• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Huống chi, mấy ngày trước đây trước của Khương gia, thái độ ông nội lại lạnh băng quyết tuyệt, sớm đã làm Khương Vũ Nhu tuyệt vọng.

Hiện tại, đột nhiên có thiệp mời này, làm Khương Vũ Nhu rất nghi hoặc cũng làm Khương Vũ Nhu có chút suy đoán cùng hồ nghi với thân phận của Tiêu Chiến.

Người đàn ông này, tựa hồ từ một khắc xuất hiện kia liền cho cô rất nhiều kinh hỉ cùng ngoài ý muốn.

5 năm, rốt cuộc anh đã xảy ra cái gì?Tiêu Chiến hơi hơi mỉm cười, sờ sở Khương Vũ Nhu đầu, nói: “Muốn biết sao?”Khương Vũ Nhu giữ chặt cánh tay Tiêu Chiến, làm nũng nói: “Anh mau nói đi, thiệp mời này rốt cuộc làm sao tới đây? Là ai đưa? Có phải là ông nội không?”.


Đối mặt liên tiếp vấn đề của Khương Vũ Nhu, Tiêu Chiến ôn nhu cười cười, nói: “Là Khương Mỹ Nghiên sai người đưa tới.

”“Chị họ? Sao có thể được chứ?" Khương Vũ Nhu nghe vậy, thần sắc có chút thất vọng cùng nghi hoặc.

Khương Mỹ Nghiên vẫn luôn thống hận cô, vì sao cô ta phải người đưa thiệp mời tới được?Tiêu Chiến cười nói: “Có lẽ là trong lòng ông nội em không bỏ em được cho nên để chị họ của em đưa thiệp mời tới.

Em đừng miên man suy nghĩ nhiều nữa, nếu thiệp mời đã đưa tới, ngày mai anh sẽ đi với em.

Vừa lúc, anh cũng có chuyện muốn nói cho nhà họ Khương.

”“A? Anh đi với em sao? Thật vậy không? Nhưng có khi nào không tốt lắm không, trước đây ông nội vì chuyện kia mà nổi cơn lôi đình giận dữ, đuổi em ra nhà họ Khương, nếu là anh xuất hiện ở tiệc mừng thọ của ông, có khi nào làm ông nội tức giận hơn không.

”Khương Vũ Nhu tràn đầy lo lắng nói, nói xong lời cuối cùng, thanh âm dần dần biến thấp nhỏ như muỗi kêu.

Tiêu Chiến sủng nịch sở sở đầu cô, cười nói: “Không có việc gì, anh đi với em cũng tiện chăm sóc em luôn, dù sao trên người của em còn có thương tích.


”Khương Vũ Nhu nghĩ nghĩ, gật gật đầu nói: “Được.

"Nói thật, trong lòng Khương Vũ Nhu còn có chút sợ hãi cùng do dự, rốt cuộc, cô chưa từng mang theo đàn ông về nhà họ Khương, càng miễn bàn là đưa tới tiệc mừng thọ của ông nội!Hơn nữa, lần này có người cô dắt về chính là Tiêu Chiến!Năm đó, bởi vì anh, cô trở thành chế cười của Tô Hàng làm hại địa vị cùng danh khí nhà họ Khương xuống dốc không phanh, mất đi cơ hội tấn chứcnhất lưu thế gia!Hơn nữa, bởi vì Tiêu Chiến, 5 năm qua Khương Vũ Nhu hoàn toàn sống như bóng ma, sống giữa sự chỉ trích cùng châm chọc mỉa mai của người kháchCho nên, trong lòng Khương Vũ Nhu có hận với Tiêu Chiến.

Nhưng là một đêm kia Tiêu Chiến xuất hiện, những cái hận đó đã toàn bộ biến mất.

Hiện tại Khương Vũ Nhu, trong lòng hoàn toàn tin tưởng Tiêu Chiến!Nói chuyện với Khương Vũ Nhu một lát, Tiêu Chiến đi tới phỏng Cacao, hiện tại Cacao ngồi ở cửa sổ, đôi tay chống ở cửa sổ, mặc một chiếc váy công chúa màu trắng, cảm thụ được ánh mặt trời ấm áp chiếu ở trên mặt.

Đôi mắt Cacao vẫn đang đeo tơ lụa màu đen, giống như là hoa hồng đen xen lẫn vào ánh mặt trời, khiến người ta nhìn mà đau lòng!“Cacao, ba tới thăm con.

" Tiêu Chiến nhẹ nhàng đi đến bên cạnh Cacao, ngồi xổm xuống.


“Baba, ba tới rồi, Cacao nhớ ba muốn chết.

" Cacao xoay người lại, duỗi tay trực tiếp ôm cổ Tiêu Chiến, khóe miệng xuất hiện ý cười.

Tiêu Chiến nhẹ nhàng bế cô lên, sở sờ cái mũi nhỏ của cô bé, chọc cô cười rồi nói: “Cacao, ngày mai mẹ phải về nhà họ Khương tham gia tiệc mừng thọ của ông nội, con có muốn đi cùng không?”Cacao chu cái miệng nhỏ, giận dỗi lẩm bẩm nói: “Không đi! Mẹ cũng không cần đi! Ông già kia là người xấu! Người xấu!!! Còn có dì cũng là người xấu! Dì ấy luôn tới đây gây phiền toái cho mẹ, còn đánh mẹ, mắng mẹ! Cacao không thích dì, cũng không thích ông già kia! Cacao mới không thèm đi!”Nói tới đây, Cacao thực tức giận quay đầu đi, đôi tay khoanh ở trước ngực.

Tiêu Chiến nghe vậy, trên mặt hiện lên hàn ý!.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK