Mục lục
Vô Thượng Tiên Đế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 41: Trận Đấu Quyết Định

Dù sao anh cũng đã gặp quá nhiều cảnh đánh nhau thừa sống thiếu chết trong thế giới tu tiên, thế thì sao có thể bị cảnh tượng hắc quyền khơi cho sôi sục nhiệt huyết được chứ.

Trần Điềm Điềm thấy Trịnh Sở không có hứng thú nói: “Tại cậu chưa từng xem hắc quyền, đợi sau khi xem xong, cậu sẽ thích nó thôi”.

Không lâu sau, một người đàn ông trung niên mặc đồ vest màu đen, tóc được vuốt keo sáng láng, tay cầm micro bước ra: “Cuộc thi hắc quyền mỗi năm một lần sẽ bắt đầu vào đêm nay, mọi người muốn đặt cược thì nhanh tay đi nào, không còn nhiều thời gian nữa đâu!”

MC nói xong, thấy mọi người trong khán phòng đang có xu hướng không kiềm nén được cảm xúc thì cười nói: “Các vị khán giả hãy kiềm chế cảm xúc một chút, bây giờ trận đấu xin được phép bắt đầu!”

Nói rồi MC chạy trước, sợ các tuyển thủ trên võ đài đánh mình.

Sau khi trận đấu bắt đầu, những người đàn ông lực lưỡng cả người cơ bắp cuồn cuộn và vài người đàn ông dáng người thấp bé nhưng lại có sức mạnh siêu phàm đồng loạt lao vào đánh nhau.

Trịnh Sở không có hứng thú với hắc quyền, như kiểu người trưởng thành đang xem hai đứa con nít đánh nhau vậy, khá là ấu trĩ.

Trần Điềm Điềm coi vô cùng phấn khích, vừa xem vừa hò hét cổ vũ cho các tuyển thủ cùng các khán giả ở đây.

Trong một căn phòng bí mật ở sân đấu, một màn hình cao năm mét đang chiếu cảnh tượng đánh nhau ở bên ngoài.

Chu Trang Tiêu, Chu Minh lạnh lùng nhìn cảnh đánh nhau trên màn hình, môi cong lên.

Hai người cũng không có hứng thú gì với trận đấu hắc quyền này, nó chẳng qua chỉ là thứ để kiếm tiền tiêu vặt mà thôi.

Trận đấu thật sự vẫn còn ở phía sau kia.

Tạ Bá Ngọc, Tạ Mẫn Phong và Tạ Tiểu Mẫn cũng đang ở trong căn phòng bí mật quan sát trận đấu thông qua màn hình hiển thị cực lớn trong phòng.

Tạ Mẫn Phong nhìn Tạ Bá Ngọc, đắc ý nói: “Ông nội, lần này vết thương của ông đã bình phục, cái tên Trần đại sư minh kình đỉnh cao đó không phải là đối thủ của ông nữa, e là người nhà họ Chu phí công rồi”.

Tạ Tiểu Mẫn gật đầu đồng ý: “Mặc dù bình thường anh trai không nghiêm túc lắm, nhưng chuyện này anh ấy nói đúng, Trần đại sư của nhà họ Chu có tư cách gì đấu với ông nội chúng ta chứ”.

Chu Trang Tiêu nghe Tạ Mẫn Phòng và Tạ Tiểu Mẫn nói thế thì tức giận không thôi.

Nếu không có Trần Hổ xuất hiện thì ông ta đã đánh chết đám người đó rồi.



Mấy năm nay, nhà họ Tạ hô mưa gọi gió như thần tiên ở thành phố Giang Nam, không ai dám nói gì.

Địa vị của nhà họ Chu trước giờ chỉ là đệm lót trong bốn gia tộc của Giang Nam.

Nếu không phải vì không đánh lại Tạ Bá Ngọc thì Chu Trang Tiêu đã ra tay từ lâu rồi.

Trong góc hẻo lánh, một người đàn ông trẻ tuổi dung mạo tuấn tú, có nốt ruồi ở mi tâm, tóc dài ngang vai, trên người mặc một bộ đồ thể thao tay ngắn màu trắng đang quan sát nhà họ Tạ và nhà họ Chu, môi nở nụ cười nhạt.

Ở một góc khác, một người đàn ông trung niên vóc dáng khá béo, đeo cặp kính màu vàng, mặc đồ vest đang nhíu chặt mày, trong ánh mắt hiện lên tà khí không thể tiêu tán.

Nếu không phải là hội đấu võ hôm nay sẽ quyết định địa vị của các gia tộc tại thành phố Giang Nam trong bốn năm tới thì Lý Thiên Thuận đã tự mình đi tóm Trịnh Sở rồi đánh cho tàn phế, biến anh thành bồn tiểu cho con trai mình cả đời.

Ai trong bốn gia tộc khuấy đảo trời đất ở thành phố Giang Nam bây giờ cũng đều có kế hoạch riêng của mình, họ lẳng lặng đợi hắc quyền kết thúc.

Chỉ cần trận đấu hắc quyền kết thúc thì cuộc chiến tranh giành lợi ích giữa họ mới chính thức bắt đầu.

Đánh hắc quyền là tục lệ của thành phố Giang Nam.

Không biết đã bao nhiêu năm rồi...

Cho đến đời của bọn họ thì vẫn là cái thông lệ đánh xong hắc quyền mới có thể bắt đầu trận quyết chiến thật sự.

Cuộc thi hắc quyền diễn ra gần ba tiếng mới kết thúc.

Sau khi cuộc thi kết thúc, khán giả xung quanh đều vô cùng phấn khích ôm lấy vai bạn mình, vui mừng kể lại cảnh tượng hung ác lúc nãy.

Trần Điềm Điềm xem xong trận đấu hắc quyền thì vui vẻ không thôi: “Cuối cùng cũng kết thúc rồi! Đúng là kích thích quá đi mất, cú đấm đó khiến tên kia bị rớt hết mấy cái răng, cả miệng đều là máu”.

Trịnh Sở vẫn bình tĩnh như thường nhìn dáng vẻ phấn khích của Trần Điềm Điềm nói: “Tàm tạm!”

Anh từng ở thế giới tu tiên, có cảnh tượng nào mà chưa từng thấy đâu, ngay cả cảnh tượng máu me là một người tu tiên đồ sát cả thành trì, anh cũng từng gặp rồi thì chẳng có cảm xúc gì với hắc quyền này cả.

Mọi người lục tục rời khỏi sân vận động.



Trần Điềm Điềm nhìn vẻ mặt nhàm chán của Trịnh Sở khó hiểu nói: “Trịnh Sở, tôi nhớ trước đây cậu rất thích kiểu đánh nhau đối kháng này mà, tại sao giờ lại thay đổi thành thế này?”

Trịnh Sở bật cười nói: “Có thể đã trưởng thành rồi chăng, thế nên không còn hứng thú gì nữa”.

Hai người chậm rãi đứng lên khỏi hàng ghế khán giả, trong số khán giả ra về chỉ còn lại hai người họ đi về phía cổng ra.

Lúc này, có một đám người tiến vô từ lối vào.

Người đi phía trước đám người này là một ông lão mặc bộ đồ luyện công màu trắng, dung mạo già nua, vẻ mặt lạnh nhạt.

Phía sau ông lão còn có mấy chục người đàn ông cơ bắp lồ lộ, vẻ mặt hung dữ, toàn thân tràn đầy khí kình.

Trịnh Sở nhìn đám người này một cái là có thể xác định đám người này đều là võ giả.

Ông lão đi phía trước đó có thực lực khoảng chừng ở đỉnh cao minh kình, còn mấy chục người đằng sau có thể là võ giả ám kình trung kỳ.

Trần Điềm Điềm cảm thấy lông mao dựng đứng, cảm giác sợ hãi ập đến khi nhìn đám người này.

Lúc đám người này đi vào trong, bỗng một giọng nói vang lên: “Đây chẳng phải là cậu Trịnh sao?”

Trịnh Sở nghe thế bèn quay đầu lại thì thấy Chu Khang cười xấu xa nhìn mình: “Tao vốn không định tìm đến mày, chẳng ngờ giờ mày lại tự mình nộp mạng”.

Trịnh Sở nghe Chu Khang nói thế, anh cũng không muốn phí lời với gã, chỉ chậm rãi đi ra khỏi sân vận động.

Trần Điềm Điềm cũng cảm thấy có gì đó không ổn, ánh mắt đối phương khi nhìn Trịnh Sở như có thù hận gì đó.

Cô ấy cúi đầu xuống bảo Trịnh Sở nhanh chóng rời đi, tên này không phải là người dễ chọc vào.

Trịnh Sở vẫn rất bình tĩnh dẫn Trần Điềm Điềm đi ra ngoài.

Chu Khang nhìn Trịnh Sở đi ngày càng xa nào chịu buông tha cho anh: “Đứng lại!”

Nói rồi gã siết chặt nắm đấm, tung cú đánh về phía Trịnh Sở.


Chương 42: Chiến Tích Huy Hoàng


Chu Khang bây giờ đã có Trần Hổ làm chỗ dựa, kể cả đánh không lại Trịnh Sở thì cũng chẳng sao.

Khi nắm đấm của Chu Khang gần chạm đến ót của Trịnh Sở thì gã đột nhiên bị đánh bay.

Gã ngã xuống đất, miệng phun máu rồi bay ra ngoài.

Trần Hổ thấy Chu Khang bị đánh đau như vậy thì lạnh lùng nhìn Trịnh Sở, nói: “Còn trẻ mà đã là võ giả minh kính rồi sao?”
Ông ta thắc mắc, với tuổi này mà Trịnh Sở đã đến cảnh giới minh kính?
Trịnh Sở không buồn trả lời câu nói của Trần Hổ, sắc mặt bình thản, đi về cửa cung thể thao.

Chu Khang ngã dưới đất, phủ tạng bị thương, khóe miệng dính máu, nhìn sư phụ mình, yếu ớt nói: “Sư phụ, thằng nhãi kia quá âm hiểm, sư phụ mau giúp con xử lý nó”.

Trần Hổ bình tĩnh nói: “Giờ đã không kịp nữa, sư phụ đã nhớ tên nó rồi, giờ việc cấp bách là đi vào trong đã”.


Trần Hổ không thể kiên nhẫn được nữa, hội đấu võ lần này kết thúc thì ông ta phải ra lệnh cho ba nhà Tạ, Vương, Lý của Giang Nam đi tìm ngọc ba màu cho ông ta.

Còn nhân vật nhỏ như Trịnh Sở, dù có đến cảnh giới minh kính thì có sao chứ? Còn không phải loại rác rưởi dễ dọn hay sao.

Trần Hổ phất tay, võ giả áo đen phía sau lập tức duỗi tay nâng Chu Khang đang bị thương lên, khiêng ra ngoài cung thể thao, đi đến bệnh viện.

Lúc Chu Khang bị khiêng đi, còn ác độc nhìn chằm chằm nơi Trịnh Sở rời đi, lạnh lẽo nói: “Lát nữa hội đấu võ kết thúc, mày sẽ phải chết không có chỗ chôn con ạ, rồi vợ mày cũng sẽ trở thành đồ chơi trong tay tao”.

Trần Điềm Điềm thấy Trịnh Sở đối phó với Chu Khang một cách nhẹ nhàng như thế.

Cô ấy kinh ngạc vô cùng, nhưng vẫn nhỏ giọng nhắc nhở: “Trịnh Sở, người vừa bị cậu đánh tên là Chu Khang, thiếu gia nhà họ Chu ở Giang Nam ý, chúng ta nên rời khỏi đây thì hơn”.

Trịnh Sở cười ha ha: “Một đám rác rưởi thôi, có gì mà phải sợ?”
“Ông già kia nhìn không dễ đối phó đâu”, Trần Điềm Điềm nói nhỏ: “Chúng ta mau về thôi”.

Trịnh Sở không hề sợ Trần Hổ, trong lòng có thừa tự tin là đánh bại được ông ta.

Nhưng trời đã tối, nên đưa Trần Điềm Điềm về nhà đã rồi tính.

Trần Điềm Điềm ra khỏi cung thể thao, gọi taxi rồi nhìn Trịnh Sở: “Cậu nhớ về sớm nha, đừng đánh nhau với mấy người này”.

Trịnh Sở khẽ gật đầu, cười nói: “Yên tâm”.

Sau khi Trần Điềm Điềm đi thì Trịnh Sở cũng định về nhà.

Đột nhiên anh nhìn thấy một nhóm người khí thế bất phàm.

Khi nhóm người này nhìn nhau thì ánh mắt tràn đầy sự thù địch, có thể nhào vào đánh nhau bất kỳ lúc nào.

Một bên khác, Tạ Bá Ngọc chậm rãi đi vào cung thể thao, cũng nhìn thấy bóng dáng của Trịnh Sở.

“Cậu Trịnh, sao cậu lại ở đây?”, Tạ Bá Ngọc đi chậm dần, cho hai nhóm người khác vào trước.

Ông ta đã mời võ giả minh kính đến, vì người đó lần đầu đến Giang Nam, không biết đường nên đã ra khỏi phòng đến đón người này.

Dù sao Tạ Bá Ngọc tuy đang chữa bệnh nhưng thực lực giảm sút rất nhiều, chỉ có thực lực của minh kính sơ kỳ.

Trịnh Sở nhìn Tạ Bá Ngọc, từ khi được anh chữa trị cho thì sắc mặt ông ta đã hồng hào hơn nhiều, tinh thần cũng khá hơn.

Trịnh Sở cười ha ha đáp: “Tôi đưa bạn đến đây xem hắc quyền”.

“Người bạn mà cậu Trịnh cùng đi xem hắc quyền chắc cũng phải là người tài ba lắm”, Tạ Bá Ngọc nở nụ cười.

Trịnh Sở đáp: “Ông Tạ quá lời rồi”.

Một người đầu trọc đứng bên cạnh Tạ Bá Ngọc thấy Tạ Bá Ngọc tôn trọng Trịnh Sở như vậy thì ánh mắt vô cùng khinh bỉ.

Một thằng nhãi chưa mọc lông thì có tư cách gì khiến Tạ Bá Ngọc phải xưng hô tôn trọng như vậy chứ, đúng là nực cười.

Tạ Bá Ngọc cảm nhận được ánh mắt của người bên cạnh thì cười giới thiệu: “Đây là Ngô Khải Phong, cao thủ minh kính trẻ tuổi, lúc ở cảnh giới ám kình thì đã lấy một địch trăm, chém giết cả trăm võ giả ám kình”.

Đây là chiến tích huy hoàng của Ngô Khải Phong nên luôn được đem ra để kể.

Trịnh Sở nghe Tạ Bá Ngọc nói vậy thì bình tĩnh cười, không hề kinh ngạc vì lời giới thiệu về Ngô Khải Phong: “Tôi là Trịnh Sở”.

Ngô Khải Phong thấy Trịnh Sở không kinh ngạc chút nào, trong lòng hơi bất mãn: “Hừ, nhãi ranh như này chắc cũng không biết thành tích của tôi ghê gớm cỡ nào”.

Anh ta nhìn Trịnh Sở, cười ha ha: “Không biết cậu Trịnh có hứng thú đi xem hội đấu võ không?”
Ngô Khải Phong muốn cho Trịnh Sở quan sát hội đấu võ, để anh thấy uy lực của bản thân, xem Trịnh Sở còn dám nghênh ngang nữa không.


Tạ Bá Ngọc thì quyết tâm muốn lôi kéo Trịnh Sở, đương nhiên cũng muốn Trịnh Sở mở mang kiến thức hơn, nhìn những thứ mà người bình thường chưa thấy.

Hội đấu võ này là cao thủ mà các gia tộc mời về để tranh giải quán quân, từ đó có quyền lệnh cho các gia tộc còn lại làm theo ý mình.

Tạ Bá Ngọc thấy Ngô Khải Phong nói vậy thì cũng nhiệt tình mời: “Cậu Trịnh, hội đấu võ bốn năm tổ chức một lần, ở đây toàn cao thủ thôi, nếu không xem thì cũng đáng tiếc”.

Trịnh Sở định không vào, nhưng vì Tạ Bá Ngọc nhiệt tình quá nên đành đồng ý.

Tạ Bá Ngọc thấy Trịnh Sở đồng ý thì lập tức dẫn theo Ngô Khải Phong cùng mười mấy đàn em võ giả ám kình đi vào trong đại sảnh.

Vì thời gian cấp bách, nếu đến muộn thì sẽ bị phán thua cuộc theo luật.

Khi nhóm Tạ Bá Ngọc, Trịnh Sở và Ngô Khải Phong đi vào trong đại sảnh thì bên trong đã có hơn năm mươi người.

Những người này chia phe kết phái, nhìn nhau một cách thù hằn.

Chu Trang Tiêu nhìn thấy Trịnh Sở lại đi cùng Tạ Bá Ngọc thì hơi kinh ngạc.

Ông ta còn không hiểu sao Trịnh Sở lại kênh kiệu như thế, trong khi anh chỉ là một tên vô dụng bị nhà họ Trịnh vứt bỏ.

Cho đến khi thấy Trịnh Sở đứng bên Tạ Bá Ngọc thì Chu Trang Tiêu cũng hiểu, hóa ra Tạ Bá Ngọc là chỗ dựa lớn nhất của Trịnh Sở.

.


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK