Mục lục
Siêu Cấp Thần Cơ Nhân Dịch
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



- Hai đứa ở chỗ này làm gì?Hàn Lôi hiển nhiên có chút ngoài ý muốn vì gặp phải Hàn Sâm ở chỗ này.

- Đưa Tiểu Nghiên đến trường.

Hàn Sâm nói.

- Tiểu Nghiên học ở Thánh Hoa?Hàn Lôi có chút không thể tin nhìn Hàn Sâm và Hàn Nghiên.

- Vừa mới nhập học không bao lâu.

Hàn Sâm nói xong đã chuẩn bị đưa Hàn Nghiên đến cổng trường.

Sau khi Hàn Lôi kịp phản ứng, lại chạy đến trước mặt Hàn Sâm, bắt lấy cổ tay Hàn Sâm trợn tròn mắt cả giận nói:- Tao biết ngay mà, anh cả chiếm lấy công ty nhiều năm như vậy, khẳng định đã kiếm được không ít từ công ty, lúc trước còn khóc than với chúng ta, nói cái gì mà ngay cả hai trăm vạn cũng không lấy ra được, bây giờ lại tốn mấy trăm vạn để Tiểu Nghiên đến Thánh Hoa, giấu đầu lòi đuôi rồi chứ gì? Tao nói cho mày biết, số tiền kia đều là tiền của Hàn gia, phải xuất ra chia đều, nếu không đừng trách tao không khách khí.

- Chú không khách khí thì có thể làm gì?Hàn Sâm lạnh lẽo nhìn Hàn Lôi, đối với mấy người thân thích nhà mình hắn đã sớm triệt để thất vọng, bọn họ đừng hòng lấy được một phân tiền trên người hắn.


- Xú tiểu tử, ánh mắt và ngữ khí của mày như thế là có ý gì, có kiểu nói chuyện với chú hai như mày sao?Hàn Lôi bị Hàn Sâm nhìn tới trong lòng có chút sợ hãi, nhưng sau khi cha của Hàn Sâm chết, y ở trong nhà hung hăng quen rồi, không có ý định muốn buông tha cho Hàn Sâm.

- Chú hai?Hàn Sâm khinh thường cười cười:- Được rồi, như vậy thì mời chú hai trở về xem thật kỹ lại trước khi chúng ta ký hợp đồng, xem xem các người có còn tư cách đòi muốn tiền tôi hay không, từ nay về sau, các người đừng mong lấy được một phân tiền từ nhà chúng tôi.

Hàn Sâm trước đó vì muốn phân rõ giới hạn cùng Hàn Lôi, Hàn Ngọc Mai, cho nên mới dứt khoát trả hai trăm vạn, hiệp ước, hợp đồng cũng là nhờ chú Trương tỉ mỉ chuẩn bị, sau khi trả xong hai trăm vạn kia, theo pháp luật thì Hàn Lôi và Hàn Ngọc Mai không được lấy của bọn họ một đồng nào nữa.

- Đó là lừa gạt, không tính, quay về tao sẽ đi tìm mẹ của mày, cũng dám giấu tiền Hàn gia chúng ta! Hàn Lôi nổi giận đùng đùng kêu lên.

- Chú hai, tôi khuyên chú tốt nhất không nên làm như thế, tự tiện xông vào nơi ở của người khác, tôi có thể trực tiếp đánh chết chú.

Hàn Sâm âm trầm nhìn Hàn Lôi.

- Xú tiểu tử, mày nói cái gì! Hàn Lôi giận dữ, đánh một quyền tới mặt Hàn Sâm.

Hàn Sâm vẫn bất động, đợi Hàn Lôi đánh một quyền tới, hắn đưa tay bắt lấy cánh tay của lão, quay người ném qua vai, hung hăng quật một thân thịt mỡ của Hàn Lôi xuống đất, lập tức khiến lão đau đến mức kêu ra tiếng.

- Chú hai, nếu như chú muốn chết, vậy có thể tới nhà của tôi thử một chút.

Hàn Sâm lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Hàn Lôi.

Hàn Lôi trừng to mắt, giống như không nhận ra Hàn Sâm, gương mặt âm lãnh kia khiến lão không tự chủ được mà rùng mình một cái, trong lòng vô cùng kinh hãi.

Y dù gì cũng là người tiến vào thế giới Tí Hộ Sở thứ hai, mặc dù chỉ dùng gen nguyên thủy trở thành người tiến hóa, hơn nữa ở thế giới Tí Hộ Sở thứ hai cũng không phấn đấu.

Nhưng người tiến hóa dù sao vẫn là người tiến hóa, Hàn Sâm vốn là kẻ còn chưa tiến hóa, lại có thể vật y ngã sấp xuống, hơn nữa nhìn nó có vẻ không quá tốn sức, biểu hiện không bình thường này khiến nội tâm Hàn Lôi thoáng lộp bộp một chút, Hàn Sâm vốn rất quen thuộc trong mắt y, hôm nay lại trở nên có chút quỷ dị.

Hàn Sâm đột nhiên cười cười, giơ tay kéo Hàn Lôi lên.

Hàn Lôi ngây ra một lúc, không biết tại sao sắc mặt Hàn Sâm lại biến hóa nhanh như vậy, Hàn Sâm cũng đã ghé đến tai hắn, cười tủm tỉm nói:- Đứa bé và người phụ nữ này, thím hai có biết không? Tôi nghĩ có lẽ tôi phải đi trò chuyện với thím hai một chút rồi.


- Mày cho rằng vợ tao sẽ tin tên tiểu tử thúi nhà mày?Hàn Lôi tức giận nói.

- Có tin tôi hay không cũng không sao, chỉ cần tin chuyện này là được.

Hàn Sâm lắc lắc máy truyền tin trên cổ tay, từ khi bắt đầu thấy Hàn Lôi, hắn đã mở công năng chụp ảnh, quay lại tất cả mọi chuyện.

- Mày! Hàn Lôi quá sợ hãi, thò tay muốn giật lấy máy truyền tin trên cổ tay Hàn Sâm.

Hàn Sâm thoáng động, tay chân khẽ đẩy một cái, lập tức khiến Hàn Lôi ngả sấp xuống.

- Chú hai, chúng ta có thể thương lượng, chỉ cần chú ra giá hợp lý, thứ này tôi có thể bán cho chú.

Hàn Sâm cười cười giơ tay đến trước mặt Hàn Lôi, muốn kéo Hàn Lôi vừa bị té ngã lên.

Hàn Lôi lộ ra nụ cười, đột nhiên dùng sức bắt lấy tay của Hàn Sâm, giống như muốn dùng sức vặn gãy tay của Hàn Sâm, sau đó cướp đi máy truyền tin.

Thế nhưng cánh tay của Hàn Sâm không uốn éo kiểu gì, vậy mà lại có thể trói ngược lại tay của Hàn Lôi, chỉ một thoáng đã vặn tay của y ra sau lưng, khiến Hàn Lôi ngã quỳ trên mặt đất tru lên như tiếng heo bị mổ.

- Chú hai, xem ra chú không có thành ý muốn bàn chuyện làm ăn này rồi, vậy tôi không thể làm gì khác hơn là phải đưa tới chỗ thím hai, để xem thím ấy có hứng thú với những vật này hay không.

Hàn Sâm thả tay Hàn Lôi ra, quay người muốn rời khỏi.

- Chờ một chút.

Hàn Lôi vội vàng lên tiếng gọi Hàn Sâm lại, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, thật lâu mới cắn răng nói ra:- 1 vạn tệ, tao trả mày 1 vạn tệ, mày xóa đoạn phim kia đi cho tao.

Hàn Sâm khinh thường xoay người rời đi:- Hai mươi vạn, chú không trả thì tôi sẽ đi gặp thím hai, chắc hẳn thím ấy sẽ rất hứng thú.

- Hai mươi vạn, tao trả.

Nói rồi Hàn Sâm lập tức muốn rời đi, Hàn Lôi cũng bất chấp đau nhức trên người, khập khễnh chạy tới giữ chặt tay Hàn Sâm nói.


- Vậy tôi cảm ơn chú hai nhé, chú định cho tiền mặt hay trực tiếp chuyển khoản?Hàn Sâm tự tiếu phi tiếu nhìn Hàn Lôi nói.

Hàn Lôi đau lòng chuyển hai mươi vạn cho Hàn Sâm:- Tốt rồi, hiện tại mày có thể xóa rồi chứ?- Xóa thì nhất định sẽ xóa, nhưng phải đợi lúc nào tâm tình tôi tốt, đến lúc đó tự nhiên tôi sẽ xóa.

Hàn Sâm nói rồi xoay người rời đi.

- Xú tiểu tử mày dám không giữ lời hứa! Hàn Lôi giận dữ, vung quyền muốn đánh Hàn Sâm, nhưng Hàn Sâm quay người nhìn y một cái, trong lòng Hàn Lôi run lên, lập tức cứng đờ tại chỗ, vừa rồi Hàn Sâm động tay đã khiến y tạo thành tâm lý oán hận, cũng khiến y sinh ra sợ hãi.

- Chú hai, cháu đã lấy tiền của chú thì nhất định sẽ xóa, nhưng tôi cũng không nói hiện tại sẽ xóa, đợi đến khi tâm tình tốt tự nhiên sẽ xóa, tâm tình không tốt, vậy thì khó nói.

Hàn Sâm vỗ vỗ bả vai Hàn Lôi, đột nhiên thu lại nụ cười, lại ghé bên tai Hàn Lôi nói:- Còn nữa, đừng để tôi gặp lại chú ở trong nhà tôi, nếu không tôi nhất định sẽ đánh chết chú.

Hàn Lôi rùng mình một cái, không biết vì sao y nhìn vào ánh mắt lạnh như băng của Hàn Sâm, lại cảm thấy Hàn Sâm nhất định sẽ nói được làm được.

- Khốn kiếp, tiểu tử này sao lại trở nên tà môn như vậy.

Hàn Lôi đợi Hàn Sâm đi xa mới thầm mắng mình lại bị một tên tiểu tử thúi hù dọa, trong miệng hùng hùng hổ hổ.

Nhưng sâu trong nội tâm lại sinh ra vài phần khiếp ý, theo bản năng lảng tránh vấn đề có đi tới nhà Hàn Sâm hay không.

Sau khi Hàn Sâm đưa Hàn Nghiên vào trường học, tâm tình rất không tệ, khi đi ngang qua trung tâm khảo sát thể năng, nghĩ nghĩ liền đi vào, muốn kiểm tra tố chất thân thể hiện tại của mình xem đã đạt tới trình độ gì.

.


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK