• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Buổi tối, Cố Duy Nhất mặc đồ ngủ gấu mèo màu đen ôm husky ngồi trên sô pha, con mắt sáng ngời, mẹ Cố đi uống nước thấy cô, nhíu mày: “Nhất Nhất, sao giờ này còn chưa ngủ?”

Cố Duy Nhất nhìn nhìn đồng hồ treo trên tường, mười một giờ mười lăm: “Con không ngủ được, mẹ ngủ trước đi!”

Mẹ Cố nhìn thoáng qua: “Tiểu Mộc chưa về, con cứ ngồi đây chờ nó trở lại, trong nồi còn canh, đến lúc đó hâm nóng lại cho nó uống.”

Cố Duy Nhất mím mím môi, hai người họ không phải là ruột thịt a!

Thời gian trôi qua, mí mắt Cố Duy Nhất dần khép lại, nhưng tiếng mở cửa làm cho cô bỗng chốc bừng tỉnh, từ trên ghế salon ngồi dậy. Ở cửa, cánh tay Ngôn Mộc cầm lấy chiếc áo khoác, mang theo khí lạnh của trời đêm.

Thấy Cố Duy Nhất ngồi trên sofa, lông mày Ngôn Mộc cau lại cất bước đi đến: “Em ngồi đây làm cái gì?”

Cố Duy Nhất dụi dụi con mắt, nhìn thoáng qua đồng hồ trên tường, đã mười hai giờ đêm. Cô đi lên phía trước, ngẩng đầu nhìn anh, định tính sổ chuyện sáng nay, nhưng thấy thái độ bình tĩnh của anh theo bản năng nuốt nước miếng một cái, nhận lấy áo khoác trên tay anh, khuôn mặt nháy mắt biến thành tươi cười: “Trong phòng bếp có canh, anh có muốn uống không?”

Ngôn Mộc liếc cô một cái, đôi chân dài lướt qua hướng về phòng ngủ của mình, Cố Duy Nhất đem áo khoác của anh treo lên, rồi theo sau, không quên mang theo tiểu Bảo nằm trên ghế sofa. Đi vào phòng ngủ của Ngôn Mộc. Cố Duy Nhất đá bay dép, ôm husky ngồi xếp bằng trên giường, con mắt nhìn Ngôn Mộc chằm chằm.

Ngôn Mộc cởi tây trang, buông lỏng cà vạt, tháo đồng hồ, xoay người nhìn về phía cô, con mắt mịt mờ:“Cố Duy Nhất, em lăn xuống giường ngay.”

Cố Duy Nhất không hề để ý, Ngôn Mộc mắc bệnh thích sạch sẽ nghiêm trọng, nhưng từ nhỏ bị Ngôn Mộc đuổi thành thói quen, biết rõ anh thích sạch sẽ thì phương pháp tốt nhất có chính là "không biết xấu hổ", câu "Người không biết xấu hổ thì thiên hạ vô địch" thật sự là dùng được mọi lúc mọi nơi.

Mắt thấy bàn tay trắng nõn duỗi tới, Cố Duy Nhất ôm tiểu Bảo lui về sau, mở miệng: “Anh, công việc ở Niên Cố của em bị mất rồi!”

Ngôn Mộc khẽ nhíu mày: “Không phải hôm trước em nói có thể đi làm sao?”

Nhắc tới việc này, Cố Duy Nhất lại thở dài, duỗi chân nằm sấp trên giường, bắt đầu thao thao bất tuyệt mằng Thai Tử Vũ, mắng xong lại đem chuyện Doãn Huyên Huyền muốn cô làm quản lý nói một lần.

“Anh, anh nói xem, em có nên đem Huyên Huyên nâng thành đại minh tinh, như vậy em liền trở thành kim bài, đến lúc đó cần gì biên kịch, đằng sau có một đám người xếp hàng nịnh bợ, em muốn tìm đạo diễn nào quay kịch bản của mình thì chọn đạo diễn đó...” Vẻ mặt Cố Duy Nhất tràn đầy ước mơ.

Ngôn Mộc liếc cô một cái thật sâu, đưa tay xách cổ áo đem cô từ trên giường ném ra ngoài cửa: “Anh muốn ăn canh!”

Cố Duy Nhất phủi mông một cái, lẩm bẩm đi về phía phòng bếp.

Đợi đến lúc cô bưng hai chén canh từ phòng bếp trở lại, Ngôn Mộc đã tắm rửa xong, ga giường đã đổi mới, Cố Duy Nhất ngồi xuống, thái dương Ngôn Mộc nhảy lên, nghiến răng nghiến lợi: “Chú ý - Cố - Duy - Nhất!”

Cố Duy Nhất cúi đầu uống canh trong tay, khóe miệng lộ ra dáng vẻ ăn vụng tươi cười, hừ, ai bắt lại xách cô, đáng đời!

Ngôn Mộc nhịn xuống cảm xúc muốn ném cô ra ngoài, sau đó nhìn cô nhàn nhạt: “Em dự định làm quản lý cho Doãn Huyên Huyên?”

Cố Duy Nhất giương đầu: “Đương nhiên, nếu đã đáp ứng cô ấy thì phải giữ lời, nhưng mà em biết rõ khả năng của mình, không phải là làm quản lý trên giấy tờ, cùng lắm chỉ giúp cô ấy lôi kéo vài quảng cáo, kiếm chút tiền nhỏ, công việc đều phải chính mình tự tìm!”

Kiếm chút tiền nhỏ? Ngôn Mộc bắt lấy trọng điểm.

Ngôn Mộc nhàn nhạt liếc một cái: “Em rất thiếu tiền sao?”

Cố Duy Nhất sững sờ, chuyển chuyển cái lưỡi, cười ha hả:“Tiền là thứ tốt, có ai là không thích đâu!”

Ngôn Mộc cười nhạo một tiếng: “Em làm cái gì anh cũng mặc kệ, em thích là được rồi, nhưng anh cảnh cáo trước, Cố Duy Nhất, giới giải trí không sạch sẽ, đừng gây chuyện, có hiểu không?”

“Gây chuyện?”Cố Duy Nhất thiếu lễ độ liếc mắt. “Em đây nhược trí nữ lưu, vai không thể khiêng tay không thể vác, có thể gây ra chuyện gì?”

“Có phải nữ lưu hay không anh không biết, nhưng nhược trí là thật.” Ngôn Mộc trào phúng không chút lưu tình.

Cố Duy Nhất không vui, đứng thẳng người, ưỡn ngực: “Em xinh đẹp như hoa, thiên tư quốc sắc, thế nào lại không phải nữ lưu?”

Đôi mắt Ngôn Mộc bống chốc tĩnh mịch, quan sát cô từ trên xuống dưới, đồ ngủ gấu mèo, đầu tóc lộn xộn, cuối cùng ánh mắt dừng lại trước ngực, khinh bỉ: “Người ta dáng người như hoa đều hơn em!”

Cố Duy Nhất theo ánh mắt anh, trong đầu oanh một tiếng dậm chân, Ngôn Mộc tức thời đẩy cô ra ngoài, Cố Duy Nhất liều mạng đẩy khung cửa, con mắt ngập nước nhìn Ngôn Mộc: “Anh, em là tới nhắc nhở anh, không được phép ở sau lưng bán đứng em, đã nghe chưa?” Những lời này cô nói không phải không có nguyên do, đều đã có “huyết lệ sử”!

Ngôn Mộc trên cao nhìn cô, môi mỏng khẽ mở: “Ra ngoài, anh không có thời gian nhàn rỗi quản chuyện hư hỏng của em!”

Mắt thấy cửa ngay trước mắt đóng kín, Cố Duy Nhất lui về phía sau mũi co lại một cái, thiếu chút nữa thì đụng phải cái mũi kiêu ngạo cao ngất của cô!

Ngôn Mộc nhìn ga giường bị vân vê nhiều nếp, tức giận hừ một tiếng, lên giường, tắt đèn, ngủ!

*

Sáng sớm hôm sau, Cố Duy Nhất mặc quần áo tử tế xuống lầu,bữa sáng cũng đã bày xong, chờ cô xuống dùng cơm. Cố gia gia sớm đã an tĩnh ngồi ở đó đọc báo, ông cụ bảy mươi lăm tuổi mà tinh thần vẫn khỏe mạnh, mặt mày hồng hào, một nhà đầy đủ ngồi xuống ăn cơm.

Mẹ Cố lấy ra một tờ ảnh chụp đưa cho Ngôn Mộc: “Tiểu Mộc a, đây là dì con đưa, có muốn đi xem mắt xem có hợp không?” Mẹ Cố vẻ mặt chờ đợi, đứa con trai này của bà đã 30 tuổi, hết năm nay là sang 31, đối với phụ nữ không có hứng thú, lớn thế mà một người bạn gái cũng không dẫn về, vốn không định nhúng tay vào chuyện tình cảm của bọn trẻ, nhưng hơn 30 tuổi không tìm được bạn gái, có thể trở thành người cô đơn a...

Tay Ngôn Mộc cầm bánh quẩy, khoé miệng giật giật, lại nữa rồi...

Con mắt Cố Duy Nhất sáng long lanh, đem ảnh chụp từ chỗ mẹ Cố đến gần, chăm chú nhìn đi nhìn lại rồi kéo ống tay áo Ngôn Mộc bên cạnh, con mắt sáng lấp lánh: “Anh, người này rất được, tóc dài, mắt to, dáng người cũng nóng bỏng, trước, sau vểnh lên, miệng này chính là miệng anh đào trong truyền thuyết đi?”

“Anh, người này so với lần trước môi dày rất nhiều, dì Diệp cuối cùng đã làm được một việc tốt.” Cố Duy Nhất tràn đầy tán thưởng, người dì này chính là mẹ của Thai Tử Vũ, bình thường không có chuyện gì làm thích nhất là đi mai mối cho người khác, mặc dù đến giờ chưa có một đôi nào thành, nhưng đối với công việc làm hồng nương lại vô cùng thích thú.

“Phải không?” Ngôn Mộc nhàn nhạt mở miệng.

Cố Duy Nhất không ngừng gật đầu, thuận tay đem ảnh chụp đưa cho anh: “Không nói nhiều, anh xem một chút...”

Ngôn Mộc nhìn Cố Duy Nhất cười đến sáng rỡ cũng không tiếp nhận, chỉ nhàn nhạt nhìn lướt qua, môi mỏng khẽ mở: “Cái trán quá rộng, xương gò má quá cao, môi quá mỏng, con mắt quá nhỏ, chân quá ngắn, làn da quá tối.”

Cố Duy Nhất méo miệng, đối với việc Ngôn Mộc độc miệng đã quen, không thể trách, đem ảnh chụp trả lại cho mẹ Cố: “Mẹ, tiếp theo hãy căn cứ theo yêu cầu của anh vẽ ra một bức tranh, sau đó cầm đến cục công an cả nước treo thưởng, xem có tìm được ai phù hợp không.”

“Con nói đúng.” Cố gia gia thế nhưng tán thưởng gật đầu, “Vẫn là cháu gái ta thông minh nhất!”

Cố nãi nãi trừng mắt nhìn, gắp cho gia gia một cái bánh: “Ông nói cái gì vậy?”

Cố Duy Nhất đột nhiên nhớ tới cái gì, cái đầu nhỏ tiến lại gần Cố gia gia bên cạnh, “Gia gia, nói không chừng anh con thích nam, hôm nào mang về cho người một cháu dâu nam, ha ha ha...” Cố Duy Nhất nói xong lời cuối rồi tự mình cười, hiện nay trên mạng truyện tranh bl khắp nơi đều là đam mỹ, phim truyền hình tung cp tầng tầng lớp lớp, với bộ dáng này của anh Ngôn Mộc, là thụ hay là công?”

Nếu chỉ nhìn mặt, giống như tiểu thụ, nhưng nhìn khí thế, lại giống như cường đại công, chẳng lẽ công hay thụ đều thích hợp? Trong não Cố Duy Nhất hiện ra hình ảnh, càng ngày càng cười đến vui vẻ.

Đến lúc Cố Duy Nhất dừng lại lau khoé, thấy cả nhà đều nhìn cô với thần sắc khác nhau, Cố Duy Nhất ho nhẹ đứng lên: “Con đã ăn no, mọi người cứ từ từ dùng bữa!”

Ngôn Mộc cũng đứng dậy: “Con cũng ăn no!” Nói xong, chân dài bắt kịp Cố Duy Nhất đang chạy trối chết, bàn tay chế trụ cái cổ mảnh khảnh của nàng, nhu hoà: “Cố Duy Nhất, đi, chúng ta lên lầu nói chuyện nhân sinh!” Nhìn bộ dạng kia của cô, anh biết vừa rồi trong đầu cô nghĩ ra chuyện gì!

Cố Duy Nhất than khóc,khuôn mặt nhỏ ai oán nhìn Cố gia gia một cái, Cố gia gia cho cô một cái nhìn lực bất tòng tâm.

Cha Cố thấy bóng dáng hai người đi lên lầu, trong mắt tinh quang chợt loé, sau đó khôi phục lại sự ôn hoà lạnh nhạt.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK