• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 47:

Một bên khác, Lục Cảnh Thầncũng ngay lập tức thu được tin tức, vì bảo vệ cô tốt hơn. Ngày thứ nhất sau khi kết hôn, anh liền bắt đầu phái người thân cận chú ý đến động tĩnh của Diệp Uyển, đối với người ngoài mà nói, cô chỉ là một sao nữ, nhưng cô lại là người phụ nữ duy nhất trong đời anh.

Lục Cảnh Thầnngẩng đầu lên từ tài liệu, ánh mắt lạnh lùng híp lại, “Hoắc Phong Lãng đây là muốn chết… Điều tra cẩn thận người tên Tiêu Dĩnh này, đừng để cô ta có cơ hội dở trò.”

“Vâng, Tổng Giám đốc Lục.”

Lục Cảnh Thầnhơi nhíu mày, mấy giây sau giãn ra, cô gái anh vừa ý, sao có thể dễ dàng bị người khác tính toán, bọn họ đang tìm chết.

Rất nhanh trợ lí của Lục Cảnh Thần mang tất cả tư liệu của Tiêu Dĩnh giao cho chị Hy.

Chị Hy không khỏi xúc động, “Quả thực là tổng giám đốc Đại Thiên. Hiệu suất làm việc này cũng quá nhanh rồi.”

Mà dường như Nhạn Tích nghĩ đến Lục Cảnh Thần sẽ ra tay giúp mình, mang theo nụ cười gửi lại tin nhắn cho Lục Cảnh Thần.

Chị Hy ở bên cạnh nhìn, lắc đầu liên tục: “Xong rồi, cô thật sự xa vào rồi, nhìn bộ dạng mê trai của cô đi.”

Diệp Uyển không nói gì, chỉ dùng ánh mắt giận dữ nhìn chị Hy một chút, lúc hai người chuẩn bị tiến vào cửa lớn công ty, màn hình điện thoại sáng lên, là một tin nhắn rất khiến người ta phản cảm, đến từ người đại diện Hoắc Phong Lãng đưa đến cho cô.

“Tôi xin tổng giám đốc Bùi cho cô cơ hội, chụp ảnh quảng cáo áo lót, cô nhanh rời khỏi cái đoàn phim rác rưởi kia về gặp tôi, tôi chỉ chờ cô nửa giờ.”

Từ trường quay về tổng bộ công ty ở trung tâm thành phố, nhanh nhất cũng phải nửa giờ.

Diệp Uyển trực tiếp xóa xin nhắn kia, dẫn chị Hy đến thẳng văn phòng của Hoắc Phong Lãng.

“Diệp Uyển, sao cô không gõ cửa đã vào?” Hoắc Phong Lãng đang xem tài liệu, lúc nghe được tiếng bước chân, Diệp Uyển đã đi vào văn phòng của anh ta rồi.

“Lúc này tôi còn phải gõ cửa mới có thể gặp anh sao? Hoắc Phong Lãng, anh không có gì muốn nói với tôi sao?” Diệp Uyển thô bạo đứng trước bàn làm việc của anh ta, cười lạnh: “Nếu anh yêu Diệp Tâm, hoàn toàn có thể nói cho tôi biết, tôi nguyện ý tác thành cho hai người, nhưng anh nhất định phải dùng cách này, cùng cô ta khắp nơi vụng trộm, rất kích thích sao?”

“Cô nói gì vậy?” Hoắc Phong Lãng nhanh chóng đứng dậy, đóng cửa lại.

Diệp Uyển khoanh tay, vẫn duy trì khoảng cách với Hoắc Phong Lãng, giữa chân mày tràn ngập xem thường và căn ghét: “Cả thế giới đều biết, chỉ có người vợ chưa cưới trên danh nghĩa là tôi đây không hay biết gì, tôi còn có thể nói gì? Trong mắt anh còn có tôi sao?”

“Vốn dĩ tôi cũng không muốn tuyệt tình như vậy, là cô ép tôi, lúc trước cô đáp ứng tôi thế nào, cô nói sẽ vì tôi rút khỏi giới diễn viên, nhưng cô tự tay phá hủy con đường tôi lót sẵn cho Tâm . Cũng chính là phá hủy tiền đồ của tôi, người thực sự diễn kịch là cô.”

Hoắc Phong Lãng không cam lòng yếu thế, ít nhất anh ta phải thể hiện dáng vẻ anh ta không hề làm sai gì cả.

Nhìn mặt anh ta, Diệp Uyển đột nhiên cảm thấy buồn nôn.

Sao cô vẫn có thể đối diện với một người như vậy?

Thấy cô bỗng nhiên im lặng, Hoắc Phong Lãng xem như mình đã chiếm thế thượng phong, đắc ý: “Ban đầu tôi cũng vừa ý khuôn mặt này của cô, muốn cưới cô, qua mấy năm lại ly hôn, nhưng cô ngay cả chạm cũng không cho tôi chạm thử, giả bộ thuần khiết cái gì.”

“Tình yêu trong miệng anh, chỉ là trò hề muốn lừa gạt phụ nữ lên giường, tôi thật thấy thương hại cho Diệp Tâm, ngày hôm nay tôi và anh cắt đứt quan hệ, sau này cũng sẽ vứt bỏ cô ta như vậy.” Diệp Uyển hít sâu một hơi, từng chữ vô cùng kiên định mà nói: “Trước kia mắt tôi bị mù, con đường sau này, ai đi đường nấy đi.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK