• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lạc Kỳ về đến nhà, mẹ đi từ phòng ra.

Khương Nghi Phương nhìn đồng hồ trên tường, "

Nhanh vậy? Không phải nói phải đi ăn khuya?""Ăn rồi ạ." Đành phải một lời nói dối tiếp một lời nói dối, "

Mua xiên que ở trong hẻm nhỏ, trò chuyện xong đúng lúc cũng ăn xong."

Bình hoa thủy tinh bị mẹ cất đi, cô tìm ra để lấy nước.

Khương Nghi Phương nhìn thấy hoa hướng dương trên bàn uống trà, thật ra thì có hai ba đóa đã đủ, nhiều rồi lãng phí tiền, nhưng không nói lời mất hứng."

Hôm nay hoa hướng dương gói dễ nhìn."

Lạc Kỳ "

Dạ’ một tiếng, cầm bình hoa đi từ phòng vệ sinh ra, "Đúng lúc trong cửa hàng không bận, ông chủ có thời gian chọn giấy bọc."

Giấy bọc là Tưởng Thịnh Hòa tự chọn.

Ngày mai Giáo sư Lương lập tức đến Thành phố Tô, Lạc Kỳ hỏi mẹ sắp xếp."

Mẹ, ngày mai mẹ rảnh không ạ?""

Rảnh, con muốn đi dạo phố?""

Không phải. Ngày mai Giáo Sư Lương đến, buổi chiều hẳn sẽ hẹn mẹ gặp mặt."Đêm mà con gái quay về đã nói với bà rồi, mẹ của Tưởng Thịnh Hòa tìm bà thiết kế.

Không hiểu sao bà lại thấy áp lực, hơn nửa năm làm hạng mục lớn kia, sửa sang biệt thự coi như là có chút kinh nghiệm, nhưng đối phương là Lương Chân, trong lòng bà không nắm chắc.

Tưởng Nguyệt Như từng giúp các gia đình khác, bình thường chăm sóc con gái có thừa, hiện tại con gái lại là trợ lý của Tưởng Thịnh Hòa, cho dù bản thân không nhận công việc này, chờ lúc sửa sang cũng sẽ hết lòng cố gắng hỗ trợ kiểm định hiện trường.

Lạc Kỳ cắm hoa trong bình, suy nghĩ sáng sớm ngày mai Tưởng Thịnh Hòa đến thăm cô rất sớm, "

Mẹ, ngày mai mẹ không cần làm cơm, con ra ngoài mua.""

Con không ngủ thêm sao?""

Thói quen dậy sớm, không ngủ được.""Đúng rồi, con không cần mua bữa sáng của ba con, ngày mai ông ấy đến công ty ăn."

Lạc Kỳ tắm xong nằm trên giường, trong đầu đều là hình ảnh Tưởng Thịnh Hòa ôm cô đi qua cây cầu.

Thần kinh hưng phấn, qua nửa đêm mới ngủ.

Rạng sáng năm giờ rưỡi, tự nhiên tỉnh dậy.

Lạc Vũ gửi cho cô hai tin nhắn, rạng sáng hai giờ gởi một tin nhắn, năm giờ hai mươi lăm gởi một tin nhắn nữa.[ A a a a a a! Chị, em điên mất rồi! ][ Chị, em tiêu đời rồi, kiếp này sẽ không có cuộc sống tốt (bạo khóc) (bạo khóc) (tan nát cõi lòng) ]Suốt đêm con bé không ngủ sao.

Lạc Kỳ gọi điện sang đó, chuông reo kết thúc cũng không ai nghe máy.

Một tin nhắn mới nhất là gửi năm phút trước, không đến mức nhanh như vậy đã ngủ.Điện thoại di động không ngừng chấn động, ngay cả chiếc gối cũng rung ong ong.

Hạ Hủ bị đánh thức, bị ầm ĩ mà phiền lòng, mở mắt ra, mất mấy giây mới nhìn cho rõ ràng điện thoại di động ở đâu, sờ qua vừa nhìn, màn hình điện thoại hiển thị chú thích: Chị tôi xinh đẹp nhấtLần nữa nhìn ốp điện thoại di động lòe loẹt, là điện thoại di động của Lạc Vũ.

Hạ Hủ chỉnh điện thoại di động tắt âm rồi ném sang một bên, phòng tắm bên kia truyền đến tiếng nước chảy.

Anh tỉnh táo, xoa xoa sống mũi.

Tối hôm qua ở dưới lầu công ty gặp phải Lạc Vũ, lòng cô đầy căm phẫn, cô quái gở, ý bảo anh không phải đàn ông, bởi vì một cái hôn mà bới móc cô khắp nơi.

Còn nói anh không chơi nổi."

Lạc Vũ, đừng mạnh miệng, em chơi nổi ư?""

Dù sao thì tôi chơi nổi hơn anh. Một cái hôn thôi, anh đã muốn sống muốn chết."

Liên quan đến chơi nổi hay không chơi nổi, ngoài miệng nói không có tác dụng, vì vậy đã có cảnh tượng của hiện tại.

Trước khi đến khách sạn, bọn họ không uống một giọt rượu nào, rất thanh tỉnh.

Mười phút sau, Lạc Vũ đi từ phòng tắm ra, nhìn thấy người đang tựa ở đầu giường hút thuốc lá, cô bị dọa cho giật mình, vừa rồi anh còn ngủ rất say.

Cô đã ăn mặc chỉnh tề, hiện tại chân đau hông đau, đi bộ khó khăn.

Chịu đựng cơn khó chịu, cô đi qua lấy điện thoại di động, hoàn toàn xem Hạ Hủ như không khí.

Thật ra thì trái tim đã nhảy đến cổ họng, căn bản không dám nhìn anh.

Hạ Hủ dập thuốc, "

Lúc này sợ rồi?"

Lạc Vũ lạnh lùng hừ một tiếng, sợ rồi cũng không khả năng nhận là sợ.

Cô cầm lấy điện thoại di động thao tác một phen, rồi xách túi quay đầu bước đi.Điện thoại di động của Hạ Hủ có tin nhắn đi vào, anh mở ra, Lạc Vũ chuyển cho anh mấy ngàn tệ, một nửa tiền phòng.Đi ra khỏi khách sạn, Lạc Vũ dùng sức vỗ vỗ lồng ngực, rốt cuộc cũng có thể hít thở.

Cô trả lời tin nhắn của chị họ: [ Chị, em tăng ca suốt đêm, mắng tên tiểu nhân bên A kia rồi, chẳng qua là không sao cả, không phải lần thứ nhất mắng anh ta. Em buồn ngủ chết mất thôi, chờ ngủ dậy sẽ hàn huyên với chị. ][ Đúng rồi, chị, máy giặt quần áo của nhà mới mướn quá cũ, bản thân em lại mua thêm một máy nhỏ chuyên giặt quần áo lót, để ở chỗ của chị trước, chờ chị gái 202 dọn đồ đi rồi, em trực tiếp dọn qua đó. ]Lạc Kỳ: [ Em cứ để đi. Vậy em mau đi ngủ đi, thức thâu đêm quá tổn thương tinh thần. ]Đi lên cây cầu đá, Tưởng Thịnh Hòa đã ở dưới cầu chờ cô, cô cất điện thoại di động, bước nhanh xuống bậc thang."

Mấy giờ Giáo sư Lương đến?""

Buổi trưa." Tưởng Thịnh Hòa nói: "

Buổi chiều đi xem biệt thự trước, lại đi xem phòng của chúng ta một chút."

Dường như nụ hôn ngày hôm qua còn dư vị, từ đầu đến cuối Lạc Kỳ không nhìn anh, không biết khi nào cơn sóng lớn trong lòng mới có thể khôi phục lại bình tĩnh.

Mua bữa sáng quay về, Tưởng Thịnh Hòa đưa cô đến đầu hẻm.

Lạc Kỳ xoay người, lời từ giã còn chưa nói ra khỏi miệng, biểu cảm trên gương mặt ngưng đọng, cô nhìn thấy mẹ đi từ trên cây cầu đá xuống, chắc hẳn đi vứt rác."

Mẹ em ở phía sau anh." Cô đè thấp giọng nói với Tưởng Thịnh Hòa.

Khương Nghi Phương còn cho rằng là bạn trai của con gái đuổi đến Thành phố Tô thăm con gái, bất luận chiều cao hay là khí chất, cũng cực kỳ xứng đôi với con gái.

Dưới tình huống này gặp mặt rất lúng túng, đang suy nghĩ thối lui sang bên kia cầu đá tránh một chút, nào biết con gái và bạn trai nó cùng nhìn sang."

Mẹ." Lạc Kỳ lớn tiếng gọi bà, còn vẫy tay với bà.

Chờ mẹ đến gần, cô bình tĩnh giới thiệu: "

Mẹ, đây là Tổng giám đốc Tưởng của chúng con, qua đón chúng ta đi xem phòng ốc."

Khương Nghi Phương: "..."

Thì ra hiểu lầm rồi."

Chào dì, con là Tưởng Thịnh Hòa.""

Chào con, thường xuyên nghe Lạc Kỳ nhắc đến con, cảm ơn đã săn sóc như vậy với Lạc Kỳ của dì.""

Dì khách sáo rồi, nên làm ạ."

Lạc Kỳ đứng ở một bên im lặng nghe, ước chừng hai phút, hai người rốt cuộc cũng hàn huyên xong.

Khương Nghi Phương mời Tưởng Thịnh Hòa vào trong nhà ngồi, "Đi vào uống ly nước đi."

Tưởng Thịnh Hòa từ chối, anh không quên thân phận của bản thân là ông chủ của Lạc Kỳ, mà Lạc Kỳ lại là cấp dưới khác phái, mới sáng sớm không tiện quấy nhiễu người ta."

Không cần ạ, các dì ăn sáng đi, con ở trong xe chờ mọi người.”

Khương Nghi Phương vốn đang mất tự nhiên vì trong nhà quá nhỏ, sợ tiếp đãi không chu đáo, không đi thì không đi, trong nhà cũng không có trà ngon."

Dì và Lạc Kỳ một lát sẽ sang đó, làm phiền con còn phải đích thân đi một chuyến.""

Không làm phiền, khách sạn ở gần đây."

Tưởng Thịnh Hòa nói tạm biệt, ánh mắt lạnh nhạt nhìn sang Lạc Kỳ, "

Một lát gọi cho tài xế, xe dừng ở phía trước không xa.""

Vâng Tổng giám đốc Tưởng, ngài đi thong thả.""..."Đi vào cửa nhà, Khương Nghi Phương thở phào, "

Sao Tổng giám đốc Tưởng các con tìm đến tận nhà rồi?"

Lạc Kỳ đã sớm nghĩ sẵn trong đầu: "Đụng phải ở giao lộ, anh ấy nhìn thấy trong tay con xách bữa sáng, sợ nguội lạnh, nên một đường đi đến thì dặn dò con mấy chuyện trong công việc."

Khương Nghi Phương tin tưởng mà không nghi ngờ, cảm khái: "

Con tốt số, gặp được hai cấp trên đều rất tốt."

Vội vàng ăn bữa sáng, Lạc Kỳ và mẹ ra cửa.

Giáo sư Lương còn chưa tới, cô vừa đi vừa gửi tin nhắn cho Tưởng Thịnh Hòa: [ Bây giờ đi biệt thự ư? Không chờ Giáo sư Lương ạ? ]Tưởng Thịnh Hòa: [ Đi phòng tân hôn của chúng ta trước, nếu em không thích nơi nào, đúng lúc để cho dì thiết kế lại từ đầu. ]Xe chờ bọn họ ở cửa hàng hoa tươi, Khương Nghi Phương ngồi ở ghế phụ, Lạc Kỳ và Tưởng Thịnh Hòa ngồi hàng sau."

Dì Khương, dẫn dì đi xem một căn nhà khác của con trước."

Khương Nghi Phương xoay mặt lại, "

Cũng phải sửa sang?""

Vâng." Tưởng Thịnh Hòa nói: "

Ngôi nhà kia con và vợ đến sống lúc đến Thành phố Tô nghỉ phép."

Lạc Kỳ: "..."

Lần đầu tiên nghe anh gọi là vợ, còn là ở trước mặt mẹ cô.

Khương Nghi Phương không biết Tưởng Thịnh Hòa đã kết hôn, chúc mừng trước.

Ngôi nhà chuẩn bị làm phòng cưới cũng là căn nhà Hồ Cảnh, ở trong một tiểu khu khác.

Khương Nghi Phương không nhìn ra nơi nào cần sửa sang cả, đây là phương án thiết kế của nhà thiết kế nổi danh.

Tưởng Thịnh Hòa nhìn sang Lạc Kỳ: "

Trợ lý Lạc, đến lúc đó em liên lạc với vợ tôi, xem cô ấy cảm thấy nơi nào cần sửa đổi."

Lạc Kỳ nghiêm túc: "

Vâng Tổng giám đốc Tưởng.""

Khổ cực cho em rồi.""..."

Lúc nào ngày tháng diễn trò mới chấm dứt đây.

Tưởng Thịnh Hòa nghe điện thoại, Lạc Kỳ và mẹ đi dạo các căn phòng một lần, đi dạo mấy trăm mét vuông tỉ mỉ tốn hơn nửa giờ.

Khương Nghi Phương nói với con gái: "

Mẹ cảm thấy không cần sửa đổi, sửa đổi cục bộ ngược lại ảnh hưởng hiệu quả toàn thể, đập rồi một lần nữa tân trang là một công trình lớn, vả lại thật không cần thiết."

Lạc Kỳ cũng cảm thấy rất tốt, cũng không phải là thường ở đây, một năm quay về mười ngày tám ngày, giống như mẹ nói, thật không cần thiết."

Chờ về rồi con lại nói với Tổng giám đốc Tưởng."

Căn nhà bình tầng (*) này tổng cộng có ba ban công, góc nhìn toàn cảnh Hồ Cảnh.(*) Bình tầng là một loại kiểu nhà, gồm phòng khách, phòng ngủ, phòng vệ sinh, phòng bếp,... Tất cả phòng đều nằm trên cùng một tầng.

Khương Nghi Phương đứng ở ban công cảm giác suy sụp, trước kia bà cũng muốn mua cho con gái một căn nhà Hồ Cảnh, tiền cọc cũng chuẩn bị xong rồi, kết quả là công ty xảy ra chuyện."

Mẹ, nghĩ gì vậy?" Lạc Kỳ tựa ở trên bả vai của mẹ.

Khương Nghi Phương cười cười: "Đang suy nghĩ làm sao mà điều chỉnh ban công mới không ảnh hưởng phong cách toàn thể, không thể lãng phí Hồ Cảnh tốt như vậy.""Được, mẹ đưa ra phương án, đến lúc đó con đưa cho Tổng giám đốc Tưởng xem."

Từ phòng Hồ Cảnh quay lại khu vực cũ trong thành phố thì đã sắp buổi trưa, Lương Chân đã đến trạm, tài xế dẫn bà đi gặp Tưởng Thịnh Hòa, hẹn cùng nhau ăn cơm.

Hai thông gia chẳng hay biết gì mà cứ như vậy gặp mặt.

Nhà hàng vẫn là nhà hàng bọn họ ăn chung sau khi đi xem Sơ Lâm trình diễn.Đặt chỗ cho bốn người, Lạc Kỳ ngồi với Khương Nghi Phương, Tưởng Thịnh Hòa ngồi cùng Lương Chân.

Mặc dù lần đầu tiên gặp nhau, nhưng có tầng mối quan hệ Tưởng Nguyệt Như, Khương Nghi Phương và Lương Chân có đề tài để nói.

Lạc Kỳ hỏi Tưởng Thịnh Hòa: "

Tổng giám đốc Tưởng, ngài muốn trà không?"

Lương Chân đang cùng Khương Nghi Phương tán gẫu nghe thấy Lạc Kỳ khách sáo như vậy, đột nhiên nhục chí, gọi Tổng giám đốc Tưởng thì thôi, còn xưng hô kính trọng là "

Ngài’, đời nào con trai mới có thể theo đuổi được đây.

Lúc sắp ăn xong, Lạc Kỳ nhận được cuộc gọi của Sơ Lâm.

Sơ Lâm mới ra trạm tàu, hỏi buổi chiều cô có rảnh hay không, ra đi dạo phố uống cà phê.

Lạc Kỳ: "

Phải trễ một chút, hôm nay Giáo sư Lương và Tổng giám đốc Tưởng đến, trò chuyện một chút về phương án thiết kế, là cậu đề cử mẹ tớ đấy."

Sơ Lâm cũng quên chuyện này, "

Vậy cậu làm việc trước, tớ chờ điện thoại của cậu."

Tưởng Thịnh Hòa nhỏ giọng nói với cô: "

Anh đi với bọn họ sang đó, em và Sơ Lâm đi dạo đi."

Lương Chân cũng phụ họa con trai, nói không cần cô đi theo.

Lạc Kỳ và Sơ Lâm hẹn chỗ gặp mặt.

Cô đến quán cà phê trước, Sơ Lâm còn đang ở nửa đường.

Lạc Kỳ gọi một ly cà phê, anh họ gọi điện thoại cô hỏi cô ở đâu."

Em hẹn bạn đi dạo phố, anh, chuyện gì thế?"

Lạc Vu Lễ hỏi trước: "

Hẹn bạn bè hay bạn trai?""... Bạn bè, Sơ Lâm, là nghệ sĩ dương cầm đó, trước kia không phải em nói với anh đi xem buổi biểu diễn của cô ấy sao, em vẫn giữ liên lạc với cô ấy, hôm nay cô ấy đến Thành phố Tô, em đi dạo với cô ấy một chút."

Trong điện thoại không đáp lại."

Anh?""Đang lái xe, em nói.""

Anh tìm em chuyện gì?""

Mua hai cái túi, em và Lạc Vũ mỗi người một cái."

Lạc Vu Lễ giải thích: "

Thuận tiện mua thêm hai cái."

Chắc hẳn mua túi cho bạn gái của anh, cũng mang một cái cho cô và Lạc Vũ.

Lạc Vu Lễ lại hỏi: "Ở đâu, hiện tại anh đưa qua.""

Buổi tối em sang đó lấy.""

Em không có xe, không tiện, buổi chiều anh cũng không có chuyện gì."

Lạc Vu Lễ ở gần đây, sau đó đã nhanh chóng đến nơi, anh đưa túi đến quán cà phê.

Hôm nay anh họ mặc tây trang màu xám tro, bên trong là chiếc áo sơ mi màu đen, vừa vào cửa đã thu được mấy ánh mắt theo dõi.

Lạc Vu Lễ đưa hai cái túi mua đồ cho cô, "

Bạn em đi rồi à?"

Lạc Kỳ nhận lấy túi mua đồ rồi để trên ghế bên cạnh, "

Còn chưa đến.""

Vậy em từ từ chờ đi." Lạc Vu Lễ rời khỏi quán cà phê.

Anh chân trước vừa đi, chân sau Sơ Lâm đi vào từ một cánh cửa khác của quán cà phê.

Lạc Kỳ cười nói: "

Cậu sớm đến nửa phút là có thể gặp anh trai tớ, lần sau có cơ hội giới thiệu các cậu quen biết.""

Vậy à." Sơ Lâm cố gượng cười, cố vờ như đột nhiên nhớ đến: "

Xem đầu óc của tớ này, điện thoại di động để ở trên xe mà không lấy, cậu gọi một ly giúp tớ, tùy ý gọi."

Ra cánh cửa quán cà phê, cô cơ hồ là chạy đến ven đường, tìm kiếm khắp nơi, không có bóng dáng quen thuộc.

Lạc Vu Lễ ở trong xe cách đó không xa, muốn mở cửa sổ rồi lại không mở.

Sơ Lâm mất mác quay lại quán cà phê, nhưng nhìn thấy Lạc Kỳ cô lại cười.

Hai tháng tiếp đến, Sơ Lâm chưa sắp xếp bất kỳ công việc gì cho bản thân, cô hỏi Lạc Kỳ tình trạng gần đây.

Lạc Kỳ nói với Sơ Lâm công việc của cô đã được điều động, nghỉ việc Bộ phận Giám đốc đi đến bệnh viện Nhuệ Phổ, sau này rất khó có cuộc sống rảnh rỗi."

Là công ty sắp xếp cậu đi Nhuệ Phổ?""

Tớ tự xin."

Sơ Lâm không biết Tập đoàn Viễn Duy cũng không hiểu về Nhuệ Phổ, cho rằng chức vị mới còn có không gian lên cao."

Lạc Vũ muốn dọn nhà? Tớ thấy vòng bạn bè của cô ấy nói những hoa nhỏ cỏ nhỏ đang nuôi lại phải đi sang chỗ mới.""Ừ, mướn ở cạnh tòa nhà của tớ.""

Vậy cũng quá thuận tiện rồi. Tớ nhàn rỗi không có gì làm, cuối tuần đi tìm Lạc Vũ, học Lạc Vũ làm một ít đồ nướng, không phải cậu bận sao, hai chúng tớ làm hậu cần bảo đảm cho cậu. Khỏi nói, tớ thích phòng nhỏ kia của cậu đấy."

Lạc Kỳ: "..."

Tưởng Thịnh Hòa nên chạnh lòng mất thôi.- -Kỳ nghỉ qua hơn nửa, ba mẹ đều bắt đầu bận bịu, Lạc Kỳ ở nhà không tiện hẹn hò, ngày năm cô từ Thành phố Tô quay về Bắc Kinh. Năm nay nghỉ dài hạn tám ngày, còn ba ngày có thể ở bên cạnh Tưởng Thịnh Hòa.

Chờ kỳ nghỉ kết thúc cô đến Nhuệ Phổ đi làm, không phải mỗi ngày đều có thể chạm mặt.

Tưởng Thịnh Hòa và cô cùng trở về, vé đường về là anh mua, mua khoang thương vụ.

Trước kia đi công tác, giữa chỗ ngồi bọn họ cách hành lang, còn có tấm ngăn, lần này Tưởng Thịnh Hòa mua hai chỗ ngồi cạnh nhau.

Lạc Kỳ ngồi chỗ ngồi bên trong cạnh cửa sổ, cảm giác được Tưởng Thịnh Hòa nhìn cô, cô lấy điện thoại di động nhìn ngoài cửa sổ chụp hình, phong cảnh dọc theo đường khác nhau, cô cũng chụp rất nhiều.

Tưởng Thịnh Hòa nhớ lần đầu tiên cùng cô đến Thành phố Tô đi công tác, cô nhìn ngoài cửa sổ chụp hình."

Lạc Kỳ."

Anh kêu cô, cô không thể không quay đầu."

Tổng giám đốc Tưởng, chuyện gì?"

Tưởng Thịnh Hòa hiện tại đã không xoắn xuýt cô xưng hô với anh như thế nào nữa, muốn gọi cái gì thì gọi cái đó đi.

Anh hỏi: "

Muốn chia sẻ album ảnh chung không?"

Lạc Kỳ chần chờ một chút, gật đầu, "Được.""

Tổng giám đốc Tưởng, anh cũng thích chụp hình?""

Chưa nói tới là thích. Mấy năm tổng cộng chụp ba bốn tấm."

Rất nhanh sau đó, album ảnh chung đã được tạo xong.

Tưởng Thịnh Hòa bảo cô đăng một lượt ảnh phong cảnh bình thường chụp được lên album ảnh chung.

Lạc Kỳ nghiêng đầu nhìn anh, "

Kỹ thuật chụp hình của em bình thường, đều là phong cảnh, có thể sẽ có chút nhàm chán.""

Không nhàm chán." Anh nói: "

Em chụp rồi anh cho em lời bình phẩm."

Tưởng Thịnh Hòa chia sẻ hình ảnh thứ nhất lên album ảnh chung chính là bóng lưng hai người bọn họ ở trong Thành phố Tô vào đêm mưa.

Lạc Kỳ chọn trước mấy tấm ảnh cô chụp cho anh vào ngày Hội nghị Thượng đỉnh kinh doanh."

Tổng giám đốc Tưởng.""Ừm."

Trong mấy phút, cô kêu Tổng giám đốc Tưởng ba lần."Ảnh nền màn hình điện thoại của anh là hình trên mạng hay là tự chụp?" Lạc Kỳ hỏi anh.

Tưởng Thịnh Hòa nói: "

Anh chụp."

Trước kia Lạc Kỳ quét mắt qua ảnh nền màn hình của anh vài lần, chỉnh màu khiến cho trước mắt người ta một mảnh sáng ngời. Bầu trời xanh mây trắng kia, cao ốc san sát nhau, góc độ anh chụp lại thích hợp."

Có thể gửi cho em không?""

Có thể." Tưởng Thịnh Hòa tìm tấm ảnh kia rồi gửi cho cô.

Bóng lưng của cô lăn lộn ở trong dòng người xa xa, không phóng to xem kĩ thì rất khó nhận ra.

Lạc Kỳ căn bản không ngờ bản thân ở phía trên, chỉnh tấm ảnh này thành ảnh nền khung trò chuyện.Đặt xong ảnh nền, cô lại chia sẻ tấm ảnh bản thân thích nhất về quán rượu nhỏ cho Tưởng Thịnh Hòa xem."

Tổng giám đốc Tưởng, lần sau em lại mời anh đi quán rượu nhỏ."

Trong thanh âm của Tưởng Thịnh Hòa mang theo cưng chiều: "Được."

Nhìn bảng hiệu "

Anh đến, em còn đây" của quán rượu nhỏ, anh nói: "

Anh cũng từng chụp một tấm.""

Anh cũng chụp tên của quán rượu nhỏ?""

Không phải.""

Cho em xem thử."

Cánh tay Lạc Kỳ để trên tay vịn giữa ghế ngồi, muốn nhìn Tưởng Thịnh Hòa chụp quán rượu nhỏ từ góc độ nào.

Tưởng Thịnh Hòa nghiêng người sang bên này của cô, phóng to hình ảnh.

Trong hình, cô đang chụp bảng hiệu quán rượu nhỏ.

Cô đang chụp quán rượu nhỏ, mà anh đang chụp cô.Ánh mắt Lạc Kỳ dời từ màn hình điện thoại sang gương mặt anh, "

Cảm ơn Tổng giám đốc Tưởng. Sau này em chụp anh."

Cô vừa mới dứt lời, Tưởng Thịnh Hòa hôn một cái.

Anh che đi phía bên phải, người hành lang bên kia không nhìn thấy bọn họ đang làm gì.

Tưởng Thịnh Hòa cầm điện thoại di động, bàn tay vẫn đặt ở nơi đó không động đậy.

Lạc Kỳ hơi nâng đầu, đáp lại nụ hôn của anh.

Cô muốn tìm một điểm chống đỡ, tay trái mò tới ống tay áo của anh rồi nắm chặt trong tay.

Trong nụ hôn đều là muốn chiếm làm của riêng.

Lạc Kỳ lui người về, môi của hai người tách ra, cô lại hôn một cái ở trên gương mặt anh, kết thúc nụ hôn tới bất ngờ lại không hợp lúc.

Hôn xong, cô để trán ở trên vai anh, giả vờ không có chuyện gì xảy ra, xem hình ảnh trong album ảnh chung.

Tưởng Thịnh Hòa ngồi thẳng, cánh tay không động đậy, để cho cô mượn để dựa vào. Anh bắt chéo hai chân, mở hình ảnh cô chụp ở trong Hội nghị Thượng đỉnh kinh doanh ra xem.

Bình tĩnh hơn rồi, Lạc Kỳ cũng ngồi đàng hoàng.

Cô chia sẻ hình ảnh chụp gần một năm lên album ảnh chung, Tưởng Thịnh Hòa xem một mạch.

Lời bình phẩm Tưởng Thịnh Hòa cho cô là: Bậc thầy chỉnh ảnh.

Quay lại phòng trọ, Lạc Kỳ mở cửa sổ thông gió, Tưởng Thịnh Hòa đem hành lý của cô đến phòng ngủ.

Anh nhận được cuộc gọi của công ty chi nhánh ở nước ngoài, có email cần anh nhắn lại.Đi ra ngoài ăn cơm lo lắng gặp phải người của Tập đoàn Viễn Duy, đến lúc đó không biết sẽ đồn ra nói bóng nói gió gì, hai người quyết định ở nhà đơn giản ăn chút gì đó.

Tưởng Thịnh Hòa định làm đậu hũ cuộn thịt cho Lạc Kỳ, anh học từ cô Trần, hiện tại cơ bản có thể ra nghề.

Lạc Kỳ cầm áo khoác mặc vào, đi mua nguyên liệu nấu ăn.

Tưởng Thịnh Hòa: "

Chờ đã, anh xử lý xong email thì đi cùng em.""

Không cần." Lạc Kỳ đổi giày, "

Em đúng lúc lái xe đi rửa, anh bận việc đi." Cô lại chỉ vào một chút trên bàn: "

Nếu điện thoại di động không tiện, anh sử dụng máy vi tính của em."

Cô nói với mật mã anh mở máy là gì.

Lạc Kỳ cầm điện thoại di động và chìa khóa xe đi xuống lầu, lúc đóng cửa lại nhìn Tưởng Thịnh Hòa một ánh mắt, trong nhà có một người, cô ra cửa không cần mang chìa khóa nữa.

Con đường dưới lầu cũng không rộng, lúc gặp phải xe điện và người đi đường nhiều, giao lộ hai hướng đều phải lái chầm chậm mà qua để tránh va chạm.

Lạc Kỳ lái rất chậm, đối diện có một chiếc xe suv màu đen thô to ngông cuồng lái đến. Tấm kính phía trước bị bóng cây rậm rạp ngăn đi, thủy tinh phản sáng, người kia lại đeo kính râm, Lạc Kỳ không nhìn rõ người trong xe là ai.

Hạ Hủ đặt bàn tay ngoài xe, một tay nắm bánh lái, nóng nảy lái qua đoạn kẹt xe nhất này.

Rốt cuộc cũng đến điểm đến, anh ấy dừng xe một bên.

Mấy ngày đã qua, cô mặt cũng không lộ, giả chết với anh.[ Đi xuống lầu! Không phải sức khỏe không thoải mái không tiện tăng ca sao, tôi đem tài liệu đến cho em rồi. ]Lạc Vũ: [ Vì sao anh cứ phải làm khó dễ tôi? Hạ Hủ anh không chơi nổi anh thì nói thẳng đi! ]Dưới cơn nóng giận, cô không ngừng kêu đại danh của ông chủ bên A.

Hạ Hủ: [ Đừng lôi thôi, đi xuống lầu lấy tài liệu! ]Cô nói cô bệnh rồi, anh đến xem thử cô bệnh thật hay giả vờ bị bệnh.

Năm phút sau, Lạc Vũ trả lời anh: [ Anh ở đâu? ][ Dưới lầu nhà em! ][ Tôi ở dưới lầu nhà tôi đây, không có ai cả! ]Hạ Hủ tức giận đến bật cười, hàng lầu này một ánh mắt đã nhìn hết, ở cửa ngay cả một cái bóng của con quỷ cũng không có.[ Được, không cần làm phiền em đi xuống, tôi mang lên cho em. ]Anh cầm túi văn kiện xuống xe, "

Rầm" một tiếng mà đóng sầm cửa xe.

Lửa giận một đường công tâm, gõ vang cánh cửa 301."

Là tôi!"

Cửa mở ra, Hạ Hủ sửng sốt."... Tổng giám đốc Tưởng."

Cứ nói làm sao cô không xuống lầu, thì ra trong nhà còn có một người.

Tưởng Thịnh Hòa không biết khi nào Lạc Kỳ và Hạ Hủ quen thân như vậy, quen thân đến mức trực tiếp để cho Hạ Hủ đến nhà, hơn nữa còn là tình huống anh ở đây.

Anh chào hỏi: "Đi vào ngồi đi."

Trong nhà chỉ có một đôi dép nam, Tưởng Thịnh Hòa tìm đôi dép dùng một lần cho anh: "

Cố chịu đựng đi."

Hiện tại Hạ Hủ ra hay vào thì cũng không phải, chưa bao giờ bị động như vậy.

Nếu kỳ nghỉ Lạc Vũ ngủ không chỉ là một mình anh ấy, thì anh ấy sẽ trực tiếp bóp chết cô cho rồi."

Tổng giám đốc Tưởng, sao anh ở đây?"

Tưởng Thịnh Hòa không đáp mà hỏi ngược lại: "

Cậu đến có chuyện gì?"

Hạ Hủ tức giận mà hồ đồ: "

Tôi giống anh vậy."

Tưởng Thịnh Hòa: "..."

Thầm nói, cậu có thể giống tôi sao.

Hạ Hủ đi vào phòng ngủ liếc nhìn, không có ai cả."

Lạc Vũ đâu?"

Tưởng Thịnh Hòa tìm ly rót nước cho Hạ Hủ, "

Cậu là ông chủ cô ấy, cậu còn không biết, sao tôi biết được.""

Không phải..." Nhìn thấy Tưởng Thịnh Hòa nhàn rỗi, Hạ Hủ dứt khoát vạch rõ: "

Tổng giám đốc Tưởng, có một số việc... Tôi và anh có thể đều là người bị hại, Lạc Vũ bắt cá hai tay. Anh không biết hiện tại cô ấy ở đâu, anh vào bằng cách nào? Có chìa khóa nhà cô ấy ư?"

Quên tự ái của đàn ông, vài lời nói phía sau là sự ghen tuông không thể nói.

Tưởng Thịnh Hòa cau mày, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Hạ Hủ, "Đây là nhà Lạc Kỳ, cậu tìm nhầm chỗ rồi."

Hạ Hủ: "..."

Hận không thể tìm một kẽ hở để vùi mình vào đó."

Xin lỗi, tôi tưởng đây là nhà Lạc Vũ mới mướn."

Ngày đó anh ấy đến phòng làm việc Lạc Vũ tìm cô, cô đang gọi điện thoại, không biết là mua món đồ gì mà đang hẹn thời gian với người giao hàng, bảo đối phương sáu giờ đưa đến nhà 301 tòa nhà số một.

Ai có thể nghĩ tới Lạc Kỳ ở chỗ này.

Tưởng Thịnh Hòa bưng nước đến cho anh ấy, "Đến cũng đến rồi, uống ly nước lại đi."

Hạ Hủ không nhận ly nước, một giây đồng hồ cũng đợi không được, "

Không làm phiền mọi người nữa. Tôi còn có việc tìm Lạc Vũ.""

Tổng giám đốc Tưởng, đừng nói chuyện này với Lạc Kỳ, Lạc Vũ chắc không muốn nhiều người biết hơn đâu, cảm ơn. Anh xem như tôi chưa từng tới, tôi vừa rồi không ở chỗ này nhìn thấy anh. Hai ta bị mù một lần đi.""Đã làm phiền anh."

Dép anh ấy cũng không kịp cởi, lo lắng không yên mà cáo từ.

Một bước hai bậc thang, đánh rơi cả dép nhựa rồi suýt té xuống, Hạ Hủ vịn cầu thang, tay vịn cầu thang của nhà cũ không ai lau, vịn vào mà cả tay đầy bụi.

Hôm nay Hạ Hủ không giết chết Lạc Vũ, khó giải mối hận trong lòng.

Tưởng Thịnh Hòa đóng cửa, đại khái hiểu mối quan hệ giữa Hạ Hủ và Lạc Vũ là gì rồi.

Hơn một tiếng sau Lạc Kỳ mới quay về, xách hai túi nguyên liệu nấu ăn.

Tưởng Thịnh Hòa không nói chuyện Hạ Hủ tới, cũng không biết Hạ Hủ và Lạc Vũ sẽ như thế nào."

Có phải Lạc Vũ thường xuyên đến không?""

Vâng ạ, hầu như mỗi tuần đều đến, em ấy có chìa khóa nơi này của em, lúc vừa mướn nhà thì cho em ấy một cái."

Lạc Kỳ lại nói với anh: "

Trước đó nhà của Lạc Vũ đến hạn, mới mướn nhà 202 ở tòa nhà bên cạnh."

Tưởng Thịnh Hòa: "..."

Nghĩa là sau này sẽ thường xuyên ở dưới lầu gặp phải Hạ Hủ."

Chờ Lạc Vũ dời đến, anh đến chỗ này không tiện." Anh nói.

Lạc Kỳ gật đầu, không thuận tiện thật, hẹn hò mà cũng bất an."

Sau này gặp mặt đi biệt thự của chúng ta nhé?""... Được đấy."

Sau ngày 1 tháng 10 cô đi Nhuệ Phổ, chỗ làm việc của Nhuệ Phổ cách cao ốc Viễn Duy mấy chục cây số, lúc bận bịu gặp mặt cũng khó, nói không chừng cuối tuần cô còn phải tăng ca.

Tưởng Thịnh Hòa hỏi cô: "

Từng nghĩ sẽ dọn qua đó ở chưa? Trước không ở chung, phòng tùy em chọn." Cho cô một thời kỳ chuyển tiếp tâm lý.

Lấy giấy chứng nhận kết hôn mới được mười ngày mà thôi, Lạc Kỳ đúng là không suy nghĩ nhiều như vậy.

Tưởng Thịnh Hòa thương lượng với cô: "

Nếu không thì thứ sáu và cuối tuần ở biệt thự, thời gian khác em vẫn ở chỗ này. Cũng không nhất định cứ phải là cuối tuần, thời gian tùy em sắp xếp."

Nếu mỗi lần đều là cuối tuần qua đó, thời gian lâu dài rồi Lạc Vũ chắc chắc sẽ nghi ngờ, còn về mượn cớ với Lạc Vũ thì cũng dễ tìm, cứ nói đi công tác, đến Nhuệ Phổ bên kia đi công tác là bình thường như cơm bữa.Đã lấy giấy chứng nhận kết hôn, ở riêng lâu dài chắc chắc không thực tế, ở một chỗ mới có thể tiếp xúc nhau.

Lạc Kỳ nghĩ tới nghĩ lui: "

Cố gắng hết sức vẫn là thứ sáu và cuối tuần đi."

Ngày làm việc không muốn ở cùng ông chủ cùng một mái hiên, áp lực quá lớn, đặc biệt là vừa mới tới Nhuệ Phổ, chắc chắc chuyện khó giải quyết có rất nhiều.

Tưởng Thịnh Hòa để cô chọn thời gian, cô quyết định cuối tuần sang đó vậy thì cuối tuần. Anh nói: "

Bắt đầu từ thứ sáu này đi."

Lạc Kỳ đột nhiên nghĩ đến hôm nay chính là thứ sáu.

Cô treo áo khoác lên, đi đến trước mặt anh, "

Tổng giám đốc Tưởng.""Ừm." Anh càng ngày càng dung túng cô gọi anh như vậy, "

Lại sao thế?""

Tuần tới em mới đến nhé?"

Tưởng Thịnh Hòa nhìn cô, "

Có phải tối nay còn có chuyện khác không?""..." Lạc Kỳ dừng lại, "

Không có."

Tưởng Thịnh Hòa nói: "

Vậy tối nay sang đó."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK