Mục lục
Một Cây Hoa Đào
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sau khi Lâm Lam biết chuyện của Tiểu Ngọc, than thở cũng có, thương tiếc cũng có, sau đó nghe nói Tiểu Ngọc bị bán ra ngoài, Lâm Lam cũng là ngây ngô sửng sốt một hồi, liền yên lặng gật đầu một cái, bày tỏ mình biết rồi.

Về phần trừng phạt sau đó Lâm phu nhân đưa ra, Lâm Lam cũng vui vẻ đón nhận, nói thế nào đi nữa, Tiểu Ngọc đúng là đi theo bên cạnh Lâm Lam đã sáu bảy năm rồi, bây giờ bị cấm túc, có thể hòa hoãn một chút cũng tốt, ngay cả Tiểu Nguyệt ở một bên cũng có chút thương cảm.

Đến khi Phan Đào tiến vào, liền thấy chủ tớ hai người ngồi đối diện, si ngốc ngẩn người. Nhìn một màn này, Phan Đào trong lòng thầm buồn cười, nhưng vẫn cẩn thận gõ khung cửa phòng một cái, liền nhìn thấy hai người nãy giờ biến thành vật mẫu vẽ tranh đột nhiên có động tác. Lâm Lam ngẩng đầu một cái, phát hiện là Phan Đào, lúc này mới có chút hốt hoảng thu thập đồ vật trong phòng, Tiểu Nguyệt cũng gấp rút luống cuống chuẩn bị ra ngoài pha trà.

Lộn xộn một trận sau, Phan Đào mới ngồi xuống đối diện Lâm Lam, Lâm Lam có chút hiếu kỳ mở miệng dò hỏi: "Không biết, Phan công tử, ······" Lời còn chưa nói hết, Phan Đào buông xuống tách trà trong tay, có chút cương quyết nói: "Kêu ta Phan Đào đi, không nên kêu ta Phan công tử." Lâm Lam lúc này mới có chút ngây ngẩn luôn miệng nói 'được', chỉ là lời ở khóe miệng, muốn bật thốt lên 'Phan Đào' lại chậm chạp không nói ra miệng.

Nhưng mà Phan Đào luôn luôn tỏ ra ôn hòa lễ độ, bây giờ trong lòng biết rõ tình huống của Lâm Lam, lại vẫn âm thầm uống trà không nói, rất có ý rằng Lâm Lam không gọi tên, hắn liền không đáp lời.

Lâm Lam có chút tức giận liếc một cái Phan Đào tựa hồ đang cười trộm, lời đến khóe miệng lại quay trở về mấy vòng, mới có chút nhỏ giọng kêu một tiếng "Phan Đào". Lần này, ngược lại là Phan Đào đang uống trà có điểm tâm loạn, vội vàng nuốt xuống nước trà trong miệng, bị sặc thấp giọng ho khan mấy tiếng, lúc này mới đỏ lỗ tai nhìn về phía Lâm Lam.

Bên cạnh Tiểu Nguyệt nhìn hai người như vậy, âm thầm cười trộm một tiếng, liền mang theo khay trà trên tay, lặng lẽ lui xuống. Phan Đào khóe mắt dư quang quét Tiểu Nguyệt rời khỏi sau, mới có chút thầm sột soạt bước chậm dời đến trước mặt Lâm Lam, mắt to nháy nháy nhìn Lâm Lam. Lâm Lam ngược lại là lập tức bị gương mặt Phan Đào xích lại gần giật thót người, tuy rằng sau khi Phan Đào giữ râu, không còn giống như trước đó dễ dàng cấp người ta cảm giác kinh diễm.

Nhưng mà, cứ như vậy bốn mắt nhìn nhau, nhìn cặp mắt đào hoa hút người tựa như biết nói của Phan Đào, Lâm Lam vẫn là không khống chế được bản thân đỏ bừng gò má. Hơn nữa, chuyện rơi xuống nước lần này, cũng toàn bộ đều dựa vào Phan Đào giải quyết, lập tức độ hảo cảm của Lâm Lam đối Phan Đào nâng lên một cao độ chắc chắn, cho dù hiện tại Phan Đào động tác có chút càn rỡ, nhưng mà Lâm Lam vẫn không có mở miệng can ngăn, chỉ là có chút thẹn thùng khép mắt, không dám nhìn nữa.

Bản ý của Phan Đào, là muốn trả đũa lại vừa rồi chỉ vì một cái xưng hô đã làm cho mình dao động. Nào biết, Lâm Lam lại không có mở miệng cự tuyệt, hơn nữa hai người khoảng cách thật sự là có hơi gần, cho dù Lâm Lam khép lại hai mắt, Phan Đào vẫn có thể rõ ràng nhìn thấy lông mi thật dài kia của Lâm Lam, nhất thời không nhịn được có chút tâm viên ý mã.

Từng điểm từng điểm nhích tới gần mặt Lâm Lam, khoảng cách giữa hai người gần đến mức đều có thể cảm nhận được hít thở của nhau, Lâm Lam càng thêm không dám mở mắt, chỉ có thể cảm nhận hô hấp của Phan Đào nhẹ nhàng hắt lên mặt mình, có chút ngọt, giống như là hương khí mật đào.

Do dự hồi lâu, không cảm nhận được động tác tiếp theo của Phan Đào, trong lòng Lâm Lam có điểm nghi hoặc, cố nén xấu hổ mở ra một con mắt, liền nhìn thấy Phan Đào trương mặt kia, cho dù nhìn chăm chú ở khoảng cách gần cũng không có bất kỳ tỳ vết nào, cứ như vậy nhẹ nhàng đi lên.

Lâm Lam trong lòng giống như đột nhiên 'Oanh' một cái, lật tức bị đốt lên một đống lửa, cái loại cảm giác nóng bỏng đó trong nháy mắt truyền khắp tứ chi bách hài toàn thân, trong đầu hoàn toàn trống rỗng, ngốc lăng lăng thuận theo động tác của Phan Đào mà cử động, cảm giác trên người da gà lấm tấm nho nhỏ đều toàn bộ nổi dậy, hoàn toàn tê dại, địa phương còn có cảm giác trên người, cũng chỉ còn lại môi.

Từng chút từng chút, thời điểm răng môi giao tiếp, Lâm Lam có thể cảm nhận được Phan Đào tựa hồ cũng là lần đầu tiên làm chuyện như vậy, động tác êm ái quả thật có thể làm cho người đắm chìm đi vào, thật lâu không muốn tỉnh lại. Cùng với thời gian dần dần trôi qua, không biết lúc nào, hai con mắt của Lâm Lam, hoàn toàn mở ra, không chớp mắt chằm chằm nhìn khuôn mặt Phan Đào ở trước mắt đang nhắm hai mắt chuyên chú, đến khi Lâm Lam cảm thấy nhiệt độ trên mặt mình càng ngày càng cao, cảm giác sắp không thể hô hấp, Phan Đào lúc này mới nhẹ nhàng buông ra Lâm Lam, có chút xấu hổ ngồi về vị trí trước đó.

Tuy rằng đã kết thúc, nhưng mà Lâm Lam vẫn còn chưa hòa hoãn lại, tay chân có chút cứng ngắc ngồi trên vị trí của mình, đỏ ửng trên mặt chậm chạp tiêu tán không đi, thậm chí còn không dám đưa mắt nhìn Phan Đào bên cạnh, chỉ có thể một mực nhìn chằm chằm khăn lụa trên tay, tựa hồ có thể từ phía trên nhìn ra một đóa hoa.

Phan Đào cũng vậy, sau khi lùi thân về ngồi lại chỗ cũ, không khỏi bắt đầu có chút ảo não động tác ban nãy của mình, sao mà mới nhìn một chút đã không kiềm chế được. Thấy bên cạnh Lâm Lam không có mở miệng, Phan Đào tức thì có chút rối loạn bưng lên ly trà bên cạnh, bộ dáng làm bộ như bình tĩnh chú tâm thưởng thức trà, thực ra trong lòng một đoàn loạn, không biết nên đối mặt tình cảnh tiếp theo như thế nào.

Giữa hai người tràn ngập một bầu không khí nói không ra, lúng túng nhưng lại ngọt ngào, không được tự nhiên, nhưng ai cũng không muốn trực tiếp đánh vỡ tràng diện hiện tại này.

Đến khi đỏ ửng trên mặt Lâm Lam đã tiêu tán gần hết, Phan Đào một mực dùng khóe mắt dư quang len lén quan sát, lúc này mới buông xuống ly trà trên tay, cố ý phát ra một tiếng vang tương đối nặng một chút hấp dẫn Lâm Lam nhìn tới, làm bộ như lơ đãng từ trong ống tay áo, móc ra một hộp quà.

Lâm Lam nhìn hộp quà trên tay Phan Đào, có chút chần chờ, nhưng vẫn mở miệng hỏi: "Cái này là, Phan, Phan Đào chàng, đưa ta sao?" Chẳng qua là lần nữa kêu một tiếng Phan Đào, lỗ tai hai người dường như một lần nữa đỏ lên. Phan Đào thở dài một cái, lúc này mới có chút xấu hổ nâng mắt lên, đem hộp quà đưa tới chỗ Lâm Lam, có chút mong đợi nhìn nàng.

Cảm nhận được tầm mắt đang chăm chú nhìn mình, Lâm Lam vươn tay ra đều có chút run rẩy, nhưng vẫn cố tự trấn định nhận lấy hộp quà. Cẩn thận nâng mắt, kết quả vừa vặn đối mặt ánh mắt mong đợi của Phan Đào, tức thì trái tim bị hù bắn lên, lại không dám tùy tiện ngẩng đầu nữa, từ từ mở ra hộp quà trên tay.

Hộp quà bên trong chính là một cái vòng tay, xem ra, tựa hồ so với tiểu định lần trước Phan Đào đưa tới chất lượng còn tốt hơn, Lâm Lam biết rõ gia cảnh của Phan Đào, cũng không để ý ngượng ngùng nữa, giơ hộp quà nói với Phan Đào: "Phan Đào, cái này, cái này quá quý trọng. Chàng, gia cảnh ······" Do dự mấy cái, vẫn là không có đem từ bần hàn nói ra khỏi miệng, chỉ là có chút sốt ruột nhìn Phan Đào.

Phan Đào cười lên, đưa tay bắt qua tay Lâm Lam, giúp nàng đeo chiếc vòng ở trên cổ tay, tỉ mỉ quan sát một chút nói: "Xem ra ánh mắt ta vẫn không tệ, chiếc vòng này rất hợp màu da nàng." Lâm Lam trong lòng đang hỗn loạn, có chút chần chờ đang định rút chiếc vòng từ trên tay xuống, liền bị Phan Đào ngăn cản.

Nhìn Lâm Lam có chút bất an, Phan Đào lúc này mới lên tiếng giải thích nói: "Tiểu Lam, nàng đừng lo lắng giá tiền chiếc vòng này. Ta bây giờ có tiền rồi, nàng nếu đã gả cho ta, ta tự nhiên sẽ không để cho nàng chịu khổ. Chiếc vòng này, là vì đáp tạ nàng trước đó khổ cực may y đóng giày cho ta, nàng không nên quá lo lắng, trong lòng ta tất nhiên hiểu rõ."

Mắt thấy bộ dáng Phan Đào trấn định như thường, Lâm Lam cũng dần dần an định xuống, không nói thứ khác nữa, cẩn thận sờ chiếc vòng trên cổ tay mình một cái, lúc này mới lên tiếng nói cám ơn.

Phan Đào khoát tay một cái, có chút không thôi mở miệng nói: "Tiểu Lam, ngày mai nàng bắt đầu cấm túc, chỉ sợ ta cũng không có thể tùy tiện gặp nàng như vậy nữa, bất quá cũng may, hôn kỳ của chúng ta cũng sắp đến rồi. Hiện tại ta cũng không thể hướng nàng hứa hẹn cái gì, tuy rằng còn có rất nhiều chưa đủ, nhưng ta có thể nói với nàng, ta tuyệt đối sẽ không để cho nàng hối hận lựa chọn gả cho ta."

Lâm Lam nghe vậy ngây ngẩn nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Phan Đào, gật đầu một cái.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK