• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

"Hạ Tề không phải bạn trai của ta..."

"... Ta độc thân."

Chẳng trách lúc trước nhìn thấy Lâm Vi cùng Hạ Tề cùng một chỗ, nàng lại thờ ơ không động lòng, lúc đó Triệu Mộ Tịch liền cảm thấy ở giữa có vấn đề, chỉ là nhẫn kim cương đính hôn trên tay nàng quá thật, thật đến mức Triệu Mộ Tịch không còn tiếp tục hoài nghi.

Triệu Mộ Tịch mặt không có biểu tình gì mà nhìn Kỷ Dữ Đường một lát, nụ cười trên mặt Kỷ Dữ Đường, làm Triệu Mộ Tịch có cảm giác như mình vừa rơi vào một cái tròng, lần này, nàng lại rơi vào cái tròng của Kỷ Dữ Đường.

Chơi chính mình liền chơi vui như vậy sao? Kỷ tổng hẳn là từ sớm trước đó đã nhìn thấu rồi đi? Nhìn thấu mình đối với nàng có hảo cảm, nhìn thấu mình vẫn đang ghen, người này thật đáng sợ... Triệu Mộ Tịch nghĩ, mấy ngày nay cũng không phải nàng bị ảo giác, nói rõ ra Kỷ Dữ Đường là đang cố ý "Câu dẫn" nàng.

Lần đầu tiên Triệu Mộ Tịch đối với một người vừa yêu lại vừa hận như thế, yêu thích nàng đối với mình tri kỷ, chán ghét nàng khắp nơi tính toán mình. Hiện tại Kỷ tổng nói những câu nói này, là đang chờ mong gì đó sao? Chờ mong chính mình đầy mặt hài lòng sao? Hay là chờ mong chính mình thừa nhận yêu nàng yêu đến không cách nào tự kiềm chế được? Triệu Mộ Tịch cảm thấy không thể lại để "Hồ ly" Kỷ Dữ Đường này tiếp tục thực hiện được...

"Ồ." Triệu Mộ Tịch chỉ tiếp tục ăn cơm, sau đó lạnh như băng "Ồ" một tiếng, cái này là ngữ khí xem thường, trong nháy mắt làm Kỷ Dữ Đường trở nên tưởng bở.

"Hiện tại còn muốn từ chức không?" Kỷ Dữ Đường tiếp tục hỏi nàng.

Nếu như lúc này nói không từ chức, vậy thì vừa đúng ý của Kỷ Dữ Đường, vẫn vòng quanh ở trong bẫy của nàng, Triệu Mộ Tịch xưa nay sĩ diện, Kỷ Dữ Đường lừa nàng thảm như vậy, lúc này còn theo nàng, có vẻ không có cốt khí, Triệu Mộ Tịch nổi giận nói, "Từ a, tại sao không từ chức, ngày mai ta liền dọn đi."

Trên thực tế, Triệu Mộ Tịch cũng có dự định từ chức, mấy ngày nay, nàng cùng Lâm Vi đều đang gom tiền, bởi vì công việc này của Kỷ Dữ Đường, nàng tựa như bị Kỷ tổng "Bao dưỡng" vâjy, cảm giác này rất không tốt.

"Mộ Tịch..." Kỷ Dữ Đường làm sao có thể quên Triệu tiểu thư thích nhất là nói một đằng làm một nẻo, nhìn vẻ mặt trên mặt của nàng, rõ ràng có chút giận bản thân mình, Kỷ Dữ Đường vừa định giải thích gì đó, lúc này di động lại vang lên, "Ta tiếp điện thoại một chút."

Điện thoại là Kỷ mẹ gọi tới, Kỷ đổng nguy kịch, cần nàng lập tức chạy đi H thị.

"Sao vậy?" Triệu Mộ Tịch thấy Kỷ Dữ Đường tiếp điện thoại xong, sắc mặt nặng nề.

Kỷ Dữ Đường đứng dậy, "Ta có việc phải đi ra ngoài mấy ngày..."

"Ừm..." Nàng không có nói là chuyện gì, Triệu Mộ Tịch cũng không cố ý đi hỏi, nếu như nàng muốn nói tự nhiên sẽ nói, về điểm này, Triệu Mộ Tịch cùng Kỷ Dữ Đường có độ ăn ý rất cao, Kỷ Dữ Đường cũng chưa từng chủ động hỏi qua cố sự quá khứ của Triệu Mộ Tịch.

Kỷ Dữ Đường tùy ý thu dọn một chút hành lý, liền chuẩn bị ra ngoài, trước khi nàng đi, Triệu Mộ Tịch kín đáo đưa cho nàng bánh bích quy cùng sữa bò, "Đói bụng nhớ ăn chút đồ ăn."

Vừa rồi chỉ ăn hai ngụm cơm.

"Ừm." Kỷ Dữ Đường nắm tay Triệu Mộ Tịch, nhẹ giọng nói, "Chờ ta trở lại."

Kỷ Dữ Đường đi rồi, trái tim Triệu Mộ Tịch đập nhanh đến không kềm chế được, giống như ở đầu ngón tay vẫn còn lưu giữ hơi ấm của nàng, Kỷ Dữ Đường cũng yêu thích mình sao? Kỷ Dữ Đường là khi nào thì bắt đầu yêu thích mình...

Chuyện đùa nháo nháo, các nàng đều cho thành thật rồi.

- ----------------------------------------------------------

Buổi chiều, Triệu Mộ Tịch nằm ở trên giường, giống như đang nằm mơ, nàng nhìn tay phải của chính mình, nhớ tới Kỷ Dữ Đường nắm tay nàng thấp giọng nói "Chờ ta trở lại" dáng dấp rất ôn nhu, thật sự giống như đang nằm mơ.

Người nàng yêu thích, cũng yêu thích lại nàng? Đêm nay muốn mất ngủ...

Đầy đầu của Triệu Mộ Tịch đều là nghĩ về Kỷ Dữ Đường, nhớ những ngày qua các nàng tiếp xúc, nàng nói Hạ Tề không phải bạn trai của nàng, mở ra khúc mắc tối tắm nhất của Triệu Mộ Tịch, Triệu Mộ Tịch đang không kiêng dè một chút nào nhớ Kỷ Dữ Đường, cho dù Kỷ tổng mới rời khỏi có mấy tiếng mà thôi.

Đã từng cho rằng là tất cả là dày vò, hiện tại chỉ còn dư lại ngọt ngào, Kỷ tổng cũng quá hư rồi, làm gì đến chơi nàng như vậy. Triệu Mộ Tịch ôm gối ở trên giường đánh mấy cái, đã rất lâu không có mê gái thành như vậy...

Ngày đó ở trong phòng tắm, Kỷ Dữ Đường để cho nàng hỗ trợ cởi quần áo, nhất định là cố ý, cố ý câu dẫn nàng, một mực nàng còn mặt đỏ tới mang tai bị câu đi, chẳng trách ngày đó Kỷ Dữ Đường cười đến vui vẻ như vậy. Triệu Mộ Tịch lại nhớ tới sau đó học đàn dương cầm, Kỷ Dữ Đường ở nơi nào là đang dạy nàng, rõ ràng chính là đang đùa giỡn nàng, Triệu Mộ Tịch vươn mình ngồi ở trên giường, mở ra bàn tay, nhìn mu bàn tay của chính mình, ngày đó Kỷ Dữ Đường còn đem lòng bàn tay cùng năm ngón tay cùng nàng chồng lên nhau, bây giờ nhớ lại lúc đó, tâm vẫn còn thình thịch nhảy không ngừng.

Con tiểu trư hồng phấn kia nàng vẫn còn đặt ở đầu giường...

Triệu Mộ Tịch rất muốn biết, Kỷ tổng phúc hắc ẩn nhẫn, là lúc nào đối với mình sản sinh ra ý nghĩ ở phương diện kia, là đêm đó tiếp mình quay về khu nhà ở, nàng liền đối với mình có loại ý tứ kia sao? Nàng không biết... Sẽ không còn đang ăn dấm chua của Lâm Vi chứ?! Khả năng là Triệu tiểu thư muốn điên rồi, cứ nghĩ như vậy đến rạng sáng ngày thứ hai, cả một đêm nàng không ngủ...

Nghĩ đến rất nhiều, rất nhiều.

Nếu như Kỷ Dữ Đường thật sự yêu thích nàng, các nàng có thể ở chung một chỗ sao? Triệu Mộ Tịch vẫn cho rằng Kỷ Dữ Đường là người không thể yêu, không phải chỉ vì Hạ Tề, mà còn bởi vì, các nàng căn bản chính là người của hai thế giới. Nàng là công chúa, mà mình là cô bé lọ lem, nghĩ đến một đêm, tâm Triệu Mộ Tịch lại hoảng giống như rơi vào kẽ băng nứt, nhớ tới một đoạn cảm tình đã thất bại, ngay cả người bình thường cũng không thể tiếp thu nàng, cao cao tại thượng như Kỷ Dữ Đường có thể tiếp thu nàng sao?

Nàng sợ sệt cảm giác có được lại mất đi, vốn cho là chính mình được hạnh phúc, nhưng lại chỉ là bọt biển dưới ánh mặt trời, cuối cùng hóa thành một đoàn không khí, cảm giác này quá khó tiếp thu, Triệu Mộ Tịch không muốn lại trải qua lần thứ hai.

Mãi cho đến hừng đông, Triệu Mộ Tịch mới ngất ngất nặng nề ngủ được hai giờ, thời điểm hơn tám giờ sáng di động vang lên, nguyên bản đang thiu thiu ngủ Triệu Mộ Tịch lập tức tỉnh táo, nàng luống cuống tay chân cầm lấy điện thoại di động, nhìn hiển thị người gọi, Triệu Mộ Tịch ngáp một cái vò vò đầu phát, trong nháy mắt yên tĩnh lại, người gọi là "Đại Vi" không phải "Canh cá".

"Tiền ta đã tập hợp đến gần đủ rồi, đợi lát nữa chuyển hết cho ngươi." Lâm Vi ở đầu bên kia điện thoại phun tào, "Khoảng thời gian này ngươi đi đâu? Bị người lừa đi rồi sao? Ngay cả bóng người cũng không thấy..."

Có thể không phải sao, là bị Kỷ Dữ Đường mạnh mẽ "Lừa" đi.

"Cảm ơn." Triệu Mộ Tịch nhờ Lâm Vi giúp mình gom tiền, trước tiên là muốn trả lại Kỷ Dữ Đường, nàng không muốn nợ tiền Kỷ Dữ Đường, tình nguyện nợ những người khác đều được.

Sauk hi Kỷ Dữ Đường rời đi, không có gọi điện thoại cho nàng, ngay cả tin nhắn cũng không có. Nàng là rất bận sao? Triệu Mộ Tịch nghĩ tới chủ động gọi điện thoại cho nàng, nhưng vẫn là không dám, sợ quấy rối đến nàng, do do dự dự thật lâu, chỉ gửi cho nàng một tin nhắn.

—— Chú ý nghỉ ngơi.

Triệu Mộ Tịch đợi một ngày, nàng vẫn chưa hồi âm lại.

Đem khu nhà ở bên này thu thập sạch sẽ, Triệu Mộ Tịch thu dọn hành lý xong, lại trở lại phòng cho thuê của mình, nàng cũng chuẩn bị từ chức xong rồi, cũng đã nói cùng Kỷ Dữ Đường rồi, cho nên không cần tiếp tục ở tại nơi này nữa. Mà tình huống bây giờ, Triệu Mộ Tịch luôn cảm thấy không ở cùng một chỗ vẫn tốt hơn, nàng sợ chính mình mỗi ngày đều nhìn thấy Kỷ Dữ Đường, sẽ bình tĩnh không nổi nữa.

Triệu Mộ Tịch trở lại khu nhà ở của mình, thời điểm hơn mười giờ đêm, thu được hồi âm của Kỷ Dữ Đường:

—— Ngươi cũng vậy.

Nàng nhất định rất mệt, ngày đó đi gấp như vậy, cũng không biết phát sinh chuyện gì? Mấy ngày nay, Triệu Mộ Tịch hồn vía đều lên mây, nói không phải khoa trương chứ, mỗi giờ nàng đều đang nghĩ về Kỷ Dữ Đường, trong lòng nàng ngứa, bởi vì quan hệ giữa các nàng giống thật mà cũng giống giả.

Ngày đó qua đi, trong lòng Triệu Mộ Tịch vừa chờ mong vừa sợ hãi, một mực ngay lúc mấu chốt này, Kỷ Dữ Đường lại biến mất mấy ngày, trong lòng Triệu Mộ Tịch xoắn xuýt, hỗn loạn vô cùng.

- -----------------------------------------------------------------------

Kỷ đổng qua đời, thời điểm hắn đi rất an tường, lão nhân gia một lòng muốn tác hợp Kỷ Dữ Đường cùng Hạ Tề, dưới lời nói dối có thiện ý, tâm nguyện của hắn cũng chấm dứt. Ước định của Kỷ Dữ Đường cùng Hạ Tề, vẫn luôn gạt người nhà, chính là sợ lão gia tử biết đây là âm mưu, hiện tại coi như không còn gì tiếc nuối nữa.

Kỷ Dữ Đường lại trở lại A thị đã là năm ngày sau, trên xe, nàng nhớ tới gọi điện thoại cho Triệu Mộ Tịch, "Chín giờ ta sẽ về đến nhà."

Nghe âm thanh uể oải của nàng, Triệu Mộ Tịch liền bắt đầu đau lòng, không biết những ngày qua nàng có ăn cơm đúng hạn hay không, "Ăn đồ ăn không?"

"Ăn." Cũng không biết nguyên nhân gì, Kỷ Dữ Đường nghe được âm thanh của Triệu Mộ Tịch, tựa hồ có tác dụng xua tan mệt mỏi.

"Vậy ngươi nghỉ sớm một chút."

Hai người hàn huyên vài câu xong liền cúp điện thoại, cứ cảm thấy nơi nào có điểm không đúng.

Lúc này, Triệu Mộ Tịch mới nhớ ra, Kỷ Dữ Đường còn chưa biết mình đã dọn đi, vừa rồi cũng không có nói với nàng...

Kỷ Dữ Đường trở lại khu nhà ở, bấm chuông cửa nửa ngày cũng không có ai ra mở cửa, bản thân nàng mở cửa, trong nhà là một mảnh đen như mực. Lúc này mới hiểu được, tốt a Triệu Mộ Tịch nhà ngươi, không nói tiếng nào liền dọn đi!

Lấy điện thoại di động ra, Kỷ Dữ Đường lập tức gọi điện thoại cho "Nấu canh".

Triệu Mộ Tịch vừa tiếp điện thoại, liền nghe thấy âm thanh của Kỷ tổng "Sức lực mười phần" chất vấn nàng, "Triệu Mộ Tịch, ngươi ở đâu?"

"Ta ở nhà." Lúc Triệu Mộ Tịch nói ở nhà, trong lòng có chút hoảng.

"Ngươi làm sao..." Kỷ Dữ Đường chẳng muốn cùng nàng giải thích, trực tiếp ra lệnh, "Ngươi ở nhà chờ cho ta."

"Kỷ tổng..." Kỷ Dữ Đường cúp điện thoại, Triệu Mộ Tịch nắm điện thoại di động tựa ở trên tường, tâm tình bắt đầu thấp thỏm bất an, Kỷ Dữ Đường là muốn qua đây sao? Là mình nên qua, nàng vừa mới xuống máy bay khẳng định rất mệt mỏi.

Hơn nửa canh giờ, cửa sắt bị gõ vang lên, Triệu Mộ Tịch kéo cửa ra, nhìn thấy Kỷ Dữ Đường phong trần mệt mỏi đứng trước mặt nàng, mấy ngày không gặp, cảm giác nàng gầy đi không ít.

"Ta không phải đã nói ngươi chờ ta trở lại sao? Ngươi dọn đi rại sao không nói với ta một tiếng?!" Vừa thấy mặt, Kỷ Dữ Đường liền nhắm vào vấn đề hỏi nàng.

Triệu Mộ Tịch đem cửa nhẹ nhàng kéo ra, nói rằng, "Ngày đó ta đã nói với ngươi, ta nói ta muốn..."

Còn chưa nói hết, Triệu Mộ Tịch liền yên tĩnh lại, bởi vì Kỷ Dữ Đường đang ôm lấy nàng, hơn nữa là loại ôm rất chặt kia.

"Để ta ôm một lúc." Kỷ Dữ Đường ôm nàng, ôm vào trong ngực, những ngày qua thân thể mệt mỏi cùng thần kinh căng thẳng chậm rãi thanh tĩnh lại.

Hô hấp của Triệu Mộ Tịch rối loạn, Kỷ Dữ Đường dán vào nàng quá gần...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK