• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


- Mật Kết-
Hai người vừa bước đến cửa thì bị mẹ Thịnh người vừa bước từ ngoài cửa vào cản lại.
Mẹ Thịnh vừa nhìn là biết đã xảy ra chuyện gì, ngay lập tức nói với bọn họ: "Hai đứa ở lại đi."
Rồi bà hét về phía chồng mình ở phía xa xa: "Ông cút."
Tuy rằng ba Thịnh không tình nguyện, nhưng cũng chẳng có cách nào, chỉ đành ỉu xìu rời đi.
Đợi đến lúc ông biến mất trong màn đêm đen, Thịnh Minh Dịch nói: "Con cũng về đây."
Mẹ Thịnh ngăn anh lại: "Muộn lắm rồi, mai hẵng đi."
Thịnh Minh Dịch nhìn mẹ mình: "Chuyện này mẹ có biết không, mẹ?"
"Mẹ cũng mới biết gần đây thôi, sau đó mới bảo chị họ con đến khuyên con về nhà, muốn để ba con nói rõ ràng." Mẹ Thịnh nở một nụ cười bất đắc dĩ, "Xem ra mọi người đã nói xong."
Thịnh Minh Dịch chỉ cảm thấy vô cùng phẫn nộ.
Cố Triêu Hi lại cảm thấy cạn lời.

wtp cam đường quýt mật
"Đi ngủ trước đã," mẹ Thịnh nhẹ nhàng đẩy hai người quay lại, "Con cũng không muốn muộn thế này rồi còn mang Tiểu Cố chạy ngoài đường đúng không? Bây giờ đi thì đến bao giờ mới được nghỉ ngơi? Mẹ biết hai đứa tức giận, ngày mai mẹ sẽ bảo ông già khốn nạn kia xin lỗi các con."
"Miễn," Thịnh Minh Dịch nói, "Con không thể tha thứ cho ông ấy."
Anh nhìn sang Cố Triêu Hi: "Nếu em không muốn ở lại đây thì chúng ta đi thôi."
Cố Triêu Hi cũng muốn đi, nhưng nghĩ đến Thịnh Minh Dịch đã lâu rồi không về nhà, khó lắm mới về được một chuyến lại đi nhanh như vậy, mẹ anh nhất định sẽ rất buồn, nghĩ một lúc cậu đành phải ở lại.
Hai người quay lại phòng ngủ, một người ngồi trên giường, một người ngồi trên ghế sofa.
"Năm ấy em không nhận ra anh bị ba khống chế sao?" Thịnh Minh Dịch không nhịn được nói: "Sao anh có thể bắt em xin lỗi được?"
"Anh không thể sao?" Cố Triêu Hi cởi đôi dép lê ra ném về phía anh, "Sao em biết được anh đang bị ba anh khống chế? Thế lúc anh lấy được điện thoại anh không xem nhật ký trò chuyện à?"
Thịnh Minh Dịch cũng cởi dép lê của mình ra, tuy đã giơ lên rồi nhưng không dám ném về phía đối phương: "Ba anh xóa hết nhật ký trò chuyện rồi! Em nghĩ anh là thằng ngốc chắc?"
"Chẳng nhẽ anh không phải sao?" Cố Triêu Hi lấy nốt một bên dép lê còn lại ném về phía anh, "Trước khi anh đi tìm em sao không mượn điện thoại của Vương Trúc gọi cho em? Nếu như anh gọi cuộc điện thoại ấy trước thì đã nói rõ ràng với nhau hết rồi còn gì? Thì đã không bị tai nạn xe? Thì đã không bị mất trí nhớ? Thì đã không xa em lâu như vậy?"
"Anh sợ em không để ý đến anh! Sợ nếu nói sai sẽ khiến em khó chịu!"
"Anh nghĩ rằng anh không nói gì thì sẽ khiến em thoải mái à?"
Tiếng gõ cửa vang lên.

wtp cam đường quýt mật
Giọng nói dịu dàng của mẹ Thịnh vang lên: "Đừng cãi nhau nữa...!sau này hòa thuận với nhau đi."
Hai người vì thế nói nhỏ xuống.
"Anh đúng là đồ ngốc!" Cố Triêu Hi cầm gối lên ném về phía Thịnh Minh Dịch.
Thịnh Minh Dịch bắt lấy cái gối: "Em không phải cũng thế à?"
"Anh thế mà lại dám mắng em?" Cố Triêu Hi lấy cái gối khác, đến chỗ ghế sofa quật đối phương, "Anh giỏi thật đấy?"
Thịnh Minh Dịch cầm lấy gối đỡ: "Nếu em là người có tâm nhãn, nếu em đừng vội vàng chặn anh, chúng ta sẽ không đến nỗi chia xa nhiều năm như vậy."
"Cho nên tất cả là lỗi của em?"
"Năm mươi năm mươi."

"Gì cơ?"
"Thế chia lại.

Anh sáu em bốn."
"Lại còn chia, sao anh không chia bốn sáu ấy?"
Hai người cầm gối đầu đánh nhau trong phòng ngủ, ầm ĩ đến mức gà bay chó chạy.
Không lâu sau mẹ Thịnh lại gõ cửa, bọn họ lập tức dừng lại.
Mẹ Thịnh đứng bên ngoài gọi: "Mở cửa."
Thịnh Minh Dịch cao giọng nói: "Mẹ, bọn con ngủ rồi!"
"Đánh nhau ầm ầm thế mà còn lừa ai."
Thịnh Minh Dịch đành phải đi mở cửa.

wtp cam đường quýt mật
Mẹ Thịnh đứng bên ngoài, vẫy vẫy tay với Cố Triêu Hi.
Vì vậy Cố Triêu Hi cũng đi đến bên cạnh Thịnh Minh Dịch.
"Đừng đánh nhau nữa." Mẹ Thịnh nói, "Hai đứa hôn một cái rồi đi ngủ đi."
Trong nháy mắt mặt Cố Triêu Hi nóng bừng lên.
Thịnh Minh Dịch cũng hơi ngại ngùng, giải thích: "Bọn con đùa giỡn tí thôi, không có chuyện gì đâu."
"Thôi cứ hôn một cái đi." Mẹ Thịnh nói, "Tránh cho hai đứa đóng cửa lại lại tiếp tục đánh nhau."
Không thể lay chuyển được ý định của mẹ, Thịnh Minh Dịch đành phải quay đầu hôn Cố Triêu Hi một cái.
Ngay lập tức mặt Cố Triêu Hi đỏ bừng, không còn tâm trí đâu để mà tức giận nữa.
"Được rồi." Mẹ Thịnh hài lòng gật gật đầu, "Đi ngủ đi, đừng ầm ĩ nữa."
Đợi đến lúc cửa đóng lại, Cố Triêu Hi vội vàng đấm Thịnh Minh Dịch một cái: "Anh hôn môi em làm gì?! Mẹ anh chỉ bảo anh hôn lên má em thôi!"
Xấu hổ quá đi mất!
Ngay trước mặt người lớn!!
Có biết xấu hổ không hả?
"Anh không những hôn môi em, anh còn muốn hôn nữa." Thịnh Minh Dịch thuận thế ép cậu lên cửa hôn.
Cố Triêu Hi dùng sức đẩy anh ra: "Em cho phép anh hôn em chưa?"
Thịnh Minh Dịch nói: "Em nghĩ xem chúng ta xa nhau năm năm, đã hôn thiếu mất bao nhiêu lần? Bây giờ đã nói rõ ràng với nhau rồi, đương nhiên phải bổ xung."
Cố Triêu Hi vô cùng khiếp sợ: "Còn thế nữa?"
Thịnh Minh Dịch bật cười: "Có vấn đề gì không?"
Vừa nói vừa sán lại gần, dịu dàng hôn cậu.

wtp cam đường quýt mật
Cố Triêu Hi không nhịn được phân tán suy nghĩ, trong lòng cậu bắt đầu tính toán, năm năm xa nhau, hôn thiếu bao nhiêu lần.


Một năm 365 ngày, năm năm là 1825 ngày...!một ngày sẽ hôn mấy lần nhỉ? Cậu cẩn thận hồi tưởng lại, ngày trước lúc hai người yêu nhau, Thịnh Minh Dịch hình như cực kỳ thích hôn cậu.

Lúc làm bài tập cũng muốn hôn cậu, lúc xem phim muốn ôm cậu vào lòng rồi hôn, càng không nói đến lúc chui vào trong chăn, hoàn toàn không thể dừng lại được...!hình như một ngày hôn rất nhiều lần.
Tính rồi tính, mặt cậu càng ngày càng đỏ....
Tính rồi lại tính, quần áo trên người cậu dần dần bị ném xuống đất.
Đợi đến lúc cậu phản ứng lại thì người đã bị đè lên giường.
"Anh làm gì thế?" Cậu nhìn người đang ở trên người cậu.
"Muốn làm lành với em." Thịnh Minh Dịch nói.
"Tình cảm của chúng ta có rạn nứt đâu, đúng không?"
"Cho nên từ anh nói là động từ."
"Anh còn thế nữa cơ à."
Cố Triêu Hi nâng chân lên đạp anh ra: "Cả người toàn mùi rượu, hôi chết mất, tối nay anh ngủ sofa, cảm ơn."
Sáng hôm sau, Cố Triêu Hi bị hôn tỉnh.
Cậu mở mắt ra, nhìn thấy một cái đầu tóc rối đang lộn xộn ở trên ngực cậu, cậu bèn câu lấy cằm anh, bắt anh ngẩng đẩu lên.
"Em cho phép anh lên giường chưa?" Cậu ngáp một cái rồi nói.
"Em chỉ bảo anh tối hôm qua ngủ ở sofa," Thịnh Minh Dịch đưa tay nắm lấy eo cậu, "Trời sáng rồi, anh có thể lên giường."
Cố Triêu Hi lườm anh: "Đừng có sờ lung tung."
Thịnh Minh Dịch tiến lại gần cậu, cọ cọ cậu, rồi lại cười nhạo cậu: "Em còn không muốn à? Miệng nói không muốn, cơ thể lại rất thành thật."
"Anh đừng có mà học mấy cái câu ngu ngốc của tổng tài bá đạo trên mạng nữa!" Cố Triêu Hi thật sự không thể chịu nổi, "Còn nữa, miệng em chưa hề nói em không muốn!"
"Thế thì muốn rồi đúng không." Thịnh Minh Dịch ngay lập tức lật người đè cậu xuống.
"Muốn." Cố Triêu Hi chủ động ôm cổ anh, "Anh giúp em trước rồi em lại giúp anh."
"Em nghĩ anh vẫn sẽ bị mắc mưu à?" Thịnh Minh Dịch đã hình thấu hết con người này, "Để em sướng xong thì chắc chắn em sẽ không thèm quan tâm đến anh nữa."
"Anh đoán đúng rồi đấy." Cố Triêu Hi ngẩng đầu lên, "Thưởng cho anh nụ hôn mang hương vị của mối tình đầu."
Sau đó cậu giống như đang chơi đùa hôn chùn chụt lên mặt anh, còn phát ra mấy tiếng đáng yêu.
Trái tim Thịnh Minh Dịch bị hôn đến mức mềm nhũn ra, rất nhanh đã cam chịu số phận.
"Thôi bỏ đi.

Anh xứng đáng bị em lừa đến chết."
Cố Triêu Hi cười lớn: "Biết em đang lừa anh rồi mà vẫn còn mắc mưu, anh có bị ngốc hay không?"
"Không phải anh ngốc," Thịnh Minh Dịch vuốt ve gương mặt cậu, "Chỉ là anh quá yêu em mà thôi."
Vẻ mặt anh vô cùng bất đắc dĩ, lại khiến cho Cố Triêu Hi không hiểu vì sao rung động.
"Hình như em lại bị anh lừa ngược lại rồi."
Cố Triêu Hi lật người, đổi lại vị trí, cưỡi lên người anh.

"Không được lộn xộn."
"Ừm," Thịnh Minh Dịch liếm liếm môi, "Anh sẽ cố gắng."
Sau đó hai người bắt đầu tập thể dục buổi sáng.

wtp cam đường quýt mật
Cái gọi là kế hoạch một ngày chính là vào buổi sáng, tập thể dục buổi sáng là một bài tập vô cùng tốt cho sức khỏe.

Địa điểm tốt nhất đó chính là trên giường, đương điên tùy theo sở thích của từng người thì chỗ khác cũng được.

Chỉ cần bạn muốn tập thì sofa, bếp, trước cửa sổ sát đất....! trong nhà đâu đâu cũng có thể tập, nhưng nhớ phải kéo rèm cửa sổ lại cẩn thận.
Trước khi chơi, à không....!khởi động làm nóng người, sau khi kết thúc khởi động làm nóng người thì Cố Triêu Hi đỡ lấy Thịnh Minh Dịch rồi chầm rãi ngồi xuống.
Bởi vì dụng cụ tập luyện quá to quá cứng cho nên cậu không thể thích ứng ngay được, đau đến mức trên trán toát mồ hôi hột.
"Hay là để anh." Thịnh Minh Dịch vô cùng lo lắng, sợ cậu tự làm mình bị thương.
"Không....." Cố Triêu Hi cắn răng kiên trì, "Để em thử xem...."
Cậu không ngừng cố gắng cuối cùng cũng xuống được một đoạn.

Cậu thở ra một hơi dài, hai tay chống trên ngực Thịnh Minh Dịch nghỉ ngơi.
Bắp thịt trên người Thịnh Minh Dịch cường tráng cân đối, trông vô cùng đẹp.
Cậu không nhịn được đưa tay xoa nắn, cơ thể đối phương ngay lập tức căng cứng.
"Đừng sờ nữa," Thịnh Minh Dịch nhẫn nại nói, "Em mà sờ nữa thì anh sẽ không nhịn được muốn lộn xộn đấy...."
"Không cho động đậy," Cố Triêu Hi nói, "Để em."
Bài tập thể dục buổi sáng cần chú ý rút nông đâm sâu, tiến hành theo tuần tự, không thể vội vàng.

Sau khi nắm quyền chủ động trong tay cậu có thể điểu khiển góc độ càng tốt, độ mạnh yếu và độ sâu nông, tận dụng tối đa công dụng của dụng cụ luyện tập để khiến cho mình vui vẻ từ cơ thể đến tinh thần.
Cảm giác này thật sự quá tươi đẹp.

wtp cam đường quýt mật
Lúc hai người được gắn kết chặt chẽ với nhau, trong lòng bọn họ đều thỏa mãn.
Theo cường độ vận động ngày càng tăng, cả người Cố Triêu Hi nhũn ra, mồ hôi nhễ nhại—Đây là hiện tượng tự nhiên của vận động!! Tấn Giang không biết đúng không? Vận động toát ít mồ hôi cũng không được à?!
Cố Triêu Hi dùng sức cắn môi dưới, Thịnh Minh Dịch đột nhiên bắt đầu làm những động tác mà Tấn Giang không cho làm, hại cậu phải kêu ra mấy âm thanh mà Tấn Giang không cho phép kêu.
(*Tác giả viết thế này thảo nào chương này của tác giả bị Tấn Giang khóa)
Một trận trời đất quay cuồng, bọn họ đổi lại vị trí tiếp tục tập thể dục buổi sáng.
Thịnh Minh Dịch khó khăn kiềm chế, anh cầm dụng cụ tập luyện trong tay, hung hăng đâm vào, điên cuồng tiến công.
Da đầu Cố Triêu Hi tê dại, trong đầu pháo hoa nổ ầm ầm.
......
Một tiếng sau, hai người xuống lầu.
Mẹ Thịnh ngồi dưới lầu đợi bọn họ xuống ăn sáng cùng.
"Ba con đâu?" Thịnh Minh Dịch nói, "Không phải nói bảo ông ấy xin lỗi sao? Tuy con sẽ không chấp nhận."
"Trốn mất rồi," mẹ Thịnh nói, "Tối qua trốn luôn trong đêm, mang việc trong nhà giao hết cho mẹ, nói con thích về hay không, không về thì lôi đến."
Cố Triêu Hi không nhịn được bật cười.


wtp cam đường quýt mật
Ba Thịnh đúng là một tay chơi thứ thiệt, đây là đang muốn dùng mẹ Thịnh để kiềm chế Thịnh Minh Dịch.
Chẳng qua mẹ Thịnh cũng không bắt ép con trai minh phải về tiếp quản sản nghiệp của gia đình ngay, ba người cũng không thảo luận về vấn đề này.
Sau khi ăn xong Thịnh Minh Dịch mang Cố Triêu Hi rời đi.
Lúc đi Cố Triêu Hi nói với mẹ Thịnh: "Bác à bác cứ yên tâm, anh ấy nhất định sẽ thường xuyên về nhà thăm hai người."
"Hai đứa về cùng nhau." Mẹ Thịnh nói, "Bây giờ bác là chủ gia đình này, hai đứa về lúc nào cũng được.

Nếu muốn kết hôn, có thể ra nước ngoài lấy giấy chứng nhận, bác sẽ tổ chức tiệc cưới cho hai đứa."
Tuy cũng không định ra nước ngoài lấy giấy kết hôn nhưng Cố Triêu Hi vẫn gật đầu đồng ý.
Đợi đến lúc hai người lên xe, cậu không nhịn được nói: "Không nghĩ đến ba anh thế mà lại trốn mất."
"Chắc ông ấy sợ anh lại không về nhà nữa." Thịnh Minh Dịch nói, "Anh không về, sản nghiệp của ông ấy không có ai tiếp quản, điều này đối với ông ấy mà nói là một chuyện vô cùng đáng sợ."
"Dòng họ nhà anh chắc cũng phải có người trẻ tuổi ưu tú chứ."
"Ông ấy không tin người khác.

Thật ra...."
Thịnh Minh Dịch dừng lại.

wtp cam đường quýt mật
Cố Triêu Hi: "Gì cơ?"
"Thật ra anh từng khuyên ông ấy sinh thêm một đứa nữa..." Thịnh Minh Dịch nói, "Năm đó lúc ông ấy cầm gậy đánh uyên ương, anh bảo ông ấy nhân lúc còn trẻ thì sinh thêm một đứa nữa, bồi dưỡng người nối nghiệp mới, ông ấy không đồng ý, lại còn tức đến mức đánh anh."
"Ông ấy vẫn còn rất yêu thương anh." Cố Triêu Hi nói, "Anh đã biết từ lâu rằng cuối cùng cho dù thế nào đi chăng nữa ông ấy cũng phải chấp nhận anh là gay, mà ông ấy cũng biết, cuối cùng thì anh cũng phải về nhà.

Đúng không?"
Thịnh Minh Dịch day day ấn đường: "Ừ."
"Vậy bây giờ phải làm sao?"
"Vẫn giống như trước đây."
"Được."
Bởi vì buổi sáng đã vận động, Cố Triêu Hi hơi mệt, sau khi lên máy bay lại định ngủ.
"À thì....." trước khi cậu ngủ, Thịnh Minh Dịch cẩn thận nói, "Có thể bỏ chặn anh được không?"
"Xin lỗi, em quên mất." Cố Triêu Hi bật cười, sau đó đưa điện thoại cho anh, "Anh thử bằng vân tay đi."
Thịnh Minh Dịch cầm lấy, dùng vân tay mở khóa, thành công.

Anh mở điện thoại của cậu ra—mở tài khoản xã hội của cậu, bỏ chặn bản thân, thuận tiện hỏi: "Thế mật khẩu của em rốt cuộc là gì?"
"Cái này cũng không đoán ra, anh đúng là không thật sự yêu em." Cố Triêu Hi liếc anh một cái, "Là ngày chúng ta chia tay."
Thịnh Minh Dịch: "......"
Thế mà đúng thật.
Đúng là...!tàn nhẫn.
"Sửa thành sinh nhật của anh đi." Cố Triêu Hi ngáp một cái, sau đó nhắm mắt lại.
Thịnh Minh Dịch nhìn sườn mặt cậu, cong khóe môi: "Vâng, thưa ông chủ.".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK