậu vẫn giống như trút được gánh nặng mà đáp một tiếp: "Ừ."

Chu Vân Thần tự giễu nói: "Vui không? Cô ta vẫn độc thân."

Trang Trạch không thể nói vui được, bởi vì hắn có độc thân hay không đều không liên quan đến cậu, sau cô gái tóc vàng sẽ còn cô gái tóc đỏ, cô gái tóc đen, tóm lại không có khả năng là cậu.

Chu Vân Thần lại xoa xoa tóc, hắn tựa hồ rất phiền, vô cùng buồn bực nói: "Tôi đi mua nước cho cậu."

Trang Trạch nói: "Không cần đâu, để tôi tự đi."

"Quay lại!" Giọng nói của Chu Vân Thần cực kỳ hung ác.

Trang Trạch đáp một tiếng: "Được......"

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK