• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Cái, cái gì!
Nguyễn Đường lập tức trợn tròn đôi mắt, trong đôi mắt tròn xoe mang theo một chút không thể tin được, gương mặt cậu đỏ bừng, lúc này lại càng như một quả anh đào chín mọng, phiếm màu đỏ mê người.

Làm người ta muốn cắn một ngụm, mút vị ngọt điềm mỹ bên trong.

Thích Nguyên nhịn không được nắn vuốt ngón tay, tim đập có chút nhanh, ánh mắt hắn dừng lại trên mặt Nguyễn Đường, đáy lòng như bốc một mồi lửa, làm máu hắn sôi sục, có chút không thể tự khống chế.

"Làm sao vậy?" Hắn hỏi.

Nguyễn Đường lắp bắp, nói không ra được nguyên cớ gì, nhưng mà lúc này hệ thống lại không chịu cô đơn muốn chạy ra xoát cảm giác tồn tại, [trời ạ, Thích Nguyên rốt cuộc nhịn không được muốn xuống tay với bé thỏ con là cậu sao! ]
[khụ khụ, tôi không có ý kiến gì hết ~ ]

Trong thanh âm hệ thống còn nhiều vài tia hưng phấn cùng nhộn nhạo, nó hắc hắc cười hai tiếng, còn có chút chờ mong, chẳng qua không bao lâu sau lại nghĩ tới cái gì, thay đổi sắc mặt, [từ từ!]
[ nếu tôi nhớ không lầm thì, ký chủ, cậu hiện tại còn chưa có thành niên, làm loại chuyện này với vị thành niên, không chỉ không thích hợp, còn phạm pháp nữa!]
[hu hu hu, nhẹ nhất ba năm, nặng nhất tử hình!]
Nguyễn Đường cũng kinh ngạc, đáy lòng hỏi hệ thống, "Thật! Thật vậy chăng?"
Cậu mới từ trong núi đi ra, cái gì cũng không biết đâu.

Bất quá không đợi hệ thống trả lời, Thích Nguyên lại điểm điểm chóp mũi Nguyễn Đường, động tác lộ ra một chút thân mật, "Suy nghĩ miên man cái gì vậy.

"
"Quần áo cậu ướt rồi, trước cởi ra tắm rửa một lát, mặc đồ của tôi là được.

"
Thích Nguyên vừa nói, một bên cầm lấy áo sơ mi màu trắng vừa rồi đặt ở phía sau chưa có đưa cho Nguyễn Đường.

Nguyễn Đường lập tức lại đỏ mặt, nếu là biến thành nguyên hình, đại khái chính là một bé thỏ con lông màu hồng phấn.

Cậu lắp bắp nói, "Vậy, như vậy à.

"
Nguyễn Đường cầm lấy áo sơ mi của Thích Nguyên, khẩn trương ôm trong tay, gương mặt nóng lên, căn bản không dám cùng Thích Nguyên đối diện, "Phòng tắm, ở nơi nào?"
Thích Nguyên buồn cười một tiếng, chỉ cho Nguyễn Đường.


Nguyễn Đường lúc này mới hoảng hoảng loạn loạn chạy đi, bước chân vội vàng, giống như phía sau có quái thú nào đuổi theo cậu.

Ngón tay Thích Nguyên chống khóe môi, ý cười đậm vài phần, tựa hồ sau khi gặp được Nguyễn Đường, số lần hắn cười càng ngày càng nhiều.

Hắn đứng lên đi phòng bếp, chuẩn bị nấu một chén canh gừng, cho Nguyễn Đường giữ ấm thân thể.

Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước "Ào ào", hẳn là Nguyễn Đường bắt đầu tắm rửa, Thích Nguyên nhìn lướt qua cửa, ánh mắt lại như bị phỏng tới rồi, vội vàng quay đầu đi.

Lỗ tai giấu ở dưới tóc đen, có chút phiếm hồng.

Cửa phòng tắm là treo mành, tuy rằng có chút mơ hồ, không thấy rõ tình huống cụ thể bên trong, nhưng lại có thể mơ hồ nhìn thấy một hình dáng mềm mại hắt lên đó, hình như thân thể của Nguyễn Đường.

Thích Nguyên hít sâu một hơi, bình phục hô hấp của mình, đang lúc hắn chuẩn bị đi nấu canh gừng, trong phòng tắm lại vang lên một loạt tiếng động "Lách cách leng keng", cùng với tiếng kinh hô của Nguyễn Đường.


"Đường Đường, làm sao vậy!"
Ánh mắt Thích Nguyên ngưng trọng, sợ Nguyễn Đường trượt chân trong phòng tắm, hắn vội vàng mở ra cửa phòng tắm, vọt đi vào.

Giữa làn hơi nước lượn lờ, tấm lưng của Nguyễn Đường trắng nõn bóng loáng, như một khối mỹ ngọc, bọt nước theo xương bướm chảy xuống, nhỏ giọt theo từng đường cong phập phồng, cuối cùng rơi trên mặt đất.

Cái giá trên vách tường bị đổ, sữa tắm dầu gội đổ đầy đất.

Thích Nguyên còn chưa kịp nói gì, khóe mắt Nguyễn Đường đã ửng đỏ, không biết là tức giận hay xấu hổ, đôi mắt thủy nhuận của cậu dưới hơi nước, dịu dàng ngoan ngoãn cực kỳ.

"Người xấu, đi ra ngoài!".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK